Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 89: ** Cà chua tăng tu vi

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:09:36 | Lượt xem: 2

Chương 89: Cà chua tăng tu vi

Sương sớm tại Vực Không Gian Số 0 vốn không mang hơi lạnh của nước, mà là sự tích tụ của linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù. Khách sạn Trường Sinh ẩn hiện trong làn sương ấy, trông như một con quái vật cổ đại đang say ngủ, chỉ có ánh đèn lồng trước cửa là vẫn tỏa ra một luồng sáng vàng ấm áp, ngăn cách giữa sự tĩnh mịch của cấm địa và sự nhộn nhịp của nội sảnh.

Thẩm Trường An đẩy cửa sổ ở tầng cao nhất, vươn vai một cái thật dài. Tiếng xương khớp kêu răng rắc hòa cùng tiếng chuông gió đung đưa dưới mái hiên tạo nên một giai điệu rất… tốn tiền.

Anh nhìn xuống sân sau. Ở đó, bên cạnh chuồng của Tiểu Hắc, một khoảnh vườn nhỏ đang tỏa ra những luồng hào quang màu đỏ tía, rực rỡ đến mức khiến chim chóc xung quanh không dám bay qua vì sợ bị luồng linh áp ấy nướng chín.

"Tiểu Hắc, đêm qua ngươi có \'lén lút\' bón thêm tí phân bón nào không đấy?" Thẩm Trường An gọi vọng xuống.

Dưới sân, một con chó đen nhỏ nhắn, trông chẳng khác gì chó cỏ bình thường trừ cái vòng cổ vàng sáng loáng, đang nằm bò ra đất, lưỡi thè dài thở hồng hộc. Nghe thấy tiếng chủ nhân, Tiểu Hắc uể oải ngóc đầu lên, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ oan ức. Nó khẽ sủa một tiếng "Gâu" (Dịch nghĩa: Ngài nghĩ tôi là cái máy sản xuất à? Cả đêm qua tôi đã cố hết sức rồi, bây giờ chân còn đang run đây này!).

Thẩm Trường An nheo mắt. Chỉ sau một đêm, những cây cà chua vốn chỉ cao ngang hông nay đã vươn dài, lá xanh biếc như ngọc phỉ thúy, và đặc biệt là những quả cà chua… Chúng không chỉ đỏ, mà là đỏ rực như máu của Phượng Hoàng, lớp vỏ căng mọng đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là linh khí bên trong sẽ bùng nổ như một trái bom hạt nhân cấp thấp.

"Hệ thống, giám định xem nào."

[Đang giám định… Vật phẩm: Cà Chua Linh Khí Đột Biến. Nguồn gốc: Hạt giống Trái Đất kết hợp với \'Vạn Cổ Trường Sinh Tinh\' (phân Kỳ Lân). Hàm lượng linh khí: 99.9%. Tác dụng: Củng cố căn cơ, gột rửa tâm ma, tăng xác suất đột phá đại cảnh giới thêm 30%. Chú ý: Ăn quá nhiều có thể gây… xì hơi linh khí.]

Nụ cười trên môi Thẩm Trường An dần mở rộng, nhưng nụ cười ấy vẫn không chạm đến đáy mắt, đúng kiểu thương nhân gian ác.

"Được lắm. Lão Tà! Vân Cơ! Tập hợp chuẩn bị mở cửa!"

Tại gian bếp rộng lớn của khách sạn, Lão Tà đang cầm một con dao phay to bản, điêu luyện thái những lát linh nhục mỏng như cánh ve. Lão mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn có thêu hình hoa hồng — món quà mà Thẩm Trường An tặng kèm theo lời đe dọa "không mặc thì nhịn lương". Cái sẹo trên mặt lão co giật khi nhìn thấy Thẩm Trường An bưng vào một rổ cà chua lấp lánh.

"Chủ quán, đây là cái gì?" Lão Tà giọng ồm ồm như tiếng sấm rền, mùi sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ thân thể gã Ma đầu một thời vẫn khiến nhiệt độ trong bếp giảm xuống vài độ.

"Gia vị mới. Hôm nay chúng ta không bán món mặn làm chủ đạo. Hôm nay, chúng ta bán \'Salad Tuyệt Đỉnh Phục Bản Nguyên Thần\'." Thẩm Trường An đặt rổ cà chua lên bàn đá.

Lão Tà cau mày, đưa ngón tay thô ráp chạm vào một quả cà chua. Ngay lập tức, một luồng hỏa linh lực tinh thuần chạy dọc theo cánh tay lão, khiến lão giật mình lùi lại một bước, đôi mắt vẩn đục bỗng trở nên sắc lẹm.

"Cái này… bên trong chứa đựng một quy tắc mộc hỏa cộng sinh cực kỳ hoàn mỹ. Thẩm Trường An, ngươi đào đâu ra loại thánh quả này? Chẳng lẽ ngươi vừa đi cướp vườn thượng uyển của Tây Vương Mẫu về?"

Thẩm Trường An thản nhiên lắc đầu: "Cướp bóc là phạm pháp, chúng ta làm kinh doanh phải có tâm. Đây là hàng nhà trồng, hữu cơ 100%. Nhiệm vụ của ông là phối hợp với đống rau chân vịt linh tuyền hôm nọ, trộn thêm một ít nước sốt ma pháp mà tôi đã chế biến. Nhớ kỹ, thái phải đẹp, bày biện phải tinh tế."

"Trộn rau? Chủ quán, lão phu từng là Ma Quân đại thống lĩnh vạn quân, giờ ngươi bảo lão phu đi trộn rau cho bọn tu tiên kia ăn như thỏ sao?" Lão Tà vung dao phay, một tia đao khí chém đôi hạt bụi trong không khí.

"Một đĩa Salad này, tôi định giá 8.888 linh thạch thượng phẩm." Thẩm Trường An nhướn mày.

Lão Tà khựng lại. Đôi mắt lão vốn chỉ quan tâm đến giết chóc và nấu nướng bỗng sáng lên tia sáng của sự… tham tiền. Sau khi làm việc ở đây lâu, lão đã bị Thẩm Trường An tha hóa nghiêm trọng. 8.888 linh thạch thượng phẩm? Con số đó đủ để mua cả một thành trì nhỏ ở phàm giới.

"Hừ, vì lợi nhuận của khách sạn, lão phu sẽ hạ mình làm thỏ một lần." Lão Tà lẩm bẩm, bàn tay cầm dao bắt đầu chuyển động với tốc độ mắt thường không thể thấy được. Những quả cà chua được thái lát đều tăm tắp, nước mọng không hề vương vãi ra ngoài, toàn bộ linh chất bị khóa chặt bên trong lớp vỏ mỏng.

Bên ngoài sảnh đón khách, Vân Cơ đang lau chùi quầy lễ tân đến mức nó sáng loáng như gương. Cô mặc một bộ sườn xám bó sát, chín cái đuôi hồ ly mềm mại đung đưa phía sau, mỗi cái đuôi đều cầm một chiếc khăn lau khác nhau. Chứng OCD của nàng công chúa Yêu tộc này đang phát huy tác dụng tối đa; chỉ cần thấy một vệt mờ nhỏ trên sàn, nàng sẽ lập tức biến thành tàn ảnh để quét sạch nó.

"Vân Cơ, hôm nay có khách béo nào không?" Thẩm Trường An bước ra, tự tay treo lên bảng menu một dòng chữ vàng choi chói: **"SIÊU PHẨM MÙA HÈ: SALAD TRƯỜNG SINH – ĐIỂM DỪNG CHÂN CỦA ĐẠI ĐẠO. GIÁ NIÊM YẾT: 8.888 LINH THẠCH THƯỢNG PHẨM (GIỚI HẠN 10 ĐĨA)."**

Vân Cơ liếc nhìn cái giá, khóe mắt xinh đẹp khẽ giật giật. "Chủ nhân, người lại bắt đầu rồi. Cái giá này… đủ để khiến một tiểu tông môn phá sản đấy. Liệu có ai đủ ngốc để mua không?"

Vừa dứt lời, tiếng chuông đồng ở cửa chính reo vang "Keng" một tiếng.

Một bóng người hào nhoáng bước vào. Kim Bất Hoán — Nhị thiếu gia của Kim Thị Thương Hội, "cây ATM di động" của khách sạn — hôm nay khoác trên mình bộ y phục bằng tơ lụa của rồng biển, tay cầm quạt nan làm từ lông đuôi Khổng Tước ngũ sắc. Vẻ mặt anh ta vẫn hống hách như mọi khi, dù túi tiền đã mỏng đi trông thấy sau vài lần ghé thăm trước.

"Thẩm đại quán chủ! Bản thiếu gia nghe nói hôm nay chỗ ngươi có món mới? Ngươi biết đấy, tiền với bản thiếu gia không phải vấn đề, vấn đề là nó phải thể hiện được đẳng cấp!" Kim Bất Hoán vung quạt, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ lim quý hiếm ở sảnh VIP.

Thẩm Trường An nụ cười rạng rỡ hẳn lên, đó là nụ cười mà Tiểu Hắc gọi là "nụ cười trước khi vặt sạch lông chim".

"Nhị thiếu gia quả là có con mắt tinh đời. Khách sạn chúng tôi vừa mới thu hoạch được một loại thần quả vạn năm mới kết trái, chỉ có 10 phần duy nhất. Vốn dĩ tôi định để dành cho một vị Tiên Đế đang trên đường tới, nhưng nể tình thiếu gia là khách VIP…" Thẩm Trường An ra hiệu cho Vân Cơ.

Vân Cơ hiểu ý, nở một nụ cười mê hồn, tiến lại gần Kim Bất Hoán: "Thiếu gia, món này có thể giúp người ổn định tu vi Trúc Cơ bấy lâu nay chưa tiến triển. Người xem, cái tên thôi cũng đã toát ra khí chất của người dẫn đầu rồi: Salad Tuyệt Đỉnh."

Kim Bất Hoán bị mị thuật của Vân Cơ và lời tâng bốc của Thẩm Trường An làm cho choáng váng. Anh ta đập tay xuống bàn: "Chốt! Mang lên đây! Bản thiếu gia muốn là người đầu tiên trải nghiệm!"

Mười phút sau, Lão Tà đích thân bưng ra một đĩa salad.

Cái tương phản giữa một gã đồ tể mặt sẹo cầm một đĩa rau trang trí tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật khiến Kim Bất Hoán hơi run rẩy. Tuy nhiên, khi đĩa salad vừa được đặt xuống, mùi hương của nó khiến cả không gian như bừng tỉnh.

Hương thơm thanh khiết của rau xanh hòa quyện với mùi hăng nồng nhưng ngọt ngào của cà chua đột biến, tạo thành một luồng khí lưu hữu hình hình xoáy nước phía trên chiếc đĩa. Những lát cà chua đỏ mọng được xếp chồng lên nhau thành hình đóa hoa sen đang nở rộ, nước sốt trong vắt như sương mai tưới lên trên, lấp lánh dưới ánh đèn.

Kim Bất Hoán nuốt nước miếng ực một cái. Anh ta dùng đũa bạc gắp một lát cà chua đưa vào miệng.

*Sột…*

Một tiếng giòn tan vang lên trong khoang miệng. Ngay sau đó, Kim Bất Hoán trợn tròn mắt, đôi đũa bạc trong tay rơi xuống đất mà không hay biết.

Bên trong miệng anh ta không phải là thức ăn, mà là một vụ nổ linh khí! Vị ngọt thanh khiết xông thẳng lên đại não, theo sau là một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa xuống tứ chi bách hài. Anh ta cảm thấy như mình đang đứng giữa một cánh đồng bạt ngàn linh khí, nơi từng lỗ chân lông đều đang được giãn nở để đón nhận sự gột rửa của Thiên đạo.

"Cái này… cái này là…" Kim Bất Hoán lắp bắp, khuôn mặt anh ta đỏ rực lên, đỉnh đầu bắt đầu có khói trắng bốc nghi ngút.

Trong thức hải của Kim Bất Hoán, bức tường ngăn cách giữa Trúc Cơ và Kim Đan vốn kiên cố bấy lâu nay bỗng dưng xuất hiện một vết nứt. Luồng linh khí từ lát cà chua nhỏ bé kia hung hãn vô cùng, nó không hề tàn phá kinh mạch mà trái lại, nó giống như một người thợ lành nghề, vừa đi vừa tu sửa, dọn dẹp sạch sẽ những tạp chất tích tụ do anh ta sử dụng quá nhiều đan dược rác rưởi trước đây.

"Ta… ta sắp đột phá rồi sao?" Kim Bất Hoán kinh hãi hét lên.

"Thiếu gia, đừng lãng phí linh khí, ăn hết đi kẻo nguội là mất đi đạo vận!" Thẩm Trường An đứng cạnh lên tiếng nhắc nhở, tay thì âm thầm gõ bàn tính "Cạch cạch" ghi nợ.

Kim Bất Hoán không còn phong độ gì nữa, anh ta như con hổ đói vồ mồi, dùng cả tay bốc từng nắm salad nhồi vào miệng. Càng ăn, cơ thể anh ta càng tỏa sáng. Đến miếng cuối cùng, một tiếng "Bùng" nhẹ vang lên trong cơ thể, một luồng sóng xung kích từ người anh ta lan tỏa ra xung quanh, nhưng khi vừa chạm tới phạm vi của Thẩm Trường An thì biến mất vô tung vô ảnh như va vào vách tường thép.

Kim Đan cảnh!

Kim Bất Hoán đờ đẫn nhìn đôi bàn tay mình, cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn chưa từng có. Anh ta vừa đột phá, mà lại đột phá bằng cách… ăn salad! Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e là các đại tông môn tu luyện gian khổ hàng trăm năm sẽ tức đến mức đập đầu vào tường mà chết.

"Thẩm quán chủ… món này… giá bao nhiêu cũng đáng!" Kim Bất Hoán rưng rưng nước mắt vì xúc động.

"Tổng cộng của thiếu gia là 8.888 linh thạch thượng phẩm, cộng thêm phí phục vụ của Vân Cơ và phí trang trí của Lão Tà, làm tròn là 10.000 linh thạch. Ngài thanh toán bằng tiền mặt hay thẻ vạn năng?" Thẩm Trường An đưa hóa đơn ra, nụ cười vô cùng "ấm áp".

Kim Bất Hoán không hề do dự, quăng ra một chiếc túi trữ vật căng phồng. "Lấy đi! Không cần trả lại tiền thừa! Cho bản thiếu gia thêm hai đĩa nữa!"

"Rất tiếc, mỗi người mỗi ngày chỉ được dùng một phần giới hạn. Ăn nhiều quá sẽ bị… phản tác dụng đấy." Thẩm Trường An mỉm cười thu tiền. Anh không nói dối, "phản tác dụng" ở đây là người ăn sẽ bị xì hơi ra linh khí nguyên chất suốt ba ngày ba đêm, cái mặt mũi của thiếu gia thương hội chắc chắn không chịu nổi.

Sự kiện Kim Bất Hoán đột phá Kim Đan chỉ nhờ một đĩa salad rách nhanh chóng như gió bão lan khắp các quán trà, điểm dừng chân của giới tu chân xung quanh Vực Không Gian Số 0.

Trong một góc tối ở sảnh chính khách sạn, một vị khách mặc áo choàng đen trùm kín đầu đang chậm rãi nhấp chén trà rẻ tiền nhất. Đôi mắt lão già ấy dưới lớp mũ trùm đang nhìn chằm chằm vào cái rổ cà chua còn sót lại trên quầy bar.

"Cà chua? Đó không phải cà chua… đó là thứ có hơi thở của khởi nguyên." Lão già lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như hai miếng sắt cọ vào nhau.

Lão chính là kẻ được Mặc Vô Đạo phái tới dò la — Một trưởng lão thuộc hạ có biệt hiệu là Hôi Ảnh, chuyên về ám sát và cảm nhận khí tức. Hôi Ảnh cảm nhận được rằng, bí mật của khách sạn này không nằm ở các bí kíp võ công, mà nằm ngay trong chính… phân bón và rác thải của nó.

"Chủ quán này… rốt cuộc hắn là ai?" Hôi Ảnh rùng mình khi thấy Thẩm Trường An liếc mắt nhìn về phía mình một cái tình cờ.

Ánh mắt ấy không mang theo tu vi, nhưng lại khiến Hôi Ảnh có cảm giác mình là một con kiến đang bị một vị thần linh tò mò quan sát xem hôm nay nó định bò đi đâu.

Trong khi đó, ở ngoài sân, Tiểu Hắc đã khôi phục lại chút sức lực. Nó lại mò đến bên gốc cây cà chua, hít hà một cái rồi chuẩn bị… tiếp tục công việc "sản xuất" đầy cao quý của mình. Vì nó biết, tối nay nó sẽ có hai chai Cola thay vì một chai như thường lệ.

Thẩm Trường An nhìn túi linh thạch đầy ắp trong tay, thở dài một tiếng giả tạo: "Làm giàu sao mà khó thế này, lại phải đau đầu xem nên tiêu chỗ tiền này vào việc nâng cấp cái bồn cầu hay mở thêm dịch vụ xông hơi cho các Tiên tử rồi."

Khách sạn Trường Sinh hôm đó rộn rã hơn hẳn, với những tiếng suýt xoa của khách hàng và tiếng "xì hơi" nhè nhẹ (nhưng cực kỳ thơm tho mùi cà chua) phát ra từ phía phòng VIP của Kim thiếu gia.

Đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới: Kỷ nguyên mà tu tiên không còn là khổ hạnh, mà là… đi ăn nhà hàng. Và cái giá phải trả cho "Đạo" chưa bao giờ rẻ đến thế, nếu bạn biết chọn đúng thực đơn của Thẩm Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8