Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 90: ** Sự xuất hiện của \”Người xuyên không\” thứ hai?

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:10:16 | Lượt xem: 1

Chương 90: Sự xuất hiện của "Người xuyên không" thứ hai?

Tiết trời ở Vực Không Gian Số 0 xưa nay vốn dĩ chẳng có lấy một định luật cố định. Buổi sáng có thể là tuyết phủ vạn dặm khiến kiếm khí của các kiếm tu đông cứng lại, buổi chiều lại có thể là nắng cháy đỏ rực như thể có mười con Kim Ô đang cùng lúc hạ phàm tắm rửa.

Nhưng mặc kệ ngoài kia phong vân biến hóa ra sao, bên trong Khách sạn Trường Sinh, luồng không khí luôn được duy trì ở mức 26 độ C hoàn hảo. Đây là thành quả sau khi Thẩm Trường An bỏ ra năm ngàn điểm công đức để nâng cấp hệ thống "Điều hòa trung tâm Linh lực" phủ khắp các gian phòng.

Lúc này, ở sảnh chính, Vân Cơ đang cầm một chiếc khăn tay bằng lụa băng, tỉ mẩn lau chùi chiếc bình ngọc đặt trên quầy lễ tân. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự khó chịu.

"Tiểu Hắc! Ngươi lại để lại một vết chân trên thảm đúng không?" Vân Cơ gằn giọng, móng tay hơi dài ra, tỏa ra hàn quang sắc lẹm.

Phía dưới chân cầu thang, một con chó đen nhỏ nhắn, cổ đeo chuông vàng đang cuộn tròn lười biếng. Nó hé một con mắt ra, nhìn về phía vết bùn nhỏ xíu – nhỏ đến mức phải dùng thần thức cấp Nguyên Anh mới soi ra được – rồi ngáp một cái dài thượt. Nó lười đến mức chẳng buồn dùng ý niệm để giải thích rằng đó là vết chân của một vị Ma Tu vừa vào thuê phòng. Đối với một Thần thú Thượng cổ bị "tha hóa" thành bảo an khách sạn, việc đối phó với bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối của con hồ ly này còn mệt hơn đánh nhau với mười cái Thiên Kiếp.

"Thôi nào Vân Cơ, hôm nay là ngày rằm, khách khứa ra vào đông đúc, nàng không thể bắt ai cũng phải rửa chân trước khi bước vào cổng được."

Thẩm Trường An bước ra từ văn phòng phía sau quầy. Anh vẫn như thường lệ, mặc bộ đồ thư sinh thanh khiết, mái tóc đen được búi gọn bằng một thanh trâm gỗ đơn giản. Trên tay anh cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, tiếng "lách cách" từ những quân tính chạm nhau tạo nên một nhịp điệu khiến lòng người bình tĩnh một cách kỳ lạ.

"Chủ nhân, người quá nuông chiều đám khách hàng đó rồi." Vân Cơ bĩu môi, mị thái thiên thành khiến vài vị tu sĩ đang ngồi uống trà gần đó suýt chút nữa là sặc cả nước linh tuyền. "Họ toàn là một lũ thô kệch. Hôm qua có gã Đại Kiếm Sư còn định mang cả thanh trọng kiếm dính máu vào phòng ngủ VIP. Thật là ô uế linh khí!"

Thẩm Trường An cười khẽ, ánh mắt liếc nhìn vào sổ thu chi. "Bình tĩnh đi. Ngân sách tháng này sắp đủ để chúng ta mở rộng thêm khu 'Rạp chiếu phim ảo ảnh' rồi. Đến lúc đó, ta sẽ tặng nàng một suất chiếu đặc biệt về 'Cách làm sạch lông đuôi chuẩn hoàng gia'."

Nghe đến đó, mắt Vân Cơ sáng rực lên, lập tức trở lại dáng vẻ chuyên nghiệp, mỉm cười đón khách với chuẩn mực "nghiêng nước nghiêng thành".

Dưới bếp, tiếng dao bằm vập vào thớt gỗ phát ra đều đặn. Lão Tà, hay còn gọi là Tà Độc Ma Quân, đang mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng – một món quà mà Thẩm Trường An cưỡng ép bắt lão mặc – đang tập trung cao độ vào đĩa thức ăn trước mặt.

"Gia vị… thiếu một chút 'Oán niệm' của cây hành ngàn năm." Lão Tà lầm bầm, tay cầm một lọ bột màu tím sậm, rắc nhẹ vào đĩa sườn xào chua ngọt.

Đừng hiểu lầm, thứ "độc dược" lão vừa thêm vào thực chất đã được Thẩm Trường An dùng quyền năng hệ thống thanh lọc sát khí, giờ đây nó chỉ đơn thuần là một loại gia vị kích thích vị giác đến mức tột đỉnh. Nếu một Tiên nhân ăn vào, họ sẽ thấy mình như đang được bay lượn giữa cửu trùng thiên; còn nếu một Ma tu ăn vào, họ sẽ cảm nhận được sự ngọt ngào sâu cay của nhân thế mà rớt nước mắt.

Đúng lúc này, chiếc chuông gió ở cửa khách sạn vang lên một tiếng "Leng keng" thanh thúy.

Tiếng chuông này không giống bình thường. Nó là pháp bảo cảnh báo cấp độ đỏ mà Thẩm Trường An mới lắp đặt. Chỉ khi có đối tượng sở hữu nhân tố "không xác định" bước vào, nó mới phát ra âm thanh đặc biệt này.

Thẩm Trường An dừng tay trên bàn tính, đôi mắt hơi híp lại.

Từ cửa, một bóng người chậm rãi bước vào.

Toàn bộ sảnh chính khách sạn bỗng chốc im lặng đến lạ thường. Đám tu sĩ đang bàn tán xôn xao về bí kíp, về bảo vật, hay về chuyện tình sử của vị Tiên tử nào đó, tất cả đều đồng loạt dừng lại, ánh mắt đổ dồn về phía kẻ mới đến.

Hắn không mặc đạo bào lộng lẫy, cũng chẳng khoác hắc bào bí ẩn của Ma đạo. Kẻ này mặc một chiếc áo khoác ngắn bằng chất liệu vải thô màu xanh đen, trên lưng khoác một chiếc balo quai chéo có thiết kế vô cùng… hiện đại. Quần của hắn có rất nhiều túi hộp, đôi giày dưới chân trông giống như một loại giày leo núi được gia cố bằng phù văn bảo vệ.

Nhưng điều khiến Thẩm Trường An chết trân tại chỗ không phải là trang phục. Mà là thứ kẻ kia đang cầm trên tay.

Một chiếc tai nghe lớn choàng qua cổ, và trên ngực áo hắn có dòng chữ in bằng tiếng Anh: **"NOT TODAY"**.

Vân Cơ nhíu mày, tiến lên phía trước theo thói quen nghiệp vụ: "Vị khách nhân này, chào mừng đến với Khách sạn Trường Sinh. Không biết ngài muốn ở trọ hay dùng bữa? Nếu ở trọ, mời trình diện linh thạch hoặc vật phẩm giá trị tương đương…"

Người thanh niên nọ không nhìn Vân Cơ, dù nhan sắc của nàng đủ để làm lung lay đạo tâm của bất kỳ lão quái nào. Hắn bỏ tay vào túi quần, đưa mắt nhìn quanh sảnh một vòng. Từ trần nhà gắn đèn chùm pha lê linh lực, đến cái quầy bar mang phong cách cổ điển pha chút hiện đại, rồi cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở Thẩm Trường An.

"Linh thạch?" Người nọ lên tiếng. Giọng nói của hắn không mang theo chút áp lực tu vi nào, nhưng lại có một sự lười biếng vô cùng quen thuộc. "Thanh toán bằng tiền mặt được không? Hoặc… quẹt thẻ?"

Cả sảnh khách sạn ngơ ngác.

"Quẹt… thẻ? Ý ngài là dùng Thần Thức Thẻ sao?" Vân Cơ ngẩn người. Ở linh giới cũng có loại thẻ lưu trữ linh lực của các đại thương hội, nhưng "quẹt" là cái hành động gì?

Thẩm Trường An cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cái cảm giác này… mười năm xuyên không qua đây, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy một luồng sóng xung kích từ ký ức tràn về mạnh mẽ đến vậy.

Anh hít một hơi sâu, gõ mạnh quân tính cuối cùng trên bàn tính, tiếng kêu giòn tan thu hút sự chú ý của người thanh niên.

"Ở đây không hỗ trợ quẹt thẻ tín dụng quốc tế, thưa vị khách quý này." Thẩm Trường An lên tiếng, thanh âm bình thản nhưng lại ẩn chứa sự dò xét sắc bén. "Tuy nhiên, nếu ngài có 'Linh khí tệ' hoặc vàng thỏi, chúng tôi vẫn sẵn lòng phục vụ."

Người thanh niên nghe thấy chữ "thẻ tín dụng quốc tế" từ miệng Thẩm Trường An, đôi lông mày lập tức nhướng cao. Hắn sải bước tiến về phía quầy lễ tân, mặc kệ ánh mắt cảnh giác của Tiểu Hắc đang nhe răng ra từ góc tối.

Hắn chống hai tay lên mặt bàn bằng ngọc thạch, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Trường An, sau đó nói một câu khiến cả khách sạn rung chuyển (ít nhất là trong lòng Thẩm Trường An):

"Thiên vương cái địa hổ?" (Thiên vương trấn áp hổ vùng cao?)

Thẩm Trường An sững sờ, nhưng phản xạ tự nhiên của một "con dân cày phim" và lướt mạng xã hội đời đầu lập tức trỗi dậy. Anh không cần suy nghĩ, thốt ra vế đối:

"Bảo tháp trấn hà yêu!" (Bảo tháp trấn giữ yêu dưới sông!)

Người thanh niên nọ hít một hơi lạnh, mắt trợn tròn: "Chúa tể những chiếc nhẫn?"

Thẩm Trường An: "Một nhẫn để trị tất cả!"

Người thanh niên: "Tốc độ và?"

Thẩm Trường An: "Cảm tử."

Người thanh niên: "Nhà bao việc?"

Thẩm Trường An: "Tầm này còn liêm sỉ gì nữa."

Hai người nhìn nhau trân trân. Một không khí kỳ quái bao trùm toàn bộ không gian. Vân Cơ đứng bên cạnh hoang mang tột độ, nàng cảm thấy chủ nhân của mình dường như đang nói một loại cổ ngữ mật mã nào đó mà ngay cả trí tuệ nghìn năm của Yêu tộc cũng không thể giải mã nổi.

"Chủ nhân… người đang… trúng độc mị thuật của hắn sao?" Vân Cơ lo lắng, bàn tay đã thủ sẵn một đóa yêu hỏa.

"Lão Tà! Ra đây mau! Có biến!" Nàng hét lớn hướng về phía nhà bếp.

*Rầm!*

Cửa bếp tung mở, Lão Tà cầm hai con dao phay rỉ sét nhưng nặc mùi sát khí nhảy ra, tạp dề hồng bay phấp phới: "Đứa nào? Đứa nào dám làm loạn ở địa bàn của Thẩm lão bản? Muốn nếm thử món sườn xào nhân tâm của ta không?"

Thẩm Trường An vội vàng giơ tay ra hiệu: "Dừng lại! Tất cả đứng yên! Không có chuyện gì cả!"

Anh nhìn người thanh niên trước mặt, lần đầu tiên nụ cười "không chạm đến đáy mắt" thường ngày của anh biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt phức tạp: vừa mừng rỡ, vừa nghi hoặc, lại vừa có chút đề phòng.

"Đồng hương?" Thẩm Trường An hỏi nhỏ, giọng chỉ đủ hai người nghe.

Người thanh niên kia bỗng nhiên ngồi bệt xuống sàn đá cẩm thạch của khách sạn, thở phào một cái thườn thượt như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân: "Trời đất thiên địa ơi! Cuối cùng cũng tìm thấy người rồi! Huynh đệ, ngươi không biết ta đã phải trải qua những gì đâu! Cái thế giới rách nát này, không có wifi, không có trà sữa, đến cái bồn cầu cũng phải tự dùng pháp thuật để dọn… Ta sắp phát điên rồi!"

Đám khách hàng xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

"Cái gì mà wifi? Trà sữa là loại đan dược gì?"
"Nhìn kẻ này tu vi chẳng có lấy một chút linh khí, tại sao lại dám ngồi bệt dưới chân Thẩm đạo hữu như thế?"
"Chắc chắn là một vị đại năng phản phác quy chân!"

Thẩm Trường An ra hiệu cho Vân Cơ: "Đổi biển hiệu trước cửa thành 'Tạm dừng đón khách'. Toàn bộ những ai đang có mặt ở sảnh, hôm nay tiền trà nước được miễn phí, mời các vị về phòng nghỉ ngơi hoặc ra khu sân vườn phía sau. Ta có việc riêng cần xử lý."

Quyền uy của Thẩm Trường An trong khách sạn là tuyệt đối. Dù tò mò đến chết, đám tu sĩ cũng chỉ đành lục tục kéo nhau đi. Vân Cơ và Lão Tà dù đầy bụng nghi vấn nhưng thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chủ nhân, cũng chỉ đành hậm hực đứng sang một bên cảnh giới. Tiểu Hắc thì đi loanh quanh người thanh niên mới đến, hít hít chiếc balo của hắn rồi khẽ "hừ" một tiếng, có vẻ như cảm nhận được thứ gì đó không thuộc về thế giới này.

Khi sảnh chính chỉ còn lại "những người trong nhà" và vị khách lạ, Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy, kéo một chiếc ghế tựa đến trước mặt người thanh niên.

"Nói đi. Ngươi tên gì? Xuyên qua từ lúc nào? Và tại sao… ngươi lại trông như vừa mới bước ra từ một chuyến dã ngoại vậy?"

Người thanh niên nhặt chiếc tai nghe rớt dưới cổ lên, gãi gãi mái tóc rối bù: "Tôi tên Lâm Tuấn. Sinh viên năm ba ngành Công nghệ thông tin. Tôi xuyên qua được khoảng ba tháng rồi. Đen một nỗi, tôi không xuyên vào tông môn, không xuyên vào thế gia, mà xuyên thẳng vào cái hang của một con vượn già trong rừng sâu."

Thẩm Trường An nhìn chiếc balo: "Thứ đó là gì?"

"Balo dã ngoại của tôi lúc đi phượt đấy." Lâm Tuấn mếu máo mở khóa balo. "Trong này còn nửa túi bò khô, một cục sạc dự phòng đã cạn điện, và một cuốn tiểu thuyết mạng tên là 'Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước' mà tôi mới đọc được một nửa thì bị sét đánh."

*Cạch.*

Chiếc bàn tính trên tay Thẩm Trường An rơi xuống sàn.

Tiểu Hắc bỗng dưng dựng đứng lông gáy, Lão Tà và Vân Cơ cảm nhận được một luồng áp lực kinh hồn bạt vía phát ra từ Thẩm Trường An, dù bình thường anh chẳng có lấy một chút tu vi.

"Ngươi… nói cái gì?" Giọng Thẩm Trường An run lên. "Cuốn tiểu thuyết tên là gì?"

Lâm Tuấn run rẩy rút từ trong balo ra một cuốn sách bằng giấy trắng cứng – loại giấy mà thế giới tu tiên này không bao giờ có được. Bìa sách vẽ hình một khách sạn lộng lẫy giữa hư không, và ở đó, có một nhân vật trông y hệt Thẩm Trường An đang cầm bàn tính.

Thẩm Trường An cầm lấy cuốn sách, tay run bần bật. Trên bìa sách ghi rõ: *Tác giả: Thất Chế.*

Thì ra… toàn bộ cuộc đời anh mười năm qua, toàn bộ sự nỗ lực, sự vắt kiệt linh thạch của khách hàng, sự cô độc giữa một thế giới xa lạ… tất cả chỉ nằm trong trang giấy của một ai đó sao?

Hệ thống trong đầu anh bỗng vang lên những tiếng "Tít tít" chói tai:
*[Cảnh báo! Xuất hiện yếu tố can thiệp nhân quả cấp độ vũ trụ!]*
*[Phát hiện đối tượng mang theo 'Kịch bản' thế giới!]*
*[Khởi động nhiệm vụ khẩn cấp: Thôn phệ hoặc Hợp tác?]*

Thẩm Trường An nhắm mắt lại, điều khí trong lồng ngực. Mười năm ở thế giới này đã dạy anh một điều: Dù là kịch bản hay thực tại, thì số tiền anh kiếm được là thật, sự trung thành của Lão Tà, Vân Cơ và Tiểu Hắc là thật.

Anh mở mắt ra, nhìn Lâm Tuấn bằng ánh mắt khác hẳn. "Trong sách nói… kết cục của ta thế nào?"

Lâm Tuấn rụt cổ: "Cái đó… tôi mới đọc đến đoạn huynh thu phục được con Hắc Kỳ Lân này thì bị xuyên không rồi. Nhưng mà đại ca ơi, trong truyện viết huynh 'vô sỉ' lắm, tiền của thiên hạ huynh vặt không còn một xu… Hôm nay tận mắt thấy huynh, tôi mới biết truyện quả thực… viết chưa đủ đô."

Thẩm Trường An khẽ mỉm cười. "Vô sỉ? Ở thế giới này, không vô sỉ thì chỉ có nước đi làm phân bón cho cây linh quả thôi."

Anh đứng dậy, nhặt chiếc bàn tính lên, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Vân Cơ, sắp xếp cho vị này một phòng hạng thương gia. Miễn phí tiền phòng cho một tuần."

Vân Cơ ngạc nhiên: "Chủ nhân? Người từ bao giờ lại hào phóng như thế?"

Thẩm Trường An liếc nhìn cuốn sách trong tay: "Hắn là 'khách VIP' mang theo tương lai của khách sạn này đến. Chăm sóc cho tốt. Còn nữa… Lão Tà, nấu một bát mì tôm vị bò hầm, nhớ thêm nhiều bò, cho vị huynh đệ này tìm lại dư vị quê hương."

"Mì tôm?" Lão Tà ngẩn người. "Đó là món gì?"

"Công thức ta sẽ truyền vào đầu ngươi ngay bây giờ." Thẩm Trường An nói, rồi quay sang Lâm Tuấn. "Chào mừng đến với Khách sạn Trường Sinh thực tại. Ở đây, ta mới là tác giả."

Lâm Tuấn nhìn bóng lưng của Thẩm Trường An, trong lòng vừa mừng vừa sợ. Cậu vốn tưởng mình là nhân vật chính xuyên không duy nhất, ai ngờ lại đụng trúng "Boss" đời đầu. Mà vị Boss này xem chừng còn lợi hại hơn cả những gì tiểu thuyết miêu tả.

Khi Lâm Tuấn đã được Vân Cơ dẫn đi, sảnh khách sạn chỉ còn lại Thẩm Trường An và Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc lại gần, dụi đầu vào chân anh, phát ra tiếng kêu trầm thấp đầy cảnh báo.

"Ta biết rồi, Tiểu Hắc." Thẩm Trường An lẩm bẩm, bàn tay vuốt ve lớp lông mượt mà của Thần thú. "Sự xuất hiện của hắn sẽ khiến Mặc Vô Đạo và đám lão quái vật kia chú ý. Cái gọi là 'kịch bản'… nếu ta đi theo nó, ta sẽ thành Tiên. Nếu ta phá vỡ nó, ta sẽ là gì?"

Hệ thống lặng thinh, chỉ có cuốn sách trên quầy tỏa ra một luồng sáng nhạt nhẽo rồi dần hòa tan vào hư không, trở thành một phần dữ liệu trong não bộ của Thẩm Trường An.

Anh lật cuốn sổ thu chi ra, ghi thêm một dòng:
*"Ngày… tháng… năm…, thu nhận một tên xuyên không thất nghiệp. Chi phí đầu tư: Một bát mì tôm và một tuần phòng VIP. Hy vọng lợi nhuận mang về sẽ là toàn bộ vận mệnh của giới này."*

Ngoài kia, mây đen bắt đầu kéo về phía Vực Không Gian Số 0. Có vẻ như "Thiên Đạo" của thế giới này đã cảm nhận được một sự biến dịch không nhỏ. Những vị khách tìm đến Khách sạn Trường Sinh từ ngày mai, e rằng sẽ không chỉ đơn giản là để ngủ trọ hay ăn một đĩa salad.

Thẩm Trường An đứng bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xăm, tay gõ nhẹ vào bàn tính.

"Tiên nhân dừng bước? Không, từ hôm nay, ngay cả Thiên đạo cũng phải dừng bước nếu không đủ tiền thanh toán hóa đơn."

Câu chuyện về Khách sạn Trường Sinh, kể từ chương 90 này, chính thức rẽ sang một hướng mà ngay cả tác giả của cuốn sách kia cũng không bao giờ ngờ tới. Bởi vì ở đây, nhân vật chính không chỉ muốn trường sinh, anh ta còn muốn… nắm quyền thu phí cả vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8