Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 82: ** Trạm dừng chân trên mây

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:05:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 82: TRẠM DỪNG CHÂN TRÊN MÂY**

Ánh ban mai đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp mây mù dày đặc, rạng rỡ phủ lên những viên ngói lưu ly của Khách sạn Trường Sinh. Lúc này, tòa kiến trúc đồ sộ không còn nằm trên mặt đất khô khốc của vùng biên thùy nữa, mà đang hiên ngang lơ lửng giữa chín tầng mây, ngay bên trên đỉnh Thanh Vân Sơn – thánh địa của Chính đạo.

Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất, trên người vẫn là bộ đồ thư sinh trắng muốt phẳng phiu, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phe phẩy. Anh nheo mắt nhìn những dải mây trắng trôi lững lờ dưới chân mình, rồi lại nhìn ra xa, nơi những luồng linh khí hóa thành rồng cuộn hổ ngồi quanh các đỉnh núi.

"Hệ thống, độ cao hiện tại là bao nhiêu?" Thẩm Trường An thầm hỏi.

【 Tinh! Độ cao hiện tại: 3000 trượng so với mực nước biển. Áp suất linh khí: Ổn định. Độ ẩm: 45%. Khuyến cáo: Rất thích hợp để triển khai dịch vụ 'Lầu Vọng Cảnh' và 'Cà phê Ngắm Chân Tiên'. 】

Nụ cười trên môi Thẩm Trường An càng thêm đậm nét. Sau khi tiêu tốn một lượng điểm công đức khổng lồ để "di dời" toàn bộ khách sạn lên không trung ở chương trước, anh đã chính thức biến nơi này thành một trạm trung chuyển độc nhất vô nhị trên tuyến đường hàng không bận rộn nhất của tu chân giới.

Thanh Vân Sơn là đầu mối giao thông của ít nhất mười đại tông môn. Hàng ngày, số lượng phi hành khí, kiếm quang và linh thú bay ngang qua đây nhiều không đếm xuể.

"Vân Cơ! Bắt đầu triển khai kế hoạch Marketing 'Lôi cuốn thiên hạ' cho ta!" Thẩm Trường An hắng giọng gọi.

Từ phía sảnh tiếp tân, một luồng ánh sáng hồng nhạt vụt tới. Vân Cơ diện một bộ sườn xám lụa vân rồng xẻ cao, cửu vĩ sau lưng lấp lánh như lụa, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần lúc này lại đang lộ vẻ khó chịu. Nàng tay cầm một cây chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng cấp thấp, không ngừng quạt tới quạt lui không khí.

"Chủ nhân, độ cao này nhiều hơi ẩm quá, tóc của nô tỳ đều bị bết cả lại rồi! Hơn nữa, đám chim sẻ yêu tinh kia cứ bay qua bay lại, lông rụng đầy hành lang, nô tỳ vừa quét xong chúng lại rụng tiếp, thật muốn giết sạch chúng mà!"

Thẩm Trường An vỗ vỗ vai nàng, trấn an: "Bình tĩnh, nhẫn nhịn là vàng. Lông chim đó gom lại đi, giao cho Lão Tà làm gối tựa đầu cao cấp, bán cho khách mỗi cái mười linh thạch thượng phẩm. Giờ thì mau, dùng mị thuật của cô hóa ra mấy dải cầu vồng đi, phải rực rỡ vào, phải khiến mấy lão quái vật đang bay trên trời kia phải lóa mắt!"

Vân Cơ thở dài, nhưng vì miếng cơm manh áo (và vì nỗi sợ bị Thẩm Trường An trừ lương), nàng đành bay vút lên không trung.

Chỉ thấy chín cái đuôi của Cửu Vĩ Thiên Hồ xòe rộng, linh lực hồng trần cuồn cuộn đổ ra. Phút chốc, xung quanh Khách sạn Trường Sinh hiện lên những dải lụa ngũ sắc lộng lẫy, kết thành dòng chữ khổng lồ dài hàng dặm:

**[ KHÁCH SẠN TRƯỜNG SINH: ĐIỂM DỪNG CHÂN THƯỢNG GIỚI ]**
**[ ƯU ĐÃI GIỜ VÀNG: BƠM LINH KHÍ FREE – MÌ TÔM HÀNG KHÔNG VỊ LONG NHÃN ]**
**[ TIÊN NHÂN DỪNG BƯỚC – KHÔNG NGHỈ CHÂN LÀ MẤT LỘC! ]**

Trong bếp, tiếng "choang choang" của dao phay đập xuống thớt vang lên đều đặn. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời, lúc này đang vật lộn với một con cá ngừ linh cấp nặng gần một tấn. Lão mặc cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, mồ hôi nhễ nhại, miệng không ngừng chửi thề:

"Cái thằng ranh Thẩm Trường An này! Bảo ta nấu ăn ở dưới đất chưa đủ khổ sao, giờ còn đưa lên mây? Lửa lò ở đây loãng hơn hẳn, muốn duy trì nhiệt độ nấu 'Lẩu Vạn Ma' phải tiêu tốn thêm bao nhiêu tâm lực của lão phu! Mà cái thứ 'Mì tôm hàng không' này là cái quái gì? Cho một mớ cỏ linh chi vào nước sôi mà gọi là tinh hoa à?"

Dù mồm mép chua ngoa, nhưng tay Lão Tà vẫn thoăn thoắt. Lão lén lấy ra một lọ bột màu xám đen – chính là Độc phấn Phệ Hồn – rắc nhẹ vào nồi nước lèo. "Cho một chút cái này vào, đảm bảo bọn chúng ăn xong sẽ nghiện, ngày nào cũng phải lết xác tới đây mà nạp tiền…"

Ngay lúc đó, từ hướng đông, một tiếng rít xé gió vang lên. Một đoàn phi thuyền khổng lồ rực rỡ ánh vàng, dẫn đầu là ba vị kiếm tu cưỡi linh hạc, đang lao đi với tốc độ chóng mặt. Đó là đoàn vận tải của "Thương hội Vạn Bảo", một trong những thế lực giàu có nhất trung thổ.

"Trưởng lão, phía trước có vật thể lạ cản đường!" Một gã tu sĩ trẻ tuổi thét lên.

Vị trưởng lão cầm lái nheo mắt nhìn dãy chữ ngũ sắc rực rỡ đang chắn ngang đường bay của mình, gương mặt già nua lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn tức giận: "Càn rỡ! Ai dám đặt kiến trúc trên tuyến đường chính dẫn vào Thanh Vân Sơn? Lại còn đòi 'Tiên nhân dừng bước'? Muốn chết sao? Không cần giảm tốc, tông thẳng qua cho ta! Phi thuyền này được rèn từ huyền thiết, sợ cái gì!"

Đoàn phi thuyền không những không dừng lại mà còn tăng tốc, linh khí xung quanh mũi tàu hóa thành một mũi khoan khổng lồ, trực diện đâm vào Khách sạn Trường Sinh.

Thẩm Trường An đứng trên ban công, tay vẫn cầm chiếc quạt, đôi mắt lười biếng liếc nhìn "vật thể lạ" đang lao tới. Anh thở dài một hơi: "Lại có khách hàng muốn thử nghiệm dịch vụ 'Sửa chữa và bồi thường' rồi. Tiểu Hắc!"

Dưới gầm quầy lễ tân, một con chó đen nhỏ nhắn, trông hiền lành vô hại, đang nằm gặm một miếng xương làm từ Linh Thạch Cốt cứng hơn kim cương. Nghe gọi tên, Tiểu Hắc ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh ánh tím sâu thẳm.

Nó chậm rãi đứng dậy, đi ra hiên nhà, ngáp một cái thật dài, rồi hướng về phía đoàn phi thuyền đang lao tới mà… "Gâu!" một tiếng.

Tiếng sủa không lớn, nhưng ngay lập tức, một làn sóng vô hình từ trung tâm khách sạn lan tỏa ra ngoài. Đó là "Lĩnh vực tuyệt đối" được kích hoạt.

"Ầm!"

Một cảnh tượng khiến hàng vạn tu sĩ trong vùng phải rụng rời chân tay diễn ra: Đoàn phi thuyền hung hãn kia, khi cách khách sạn đúng mười mét, bỗng nhiên dừng khựng lại như đâm vào một bức tường kim cương vô hình. Lực quán tính cực lớn khiến phần đuôi tàu bị hất văng lên cao, cả đoàn phi thuyền rối loạn, người ngã ngựa đổ.

Linh áp của ba vị vị hạc kiếm tu lập tức tan biến, linh hạc của họ hoảng sợ đến mức rụng hết lông cánh, cắm đầu rơi thẳng xuống dưới.

"Cái… cái gì thế này?!" Vị trưởng lão của Thương hội Vạn Bảo mặt cắt không còn giọt máu, phát hiện ra toàn bộ tu vi Nguyên Anh đỉnh phong của mình đã biến mất không còn dấu vết. Lúc này, lão chẳng khác gì một phàm nhân già nua.

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đi trên mặt mây, từng bước một như bước lên bậc thang ảo ảnh, tiến về phía phi thuyền. Mỗi bước đi của anh, hoa sen vàng lại nở rộ dưới chân.

"Quý khách, dừng phi thuyền không đúng nơi quy định, gây tiếng ồn nơi công cộng, và suýt chút nữa là làm hỏng thảm trải sàn mới mua của khách sạn chúng tôi…" Thẩm Trường An mở cuốn sổ thu chi ra, ngòi bút lông chấm mực sáng ngời sẵn sàng viết. "Theo nội quy Khách sạn Trường Sinh, các vị vi phạm Luật Giao thông Hàng không khu vực 0. Tổng phí phạt là năm vạn linh thạch thượng phẩm."

Vị trưởng lão run cầm cập chỉ tay vào anh: "Ngươi… ngươi là kẻ nào? Ngươi có biết chúng ta là người của Thương hội Vạn Bảo không? Chủ nhân của chúng ta là…"

"Dù chủ nhân của các vị là ai, đã vào phạm vi khách sạn này, đều chỉ có một thân phận duy nhất: Khách hàng." Thẩm Trường An cười híp mắt, nhưng áp lực tỏa ra khiến đối phương nghẹt thở. "Mà đã là khách hàng, thì phải trả tiền. Nếu không có tiền mặt, chúng tôi có dịch vụ 'Rửa bát trừ nợ' hoặc 'Thử món ăn mới của Lão Tà'. Tôi thành thật khuyên các vị nên chọn trả tiền, vì món ăn của Lão Tà… không phải ai cũng sống để khen ngon đâu."

Vị trưởng lão nhìn xuống phía dưới khách sạn, thấy bóng dáng một gã khổng lồ mặt sẹo, tay cầm dao phay dính đầy máu cá, miệng cười toe toét nhìn về phía mình, lập tức da gà nổi lên lớp lớp.

"Tôi trả! Tôi trả tiền!" Lão hét lên, vội vã lục lọi túi trữ vật.

Sau khi thu đủ tiền phạt, thái độ của Thẩm Trường An lập tức thay đổi 180 độ. Anh thu cuốn sổ lại, mặt tươi như hoa nở: "Rất tốt! Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Nhân dịp khai trương chi nhánh hàng không, chúng tôi có gói combo: Một đêm tại phòng VIP Ngắm Mây, tặng kèm một bát Mì Tôm Thần Thánh và dịch vụ gội đầu dưỡng sinh của Cửu Vĩ Thiên Hồ. Chỉ lấy thêm các vị ba vạn linh thạch nữa thôi. Đi thôi nào!"

Vân Cơ từ trên cao đáp xuống, dùng mị lực cuộn lấy đám người đang hồn siêu phách tán kia, dẫn vào bên trong.

Ngay khi bước vào sảnh khách sạn, đoàn người của Thương hội Vạn Bảo hoàn toàn choáng váng. Không gian bên trong dường như rộng hơn gấp trăm lần so với vẻ bề ngoài. Sàn nhà lát bằng ngọc thạch tinh khiết đến mức có thể soi gương, trần nhà là một bầu trời sao chuyển động theo thời gian thực. Quan trọng nhất là, nồng độ linh khí ở đây đặc quánh đến mức chỉ cần hít thở một hơi thôi cũng bằng một ngày khổ tu bên ngoài.

"Chỗ này… đây thực sự là một khách sạn sao?" Một tên đệ tử trẻ tuổi lắp bắp, đưa mắt nhìn quanh.

"Ơ kìa, đó chẳng phải là Kim nhị thiếu gia sao?" Một vị tu sĩ đột ngột reo lên khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang… bò trên sàn nhà với một cây lau nhà.

Kim Bất Hoán, nhị thiếu gia lừng lẫy một thời của Thương hội Kim Long, lúc này mặc một bộ đồng phục tạp vụ màu xám, đầu quấn khăn. Nghe thấy có người gọi, hắn ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán, gương mặt tràn đầy vẻ "trải đời".

"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người lao động bao giờ à?" Kim Bất Hoán bĩu môi, rồi lại cúi xuống lau tiếp, lẩm bẩm: "Tên Thẩm vô sỉ này, bảo là cho ta làm quản lý thực tập, kết quả lại bắt ta lau toàn bộ sảnh 10.000 mét vuông này chỉ để đổi lấy một suất lẩu… Nhưng mà công nhận, cái nước lẩu của lão Ma đầu kia đúng là cực phẩm thế gian!"

Nhóm người Thương hội Vạn Bảo nhìn nhau, cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Một nhị thiếu gia tiêu tiền như rác mà còn phải đi lau sàn, vậy cái khách sạn này khủng khiếp đến mức nào?

Trong lúc khách khứa bắt đầu đông đúc, Thẩm Trường An lại quay lại ban công. Anh nhìn ra xa, nụ cười trên môi khẽ đông lại. Phía xa, nơi chân trời, những đám mây đen xám xịt đang cuồn cuộn kéo tới, mang theo một luồng khí tức mục nát và u ám.

"Có vẻ như không chỉ có khách hiền lành mới thích đi đường hàng không nhỉ."

Tiểu Hắc bỗng nhiên sủa nhỏ một tiếng, đứng cạnh chân anh, lông gáy dựng ngược.

Thẩm Trường An vỗ đầu nó: "Không sao, hôm nay chúng ta đang có chiến dịch marketing lớn. Càng là khách dữ, hóa đơn càng phải dày. Đi thôi, Vân Cơ, pha một ấm trà tốt nhất cho ta. Có vẻ như vị 'Mặc lão đầu' kia không kiên trì được nữa rồi."

Trên chín tầng mây, Khách sạn Trường Sinh rực rỡ tỏa sáng, như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển mây. Đối với kẻ khác, đây là vùng đất cấm, nhưng với Thẩm Trường An, đây chính là một cái phễu khổng lồ đang không ngừng hút tiền và công đức từ khắp bốn phương tám hướng đổ về.

Chỉ trong nửa ngày, doanh thu từ việc "quá cảnh" và bán "đồ ăn nhanh hàng không" đã vượt xa mong đợi. Thẩm Trường An ngồi dựa lưng vào ghế thái sư, bàn tính ngọc đế quang trên tay gõ lạch cạch liên hồi.

"Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Đón khách trên mây'. Thưởng: Mở khóa dịch vụ 'Spa Linh Hồn' và 'Bãi đỗ phi thuyền thông minh'. Tích lũy công đức đạt mốc mới."

"Tốt, tốt lắm!" Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Tiên nhân hay Ma tôn thì sao? Bay mệt rồi cũng phải đáp chân xuống nghỉ. Mà hễ đáp chân xuống đất của Thẩm Trường An này, thì đến sợi tóc cũng phải đóng thuế!"

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, tòa khách sạn càng thêm lung linh huyền ảo. Tiếng bát đũa, tiếng cười nói, và cả tiếng chửi rủa đầy yêu thương của Lão Tà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc hài hước và kỳ lạ giữa thế giới tu tiên vốn dĩ chỉ có giết chóc và tranh đoạt này.

Trạm dừng chân trên mây đã mở cửa, và từ đây, không ai có thể ngó lơ sự hiện diện đầy vô sỉ nhưng cũng đầy quyền năng của ngôi khách sạn mang tên Trường Sinh.


[HẾT CHƯƠNG 82]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8