Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 81: ** Khách sạn bay lên trời

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:04:43 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 81: KHÁCH SẠN BAY LÊN TRỜI**

Trời xanh ngăn ngắt, mây trắng lững lờ. Tại biên giới giữa ba giới Tiên – Ma – Yêu, nơi vốn dĩ là một vùng đất hoang vu đầy chướng khí, nay lại mọc lên một kiến trúc kỳ lạ. Đó là một tòa lầu các cao ngất, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, biển hiệu ba chữ vàng "Trường Sinh Khách Sạn" rạng rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt.

Thẩm Trường An nằm dài trên chiếc ghế xích đu làm từ linh mộc nghìn năm ở sân sau, trên tay cầm một chiếc quạt giấy ghi dòng chữ "Hòa khí sinh tài", đôi mắt lờ đờ như sắp ngủ. Nhưng nếu ai nhìn kỹ vào sâu trong con ngươi của anh, sẽ thấy một màn hình ảo đang nhảy số liên tục.

[Thông báo hệ thống: Điểm công đức tích lũy đã đạt 10.000.000. Điều kiện nâng cấp Khách sạn cấp 3 đã hoàn tất.]
[Chức năng mới đã mở khóa: "Bất động sản bay" – Logistics vạn giới.]
[Chủ nhân có muốn tiêu tốn 5.000.000 điểm để tiến hành 'Tái định vị tọa độ' không?]

Thẩm Trường An khẽ thở dài, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn như bị ai đó cắt mất một miếng thịt. Năm triệu điểm công đức! Đó là kết quả của việc anh phải vắt óc suy nghĩ ra hàng loạt dịch vụ "hút máu" khách hàng trong suốt ba tháng qua, từ món "Mì tôm thượng hạng vị rồng" cho đến "Gói gội đầu dưỡng sinh tẩy nghiệp".

"Tiền là vật ngoài thân… Tiền là vật ngoài thân…" Anh tự lẩm bẩm an ủi mình, nhưng tay thì run rẩy nhấn vào nút [Xác nhận] trên không trung.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Cả tòa khách sạn Trường Sinh rung chuyển dữ dội.

Trong phòng bếp, Lão Tà đang cầm một con dao phay lớn bằng bàn tay, định thái miếng thịt thú rừng đã được tẩm ướp bằng 'Độc cốt phấn' (một loại gia vị cực mạnh mà lão mới nghiên cứu ra). Cú rung chấn khiến nhát dao chệch đi một li, xẻ đôi luôn cái thớt làm từ huyền thiết.

"Thằng nhóc Thẩm! Ngươi lại phát điên cái gì đó?" Lão Tà gầm lên, tiếng vang như sấm dội, đôi mắt đầy sẹo đỏ rực lên sát khí. "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc ta đang nấu ăn thì đừng có làm loạn! Hỏng một nồi canh, ta cho ngươi vào làm gia vị luôn bây giờ!"

Ở sảnh chính, Vân Cơ đang cầm một chiếc khăn lụa trắng tinh, tỉ mỉ lau chùi một bức tượng ngọc đế quang. Cú rung chuyển khiến một hạt bụi nhỏ xíu bay lên, đậu ngay xuống vị trí cô vừa lau xong. Đôi tai cáo trên đầu Vân Cơ dựng ngược lên, đuôi xòe rộng, đôi mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo của chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế) cực nặng.

"Chủ nhân…" Giọng Vân Cơ dịu dàng đến mức rợn người. "Nếu người không cho em một lý do chính đáng để làm bẩn sàn nhà mà em vừa lau xong lần thứ 99 trong sáng nay… em sẽ lột da con chó đen kia để làm thảm lau chân mới."

Tiểu Hắc đang cuộn tròn ngủ dưới chân cầu thang, nghe thấy vậy thì giật mình tỉnh giấc. Nó nhìn Vân Cơ với vẻ mặt vô tội, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên tục, miệng rên "ẳng ẳng" như muốn phân bua: "Ta đang ngủ, ta làm gì nên tội?"

Thẩm Trường An bước ra từ sân sau, thản nhiên quét quạt: "Mọi người bình tĩnh. Khách sạn chúng ta kinh doanh lâu nay ở xó xỉnh này, lượng khách quá ít. Theo nghiên cứu thị trường của ta, chúng ta cần một vị trí đắc địa hơn. Ví dụ như… một khu vực có nhiều 'đại gia' thích sĩ diện chẳng hạn."

"Ngươi muốn chuyển đi đâu?" Lão Tà thu lại dao phay, tò mò hỏi.

Thẩm Trường An nhe răng cười, nụ cười mà Vân Cơ luôn gọi là "nụ cười của ác quỷ đòi nợ". Anh chỉ tay về phía chân trời xa xôi, nơi có một ngọn núi quanh năm mây mù bao phủ, linh khí tụ lại thành hình rồng phượng.

"Đỉnh núi Thanh Vân Sơn, ngay trên đầu tổng bộ của đám lão già Chính đạo kia."

Cả khách sạn bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi. Lão Tà ngẩn người, sau đó bật cười ha hả: "Khá lắm! Gan to bằng trời! Đè lên đầu Thanh Vân Sơn, đám lão già đó chắc chắn sẽ tức đến hộc máu. Được, nếu bọn chúng dám xông lên gây sự, ta sẽ có thêm nguyên liệu để làm món 'Lòng xào thập cẩm Tiên nhân'."

Vân Cơ khẽ nhướn mày, gật đầu hài lòng: "Nghe nói Thanh Vân Sơn rất sạch sẽ, linh khí tinh khiết, không khí chắc chắn ít bụi hơn chỗ này. Em đồng ý."

Tiểu Hắc không hiểu gì cả, chỉ biết nghe thấy có "nguyên liệu" là nó lại chảy nước dãi, vẫy đuôi ủng hộ nhiệt liệt.

Thẩm Trường An lật bàn tính ngọc, gõ một cái thật giòn: "Lên đường!"

Tại Thanh Vân Sơn, đại tông môn đệ nhất của vùng Phù Thế Linh Giới.

Hôm nay là ngày trọng đại, Thái Thượng Trưởng Lão Mặc Vô Đạo đang đăng đàn thuyết pháp cho vạn danh đệ tử. Không khí trang nghiêm, khói hương nghi ngút, linh khí dồi dào bao phủ khắp nơi. Mặc Vô Đạo ngồi trên đài cao, râu dài trắng muốt, đạo mạo như một vị tiên nhân hạ phàm.

"Tu hành cốt ở tâm, tâm phải tĩnh như nước, không bị ngoại vật lay động…"

Lời chưa dứt, bỗng nhiên bầu trời bỗng tối sầm lại. Các đệ tử đồng loạt ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Một vật thể khổng lồ đang từ từ hạ xuống từ tầng mây thứ chín.

Đó không phải là thiên thạch, cũng không phải là thần binh hạ thế. Đó là… một tòa nhà ba tầng với kiến trúc xa hoa bậc nhất, bốn góc mái hiên treo những chiếc chuông gió bằng vàng ròng, kêu đinh đang vui tai. Điều nực cười là, dưới đáy tòa nhà kia không phải là đám mây hay pháp trận, mà là bốn chiếc chân rồng khổng lồ bằng năng lượng, đang bước đi thong dong trên không trung.

"Cái gì thế kia? Có quân địch tập kích!" Một vị trưởng lão hét lớn.

Mặc Vô Đạo cũng biến sắc. Lão cảm nhận được một áp lực kinh khủng, một loại uy áp không thuộc về tu vi, mà thuộc về "Quy tắc". Khi tòa lầu kia hiện ra rõ rệt, dòng chữ "Trường Sinh Khách Sạn" đập ngay vào mắt lão.

"Là Thẩm Trường An!" Mặc Vô Đạo nghiến răng, lão vĩnh viễn không quên được gương mặt tên thanh niên vô sỉ đã vặt sạch của lão một trăm vạn linh thạch chỉ cho một lần nghỉ trưa tại quán.

Tòa khách sạn khổng lồ cứ thế "lừng lững" hạ xuống, dừng lại đúng vị trí ngay trên đỉnh chính điện của Thanh Vân Sơn, chỉ cách nó chưa đầy mười trượng. Toàn bộ ánh mặt trời buổi sáng vốn dĩ soi sáng đài thuyết pháp nay bị tòa khách sạn che khuất hoàn toàn, để lại một bóng râm khổng lồ bao trùm lấy Mặc Vô Đạo.

Trong sự kinh ngạc của hàng vạn người, một dải lụa đỏ dài cả trăm mét được thả xuống từ tầng hai khách sạn, trên đó ghi hàng chữ vàng to tướng:
*"MỪNG TÂN GIA – CHI NHÁNH TRÊN KHÔNG KHAI TRƯƠNG: KHUYẾN MÃI 50% GIÁ PHÒNG CHO KHÁCH HÀNG TÀI TRỢ MẶT BẰNG!"*

Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng hai, tay chống cằm, nhìn xuống Mặc Vô Đạo đang tím tái mặt mày bên dưới: "Ơ kìa, Mặc lão đầu, đã lâu không gặp. Ta thấy phong thủy núi này tốt quá, định dọn đến đây ở vài năm, chắc ngươi không phiền chứ?"

"Thẩm! Trường! An!" Mặc Vô Đạo gầm lên, tu vi Độ Kiếp kỳ bộc phát, làm rung chuyển cả ngọn núi. "Ngươi dám cả gan đặt khách sạn đè lên đầu tổ sư của chúng ta? Đây là nơi tôn nghiêm, không phải chỗ để ngươi buôn bán!"

Thẩm Trường An chẳng thèm biến sắc, anh thong thả rút ra một tờ biên lai: "Nào nào, Mặc lão đừng nóng. Theo quy tắc của Khách sạn Trường Sinh, trong phạm vi ba mươi trượng xung quanh tòa nhà đều là khu vực 'Phi chiến tranh'. Ngươi có muốn động thủ cũng không được đâu."

Để minh chứng cho lời nói của chủ nhân, Tiểu Hắc vốn đang ngồi bên cạnh Thẩm Trường An bỗng há miệng ngáp một cái. Một luồng sóng âm vô hình tỏa ra, nuốt chửng hoàn toàn uy áp của Mặc Vô Đạo như thể nó chưa từng tồn tại.

Đám đệ tử Thanh Vân Sơn bên dưới ngẩn ngơ. Một con chó đen nhỏ lại có thể hóa giải đòn đánh của Thái Thượng Trưởng Lão? Thế giới này đảo điên rồi sao?

Lão Tà lúc này cũng lò đầu ra, trên vai vẫn khoác cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một đĩa chân gà cay: "Mặc lão đầu, nghe nói ngươi sắp đột phá nên bị nhiệt miệng? Có muốn lên đây nếm thử trà thảo mộc của ta không? Chỉ 500 linh thạch một bát thôi, giá rẻ tình thân đấy."

Mặc Vô Đạo nhìn thấy Lão Tà, suýt chút nữa ngã khỏi đài cao: "Tà… Tà Độc Ma Quân? Ngươi tại sao lại đi phục vụ cho một tên nhóc không có tu vi?"

Lão Tà nhổ một miếng xương gà, tặc lưỡi: "Hắn nợ ta tiền, ta nợ hắn mệnh. Nói chung là phức tạp lắm. Mà ngươi hỏi nhiều làm gì, có vào không thì bảo? Không vào thì cút ra chỗ khác cho khách sạn chúng ta hứng linh khí."

Thẩm Trường An lúc này mới hắng giọng, lật một trang sổ: "Nói đi cũng phải nói lại, do chúng ta chiếm dụng không phận trên đỉnh núi Thanh Vân, nên ta quyết định sẽ tính phí bảo kê cho các ngươi. Mỗi tháng chỉ cần 50 vạn linh thạch, khách sạn Trường Sinh sẽ bảo vệ toàn bộ ngọn núi này khỏi thiên tai, địch họa. Nếu các ngươi không đóng… hắc hắc, ta sẽ cho khách sạn rơi tự do. Ngươi nghĩ xem, cái khách sạn nặng vạn quân này rơi xuống, cái hộ tông đại trận của ngươi chịu được mấy giây?"

"Ngươi… ngươi đây là tống tiền!" Mặc Vô Đạo run rẩy chỉ tay.

"Không, đây là 'Phí quản lý vận hành dịch vụ cư trú cao cấp'," Thẩm Trường An sửa lại một cách nghiêm túc. "Hơn nữa, vị trí này là 'View triệu đô'. Các ngươi hàng ngày được ngắm nhìn kiến trúc tuyệt mỹ của khách sạn chúng ta, chẳng lẽ không đáng trả tiền sao?"

Vân Cơ đứng bên cạnh, tay cầm một xấp tờ rơi bằng lụa tinh xảo, bắt đầu dùng mị thuật khuếch đại giọng nói:
"Thông báo! Khách sạn Trường Sinh chính thức mở thêm dịch vụ 'Phòng VIP trên tầng mây'. Linh khí dồi dào gấp mười lần mặt đất, phục vụ ăn uống tận nơi 24/7 do đích thân Ma Quân nấu bếp. Đặc biệt, khách sạn có hệ thống Wifi Linh Khí cực mạnh, giúp các vị có thể liên lạc với đạo lữ ở xa mà không sợ mất sóng. Số lượng có hạn, nhanh chân đặt chỗ!"

Một vị đệ tử trẻ tuổi đứng bên dưới, nãy giờ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của Vân Cơ và cái bánh vẽ hấp dẫn kia, bất giác hỏi: "Cho hỏi… bao nhiêu một đêm?"

"Giá niêm yết là 1.000 linh thạch thượng phẩm, nhưng hôm nay giảm giá 50% còn 500! Ngoài ra còn tặng kèm một bát cháo linh bát bảo trị giá 50 linh thạch!" Vân Cơ mỉm cười rạng rỡ.

"Ta đặt! Ta đặt một phòng!" Vị đệ tử nọ cuống quýt giơ túi linh thạch lên.

"Phản rồi! Phản rồi!" Mặc Vô Đạo thấy đệ tử tông môn mình lại chạy đi nộp tiền cho kẻ thù, tức đến mức tim đập loạn nhịp, một ngụm máu nghẹn lại ở cổ.

Thẩm Trường An khẽ gật đầu hài lòng, sau đó quay sang bảo Vân Cơ: "Ghi chép lại, vị khách hàng đầu tiên này cho vào danh sách White-list, giảm thêm 5%. À, đúng rồi, ghi thêm một bảng thông báo: 'Tuyển dụng nhân viên tạp vụ mặt đất chuyên quét dọn lá khô xung quanh chân núi trong bán kính 5 dặm. Lương trả bằng thức ăn thừa của Lão Tà, yêu cầu tu vi Kim Đan trở lên'."

Lão Tà lẩm bẩm: "Thức ăn thừa của ta cũng là chí bảo đấy nhé, bọn nhóc kia nằm mơ cũng không được ăn đâu."

Nhìn tòa khách sạn lơ lửng sừng sững trên đầu mình, cảm giác nhục nhã và bất lực xâm chiếm lấy Mặc Vô Đạo. Lão nhận ra, kẻ trước mặt không dùng đạo lý, không dùng tu vi, mà hắn dùng một loại 'hệ thống' hoàn toàn lạ lẫm để đè bẹp tất cả quy chuẩn của thế giới này.

"Thẩm Trường An, ngươi sẽ phải hối hận!" Mặc Vô Đạo nghiến răng quay lưng đi vào trong mật thất, không dám ở lại để chứng kiến cảnh các đệ tử của mình đang chen nhau hỏi cách làm thẻ thành viên.

Thẩm Trường An nhìn theo bóng lưng lão, thở dài đầy tiếc nuối: "Mặc lão đầu này đúng là cứng đầu, làm khách hàng VIP không muốn, lại muốn làm đối thủ. Mà thôi, khách hàng không tự đến thì ta tìm đến tận nhà khách hàng, đó mới là tư duy làm dịch vụ hiện đại."

Anh quay sang nhìn toàn cảnh hùng vĩ từ trên cao, cảm giác thỏa mãn dâng trào. Với tọa độ này, khách sạn sẽ hút hết tinh hoa linh khí của cả dãy Thanh Vân Sơn. Tiền vào như nước, công đức vô lượng.

"Mọi người chuẩn bị đón khách!" Thẩm Trường An dõng dạc tuyên bố. "Vân Cơ, chú ý kiểm tra giày dép của khách, ai mang bùn đất lên thảm thì thu thêm phí vệ sinh môi trường. Lão Tà, nồi lẩu linh dược của ông chuẩn bị chưa?"

"Sắp xong rồi! Bảo bọn nó nhanh lên, chậm là ta đổ cho Tiểu Hắc ăn hết đấy!" Tiếng Lão Tà từ trong bếp vọng ra.

Gió thổi qua, chiếc chuông gió bằng vàng trên mái hiên khách sạn khẽ vang lên. Một thời đại mới của tu chân giới chính thức bắt đầu: Thời đại mà muốn tu tiên, trước hết phải đủ tiền trả phòng!

Tòa khách sạn khổng lồ cứ thế hiên ngang chiếm giữ không phận tuyệt vời nhất, bắt đầu chuỗi ngày "vặt lông" toàn bộ giới Chính đạo. Và ở trung tâm của tất cả sự náo nhiệt ấy, Thẩm Trường An thong thả nằm lại lên chiếc ghế xích đu, đôi tay nhịp nhịp lên cuốn sổ thu chi, đôi mắt tràn ngập hy vọng về một tương lai… phát tài phát lộc.

Trên bầu trời vạn trượng, tiếng cười nhàn nhạt của anh vang lên: "Thế giới này, chung quy vẫn là do người có tiền làm chủ…"

Dưới chân khách sạn, đỉnh núi Thanh Vân Sơn âm u hẳn đi, như tiếng thở dài bất lực của cả một thời đại tu tiên truyền thống.


[HẾT CHƯƠNG 81]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8