Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 79: ** Mặc Vô Đạo tập hợp đồng minh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:03:38 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 79: MẶC VÔ ĐẠO TẬP HỢP ĐỒNG MINH**

Trên đỉnh Thanh Vân Sơn, mây mù vốn dĩ quanh năm trắng xóa như sữa nay lại bị một tầng áp lực vô hình nhuộm thành màu xám chì đặc quánh. Gió không thổi, chim không hót, vạn vật như nín thở trước luồng uy áp đáng sợ phát ra từ Thiên Nhất Điện – nơi vốn là biểu tượng của sự thanh cao và chính đạo bậc nhất nhân giới.

Trong đại điện, Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo ngồi chễm chệ trên chiếc ghế tông chủ đúc từ huyền băng vạn năm. Gương mặt lão thường ngày vốn đạo mạo, tiên phong đạo cốt, lúc này lại âm trầm đến đáng sợ. Đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào một tấm ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt.

Đó không phải là mật tịch thần thông, cũng chẳng phải thư khiêu chiến. Đó là một tờ hóa đơn.

Chính xác hơn, là "Hóa đơn thanh toán phí tổn thương tinh thần và ô nhiễm tiếng ồn" được gửi trực tiếp từ Khách sạn Trường Sinh cách đây ba ngày. Phía dưới cùng của tờ hóa đơn còn có một dòng chữ được ký tên Thẩm Trường An với nét bút thanh thoát, phóng khoáng nhưng trong mắt Mặc Vô Đạo thì nó chẳng khác nào một lưỡi dao sắc lẹm khía vào tôn nghiêm của lão:

*"Quý khách vui lòng thanh toán trong vòng 7 ngày để tránh phát sinh lãi suất quá hạn 10% mỗi giờ. Lưu ý: Khách sạn không chấp nhận khất nợ bằng công đức miệng."*

"Xoảng!"

Chiếc ly ngọc trong tay Mặc Vô Đạo vỡ vụn thành bột mịn. Luồng chân khí Nguyên Anh hậu kỳ viên mãn bùng phát, khiến các bức rèm lụa trong điện rách toác.

"Thẩm Trường An… ngươi thật sự nghĩ mình là chủ tể của thiên hạ này sao?" Giọng lão rít qua kẽ răng, lạnh lẽo như rống lên từ cửu u địa ngục.

Lão chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã như vậy. Kể từ khi tu hành đến nay đã hơn hai ngàn năm, dù là Ma tôn khét tiếng hay Yêu hoàng hung tợn, ai gặp lão chẳng phải kiêng nể ba phần? Thế mà một kẻ không có chút tu vi nào như Thẩm Trường An lại dám vặt râu hùm, ép lão phải trả tiền bồi thường chỉ vì đồ đệ của lão lỡ tay làm đổ một lọ gia vị của hắn.

"Thái Thượng, xin bớt giận."

Một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía góc tối của đại điện. Một luồng khói đen tản đi, để lộ ra một trung niên nam tử mặc trường bào đỏ thẫm như máu, hơi thở quanh thân toát ra mùi tanh tưởi đặc trưng. Đây chính là Huyết Lệ Ma Tôn, một đại ma đầu vốn dĩ là kẻ thù không đội trời chung với Thiên Nhất Tông.

Mặc Vô Đạo liếc mắt nhìn sang, hừ lạnh: "Huyết Lệ, ngươi cũng nhận được thư của hắn chứ?"

Huyết Lệ Ma Tôn cười khổ, lôi ra một tấm thẻ tre nhỏ: "Hắn đòi ta đền tiền một cái ghế gỗ trắc trong phòng VIP. Hóa ra cái ghế đó vốn chỉ trị giá mười linh thạch, nhưng hắn bảo đó là ghế có 'giá trị lịch sử', từng được một vị tiên nhân giả tưởng nào đó ngồi qua, nên bắt ta đền mười vạn linh thạch thượng phẩm. Nếu không trả, hắn sẽ cấm cửa toàn bộ đồ tử đồ tôn của Ma tộc ta vào quán lẩu của Lão Tà."

"Quán lẩu đó quan trọng đến vậy sao?" Một vị lão giả khác chậm rãi bước vào, trang phục thêu đầy những đồng tiền vàng lấp lánh – Hội trưởng Thương hội Vạn Kim, Kim Vạn Các.

Kim Vạn Các gương mặt mập mạp lúc này đầy vẻ ưu tư: "Vấn đề không phải là cái nồi lẩu, mà là 'Linh Thông Mạng' mà Thẩm Trường An mới sáng chế ra. Các ngươi có biết không? Gần phân nửa đệ tử nòng cốt của các tông môn hiện nay, cứ đêm đến là lại lén lút đăng nhập vào mạng để xem cái gì mà 'Livestream của Hồ Tiên Vân Cơ'. Bọn chúng không lo tu luyện, chỉ lo tích góp linh thạch để tặng 'quà ảo' mong được nàng ta gọi tên một lần. Nguồn tài chính của thương hội ta đang bị rút cạn một cách trắng trợn về phía khách sạn đó!"

Sự xuất hiện của những kẻ đứng đầu các thế lực tưởng chừng như không bao giờ có thể ngồi chung một bàn, đã minh chứng cho một sự thật: Sự tồn tại của Khách sạn Trường Sinh đã vượt quá giới hạn chịu đựng của họ.

Mặc Vô Đạo đứng dậy, đôi tay chắp sau lưng, ánh mắt thâm trầm nhìn ra biển mây cuồn cuộn: "Các vị, chúng ta vốn dĩ đạo khác đường, nhưng giờ đây, có một kẻ đang phá vỡ trật tự nghìn năm của tu chân giới. Hắn dùng vật chất phù phiếm để làm lung lạc tâm chí tu hành, dùng cái gọi là 'Trường sinh' để lừa gạt các lão già sắp hết thọ nguyên, và dùng vũ lực vô lý trong cái phạm vi khách sạn quái quỷ đó để chèn ép tất cả chúng ta."

"Mặc đạo hữu nói rất đúng." Huyết Lệ Ma Tôn gật đầu, sát ý lộ rõ: "Cái gọi là 'Lĩnh vực tuyệt đối' của hắn quá sức quỷ dị. Ngay cả tu vi như chúng ta vào đó cũng bị áp chế thành phàm nhân. Đây chính là mối nguy hại lớn nhất. Nếu hắn cứ mở rộng địa bàn, chẳng mấy chốc tu chân giới này sẽ mang họ Thẩm."

Mặc Vô Đạo khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa âm mưu sâu sắc: "Ta đã nghiên cứu rất kỹ. 'Lĩnh vực tuyệt đối' đó chỉ tồn tại trong khuôn viên của khách sạn. Chỉ cần chúng ta kéo được hắn ra ngoài, hoặc cắt đứt toàn bộ nguồn cung của hắn, hắn cũng chỉ là một phàm nhân tay yếu chân mềm mà thôi."

"Cắt đứt nguồn cung?" Kim Vạn Các hỏi.

"Đúng vậy." Mặc Vô Đạo nói chắc nịch. "Hắn cần linh thạch để duy trì hệ thống, cần thực phẩm linh dược để làm nguyên liệu cho tên đầu bếp Lão Tà, và cần sự lưu thông khách hàng. Từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ lập ra 'Diệt Tiên Liên Minh'. Tất cả các tuyến đường dẫn đến thung lũng khách sạn sẽ bị phong tỏa. Bất kỳ ai dám lén lút giao dịch hoặc đặt phòng tại Trường Sinh Khách Sạn sẽ bị liệt vào danh sách phản đồ của toàn giới tu chân."

Huyết Lệ Ma Tôn xoa cằm: "Nhưng còn bí mật trường sinh thì sao? Ngươi biết đấy, đám lão quái vật trong các mật thất cổ xưa đang chết dần chết mòn, họ coi khách sạn đó là hy vọng duy nhất."

Mặc Vô Đạo híp mắt lại, hạ thấp giọng đầy vẻ dụ hoặc: "Trường sinh không nằm ở cái khách sạn, mà nằm ở thứ lõi năng lượng đang vận hành nó. Các ngươi có nghĩ tới không? Nếu chúng ta chiếm được cái 'Hệ thống' đó, chúng ta sẽ không chỉ trường sinh, mà còn trở thành những vị thần thực sự, nắm giữ quyền năng thay đổi quy tắc thế giới. Đến lúc đó, mười vạn năm hay trăm vạn năm chẳng qua cũng chỉ là một cái búng tay."

Hai từ "vị thần" như một đòn giáng mạnh vào tham vọng của những kẻ đứng đầu. Sự im lặng bao trùm đại điện, nhưng đó không phải là sự phản đối, mà là sự tính toán của lòng tham.

"Vậy ý của Thái Thượng là…?" Kim Vạn Các ngập ngừng.

"Kế hoạch gồm ba bước." Mặc Vô Đạo phất tay, một bản đồ không gian ảo hiện ra. "Thứ nhất: Cấm vận toàn diện. Cắt đứt mọi liên lạc, phong tỏa kinh tế. Ta muốn hắn hiểu rằng, không có chúng ta, khách sạn của hắn chỉ là một cái vỏ rỗng."

"Thứ hai: Kích động. Chúng ta sẽ tung tin rằng Thẩm Trường An đang luyện hóa linh hồn của những vị khách đã vào đó để làm dược dẫn trường sinh. Biến hắn thành công địch của dư luận."

"Thứ ba: Thu网 (Thu lưới). Khi khách sạn rơi vào cảnh túng quẫn, nội bộ hỗn loạn vì thiếu tài nguyên, chúng ta sẽ dùng đại trận mười phương quy nguyên để cưỡng ép di dời cả ngôi khách sạn đó vào trong bí cảnh không gian. Một khi mất đi sự kết nối với thiên địa linh mạch, 'Lĩnh vực tuyệt đối' chắc chắn sẽ xuất hiện sơ hở."

"Kế hoạch tuyệt vời!" Huyết Lệ Ma Tôn cười ha hả, tiếng cười chấn động cả đại điện. "Để xem lúc đó, tên nhãi ranh Thẩm Trường An còn dám đòi ta tiền phí tổn tinh thần nữa hay không!"

Ngay lúc đó, một đệ tử trẻ tuổi hớt hải chạy vào, quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy.

"Thái… Thái Thượng Trưởng lão! Không xong rồi!"

Mặc Vô Đạo nhíu mày, lộ rõ vẻ không hài lòng: "Chuyện gì mà mất thể thống như vậy? Có chuyện gì cứ nói."

"Dạ… là Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán của Kim gia." Đệ tử ấy nhìn sang Kim Vạn Các, giọng run bắn. "Ngài ấy vừa gửi một bức thông điệp thông qua 'Linh Thông Mạng', tuyên bố rằng ngài ấy đã từ bỏ quyền thừa kế gia tộc, chính thức gia nhập Khách sạn Trường Sinh để làm 'Đội trưởng đội tiếp thị sản phẩm' và… và ngài ấy vừa tung ra chương trình 'Đại hạ giá – Mua một tặng một' cho dịch vụ gội đầu dưỡng sinh nhằm chào mừng liên minh chúng ta thành lập!"

"Cái gì?!" Kim Vạn Các tức đến mức mặt mũi đỏ gay, râu dựng ngược lên. "Thằng nghịch tử này! Ta phải đánh gãy chân nó!"

Mặc Vô Đạo siết chặt nắm tay, ngọn lửa tức giận trong mắt bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Rõ ràng là Thẩm Trường An đã biết trước kế hoạch của lão, hoặc ít nhất, hắn chẳng thèm quan tâm đến uy danh của lão mà còn coi liên minh này như một cái cớ để… làm marketing.

"Thông báo cho toàn thiên hạ!" Mặc Vô Đạo gầm lên, thanh âm truyền khắp chín tầng trời. "Mười ngày sau, Diệt Tiên Liên Minh sẽ vây hãm Trường Sinh Sơn. Ai đứng về phía Thẩm Trường An, kẻ đó sẽ tan xương nát thịt!"

Trong khi đỉnh núi Thanh Vân đang sôi sục sát khí và những âm mưu tàn độc nhất, thì tại một thung lũng xanh mướt cách đó vạn dặm, tiếng nhạc vui tai vẫn phát ra từ chiếc đài radio chạy bằng linh thạch ở quầy lễ tân.

Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm quạt nan khẽ phẩy, bên cạnh là một cốc nước linh quả đá mát lạnh. Anh thong thả lật xem cuốn sổ ghi chép khách hàng, thỉnh thoảng lại nhìn qua màn hình giám sát ảo do hệ thống cung cấp.

Vân Cơ đứng bên cạnh, đang miệt mài dùng khăn gấm lau đi lau lại một vệt mờ gần như không tồn tại trên quầy gỗ, miệng lẩm bẩm: "Chủ quán, ta nghe nói ngoài kia người ta đang tập hợp cả nghìn vạn tu sĩ để đánh chúng ta. Ngài không lo sao?"

Thẩm Trường An húp một ngụm nước quả, cười híp mắt: "Lo chứ. Ta đang lo là không biết bãi đỗ xe của khách sạn có đủ chỗ cho mười vạn cái phi kiếm không đây. Vân Cơ à, ngươi nhắn với Lão Tà, mười ngày tới chuẩn bị thêm nhiều nguyên liệu một chút. Sắp tới sẽ có một đống khách VIP đến nộp phí gia nhập thành viên đấy."

"Nhưng bọn họ là đến đánh chúng ta mà?" Vân Cơ dừng tay, nghiêng đầu thắc mắc.

"Đến đánh hay đến ăn, điều đó không quan trọng." Thẩm Trường An gập cuốn sổ lại, ánh mắt thoáng qua một tia tinh quái. "Quan trọng là, một khi họ bước vào vạch ranh giới trước cổng kia, quy tắc duy nhất mà họ phải tuân theo không phải là tu vi cao thấp, mà là… quy định về giá cả của ta."

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng, đang nằm ngủ dưới chân anh bỗng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn và một luồng khí tức Thần thú thoáng hiện rồi biến mất. Nó lười biếng vẫy đuôi, như thể cuộc vây hãm sắp tới chỉ là một màn tấu hài giải trí cho một buổi chiều nắng đẹp.

Cơn bão đang đến, nhưng dường như, trung tâm của cơn bão – Khách sạn Trường Sinh – lại là nơi yên bình nhất trên đời này. Bởi lẽ, người chủ của nó đã sẵn sàng biến một trận diệt thế thành một vụ đại hội mua sắm quy mô nhất lịch sử tu chân giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8