Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 83: ** Thuế bầu trời

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:06:00 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 83: THUẾ BẦU TRỜI**

Ánh nắng ban mai tại Phù Thế Linh Giới không bao giờ giống như ở nhân gian. Nó mang theo một sắc tím nhạt của tử khí đông lai, xuyên qua những tầng mây trắng xốp như bông gòn, hắt lên những tấm ngói lưu ly của Khách sạn Trường Sinh những vệt sáng lấp lánh như kim cương. Khách sạn lúc này đang lơ lửng ở độ cao vạn dặm, trông xa như một hòn đảo phù không đơn độc, nhưng lại mang một uy nghiêm không thể xâm phạm.

Thẩm Trường An nằm dài trên chiếc ghế thái sư làm từ gỗ trầm hương vạn năm, một chân gác lên thành lan can, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy. Áo thư sinh trắng muốt của anh phẳng phiu không một nếp nhăn, trông thì tiêu sái đấy, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt đang nheo lại kia, người ta sẽ thấy một tia tính toán còn đáng sợ hơn cả tâm ma của Ma tôn.

"Tiểu Hắc, đếm xem từ sáng đến giờ có bao nhiêu lượt 'phi cơ' bay qua đầu chúng ta rồi?"

Con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục bên chân anh, nghe vậy liền ngóc đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào những vệt sáng xé toạc bầu trời phía xa. Nó sủa ngắn gọn hai tiếng, trong đầu Thẩm Trường An lập tức hiện lên một con số: "Tám mươi sáu".

"Tám mươi sáu…" Thẩm Trường An chép miệng, tiếng bàn tính ngọc đế quang trên tay bỗng chốc gõ lên lạch cạch. "Một nửa trong số đó là phi thuyền cỡ trung, ba mươi chiếc phi kiếm đơn hành, còn lại là yêu thú cưỡi. Tiểu Hắc này, ngươi có thấy chúng ta đang lãng phí tài nguyên thiên nhiên một cách trầm trọng không?"

Tiểu Hắc nghiêng đầu, cái đuôi ngoáy nhẹ, tỏ ý không hiểu chủ nhân đang định giở quẻ gì.

Thẩm Trường An thở dài, vẻ mặt đầy sự "xót xa" cho đại đạo: "Bầu trời này là của ai? Thiên Đạo không nói, nhưng hiện tại khách sạn của chúng ta đang chiếm giữ vị trí này. Họ bay qua đây, làm náo động thanh tịnh của khách hàng, xả ra hằng hà sa số khí thải linh lực dư thừa, làm hỏng cảnh quan mây ngũ sắc của ta. Vậy mà… họ lại bay miễn phí?"

Đúng lúc này, Vân Cơ từ trong sảnh bước ra. Hôm nay nàng diện một bộ sườn xám cách điệu màu đỏ thắm, tôn lên đường cong tuyệt mỹ của bộ tộc Cửu Vĩ. Nàng bưng một khay trà tuyết liên, nghe thấy lời của Thẩm Trường An thì suýt chút nữa đánh rơi chén trà.

"Chủ nhân, ngài không định… thu phí cả bầu trời đấy chứ?" Giọng nàng run run, mị nhãn tràn đầy vẻ không tin nổi. "Đó là không phận tự do của giới tu chân từ hàng triệu năm nay. Ngay cả Tiên Đế năm xưa cũng không dám tuyên bố bầu trời là của riêng mình."

Thẩm Trường An ngồi bật dậy, nụ cười trên môi tươi rói nhưng lại khiến Vân Cơ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Tiên Đế không thu vì ông ta không cần tiền, ông ta cần danh. Còn ta? Ta là một thương nhân lương thiện. Vân Cơ, thông báo lên Linh Thông Mạng ngay lập tức. Kể từ giờ phút này, phạm vi mười dặm xung quanh và phía trên Khách sạn Trường Sinh được xác lập là 'Khu vực quản lý không gian xanh'. Mọi phương tiện di chuyển bằng linh lực khi đi qua đây đều phải nộp 'Thuế bảo trì bầu trời'."

Vân Cơ đứng hình. Nàng đã quá quen với sự vô sỉ của chủ nhân, nhưng thu phí cả bầu trời thì thực sự là mở mang tầm mắt.

"Mức phí thế nào ạ?" Nàng yếu ớt hỏi.

"Hạng phổ thông như phi kiếm đơn: 50 linh thạch thượng phẩm cho một lần quá cảnh. Phi thuyền vận tải: 500 linh thạch. Thần thú thượng cổ: 1000 linh thạch cộng thêm giấy chứng nhận tiêm phòng thú y." Thẩm Trường An vừa gõ bàn tính vừa lẩm bẩm. "Nếu ai có thẻ thành viên VIP của khách sạn thì được giảm giá 5%. Đặc biệt, nếu bay nhanh quá tốc độ cho phép (vượt quá một vạn dặm mỗi giờ) sẽ bị phạt gấp đôi vì gây tiếng nổ siêu thanh làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ta."

"Chủ nhân… người ta sẽ đánh chúng ta mất."

Thẩm Trường An chỉ tay vào tấm bảng "Lĩnh vực tuyệt đối" treo lủng lẳng ở cửa: "Trong này ta là quy tắc. Ngoài kia, ta có Tiểu Hắc. Lão Tà đâu? Bảo lão ra ngoài mây kia, dựng một cái sạp bán cơm hộp hàng không luôn cho ta. Đã dừng lại đóng thuế thì chắc chắn sẽ đói."

Chưa đầy nửa canh giờ sau, trên diễn đàn "Linh Thông Mạng" – nơi tụ tập của các tu sĩ rảnh rỗi toàn lục địa – nổ ra một trận đại chấn động.

Một bài đăng đỏ chót leo lên vị trí dẫn đầu: *[Khẩn cấp] Khách sạn Trường Sinh ban hành Luật thuế không phận. Tiên nhân bay qua không nộp tiền sẽ bị tịch thu phi kiếm!*

Bên dưới là hàng nghìn bình luận phẫn nộ:
– "Thẩm Trường An bị điên rồi sao? Bầu trời là của chung!"
– "Lão phu tu hành ba ngàn năm, lần đầu tiên thấy có kẻ thu tiền đường trên mây. Hắn tưởng mình là ai? Thiên đạo đại diện sao?"
– "Hừ, để xem hắn chặn được ai. Tông môn của ta có mười chiếc phi thuyền hạng nặng sắp đi ngang qua đó!"

Tại tầng mây phía Đông, một đoàn phi thuyền khổng lồ thêu hình những đám mây xanh biếc đang lướt tới với tốc độ kinh người. Đây là hạm đội của Thanh Vân Kiếm Tông – một trong những tông môn hạng nhất về kiếm đạo. Dẫn đầu là Thanh Vân Thuyền dài cả trăm trượng, trên boong là đại trưởng lão Mộc Kiếm thiền sư cùng hàng trăm đệ tử tinh anh.

"Trưởng lão, phía trước là địa phận Khách sạn Trường Sinh." Một đệ tử trẻ tuổi bước tới bẩm báo, vẻ mặt lo lắng. "Trên Linh Thông Mạng nói họ đang thu thuế không phận…"

Mộc Kiếm thiền sư vuốt râu, đôi mắt sắc lẹm như kiếm quang khẽ liếc về phía tòa kiến trúc rực rỡ đang lơ lửng giữa biển mây. Lão cười lạnh một tiếng:
"Nực cười! Một tên phàm nhân không rõ lai lịch, ỷ vào một chút trận pháp cổ quái mà muốn quản cả bầu trời? Truyền lệnh, toàn hạm đội tăng tốc, bay thẳng qua đỉnh đầu khách sạn cho lão phu. Ta muốn xem hắn làm gì được chúng ta!"

Đoàn phi thuyền rầm rộ lao tới, linh áp tỏa ra khiến mây mù xung quanh tan biến, khí thế như chẻ tre.

Tại ban công khách sạn, Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà trà tuyết liên, nhàn nhạt nói: "Hàng về rồi. Tiểu Hắc, làm việc."

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng. Thân hình nhỏ bé của nó bỗng chốc mờ đi, và trong nháy mắt tiếp theo, một cái bóng đen khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời xuất hiện giữa tầng mây. Đó là một con hắc kỳ lân cao hàng trăm trượng, hơi thở mang theo sức mạnh thôn phệ không gian.

Cùng lúc đó, Thẩm Trường An phất tay một cái. Hệ thống quản lý rung lên: "Kích hoạt chức năng: Trạm thu phí tự động. Khu vực: Không gian số 0."

Bỗng nhiên, toàn bộ các đệ tử Thanh Vân Kiếm Tông cảm thấy linh lực trong cơ thể khựng lại. Động cơ linh thạch của các phi thuyền bỗng dưng tắt ngấm, vang lên những tiếng "khục khục" khô khốc rồi dừng hẳn giữa không trung như bị một bàn tay vô hình chộp lấy.

"Chuyện gì thế này?!" Mộc Kiếm thiền sư hốt hoảng đứng dậy. Lão định vận dụng tu vi Nguyên Anh đỉnh phong để ổn định phi thuyền, nhưng kinh hãi nhận ra ngay cả một tia kiếm khí cũng không phát ra nổi.

Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ đó, một giọng nói lười biếng nhưng rõ mồn một vang lên bên tai mỗi người:

"Kính thưa quý khách của Thanh Vân Kiếm Tông, quý khách đã tiến vào không phận thuộc quyền quản lý của Khách sạn Trường Sinh mà chưa mua vé quá cảnh. Theo điều 1, khoản 2 của Luật Thuế Trường Sinh: Xâm phạm không gian khi chưa xin phép sẽ bị tạm giữ phương tiện và đóng phạt cưỡng chế. Vui lòng tắt máy, hạ thấp cao độ và chuẩn bị sẵn ví tiền."

Một chiếc loa phóng thanh cực lớn, làm từ linh ngọc, bỗng dưng thò ra từ cạnh mái ngói của khách sạn, chĩa thẳng vào đoàn phi thuyền. Vân Cơ đứng ở quầy tiếp tân, tay cầm mic, dõng dạc nói:

"Mời quý thuyền trưởng Mộc Kiếm xuống làm thủ tục. Nếu chống đối, bảo vệ của chúng tôi sẽ ăn luôn cái đuôi thuyền của ngài. Xin cảm ơn và chúc quý khách một chuyến đi… đắt đỏ."

Mộc Kiếm thiền sư tái mặt nhìn con Hắc Kỳ Lân đang nhe nanh ngay trước mũi thuyền của mình. Khoảng cách gần đến mức lão có thể ngửi thấy mùi… linh thạch vụn trong hơi thở của nó.

"Các ngươi… các ngươi là lũ cướp!" Mộc Kiếm thiền sư gào lên.

Từ trên cao, Thẩm Trường An điềm nhiên thả xuống một dải lụa dài, trên đó viết dòng chữ to đùng bằng mực nhũ vàng: **"Vì một bầu trời xanh – Sạch – Đẹp. Hãy đóng thuế để bảo vệ môi trường linh khí."**

Lão Tà lúc này cũng xuất hiện. Lão đứng trên một đám mây nhỏ bay lơ lửng sát cạnh phi thuyền, trên tay cầm một chiếc khay có những nắm cơm cuộn rong biển và mấy xiên thịt nướng thơm nức mũi. Lão mặc chiếc tạp dề hoa hồng, tay kia cầm dao phay thái rau thoăn thoắt:

"Này mấy đứa nhỏ, phi thuyền hỏng máy rồi thì vào khách sạn mà nghỉ. Trong lúc chờ chủ quán ta tính tiền phạt, có muốn làm vài xiên thịt rồng đất không? Giá rẻ thôi, mười linh thạch một xiên, mua mười tặng một lượt… lau nước mũi miễn phí."

Đám đệ tử Thanh Vân Kiếm Tông vốn dĩ đang đói và mệt vì điều khiển phi thuyền đường dài, nghe mùi thơm nức mũi của Lão Tà, nước miếng bất giác ứa ra. Sự nghiêm túc của một tông môn kiếm đạo nhanh chóng bị lung lay bởi cái dạ dày.

Mộc Kiếm thiền sư nhìn xung quanh, thấy hạm đội của mình đã bị treo cứng trên không trung, không thể tiến cũng chẳng thể lùi. Lão cắn răng, uất hận dậm chân: "Thẩm Trường An! Ngươi rốt cuộc muốn bao nhiêu?"

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đi ra rìa ban công, cúi xuống nhìn lão bằng nụ cười kinh doanh chuẩn năm sao:

"Trưởng lão bớt nóng. Chúng ta là người văn minh, nói chuyện tiền bạc làm gì cho nhạt nhẽo tình cảm. Tổng cộng phí quá cảnh cho mười chiếc thuyền là 5000 linh thạch thượng phẩm. Phí gây ô nhiễm âm thanh khi các người quát tháo lúc nãy là 1000. Phí 'ngắm nhìn vẻ đẹp của chủ quán' (là ta đây) lấy rẻ 500 nữa. Tổng cộng là 6500 linh thạch. Trả tiền mặt hay dùng pháp bảo gán nợ?"

"Ngươi… ngươi còn dám thu phí vì ta nhìn ngươi?" Mộc Kiếm thiền sư suýt chút nữa thổ huyết.

"Tất nhiên. Nhan sắc của ta là vô giá, ngài nhìn một cái là ta tổn thọ một chút, không thu phí sao được?" Thẩm Trường An thản nhiên búng một cái vào bàn tính. "À, quên chưa nói, nếu không thanh toán trong vòng mười lăm phút tới, phí đỗ xe… à không, phí neo đậu không gian sẽ là 100 linh thạch mỗi phút."

Dưới sự đe dọa của con Hắc Kỳ Lân đang bắt đầu liếm láp môi như muốn gặm thử vỏ thuyền, Mộc Kiếm thiền sư cuối cùng cũng gục ngã. Lão run rẩy mở túi càn khôn, đổ ra một đống linh thạch sáng lòa.

"Thu… thu đi! Đồ hút máu!"

Vân Cơ bay tới, nhẹ nhàng dùng túi càn khôn của khách sạn thu dọn tất cả không sót một viên linh thạch vụn. Nàng mỉm cười cúi chào: "Cảm ơn quý khách đã ủng hộ sự nghiệp bảo vệ bầu trời của Khách sạn Trường Sinh. Đây là hóa đơn của ngài, và đây là mười phiếu giảm giá 5% cho lần… bị phạt tiếp theo."

Sau khi đóng tiền, phi thuyền của Thanh Vân Kiếm Tông lập tức cảm thấy linh lực phục hồi. Họ không dám ho một tiếng, lập tức quay đầu chạy thục mạng theo một đường vòng vèo để tránh xa cái khách sạn quỷ quái kia ra.

Cảnh tượng này đã được vô số tu sĩ dùng ảnh thạch ghi lại và phát tán trên Linh Thông Mạng. Cả giới tu tiên bàng hoàng. Một tông môn hạng nhất mà cũng phải cúi đầu nộp tiền lộ phí trên mây sao?

Thế nhưng, điều kỳ lạ là ngay sau đó, doanh thu của khách sạn không hề giảm đi mà còn tăng vọt.

Nhiều đại năng, vì muốn xem "Thẩm vô sỉ" trông như thế nào, hoặc đơn giản là muốn nếm thử món thịt nướng của Lão Tà khi "bị bắt dừng xe", đã cố tình bay qua và… nộp phạt.

Buổi tối hôm đó, Thẩm Trường An ngồi trong phòng làm việc, đếm linh thạch đến mỏi cả tay.

"Chúc mừng ký chủ! Doanh thu từ Thuế bầu trời đã đạt mốc 10 vạn linh thạch trong một ngày. Hệ thống khen thưởng: Mở khóa vật phẩm 'Dây chuyền tự động kéo khách' và 'Đèn tín hiệu giao thông linh lực'."

Thẩm Trường An thở dài một tiếng đầy thỏa mãn, tựa người vào đống linh thạch như núi: "Haiz, thế gian này quả là nhiều người giàu có nhưng cô đơn. Họ thiếu một cái cớ để chi tiền thôi, và ta chính là người mang lại cái cớ đó cho họ."

Lão Tà bước vào, tháo tạp dề, gương mặt sẹo trông có vẻ khá hớn hở: "Chủ quán, hôm nay cơm hộp bán sạch bách. Ngay cả mấy lão đạo sĩ mũi trâu cũng tranh nhau mua món gà xào xả ớt của ta. Có một lão Ma đầu còn hỏi ta có nhận ship hàng đến Ma giới không?"

Thẩm Trường An mắt sáng lên: "Ship hàng hàng không? Ý hay đấy! Chúng ta có thể mở thêm dịch vụ 'Trường Sinh Express'. Tiểu Hắc sẽ làm phi cơ vận chuyển, mỗi đơn hàng thu phí bảo hiểm 20%."

Tiểu Hắc đang ngủ ở góc phòng, nghe thấy tên mình liền rên rỉ một tiếng, rúc đầu vào trong cánh tay, ra vẻ "ta mệt lắm rồi".

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo thấu xương tràn vào căn phòng. Nhiệt độ hạ xuống cực thấp, khiến những tách trà trên bàn lập tức đóng băng. Một bóng hình màu trắng, thanh cao và lạnh lùng như tuyết đầu mùa, hiện ra ngay giữa căn phòng.

Đó là Tuyết Nhi – Thánh nữ của Băng Tuyết cung, vị khách thường xuyên và cũng là người hiếm hoi có thể vào thẳng phòng Thẩm Trường An mà không cần báo trước.

Nàng nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt phức tạp: "Ngài điên rồi. Hành động thu thuế bầu trời này đã chọc giận Thái Thượng Trưởng Lão Mặc Vô Đạo. Lão ta đang tập hợp 'Liên minh bảo vệ không phận tự do' để tiêu diệt khách sạn của ngài."

Thẩm Trường An không hề hoảng hốt, anh nhặt một viên linh thạch lên ngắm nghía dưới ánh đèn: "Mặc Vô Đạo à? Ta còn đang lo lão ta không đến đây. Ngươi có biết vì sao không?"

Tuyết Nhi nhíu mày: "Vì sao?"

"Vì lão ta rất giàu. Và hơn hết, lão ta bay rất nhanh. Phiếu phạt tốc độ và thuế không phận dành cho lão sẽ đủ để ta nâng cấp toàn bộ hệ thống máy lạnh của khách sạn lên đời 5."

Nụ cười của Thẩm Trường An lúc này tỏa ra một sự tự tin kỳ quái, xen lẫn chút vô lại quen thuộc.

"Tuyết Nhi, cô có muốn ở lại xem một vở kịch không? Vở kịch có tên là: 'Ngay cả đệ nhất cao thủ cũng phải ở lại rửa bát trừ nợ'."

Tuyết Nhi đứng lặng hồi lâu, rồi thở dài một tiếng đầy bất lực. Nàng kéo ghế ngồi xuống: "Cho ta một bát mì tôm vị bò hầm của ngài đi. Ta đột nhiên thấy đói khi nghĩ về tương lai của lão tiền bối Mặc Vô Đạo."

Tiếng cười của Thẩm Trường An vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của tầng mây. Khách sạn Trường Sinh vẫn tỏa sáng, một vẻ sáng không phải của chính nghĩa, cũng chẳng phải của tà ác, mà là ánh sáng rực rỡ của những đồng linh thạch đang không ngừng đổ về túi của một tên "quản lý" không biết sợ là gì.

Bầu trời ngoài kia vẫn bao la, nhưng từ giờ trở đi, bất cứ ai bay qua đây cũng sẽ phải ngước nhìn lên một cách kính sợ (hoặc căm thù), vì họ biết rằng, ở nơi đó có một tên thư sinh đang cầm bàn tính đợi sẵn họ.

Và đó mới chỉ là khởi đầu của những loại thuế kỳ quái nhất mà giới tu tiên sắp phải chịu đựng. Bởi vì với Thẩm Trường An, không gì là miễn phí, kể cả không khí mà bạn đang hít thở khi bước chân vào lãnh thổ của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8