Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 88: ** Phân bón thần thú
**CHƯƠNG 88: PHÂN BÓN THẦN THÚ**
Vực Không Gian Số 0 vào buổi sớm tinh mơ luôn bao phủ bởi một lớp sương mù bảng lảng, mang theo hương vị của hỗn độn và chút lạnh lẽo từ hư không. Nhưng bên trong khuôn viên của Khách sạn Trường Sinh, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Đó là mùi thơm ngào ngạt của bánh bao nhân thịt thú rừng từ gian bếp của Lão Tà, quyện với mùi tinh dầu hoa bưởi thanh khiết mà Vân Cơ vừa mới xịt khắp sảnh để "tẩy uế" dấu chân của đám tán tu tối qua.
Thẩm Trường An, tay cầm chiếc xẻng gỗ khắc phù văn, đứng trước "Cây Ăn Quả Ký Ức" vừa nảy mầm đêm qua. Gốc cây nhỏ nhắn, thân màu tím than, tán lá lưa thưa nhưng mỗi chiếc lá đều lấp lánh như được dát bằng những mảnh vỡ của kim cương. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy ngọn cây hơi rũ xuống, một vẻ héo hon không hề nhẹ.
[Thông báo Hệ thống: "Cây Ăn Quả Ký Ức" đang rơi vào trạng thái thiếu hụt dinh dưỡng trầm trọng. Độ màu mỡ của đất: 5/100. Đề nghị chủ nhân cung cấp phân bón cấp bậc Thần Thoại trong vòng 2 giờ, nếu không cây sẽ chết yểu.]
Thẩm Trường An nhíu mày, nụ cười thương mại thường trực bỗng chốc trở nên méo mó.
"Hệ thống, ngươi có lầm không? Đất ở đây ta đã rải nát mười vạn linh thạch thượng phẩm để cải tạo, thế mà mới có 5 điểm? Ngươi định vặt lông ta tới bao giờ?"
[Hệ thống phản hồi: Linh thạch chỉ là năng lượng thô. Thứ cây này cần là 'Gốc rễ của sinh mệnh lực' và 'Tinh hoa đạo tắc'. Chỉ có chất thải của các loài sinh vật đứng đầu chuỗi thức ăn vạn cổ mới đáp ứng được yêu cầu.]
Thẩm Trường An trầm tư một giây, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn về phía góc sân. Ở đó, một con chó đen nhỏ nhắn với bộ lông mượt như lụa đang nằm ngửa bụng, bốn chân chổng lên trời, say sưa ngủ bên cạnh một đống xương trắng hếu đã bị gặm sạch linh khí.
Đó là Tiểu Hắc. Hay nói chính xác hơn, là Hắc Kỳ Lân thượng cổ, sinh vật vốn dĩ nên oai phong lẫm liệt đạp mây cưỡi gió, nay lại bị một kẻ tên Thẩm Trường An lừa về làm bảo an với giá… vài cục xương mỗi ngày.
Thẩm Trường An bước tới, mũi giày đắt tiền chạm nhẹ vào cái bụng căng tròn của Tiểu Hắc.
"Tiểu Hắc, thức dậy làm việc."
Con chó đen mở hé một con mắt, nhìn thấy gương mặt "hiền từ" của ông chủ thì bất giác rùng mình, theo bản năng cuộn tròn người lại, đuôi kẹp chặt vào giữa hai chân. Qua sự liên kết linh hồn giữa quản lý và nhân viên, nó cảm nhận được một luồng ý nghĩ vô cùng "đen tối" đang phát ra từ bộ não của Thẩm Trường An.
"Gâu? (Ông chủ, sáng sớm anh lại tính kế gì tôi đấy?)"
Thẩm Trường An ngồi xổm xuống, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân: "Tiểu Hắc à, bình thường ta đối xử với ngươi thế nào? Xương chân Long ta cho ngươi gặm, nước suối linh tuyền ta cho ngươi tắm, ngay cả khi ngươi lỡ tay làm nát phi thuyền của Nhị thiếu gia, ta cũng chỉ bắt ngươi nhịn ăn một bữa thôi, đúng không?"
Tiểu Hắc gật đầu cái rụp, ánh mắt tràn đầy vẻ cảm động giả tạo.
"Thế nên, hiện tại khách sạn đang gặp khó khăn. Ngươi xem, cái cây kia sắp chết rồi." Thẩm Trường An chỉ tay về phía Cây Ký Ức. "Hệ thống bảo rằng, nó cần một chút… ừm, 'linh dược lỏng' hoặc 'linh thạch hữu cơ' từ một vị thần thú oai phong như ngươi để bồi bổ."
Ánh mắt Tiểu Hắc lập tức đờ đẫn. Nó không phải chó thường, nó có linh trí của Kỳ Lân! Cái gọi là "linh dược lỏng" với "linh thạch hữu cơ" chẳng phải là bắt nó đi phóng uế ngay giữa vườn rau sao?
"Gâu gâu gâu! (Không đời nào! Ta là Hắc Kỳ Lân thượng cổ! Là tôn nghiêm của vạn thú! Ngươi bảo ta làm việc đó để bón rau? Ngươi giết ta đi!)"
Tiểu Hắc bật dậy, bộ lông đen dựng đứng như kim châm, phát ra những tia sét đen ngòm uy hiếp. Nó gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục.
Thẩm Trường An không hề nao núng, thản nhiên lấy ra một cuốn sổ nhỏ và một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, bắt đầu gẩy lạch cạch: "Tiền bảo trì chuồng ở: 500 linh thạch/ngày. Tiền ăn xương Long: 2000 linh thạch. Tiền khấu hao sàn nhà mỗi khi ngươi cào móng: 300 linh thạch. Tổng cộng nợ gốc lẫn lãi tính đến sáng nay là mười vạn sáu ngàn linh thạch…"
Tiếng bàn tính mỗi lần kêu lên "tạch" một cái là một tia sét trên người Tiểu Hắc tắt ngóm đi một cái.
"Nếu không thực hiện nghĩa vụ đóng góp cho khách sạn, ta e là bữa tối nay của ngươi sẽ được chuyển giao cho Lão Tà xử lý." Thẩm Trường An nheo mắt nhìn về phía bếp.
Đúng lúc đó, Lão Tà bước ra ngoài sân, vai vác một con yêu hổ to như tòa nhà nhỏ, tay cầm thanh dao phay đen kịt còn dính máu tươi. Lão nhìn Tiểu Hắc, liếm môi một cái, giọng khàn đặc: "Ông chủ, con chó này dạo này béo tốt đấy, nấu lẩu mắm chắc là thơm lắm."
Tiểu Hắc run bần bật. Nó nhìn Lão Tà, rồi nhìn cái cây sắp chết, cuối cùng nhìn vào khuôn mặt bất chấp thủ đoạn của Thẩm Trường An. Tôn nghiêm và mạng sống, cái nào nặng hơn?
Sau ba giây suy nghĩ, con Hắc Kỳ Lân vĩ đại cụp tai xuống, lủi thủi đi về phía vườn rau dưới sự giám sát chặt chẽ của Thẩm Trường An.
"Ngoan lắm, làm cho tử tế. Cây mà tươi lại, ta thưởng cho ngươi một bình 'Linh Khí Cola' thượng hạng."
Tiểu Hắc đau đớn nhắm mắt lại. Nếu những tiền bối Kỳ Lân trong truyền thuyết biết được hậu duệ của mình đang dùng "tinh hoa" của bản thân để làm phân bón cho một gốc cây không rõ lai lịch, chắc chắn bọn họ sẽ đội mồ sống dậy mà bóp chết nó.
Nhưng, mùi hương của Linh Khí Cola… thực sự rất quyến rũ.
Mười phút sau, trong một góc khuất của vườn rau, Tiểu Hắc đã "hoàn thành nghĩa vụ". Một luồng khí thế oai nghiêm kinh người bỗng chốc bùng nổ. Thứ mà nó để lại không hề bốc mùi hôi thối, ngược lại lấp lánh ánh kim, tỏa ra một mùi hương nồng đậm vị thổ mộc, tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Thẩm Trường An dùng xẻng, cung kính như bốc vàng, đem chỗ "tinh hoa" đó vùi xuống gốc Cây Ký Ức.
Ngay lập tức, một tiếng "ầm" trầm đục vang lên dưới lòng đất. Gốc cây màu tím rung rinh mãnh liệt, những sợi rễ như những con rồng nhỏ bò lổm ngổm trên mặt đất, điên cuồng hấp thụ chất dinh dưỡng.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Dưới mắt thường có thể thấy, Cây Ký Ức lớn vổng lên. Từ cao nửa mét, nó vươn dài đến hai mét, tán cây xòe rộng phủ kín một góc vườn. Những chiếc lá kim cương bắt đầu chuyển sang màu vàng kim rực rỡ, và ở chính giữa tán cây, một đóa hoa mang hình dáng một con mắt đang chậm rãi nở ra, phát ra tiếng nhạc du dương như vọng về từ thời thái cổ.
[Thông báo Hệ thống: Cây Ăn Quả Ký Ức đã đạt trạng thái 'Siêu Tiến Hóa'. Chất lượng quả: Thần Cấp. Thời gian kết quả rút ngắn còn 24 giờ.]
Thẩm Trường An đập tay cái chát, mắt sáng quắc như nhìn thấy đống linh thạch đang tự bay vào túi mình: "Tốt! Tốt lắm! Tiểu Hắc, quả không hổ danh là công thần của khách sạn! Từ mai mỗi sáng ngươi cứ làm một phát như thế cho ta, chúng ta sẽ giàu to!"
Tiểu Hắc nằm bệt xuống đất, gương mặt mệt mỏi như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử mười ngày mười đêm. Nó thề, nó thực sự thề, đây là lần nhục nhã nhất trong cuộc đời thần thú của nó.
Đúng lúc này, từ phía cổng khách sạn truyền đến một tiếng hét chói tai: "Ông chủ Thẩm! Mùi vị gì thế này? Tại sao ta vừa bước vào cổng đã thấy linh lực trong người cuồn cuộn, suýt chút nữa phá vỡ bình cảnh lên Nguyên Anh hậu kỳ vậy?"
Kẻ vừa xông vào không ai khác chính là Kim Bất Hoán. Gã công tử nhà giàu này hôm nay mặc một bộ cẩm y dát vàng chói mắt, tay cầm quạt giấy, điệu bộ vô cùng hớt hải. Gã chạy xộc vào sân sau, mũi khịt khịt liên tục, gương mặt đầy vẻ hưng phấn.
"Trời ơi! Mùi hương này… nồng nàn mà sâu lắng, thanh cao mà chân thật! Đây chắc chắn là mùi của 'Thiên Địa Linh Tinh' cực phẩm đúng không?" Kim Bất Hoán lao đến sát vườn rau, mắt dán chặt vào chỗ đất vừa được Thẩm Trường An lấp lại.
Thẩm Trường An giật mình, vội vàng chắn ngang đường, nụ cười trên mặt lập tức "bật chế độ" kinh doanh chuyên nghiệp: "Ấy, Kim thiếu gia, ngài thật là có mũi tinh tế! Đúng vậy, đây chính là bí phương gia truyền của Khách sạn Trường Sinh ta dùng để dưỡng cây, gọi là 'Vạn Cổ Trường Sinh Tinh'. Ngài không được lại gần, tinh khí này quá mạnh, người bình thường chạm vào sẽ bị nổ xác mà chết đấy!"
Kim Bất Hoán nghe vậy càng thêm kính nể: "Vạn Cổ Trường Sinh Tinh? Nghe tên thôi đã thấy hào khí ngút trời! Thảo nào cái cây này lại phi phàm như thế! Ông chủ Thẩm, ông xem… có thể bán cho ta một ít cái 'tinh hoa' này được không? Ta mang về bón cho cây Tiên Trà của lão gia tử, chắc chắn ông ấy sẽ lập tức cho ta thêm mười tòa mỏ linh thạch!"
Ở góc sân, Tiểu Hắc đang liếm lông chân bỗng khựng lại, đôi mắt nhìn Kim Bất Hoán với vẻ kỳ quái chưa từng thấy. Con chó này thầm nghĩ: *Tên nhân loại này rốt cuộc là ngu ngốc đến mức nào vậy? Hắn đòi mua… thứ đó của ta ư?*
Thẩm Trường An hắng giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Kim thiếu gia, ngài phải biết rằng, thứ này một năm chỉ sản xuất được đúng… ba lần. Mỗi lần đều phải tiêu tốn vạn năm tu vi của một vị đại năng giấu mặt. Ngài muốn mua, cái giá phải trả không hề rẻ đâu."
"Bao nhiêu? Ông cứ ra giá! Kim gia ta thiếu gì chứ không thiếu linh thạch!" Kim Bất Hoán vỗ ngực đôm đốp.
Thẩm Trường An chìa ra năm ngón tay, nhẹ nhàng nói: "Năm mươi vạn linh thạch thượng phẩm… một lạng."
"Thành giao! Cho ta mười lạng!" Kim Bất Hoán không hề do dự, rút ngay một xấp phiếu ngân hàng do Hội Thương Mại Linh Giới phát hành ra quăng lên bàn.
Vân Cơ đứng ở quầy tiếp tân nãy giờ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, chỉ biết che miệng cười duyên, thầm nhủ: *Ông chủ đúng là ác độc. Lừa từ thần thú đến thiếu gia, không chừa một ai.*
Còn Lão Tà thì lầm bầm trong bếp: "Đồ ngốc, nếu hắn biết mình vừa mua mười lạng phân chó với giá năm triệu linh thạch, liệu hắn có treo cổ tự tử không nhỉ?"
Thẩm Trường An cầm xấp phiếu linh thạch, cảm giác thỏa mãn dâng trào. Anh bước lại gần Tiểu Hắc, nhẹ nhàng xoa đầu nó (mặc dù nó đang cố nhe răng định cắn), rồi nói thầm vào tai nó: "Ngươi thấy chưa? Phóng uế một cái mang về năm triệu linh thạch. Sau này ai dám bảo ngươi là con chó đen hèn nhát? Ngươi là cái máy in tiền di động của ta đấy!"
Tiểu Hắc gâu lên một tiếng yếu ớt. Nó đột nhiên nhận ra, ở cái khách sạn này, tu vi cao thấp không quan trọng, tôn nghiêm lại càng không. Quan trọng là bạn có thể giúp ông chủ "kiếm tiền" hay không mà thôi.
Buổi sáng hôm đó, khách sạn Trường Sinh vang vọng tiếng cười sảng khoái của Thẩm Trường An và tiếng hít hà thán phục của Kim Bất Hoán bên cạnh gốc cây được bón bằng "Vạn Cổ Trường Sinh Tinh".
Trưa đến, nắng bắt đầu gắt. Cây Ăn Quả Ký Ức dưới sự tác động của phân bón thần thú đã bắt đầu kết trái. Những quả cầu nhỏ xíu như hạt nhãn, màu tím mờ ảo, lơ lửng giữa tán lá. Mỗi quả đều tỏa ra một tầng hào quang nhàn nhạt, thỉnh thoảng lại hiện lên những hình ảnh chớp nhoáng: một vị tướng quân trên chiến trường, một đôi lứa chia ly dưới gốc liễu, hay một vị tu sĩ già đang ngồi thiền định.
Thẩm Trường An nhìn những quả ấy, lòng bỗng chùng xuống. Anh biết, thứ này không chỉ mang lại tiền bạc. Nó mang lại sự thật.
"Vân Cơ," Thẩm Trường An gọi lớn.
"Có ngay, thưa ông chủ!" Cô nàng hồ ly với bộ váy lụa đỏ rực rỡ lướt tới, chiếc đuôi vẫy nhẹ khiến không khí thêm phần xao động.
"Chuẩn bị thông cáo: Ngày mai Khách sạn Trường Sinh sẽ tổ chức 'Đêm Hội Ký Ức'. Vé vào cửa: Một vạn linh thạch. Ai muốn nếm thử Quả Ký Ức để tìm lại tiền kiếp hoặc hóa giải tâm ma, giá khởi điểm là một triệu một quả. À, nhớ ghi thêm: Số lượng có hạn, ưu tiên các đại năng đang bị kẹt ở bình cảnh."
Vân Cơ trợn tròn mắt: "Một triệu một quả? Ông chủ, anh tính cướp tiền của cả Tiên giới à?"
Thẩm Trường An cười, nụ cười lần này thực sự chạm đến đáy mắt, nhưng lại là sự lạnh lẽo của một doanh nhân lão luyện: "Cướp là phạm pháp, ta là kinh doanh dịch vụ. Ngươi phải biết rằng, đối với những lão quái vật đã sống mấy nghìn năm, điều họ sợ nhất không phải là cái chết, mà là việc quên mất mình là ai. Ta đang giúp họ 'tìm lại chính mình', cái giá đó là quá rẻ."
Vừa dứt lời, hệ thống bỗng vang lên một âm thanh lạ:
[Ting! Điểm Công Đức của chủ nhân tăng thêm 10.000 từ hành động 'Tận dụng tài nguyên sẵn có' và 'Giao thương trung thực'.]
Thẩm Trường An suýt thì sặc nước bọt. *Giao thương trung thực? Hệ thống này cũng biết nói đùa đấy chứ.*
Trong khi đó, Tiểu Hắc đã nhận được bát Linh Khí Cola đầu tiên của mình. Nó thè lưỡi liếm lấy liếm để, vị ngọt lịm và gas linh khí bùng nổ trong cổ họng khiến nó sướng phát điên, tạm thời quên đi nỗi nhục nhã lúc sáng.
Ăn ngon, ngủ kỹ, có Cola uống, thỉnh thoảng lại được giúp ông chủ "in tiền". Tiểu Hắc nghĩ bụng, làm Kỳ Lân ở đây thực ra cũng không tệ lắm. Chỉ cần… không ai biết bí mật về cái cây kia là được.
Nhưng cuộc đời không bao giờ đơn giản như vậy.
Ở một nơi xa xôi, trên đỉnh núi vĩnh cửu bao phủ bởi tuyết trắng, một vị lão giả đang ngồi xếp bằng bỗng mở bừng mắt. Đôi mắt lão xuyên thấu hư không, nhìn về phía Vực Không Gian Số 0.
"Mùi vị của Hắc Kỳ Lân… và hơi thở của Thái Thượng Ký Ức Đạo? Tại sao lại xuất hiện ở một khách sạn rách nát?"
Lão giả đứng dậy, tuyết trên người rơi xuống rào rào. Một bước đi của lão, không gian dưới chân như thu nhỏ lại.
"Đã lâu không xuống núi, có lẽ cũng nên đi xem 'Khách sạn Trường Sinh' này có gì mà khiến Thiên đạo chao đảo như vậy."
Cùng lúc đó, tại khách sạn, Thẩm Trường An đang vui vẻ đếm tiền thì bỗng hắt hơi một cái thật mạnh. Anh xoa mũi, nhìn trời đất đang dần chuyển sang màu cam rực rỡ của hoàng hôn, lầm bầm: "Ai lại đang nhắc đến mình rồi? Chắc lại là tên khách hàng nào đó muốn quỵt tiền phòng đây mà."
Anh không hề biết rằng, "Vạn Cổ Trường Sinh Tinh" của Tiểu Hắc không chỉ thu hút những kẻ khờ khạo như Kim Bất Hoán, mà còn vô tình gửi một bức "thư mời" đến những nhân vật thực sự có thể quét sạch vùng đất này chỉ bằng một cái phẩy tay.
Chương 88 kết thúc khi những quả ký ức bắt đầu tỏa sáng lộng lẫy dưới ánh trăng non, chuẩn bị cho một đêm hội đầy sóng gió và những bí mật sắp sửa được lật mở. Và Tiểu Hắc, con Kỳ Lân đáng thương, vẫn đang chờ đợi lần "sản xuất" tiếp theo để đổi lấy một bình Cola nữa.