Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 80: ** Khách sạn thăng lên cấp 5
**CHƯƠNG 80: TRỜI CAO CŨNG KHÔNG CẢN ĐƯỢC TA KIẾM TIỀN**
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, thung lũng nơi Khách sạn Trường Sinh tọa lạc yên tĩnh đến lạ kỳ. Thế nhưng, cái tĩnh lặng này giống như mặt hồ trước cơn bão lớn. Cách đó không xa, những dải mây tím sẫm của quân đoàn tu sĩ từ Thanh Vân Sơn đang dần khép vòng vây. Hàng vạn đạo kiếm quang lấp lánh trên bầu trời, tạo thành một thiên la địa võng, chỉ chờ một lệnh hạ sai là sẽ san phẳng bình địa.
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An đang bận rộn với một việc hệ trọng hơn nhiều so với việc bị vây hãm. Anh đang đứng trước một bảng điều khiển ảo chỉ mình anh nhìn thấy, ngón tay run run vì phấn khích lướt qua hàng dãy con số.
"Chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi tám… chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín… XONG RỒI!"
Thẩm Trường An đập mạnh bàn tính bằng ngọc đế quang xuống quầy, tiếng "cạch" giòn tan vang lên, cũng là lúc con số Điểm Công Đức trong hệ thống chính thức nhảy sang mốc mười triệu.
[Ding! Chúc mừng ký chủ tích lũy đủ 10.000.000 Điểm Công Đức.]
[Điều kiện thăng cấp Khách sạn cấp 5 đã hoàn tất. Có tiến hành nâng cấp ngay không?]
[Lưu ý: Quá trình thăng cấp tiêu tốn 1.000.000 linh thạch thượng phẩm làm phí duy trì cấu trúc vật chất.]
Thẩm Trường An xót xa rút từ trong nhẫn trữ vật ra một đống linh thạch lấp lánh như núi nhỏ, nghiến răng nói: "Nâng! Không nạp tiền sao mạnh lên được? Hệ thống, làm cho ra trò vào, đừng để ta thất vọng!"
Vừa dứt lời, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lòng đất. Toàn bộ kiến trúc của Khách sạn Trường Sinh bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Ở trong bếp, Lão Tà đang cầm dao phay định xẻ thịt một con Gấu Linh để hầm canh, bỗng nhiên bị cú chấn động làm suýt chút nữa thì thái vào ngón tay sẹo của mình. Lão quát lớn: "Thẩm tiểu tử! Ngươi lại giở trò gì đấy? Làm hỏng nồi súp thập toàn đại bổ của lão phu thì ngươi đền bằng mạng nhé!"
Vân Cơ đang cầm chổi lông gà lau bụi trên mấy bình hoa cổ cũng bị mất đà, cô nàng bám chặt vào cột gỗ, đuôi cáo xòe rộng để giữ thăng bằng. "Chủ quán! Động đất à? Hay là cái lão già Mặc Vô Đạo kia bắt đầu đánh rồi?"
Tiểu Hắc là đứa phản ứng nhanh nhất. Nó cảm nhận được một luồng năng lượng viễn cổ đang thức tỉnh dưới nền gạch, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên, đôi mắt vốn lười biếng bỗng lóe lên tia sáng vàng kim rực rỡ. Nó không sủa, mà trầm giọng gầm nhẹ, một tiếng gầm của loài thần thú trấn giữ vạn giới.
"Bình tĩnh! Tất cả nhân viên vào vị trí bảo trì trật tự! Đây là đợt 'nâng cấp cơ sở hạ tầng' định kỳ của chúng ta!" Thẩm Trường An hét lớn qua loa phóng thanh của khách sạn.
Bên ngoài khách sạn, quân đoàn của Thanh Vân Sơn đang hừng hực khí thế bỗng khựng lại.
Mặc Vô Đạo ngồi trên bảo tọa bằng mây, ánh mắt âm trầm nhìn xuống thung lũng. Lão thấy Khách sạn Trường Sinh vốn là một tòa lầu ba tầng theo phong cách cổ điển, bỗng nhiên nứt vỡ. Nhưng đó không phải là sụp đổ, mà là "lột xác".
Từ những vết nứt, những tia kim quang rực rỡ phóng thẳng lên tận chín tầng mây, xé tan vòng vây của các tu sĩ. Những viên gạch cũ kỹ được thay thế bằng loại "Trấn Vân Thạch" trắng sứ óng ánh, mỗi viên đều khắc trận pháp phòng ngự bậc cao. Tòa nhà không ngừng cao lên, mở rộng ra. Từ ba tầng nhảy lên năm tầng, rồi chín tầng. Hai bên cánh của khách sạn mọc ra những tòa tháp canh sừng sững, bề mặt chạm trổ hình long phụng sống động như thật.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả.
"Cái gì thế kia?" Một tên đệ tử Thanh Vân Sơn hét lên kinh hãi.
Từ dưới phần móng của khách sạn, bốn khối cơ quan khổng lồ bằng đồng cổ chạm khắc lôi văn bắt đầu trồi lên. Chúng giống như những móng vuốt của một con quái vật thần thoại. Một vòng tròn trận pháp khổng lồ đường kính cả ngàn mét hiện ra dưới chân khách sạn, tỏa ra uy áp khủng khiếp khiến những tu sĩ yếu hơn lập tức rơi rụng khỏi phi kiếm như lá rụng mùa thu.
[Ding! Chúc mừng Khách sạn Trường Sinh đạt Cấp 5.]
[Mở khóa kiến trúc: Vườn treo Thượng Uyển, Hồ bơi vô cực Thiên Hà.]
[Mở khóa chức năng cốt lõi: Pháo Đài Thiên Không – 'Bất Lạc Thành'.]
[Trạng thái: Đã sẵn sàng cất cánh.]
Thẩm Trường An cảm thấy một dòng sức mạnh tràn trề chạy khắp cơ thể. Trong phạm vi khách sạn, cảm giác của anh bây giờ không chỉ là "Chủ tể", mà là "Thiên Đạo". Anh có thể cảm nhận được từng con kiến trong sân, thậm chí là cả những ý nghĩ tham lam của đám người bên ngoài.
Anh hít một hơi sâu, tay chạm vào hư không, nhẹ nhàng ra lệnh: "Kích hoạt động cơ Linh Lực. Mục tiêu: Độ cao mười vạn trượng. Khách sạn Trường Sinh, cất cánh cho ta!"
"ẦM!!!"
Mặt đất rung chuyển như muốn tan nát. Một luồng sóng xung kích từ luồng linh khí cực đại thổi bùng ra xung quanh, hất văng vạn quân của Thanh Vân Sơn ra xa hàng dặm. Trước con mắt sững sờ của cả tu chân giới, Khách sạn Trường Sinh – tòa nhà khổng lồ nặng hàng triệu tấn – bỗng nhiên bứt phá khỏi mặt đất, từ từ bay lên.
"Trời ơi! Khách sạn… bay lên rồi!" Vân Cơ há hốc mồm, nhìn qua cửa sổ lễ tân thấy mặt đất đang rời xa dần.
Lão Tà đứng ở cửa bếp, tay vẫn cầm cái muôi, ngẩn ngơ nhìn những tầng mây đang lướt qua dưới chân: "Thằng nhóc này… định đưa chúng ta lên Tiên giới thật à?"
Trên bầu trời, Mặc Vô Đạo mặt mũi tái mét. Lão tu luyện ngàn năm, thấy qua vô số pháp bảo bay, nhưng chưa bao giờ thấy một tòa thành trì lộng lẫy, đầy đủ tiện nghi, lại có thể bay lên với tốc độ và uy lực kinh người như thế này. Khách sạn Trường Sinh bây giờ không khác gì một con rồng bằng đá và gỗ quý, đang uy nghi thống trị bầu trời.
Thẩm Trường An đi ra ban công tầng cao nhất, gió lồng lộng thổi qua vạt áo thư sinh của anh. Anh nhìn xuống đám đông bên dưới bằng ánh mắt nhìn những "con cừu béo". Anh cầm lấy một chiếc loa lớn đã được cường hóa bởi hệ thống, hắng giọng rồi hét to:
"E hèm! Kính thưa các vị quan khách đang vây hãm bên dưới. Tôi là Thẩm Trường An, quản lý Khách sạn Trường Sinh."
Giọng nói của anh, dưới sự trợ giúp của khách sạn cấp 5, vang vọng khắp trăm dặm, lấn át cả tiếng sấm sét.
"Để chào mừng sự kiện khách sạn chúng tôi chính thức nâng cấp thành 'Pháo Đài Thiên Không', cũng như tri ân sự đón tiếp 'nồng hậu' của Thanh Vân Sơn, tôi xin thông báo: Từ hôm nay, phí vào cửa khách sạn sẽ tăng thêm 50% vì lý do… phụ phí oxy trên cao!"
Dưới mặt đất, hàng vạn tu sĩ đồng loạt lảo đảo. Tình hình đang căng thẳng thế này, hắn ta lại đi đòi tăng giá phòng?
Thẩm Trường An tiếp tục: "Ngoài ra, quý vị nào định dùng đạo pháp tấn công, vui lòng lưu ý: Hệ thống phòng thủ tự động của chúng tôi đã mở. Bất kỳ đòn tấn công nào nhắm vào khách sạn sẽ được trả lại nguyên vẹn 100% kèm theo lãi suất 20% sát thương tăng thêm. Chúc quý khách một ngày đồ sát vui vẻ!"
"Láo xược! Thẩm Trường An, ngươi tưởng bay lên trời là ta không làm gì được ngươi sao?" Mặc Vô Đạo giận quá hóa cười. Lão phất tay, ra lệnh: "Thanh Vân Đại Trận! Vạn Kiếm Quy Tông! Cho lão phu đục thủng cái tổ rùa này!"
Ngay lập tức, mười vạn đạo kiếm quang hội tụ thành một con cự long kiếm khí khổng lồ, gầm thét lao về phía khách sạn. Sức mạnh này đủ để diệt sạch một môn phái hạng nhất trong nháy mắt.
Thẩm Trường An nhìn con cự long kiếm khí đang lao tới, mặt không đổi sắc. Anh nhẹ nhàng búng tay: "Kích hoạt chức năng Pháo đài bay – Lá chắn Trường Sinh."
Từ bốn góc khách sạn, bốn luồng sáng xanh biếc bắn ra, đan xen vào nhau tạo thành một màng bảo vệ trong suốt nhưng cứng rắn hơn bất kỳ kim loại nào. Con cự long kiếm khí đâm sầm vào màng bảo vệ, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc nhưng không hề làm khách sạn rung chuyển dù chỉ một milimet.
Sau đó, một điều kinh dị xảy ra.
Màng bảo vệ bỗng nhiên rung động, hấp thụ hoàn toàn năng lượng của đòn tấn công, rồi từ các tháp canh của khách sạn, hàng vạt tia sáng trắng phản xạ ngược trở lại với tốc độ nhanh gấp đôi.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Quân đoàn Thanh Vân Sơn trở tay không kịp, hàng loạt phi thuyền và tu sĩ bị chính sức mạnh của mình hất tung, rơi lả tả như sung rụng.
"Lão Mặc, chơi vui không?" Thẩm Trường An cười tươi như hoa. "Hệ thống, di chuyển đến ngay phía trên đỉnh núi Thanh Vân Sơn cho ta!"
"Tuân lệnh!" Một giọng nữ máy móc vang lên.
Khách sạn Trường Sinh xoay mình một cách duyên dáng trên không trung, tạo ra một trận gió lốc quét sạch mây đen. Nó lướt đi giữa bầu trời với một khí thế không gì cản nổi, nhắm thẳng về hướng bản doanh của kẻ địch.
Vân Cơ đứng nhìn cảnh tượng này, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn khó tả. Cô cầm chổi, quay sang nói với Lão Tà: "Lão Tà, có khi chúng ta nên mở thêm dịch vụ 'Ngắm cảnh thiên hạ từ trên cao' nhỉ? Một lượt mười vạn linh thạch?"
Lão Tà hừ hừ một tiếng, nhưng khóe môi sẹo cũng khẽ nhếch lên: "Ít quá. Ít nhất phải hai mươi vạn. Cảnh đẹp này, đời người có mấy ai thấy được?"
Tiểu Hắc bỗng nhảy vọt lên lan can, sủa một tiếng "Gâu!" thật vang. Cái đuôi nó ngoáy tít, nó rất hài lòng với chỗ ngủ mới – ở độ cao mười vạn trượng này, linh khí dồi dào hơn nhiều, và quan trọng là chẳng có con ruồi nào dám bay tới quấy rầy nó nữa.
Tại đại bản doanh Thanh Vân Sơn, các vị trưởng lão đang tọa trấn bỗng thấy bầu trời tối sầm lại. Họ ngẩng đầu lên, kinh hoàng thấy một tòa thành trì khổng lồ đang từ từ hạ xuống, che lấp toàn bộ mặt trời.
Cái bóng của Khách sạn Trường Sinh bao trùm lên toàn bộ môn phái quyền lực nhất khu vực.
Thẩm Trường An ngồi xuống một chiếc ghế bành sang trọng mới được hệ thống nâng cấp ngay tại ban công, tay nhấp một ngụm trà linh diệp, thong thả nói:
"Mặc Vô Đạo, ngươi nói xem, nếu ta cho khách sạn này rơi tự do xuống đỉnh núi của ngươi, cái hộ tông đại trận đó của ngươi trụ được mấy giây?"
Tiếng nói nhẹ nhàng như lông hồng, nhưng rơi vào tai Mặc Vô Đạo lại nặng nề như núi Thái Sơn đè nặng. Lão nhận ra, mình không phải đang đối đầu với một con người, cũng không phải một môn phái, mà là đang đối đầu với một kẻ cầm trong tay quy tắc của trời đất.
Khách sạn Trường Sinh giờ đây đã không còn là một chỗ dừng chân bình thường. Nó là một pháo đài lơ lửng, một biểu tượng của quyền lực và sự vô sỉ tối cao.
Và Thẩm Trường An, người đàn ông cầm bàn tính đó, đang mỉm cười chuẩn bị viết hóa đơn đòi nợ lớn nhất trong cuộc đời mình.
"Vân Cơ, mang cho ta tờ đơn thông cáo tuyển dụng. Chúng ta cần thêm nhân viên tạp vụ chuyên quét dọn… ở dưới mặt đất."
Dưới bầu trời đỏ rực, Khách sạn Trường Sinh uy nghi sừng sững, tuyên bố với cả thế giới: Dù là tiên nhân, cũng đừng mong bước qua cửa mà không để lại tiền bạc!