Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 67: ** Thánh Nữ Tuyết Nhi xin làm nhân viên thực tập
**CHƯƠNG 67: THÁNH NỮ TUYẾT NHI XIN LÀM NHÂN VIÊN THỰC TẬP**
Tiết trời tại Phù Thế Linh Giới vào độ đại hạn nghìn năm có một. Mặc dù khách sạn Trường Sinh nằm ở vị trí giao thoa không gian cực kỳ huyền bí, nhưng cái nắng quái đản từ mười mặt trời do biến động ở Thái Dương Tinh vẫn khiến không khí nơi đây hầm hập như một lò luyện đan khổng lồ.
Bên ngoài cửa lớn khách sạn, con đường mòn vốn đầy rẫy rêu phong giờ đây nứt nẻ, hơi nóng bốc lên vặn xoắn cả không gian. Ngay cả Tiểu Hắc – con Hắc Kỳ Lân oai phong lẫm liệt – cũng không còn buồn sủa bừa bãi, nó nằm bò ra dưới bóng râm của tấm biển "Tiên Nhân Dừng Bước", thè cái lưỡi dài ra thở hồng hộc, thỉnh thoảng lại dùng đuôi đập bôm bốp vào cái chuông vàng cổ cổ để xua đi vài con ruồi linh khí đáng ghét.
Trong sảnh khách sạn, Thẩm Trường An đang nằm tựa trên chiếc ghế xích đu bằng trúc tím, tay cầm chiếc quạt nan phẩy phẩy, mắt lim dim hưởng thụ luồng khí mát lạnh từ trận pháp "Điều hòa phong hàn" mà anh vừa mới bỏ ra 500 điểm công đức để nâng cấp.
"Lão Tà! Kem chưa xong sao? Ta sắp thành khô bò đến nơi rồi đây!" Thẩm Trường An lười biếng kêu lên một tiếng.
Từ phía sau bếp, một luồng sát khí đen kịt xen lẫn hơi lạnh thấu xương xộc ra. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – hiện đang mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu hình một nụ hoa chớm nở, tay trái cầm một khối vạn năm hàn băng, tay phải cầm thanh dao phay Ma Ảnh, đang điên cuồng băm nhỏ các loại linh quả.
"Chủ nhân, ngài bớt hối đi! Chế tạo 'Hỗn Độn Kem Ly' cần phải có sự kết hợp tinh vi giữa Ma hỏa và Hàn băng cực hạn. Ngài tưởng ta đang nấu cám heo chắc?" Lão Tà càu nhàu, nhưng đôi tay băm chặt vẫn nhanh như chớp giật. Lão đang cực kỳ tập trung, bởi lão biết nếu món này mà hỏng, Thẩm Trường An chắc chắn sẽ trừ lương lão nửa năm để bù vào tiền nguyên liệu.
Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông lanh lảnh. Một làn gió lạnh buốt từ đâu tràn vào, khiến hơi nóng bị đẩy lùi trong chốc lát.
Vân Cơ đang ngồi ở quầy tiếp tân, tay cầm một chiếc gương ngọc để dặm lại lớp phấn hoa, khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt hồ ly quyến rũ nheo lại, nàng nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng đầy vẻ đề phòng: "Chào mừng quý khách đến với Trường Sinh Khách Sạn. Nếu không có tiền đặt cọc trước, xin mời đứng cách xa quầy ba mét để tránh làm bẩn mặt sàn tôi vừa lau."
Kẻ vừa bước vào là một nữ tử. Nàng mặc một bộ trường bào trắng muốt như tuyết, trên vai khoác một dải lụa băng xanh nhạt lững lờ trôi theo mỗi bước chân. Gương mặt nàng thanh tú đến thoát tục, đôi mắt tựa như hồ nước đóng băng ngàn năm, không gợn một chút cảm xúc. Khí chất này, lạnh lùng này, ngoại trừ Thánh nữ Tuyết Nhi của Băng Tuyết Thánh Địa thì không còn ai vào đây nữa.
Tuyết Nhi không nói gì, đôi đồng tử vốn tĩnh lặng như tờ của nàng lướt qua sảnh khách sạn, rồi dừng lại ở… cái bát sành trên bàn của Thẩm Trường An.
Bên trong bát là một hỗn hợp gồm những viên kem trắng muốt, rưới lên trên là nước cốt tiên quả đỏ rực, lại còn thêm vài hạt linh thạch vụn lấp lánh như đậu phộng. Hơi lạnh bốc lên nghi ngút thành những dải sương mù mờ ảo.
*Gực.*
Một tiếng nuốt nước miếng khẽ đến mức khó nhận ra phát ra từ phía Thánh nữ. Nhưng với thính lực của một người quản lý khách sạn "lấy tiền làm gốc" như Thẩm Trường An, âm thanh đó chẳng khác nào tiếng chuông báo hiệu một con cừu béo sắp dâng tận miệng.
Thẩm Trường An mở một mắt ra, cười tủm tỉm: "Ơ kìa, đây chẳng phải là Tuyết Nhi Thánh nữ sao? Ngọn gió nào – à không, tảng băng nào đưa nàng đến nơi nghèo nàn này thế?"
Tuyết Nhi khẽ run lên, nàng cố lấy lại vẻ thanh cao, giọng nói lạnh lùng như gươm tuốt khỏi vỏ: "Thẩm điếm chủ, ta đến đây… là để điều tra việc các đệ tử của ta dạo này thường xuyên mất tích, hóa ra là đều bị dụ dỗ đến đây tiêu xài hết sạch linh thạch tu luyện."
"Ấy, Thánh nữ nói thế là oan cho tiểu điếm rồi." Thẩm Trường An ngồi bật dậy, chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang lạch cạch vang lên. "Chúng tôi kinh doanh chân chính, cung cấp dịch vụ giải tỏa tâm ma, bồi bổ sức khỏe. Đệ tử của nàng đến đây, người thì chữa được bệnh mất ngủ, kẻ thì tìm thấy chân lý cuộc đời trong bát mì tôm. Đó là công đức đấy chứ!"
Nói rồi, anh bưng bát kem lên, múc một thìa đưa vào miệng, gương mặt lộ vẻ thống khổ như thể đang chịu đựng một sự sung sướng quá mức: "Ôi trời ơi, cái vị ngọt ngào của tiên quả tan trong cái lạnh tê tái của vạn năm hàn băng này… thật là tội lỗi. Nó giống như được ôm một đóa sen tuyết trong lúc đang đứng giữa hỏa diệm sơn vậy."
Tuyết Nhi đứng hình. Nàng vốn tu luyện "Băng Tâm Tuyệt Ý Quyết", cả đời chỉ biết đến sự lạnh lẽo khô khốc. Thứ nàng cầm trên tay cả ngày là băng tâm kiếm, thứ nàng ăn hàng ngày là hàn lộ cô đặc vị như nước lã. Làm sao nàng biết trên đời lại có thứ gì "vừa lạnh vừa ngon" đến mức khiến một tên phàm nhân vô lại như Thẩm Trường An lộ ra vẻ mặt gợi đòn như thế kia?
Đúng lúc này, Lão Tà bước ra, tay bưng một chiếc khay bạc có năm ly kem đủ màu sắc, tỏa ra hương thơm dịu mát của mười tám loại linh quả quý hiếm.
"Chủ nhân, mẻ kem 'Luân Hồi Băng Hỏa' mới ra lò đây. Món này chỉ bán cho khách hàng hạng Vàng trở lên, giá 500 linh thạch thượng phẩm một ly."
Tuyết Nhi cảm thấy đạo tâm của mình đang nứt vỡ. Những tiếng *rắc rắc* vang lên trong đầu nàng không phải là do công pháp thăng tiến, mà là do cơn thèm khát đang gào thét.
"Ta… ta muốn một ly," Tuyết Nhi hạ giọng, đôi má hơi ửng hồng vì ngượng ngùng, phá vỡ vẻ mặt lạnh băng thường lệ.
Thẩm Trường An liếc mắt nhìn túi trữ vật bên hông nàng, nhún vai thở dài: "Thánh nữ, tôi nghe nói Băng Tuyết Thánh Địa vừa bị lũ lụt cuốn trôi kho linh thạch vì băng tan mà? Nàng lấy gì để trả đây? Chỗ tôi không nhận nợ, càng không nhận 'kiếm ý' hay 'hàn khí' của nàng đâu nhé."
Sắc mặt Tuyết Nhi tái nhợt. Quả thực, lần này nàng đi thị sát là bí mật, hơn nữa toàn bộ tài sản đã bị nàng dùng để mua… một chiếc quạt lụa tiên cấp chỉ để làm dịu cơn nóng trên đường đi. Giờ trong túi nàng, ngay cả một miếng linh thạch hạ phẩm cũng không đào đâu ra.
Nhưng nhìn ly kem lấp lánh hơi sương kia, nhìn biểu cảm thèm thuồng của Tiểu Hắc đang đứng chầu chực dưới chân Thẩm Trường An, Tuyết Nhi cắn răng, dậm chân một cái.
"Thẩm Trường An! Ta đường đường là Thánh nữ Băng Tuyết Thánh Địa, không lẽ không đáng một ly kem sao?"
"Ở đây, Tiên đế cũng phải trả tiền mặt. Quy định của hệ thống, tôi có muốn cho không cũng bị sét đánh đấy." Thẩm Trường An cười gian xảo, rồi đột nhiên nảy ra một ý định.
Dạo này khách sạn mở rộng, Vân Cơ bận tiếp khách, Lão Tà bận nấu nướng, Tiểu Hắc thì lười chảy thây chỉ biết giữ cửa. Đang thiếu một "máy làm mát di động" kiêm phục vụ phòng chuyên nghiệp.
"Nhìn nàng có vẻ lạnh lùng… rất thích hợp để bưng bê đồ lạnh." Thẩm Trường An vuốt cằm. "Thế này đi, chúng tôi đang tuyển nhân viên thực tập. Công việc nhẹ nhàng: Sáng bưng kem, trưa làm máy điều hòa cho sảnh khách, chiều đi rửa bát với tên thái tử Long tộc kia. Lương khởi điểm: Mỗi ngày được ăn hai ly kem tự chọn, bao ăn ở tại phòng nhân viên hạng thấp."
Vân Cơ đứng bên cạnh cười khúc khích: "Chủ nhân thật là biết cách dùng người. Thánh nữ làm máy lạnh, đúng là một vốn bốn lời."
Lão Tà hừ một tiếng: "Tay chân trông yếu ớt thế kia, rửa bát chắc gì đã sạch."
Tuyết Nhi cảm thấy như bị sỉ nhục cực độ. Nàng là ai? Nàng là thiên chi kiêu nữ, là người sau này sẽ kế thừa chức vị Thánh chủ! Vậy mà bây giờ phải đi rửa bát và làm "máy điều hòa" chỉ để ăn kem?
Nàng định quay đầu bỏ đi. Nhưng ngay lúc đó, một giọt kem trên tay Thẩm Trường An vô tình rơi xuống mặt bàn, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, mát lạnh đến thấu tận tâm can.
*Đạo tâm gì đó… bỏ đi cũng được.*
"Ta đồng ý!" Tuyết Nhi hét lên, âm thanh lớn đến mức Tiểu Hắc giật mình suýt nữa cắn vào đuôi chính nó.
"Tốt! Ký vào bản hợp đồng bán th– ý tôi là hợp đồng lao động này đi." Thẩm Trường An rút ra một tờ giấy bằng da yêu thú, trên đó chi chít những điều khoản chữ nhỏ li ti mà dù là đại năng độ kiếp cũng nhìn không ra.
Tuyết Nhi ký tên xong, Thẩm Trường An liền búng tay một cái. Một bộ tạp dề màu trắng xanh có thêu logo khách sạn Trường Sinh (hình một cái bát và một cái bàn tính chéo nhau) hiện ra trên người nàng, trùm bên ngoài bộ trường bào thanh cao.
"Chào mừng nhân viên mới Tuyết Nhi. Bây giờ, việc đầu tiên của nàng là đứng vào góc kia, tỏa ra hàn khí cường độ 50% để làm mát cho cả sảnh. Nếu để nhiệt độ tăng lên quá 20 độ, ly kem chiều nay sẽ bị trừ vào tiền phạt."
Tuyết Nhi cắn môi, lủi thủi đi vào góc sảnh. Một luồng hàn khí tinh thuần nhất, băng giá nhất từ cơ thể Thánh nữ tỏa ra, bao trùm khắp căn phòng.
Thẩm Trường An nằm lại ghế xích đu, thở hắt ra một hơi mãn nguyện: "Mát thật… Tiện thể, ly kem của nàng đây, thực tập sinh."
Tuyết Nhi đón lấy ly kem, múc một thìa nhỏ đặt vào đầu lưỡi. Cảm giác mát lạnh nổ tung trong miệng, vị ngọt dịu của tiên quả làm nàng rùng mình vì sướng. Đôi mắt nàng cong lại thành hình trăng khuyết, vẻ lạnh lùng tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ mặt ngây ngô của một tiểu cô nương được quà.
"Ngon quá…" nàng lầm bầm, hoàn toàn quên mất mình vừa mới ký một bản "khế ước nô lệ" cho một tên gian thương không có tu vi.
Lão Tà đứng trong bếp nhìn ra, thở dài: "Lại một đứa nữa rơi vào hố của hắn rồi. Ta nên đi chuẩn bị thêm nguyên liệu làm món kem 'Tuyết Nữ Vong Tình' thôi, có vẻ sẽ đắt hàng đây."
Dưới ánh nắng gay gắt bên ngoài, khách sạn Trường Sinh bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Một vị Thánh nữ làm máy lạnh, một Ma quân làm đầu bếp, một Cửu Vĩ Hồ làm tiếp tân và một thái tử Long tộc đang rửa bát ngoài sân.
Thẩm Trường An nhắm mắt lại, tay gõ nhẹ vào cuốn sổ thu chi, thầm nghĩ: *Thế giới tu tiên này thực ra cũng không khó quản lý cho lắm, miễn là bạn có đủ kem.*