Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 84: ** Cuộc gặp gỡ định mệnh với Mặc Vô Đạo
Giông tố ở Vực Không Gian Số 0 thường không báo trước, nhưng hôm nay, nó đến bằng những đám mây tím thẫm mang theo mùi thuốc súng và uy áp trầm mặc. Khách sạn Trường Sinh lơ lửng giữa hư không, ánh đèn lồng từ gỗ đàn hương vạn năm tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng vững chãi, tách biệt hoàn toàn với sự rung chuyển của linh khí bên ngoài.
Tại sảnh chính, Tuyết Nhi – Thánh nữ Băng Tuyết cung – vẫn đang chậm rãi húp nốt sợi mì tôm cuối cùng. Hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt lạnh lùng như băng giá nghìn năm của nàng. Nàng khẽ đặt bát xuống, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:
"Lão đến rồi."
"Đến thì đến thôi, cũng đâu phải thần thánh hạ phàm mà cần làm đại lễ?"
Thẩm Trường An uể oải tựa người vào quầy thu ngân. Anh vẫn mặc bộ đồ thư sinh màu xanh nhạt, trên tay lạch cạch gảy những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng kêu giòn tan của bàn tính như một nhịp điệu hoàn hảo, át đi cả tiếng sấm rền vang ngoài cửa.
Ngay khi tiếng sấm thứ chín vừa dứt, không gian trước cửa khách sạn đột ngột bị xé rách.
Một con đường bằng ánh sáng hoàng kim trải dài từ trên chín tầng mây xuống thẳng bậc thềm bằng đá Thanh Liên của khách sạn. Một lão già râu tóc trắng phơ, mặc đạo bào thêu hình nhật nguyệt tinh thần, bước ra từ hư vô. Mỗi bước chân của lão đều khiến không gian xung quanh vỡ vụn rồi lại tự chữa lành. Đó là Mặc Vô Đạo – vị Thái thượng trưởng lão được xưng tụng là đệ nhất nhân của Nhân giới, kẻ mà một lời nói có thể khiến vạn tông môn sụp đổ.
Phía sau lão là mười vị Trưởng lão của Liên minh tu chân, mỗi người đều có khí thế như dời non lấp biển. Bọn họ không đi vào, mà là đứng uy hiếp ngay trước thềm, đôi mắt rực lửa như muốn thiêu rụi cái khách sạn dám "thu thuế bầu trời" này.
Vân Cơ đứng ngay cửa sảnh, chín chiếc đuôi hồ ly tuyệt đẹp của nàng khẽ đung đưa, che giấu sự căng thẳng bằng nụ cười mị hoặc thường thấy. Nàng nghiêng mình, giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên:
"Đại bàng ghé hiên, rồng bay đáp bãi. Chào mừng Mặc Vô Đạo tiền bối và các vị vị đồng đạo ghé thăm Khách sạn Trường Sinh. Tuy nhiên…"
Nàng dừng lại một chút, đôi mắt phượng híp lại nhìn vào đôi hài dính chút bụi trần của Mặc Vô Đạo.
"…Khách sạn chúng ta vừa mới lau sàn bằng nước cam lộ ngũ sắc. Để đảm bảo vệ sinh chung, mời tiền bối thay dép lê kháng khuẩn. Phí mượn dép là một vạn linh thạch thượng phẩm một đôi. Nếu làm hỏng hoặc tráo đổi, phạt gấp mười."
Không gian đông cứng lại. Một vị trưởng lão phía sau Mặc Vô Đạo mặt mày tím tái, gào lên:
"Láo xược! Ngươi có biết đang nói chuyện với ai không? Đây là Thái thượng trưởng lão Mặc Vô Đạo! Ngài đi qua nơi nào, nơi đó linh khí kết hoa, vạn vật triều bái, ngươi lại dám đòi ngài thay dép?"
Mặc Vô Đạo khẽ giơ tay, ngăn vị trưởng lão kia lại. Lão nhìn sâu vào trong sảnh, ánh mắt đi qua Vân Cơ, đi qua Tiểu Hắc đang nằm ngáp ngắn ngáp dài cạnh chân cột, rồi dừng lại trên người Thẩm Trường An.
"Người trẻ tuổi, ngươi chính là Thẩm Trường An?" Giọng của Mặc Vô Đạo không cao, nhưng lại vang dội trong linh hồn của mọi người có mặt.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn gảy bàn tính: "Tiền bối quá khen, tên tuổi của ta chỉ là hư danh, không bằng đống linh thạch thực tế. Có muốn vào không? Nếu vào thì mời đóng phí nhập cảnh. Nếu định đứng ở cửa livestream câu khách cho Liên minh của các vị, ta sẽ tính phí sử dụng hình ảnh khách sạn là năm vạn linh thạch mỗi phút."
Mặc Vô Đạo khẽ cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào. Lão thu hồi uy áp, thản nhiên cởi bỏ đôi giày đính bảo ngọc, xỏ chân vào đôi dép lê màu hồng phấn do Vân Cơ đưa tới. Hành động này khiến đám đồ tử đồ tôn phía sau suýt nữa rơi rớt cằm.
"Vào." Mặc Vô Đạo nói ngắn gọn.
Khi Mặc Vô Đạo bước qua ngưỡng cửa, một luồng sóng xung kích vô hình quét qua lão. Cảm giác quyền lực tối thượng, tu vi thông thiên triệt địa bỗng chốc như bị một xiềng xích vô hình khóa chặt lại. Lão khựng lại một nhịp, đồng tử co rút.
"Lĩnh vực tuyệt đối…" Mặc Vô Đạo lầm bầm, trong mắt hiện lên một tia tham lam không giấu giếm.
Lão bước đến trước quầy thu ngân, đứng đối diện với Thẩm Trường An. Hai người, một già một trẻ, một kẻ mang hơi thở của thời gian vạn năm, một kẻ mang sự điềm tĩnh kỳ lạ của một doanh nhân, nhìn nhau không chớp mắt.
"Thẩm tiểu hữu, ngươi gan lớn lắm." Mặc Vô Đạo chậm rãi nói. "Xưa nay, trời đất là của chung, không trung là lộ trình của tu sĩ. Ngươi dựa vào cái gì mà dám đặt ra 'Thuế không phận'?"
Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Anh nở nụ cười thương hiệu – nụ cười của một kẻ sắp sửa vặt lông khách hàng.
"Mặc tiền bối nói sai rồi. Trời đất quả thực là của chung, nhưng 'Không phận phía trên Khách sạn Trường Sinh' là do ta quản lý. Các vị bay qua bay lại, thải ra không biết bao nhiêu tạp chất linh khí, gây ô nhiễm tiếng ồn cho khách của ta đang ngủ, thậm chí còn làm hỏng cảnh quan phong thủy. Phí này gọi là Phí bảo trì môi trường đa vũ trụ. Tiền bối là đệ nhất nhân, lẽ nào lại muốn làm gương cho hậu thế về việc 'xài chùa'?"
Mặc Vô Đạo gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn bằng gỗ lim. "Vậy nếu ta không trả thì sao?"
"Vậy thì đơn giản thôi." Thẩm Trường An lật một trang sổ, giọng điệu như đang nói chuyện thời tiết. "Mười vị Trưởng lão của các vị khi nãy đã bay vào đây với tốc độ 300 dặm/giây, vi phạm quy định 'Hạn chế tốc độ nội đô' của khách sạn. Chưa kể, trang phục của các vị quá lòe loẹt, gây ô nhiễm thị giác. Tổng cộng phí phạt và thuế từ sáng đến giờ là hai triệu linh thạch cực phẩm. Nếu không trả…"
Thẩm Trường An chỉ tay về phía khu vực rửa bát sau bếp, nơi có thể nghe thấy tiếng lão Tà đang quát tháo một tên thiếu gia nhà giàu nào đó:
"…Có mười vị trí nhân viên thực tập đang đợi các vị. Việc nhẹ lương thấp, bao ăn nhưng không bao ở."
"Hỗn xược!" Một vị trưởng lão khác chịu không nổi, định vận dụng linh lực để tung một chưởng.
Nhưng ngay khi lão ta vừa vận công, một tiếng "Bíp" lạnh lẽo vang lên trong đầu lão.
[Cảnh báo: Khách hàng số hiệu 102 đang có hành vi sử dụng bạo lực tại sảnh chính. Kích hoạt chế độ 'Hút cạn ví tiền'. Tự động trừ 500.000 linh thạch để đền bù tổn thất tinh thần cho chủ khách sạn.]
Vị trưởng lão kia sắc mặt đại biến, lão sờ vào túi càn khôn của mình, phát hiện toàn bộ số linh thạch bên trong bỗng chốc không cánh mà bay, chỉ còn lại mấy bộ quần áo lót cũ.
"Tiền… tiền của ta đâu?"
Mặc Vô Đạo nheo mắt lại. Lão nhận ra, ở trong cái khách sạn này, đạo lý duy nhất chính là đạo lý của tên thư sinh kia. Mọi quy tắc của tu chân giới đều vô nghĩa ở đây.
"Thẩm Trường An, ngươi muốn tiền, hay muốn bí mật về sự Trường Sinh?" Mặc Vô Đạo đột nhiên hạ giọng, tỏa ra một sức ép tinh thần mãnh liệt. "Ta biết khách sạn này không đơn giản. Ngươi cũng không đơn giản. Nếu ngươi giao ra lõi vận hành của nơi này, ta có thể cho ngươi làm Phó minh chủ Liên minh, dưới một người, trên vạn người."
Thẩm Trường An bỗng nhiên cười lớn. Anh lôi từ gầm quầy ra một thực đơn mạ vàng, đẩy về phía Mặc Vô Đạo.
"Phó minh chủ? Lương tháng bao nhiêu? Có bảo hiểm xã hội không? Có được nghỉ phép năm không? Có được hưởng chiết khấu khi mua mì tôm không? Nếu không có, thì đừng nói chuyện tào lao với ta."
Anh chống cằm, nhìn thẳng vào mắt đệ nhất cao thủ:
"Tiền bối, khách hàng vào đây đều có mục đích. Có kẻ cầu đạo, có kẻ cầu tình, có kẻ chỉ cầu một bát mì ấm bụng. Còn ông, ông cầu sự trường thọ vì ông sợ cái chết, đúng không?"
Mặc Vô Đạo im lặng, hơi thở của lão trở nên nặng nề hơn. Bí mật sâu kín nhất của lão lại bị một kẻ không có chút tu vi nào lột trần.
"Ở Khách sạn Trường Sinh, cái gì cũng có cái giá của nó." Thẩm Trường An tiếp tục dụ dỗ, giọng nói trầm thấp như ác ma. "Ông muốn sống thêm mười vạn năm? Được thôi. Nhưng trước hết, hãy ngồi xuống, gọi một phần 'Buffet Linh Hồn' cao cấp của chúng ta. Giá mở bát là… toàn bộ gia tài mà ông đang mang theo."
Các vị trưởng lão phía sau nháo nhào: "Thái thượng trưởng lão, đừng nghe hắn! Hắn là tên lừa đảo!"
Tuyết Nhi đứng dậy, bước về phía quầy, bình thản nói: "Mặc tiền bối, đồ ăn ở đây quả thật xứng đáng với cái giá đó. Chí ít thì, nó còn sạch sẽ hơn cái Liên minh đầy mùi mưu mô của ông."
Mặc Vô Đạo hít một hơi thật sâu. Lão đột nhiên cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời kéo đến. Hàng nghìn năm tu hành, chém giết, giành giật, cuối cùng cũng chỉ vì sợ hãi sự trống rỗng của cái chết. Nhìn tên thư sinh trước mặt, lão thấy một sự tự do mà lão chưa bao giờ có được – sự tự do của một kẻ nắm giữ quy luật trò chơi.
"Được." Mặc Vô Đạo trầm giọng nói. "Ta sẽ gọi một phần Buffet."
Lão lấy ra một chiếc nhẫn càn khôn bằng ngọc huyết, đặt lên mặt quầy. Ánh sáng từ những bảo vật bên trong rò rỉ ra khiến cả sảnh chính sáng bừng lên.
Thẩm Trường An mắt sáng như sao, tay lẹ làng thu chiếc nhẫn vào túi như thể sợ Mặc Vô Đạo đổi ý. Anh đập bàn tính một cái "Chát", cao giọng gọi:
"Lão Tà! Khách quý đến! Chuẩn bị phòng VIP 'Thiên Đạo Luân Hồi'. Mang ra món khai vị 'Mứt Táo Ngộ Đạo' và trà 'Tỉnh Mộng'. Vân Cơ, dẫn khách lên phòng. Nhớ nhắc tiền bối, tiền phòng chưa bao gồm phí sử dụng bồn cầu xả nước linh tuyền, mỗi lần xả là một ngàn linh thạch đấy nhé!"
Mặc Vô Đạo nhìn xuống đôi dép hồng trên chân mình, rồi nhìn đống bảo vật cả đời tích góp đã bay vào tay người khác, đột nhiên cảm thấy hình như có gì đó sai sai. Lão là đến đây để huyết tẩy khách sạn, để đòi lại công bằng cho không phận cơ mà? Tại sao giờ đây lão lại giống như một con cừu béo đang xếp hàng chờ bị vặt lông thế này?
Vân Cơ tiến lại gần, dùng mị thuật nhẹ nhàng quấn quýt: "Mời tiền bối đi lối này. Ngài là khách VIP Kim Cương nên sẽ được tặng một gói dịch vụ 'Ngâm chân bằng giấm linh dược' để tiêu diệt tâm ma ở kẽ chân nữa ạ."
Mặc Vô Đạo đi theo Vân Cơ, lòng đầy hoang mang. Phía sau lão, mười vị trưởng lão đứng trơ mắt nhìn nhau, rồi nhìn về phía Thẩm Trường An – kẻ đang bận rộn cắn kiểm tra xem một miếng vàng trong chiếc nhẫn của Mặc Vô Đạo là vàng thật hay vàng giả.
"Các ngươi nhìn cái gì?" Thẩm Trường An trợn mắt. "Hết giờ tiếp khách miễn phí rồi. Một là gọi món, hai là ra ngoài cửa xếp hàng chờ phạt tốc độ. Các vị chọn đi?"
Đám trưởng lão nhìn Tiểu Hắc đang nhe nanh đầy thân thiện dưới chân quầy, rồi lại nhìn bảng giá "Trà đá giá thiên thạch" trên tường, đồng thanh thở dài rồi lục tìm trong túi càn khôn.
Phía sau cánh cửa bếp, Lão Tà hé đầu ra, trên tay vẫn cầm con dao phay thẫm máu rồng, cười gằn: "Lại thêm mấy đứa rửa bát. Tốt, cái nhà kho cũ cũng cần có người quét dọn rồi."
Tuyết Nhi nhìn cảnh tượng dở khóc dở cười này, khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi cảm thán: Tiên nhân hay Ma tôn, chỉ cần bước qua cánh cửa này, thì kết cục cuối cùng đều chỉ có một – đó là trở thành khách hàng tiềm năng trong cuốn sổ nợ dày cộp của Thẩm Trường An.
Và Mặc Vô Đạo – người đàn ông quyền lực nhất nhân giới – chính thức bắt đầu kỳ nghỉ "đắt đỏ" nhất trong cuộc đời mười vạn năm của mình.