Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 86: ** Mặc Vô Đạo rút lui trong tức tối

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:07:36 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 86: MẶC VÔ ĐẠO RÚT LUI TRONG TỨC TỐI**

Trong căn phòng VIP mang số hiệu "Cửu Tiêu Vân Ngoại" của Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn dĩ phải là thanh tĩnh, thoát tục, nay lại đặc quánh một vẻ ngột ngạt khó tả.

Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão danh chấn thiên hạ, người chỉ cần dậm chân một cái là cả giới tu chân phải rung chuyển – lúc này đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng cỏ bồng tiên đạo. Tuy nhiên, khuôn mặt đạo mạo tiên phong đạo cốt của lão lúc này lại đỏ gay như gan heo, hàm râu trắng dài run bần bật theo từng nhịp thở hổn hển.

Lão nhìn chằm chằm vào cái gọi là "Thiên Tiên Trà" trên bàn – thực chất là vài cọng lá trà dại được Thẩm Trường An hái sau vườn, rót thêm nước suối có pha chút linh khí loãng – mà cái giá của nó là một khối thượng phẩm linh thạch mỗi tách.

"Vô sỉ… Thật sự là vô sỉ đến tột cùng!" Mặc Vô Đạo lầm bầm, cổ họng nghẹn lại.

Cả một đêm vừa qua, lão không hề tu luyện được một chút nào. Cứ hễ lão vừa nhắm mắt, định vận chuyển đại đạo tâm pháp, thì hệ thống loa âm thanh bằng trận pháp treo bốn góc tường lại vang lên tiếng nhạc thiền dập dìu, xen lẫn tiếng quảng cáo: *"Quý khách đang gặp vấn đề về tâm ma? Hãy đăng ký gói Massage Linh Hồn của Lão Tà, chỉ với 999 trung phẩm linh thạch, cam kết tan biến mọi ưu phiền!"*.

Không chỉ vậy, cứ mỗi một canh giờ, Tiểu Hắc lại đi ngang qua hành lang, gõ cửa "cộc cộc" một cái rồi bỏ chạy, để lại một tờ giấy nhỏ nhét qua khe cửa với nội dung: *"Check-in sớm để nhận voucher giảm giá 5% cho lần bị tước đoạt tu vi tiếp theo"*.

*Cộc, cộc, cộc!*

Lại là tiếng gõ cửa. Mặc Vô Đạo bật dậy, gân xanh nổi đầy trên trán: "Cút! Lão phu không mua bảo hiểm linh hồn, cũng không mua bảo hiểm hỏa táng tiên nhân! Cút ngay!"

"Ái chà, Mặc tiền bối hỏa khí lớn quá. Chắc là do tối qua ngài chọn gối lông vũ phượng hoàng hơi bị cao rồi."

Cánh cửa đẩy ra, Thẩm Trường An ung dung bước vào. Hôm nay anh mặc một bộ bào trắng thêu chỉ vàng lấp lánh, tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gõ lạch cạch, nụ cười trên môi tiêu chuẩn đến mức khiến người ta muốn đấm một phát.

Mặc Vô Đạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh: "Thẩm quản lý, lão phu vào đây là để luận đạo trường sinh, không phải để bị ngươi đem ra làm cừu béo mà vặt lông. Ngươi có biết hành động của mình là đang xúc phạm một vị bán bộ Tiên nhân không?"

Thẩm Trường An không hề biến sắc, nhẹ nhàng đặt một tờ sớ – không, một tờ hóa đơn dài dằng dặc lên bàn.

"Tiền bối nói nặng lời rồi. Ở Khách sạn Trường Sinh, chúng ta không nói chuyện tu vi, chúng ta nói chuyện dịch vụ. Ngài nhìn xem, đây là bảng kê khai chi phí đêm qua của ngài."

Thẩm Trường An vừa gẩy hạt bàn tính vừa đọc:
"Phí lưu trú phòng VIP: 100 thượng phẩm linh thạch.
Phí hít thở không khí lọc linh thạch cấp độ 4: 20 thượng phẩm linh thạch/giờ (Ngài thở khá mạnh, nên tôi tính chiết khấu rồi đó).
Phí chống ồn trận pháp: 50 thượng phẩm linh thạch.
Đặc biệt, phí 'An ủi tâm linh' vì tối qua ngài đã lỡ mắng Tiểu Hắc nhà chúng tôi là con chó đen hôi hám, nó đã bị tổn thương tinh thần sâu sắc, phải ăn mất ba miếng xương rồng của Lão Tà mới nguôi ngoai… Tổng cộng là 500 thượng phẩm linh thạch."

Mặc Vô Đạo trừng mắt, suýt chút nữa là phun một ngụm máu già ra mặt bàn gỗ vạn năm. "Cái gì? Một con chó… à không, một con thần thú nhà ngươi ăn xương rồng mà bắt lão phu trả tiền? Lại còn phí hít thở? Ngươi có tin lão phu nổ tung cái khách sạn này không?"

Thẩm Trường An thản nhiên tiến lại gần, vỗ vai vị đại năng đang chuẩn bị phát điên: "Tiền bối, bình tĩnh. Ở trong phạm vi này, ngài ngay cả một sợi tóc của tôi cũng không chạm vào được, đừng nói là phá nhà. Thay vì phí sức đe dọa, ngài nên lo thanh toán hóa đơn bữa sáng thì hơn."

Vừa dứt lời, Lão Tà bước vào, tay cầm một cái khay bốc khói nghi ngút. Vị Ma Quân khét tiếng này hôm nay lại thêu lên tạp dề một hình con thỏ trắng trông cực kỳ lạc quẻ. Gã đặt bát mì xuống bàn, mùi hương ngào ngạt nhưng lại có chút hăng nồng của độc dược.

"Ăn đi lão già. Mì Trường Thọ vị 'Hồn Phi Phách Tán'. Ăn xong mà không thăng cấp thì coi như số lão tuyệt." Lão Tà lạnh lùng nói, tay vần vò con dao phay rỉ sét.

Mặc Vô Đạo nhìn bát mì, lại nhìn Lão Tà, trái tim run lên lẩy bẩy. Lão nhận ra, ở cái khách sạn này, từ chủ đến tớ đều là những kẻ điên rồ. Sự đạo mạo và địa vị của lão ở bên ngoài giống như một trò đùa rẻ tiền khi đứng trước chiếc bàn tính của Thẩm Trường An.

"Ta… ta không ăn! Ta đi!" Mặc Vô Đạo gầm lên, lão không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa sự sỉ nhục này. Lão vốn định vào đây để điều tra bí mật trường sinh, định dùng uy thế để thu phục Thẩm Trường An, nhưng kết quả là sau một đêm, tâm lý đạo gia của lão đã sụp đổ hoàn toàn.

Lão cảm thấy mình không phải là một đại năng, mà là một kẻ nghèo khổ đang bị bọn xã hội đen đòi nợ.

"Đi? Được thôi, khách sạn luôn tôn trọng quyền tự do của khách hàng." Thẩm Trường An cười híp mắt, thu lại tờ hóa đơn. "Nhưng tiền phòng và phí bồi thường cho Tiểu Hắc, ngài định thanh toán bằng tiền mặt hay dùng 'Công pháp trấn phái' để gán nợ?"

Mặc Vô Đạo run rẩy thò tay vào túi trữ vật, lấy ra một túi linh thạch cuối cùng mà lão mang theo. Đây là số tiền lão tích cóp để mua đan dược đột phá cảnh giới cuối cùng. Ném túi tiền lên bàn, lão nghiến răng: "Giữ lấy mà mua quan tài cho chính mình! Khách sạn này, lão phu thề sẽ không bao giờ quay lại lần thứ hai!"

Thẩm Trường An cầm túi tiền, mở ra kiểm tra, sau đó gật đầu hài lòng: "Cảm ơn quý khách. Vân Cơ, tiễn khách!"

Vân Cơ từ ngoài cửa lướt vào, nụ cười quyến rũ nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào vạt áo của Mặc Vô Đạo: "Mặc tiền bối, ngài đi thong thả. À mà, dấu chân của ngài vừa giẫm lên thảm lông gấu trắng mới giặt của em, phí vệ sinh môi trường là 10 trung phẩm linh thạch, em ghi nợ cho ngài vào lần sau nhé."

Mặc Vô Đạo không nói một lời nào, lão vận dụng toàn bộ chân khí (sau khi bước ra khỏi ngưỡng cửa khách sạn) để bay biến đi như một vệt sao xẹt. Lão sợ rằng nếu ở lại thêm một giây nữa, lão sẽ phải bán cả quần áo trên người để trả "phí nhìn ngắm cảnh vật".

Đứng từ trên ban công tầng hai, Thẩm Trường An nhìn theo bóng lưng gầy guộc của vị đại năng đang chạy trốn, tay cầm chiếc thẻ VIP bằng đồng vừa được hệ thống tự động làm ra.

"Chủ nhân, anh làm vậy không sợ lão ta đem quân tới san bằng chúng ta sao?" Vân Cơ tựa lưng vào lan can, khẽ vuốt lọn tóc dài.

Thẩm Trường An cất chiếc thẻ vào túi, ánh mắt nhìn sâu vào biển mây xa xăm: "San bằng? Không đâu. Lão ta là người sợ chết nhất thế giới này. Càng sợ chết, lão ta sẽ càng sớm quay lại đây thôi. Vì lão ta hiểu rằng, ở ngoài kia lão là đại năng, nhưng vẫn sẽ chết vì thọ nguyên. Còn ở đây, tuy lão là 'con cừu', nhưng ít nhất… lão vẫn có cơ hội mua thêm thời gian."

Dưới sân, Tiểu Hắc đang gặm một mẩu linh thạch vụn, vẫy đuôi rối rít. Lão Tà đứng dựa cửa bếp, nhổ một ngụm nước bọt: "Lão già đó yếu bóng vía quá. Mì của ta ngon thế mà không ăn, đúng là phí phạm gia vị độc chết người của ta."

Thẩm Trường An quay người đi vào trong, giọng nói vang vọng khắp sảnh lớn:

"Vân Cơ, dọn phòng số 9 đi. Chuẩn bị bảng giá mới. Đối với những khách hàng mang họ 'Mặc' hoặc có chữ 'Vô' trong tên, tăng giá thêm 20%. Lý do: Phí quản lý rủi ro tâm lý!"

Trong khi đó, ở một ngọn núi cách khách sạn nghìn dặm, Mặc Vô Đạo vừa hạ cánh đã phun một ngụm máu uất ức. Lão nhìn về phía khách sạn Trường Sinh, tay đấm sầm sầm vào vách đá:

"Thẩm Trường An! Ngươi đợi đấy! Lão phu sẽ… sẽ… sẽ đi vay thêm linh thạch rồi quay lại hỏi cho ra lẽ!"

Rõ ràng, thất bại về tâm lý đầu tiên của Mặc Vô Đạo không phải là sự hận thù, mà là một loại ám ảnh kỳ quái mang tên "nghiện phục vụ". Lão không nhận ra rằng, dù bị vắt kiệt, nhưng cảm giác được làm "Thượng đế" ở một nơi mà ngay cả Ma quân cũng phải mặc tạp dề, đã gieo vào tâm trí lão một hạt giống tò mò không thể dập tắt.

Trường Sinh khách sạn, tiên nhân dừng bước. Bước rồi, không chỉ mất tiền, mà còn mất cả tâm trí.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8