Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 91: ** Chỉ là hiểu lầm

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:10:54 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 91: CHỈ LÀ HIỂU LẦM**

Bầu trời phía trên Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ là một mảng hỗn độn của những dải mây tím ngắt và những kẽ nứt không gian li ti, nay đột ngột bị xé toạc bởi một luồng sáng vàng rực. Luồng sáng ấy không giống linh khí của tu chân giới, nó mang theo một hơi thở nóng bỏng, bá đạo và tràn đầy sự cưỡng ép, giống như một mặt trời thứ hai vừa rơi rụng xuống trần gian.

Bên trong khách sạn Trường Sinh, chuông báo động của hệ thống vang lên dồn dập trong đầu Thẩm Trường An.

*“Đinh! Cảnh báo: Có thực thể từ ngoại giới xâm nhập. Cấp độ đe dọa: SSS (khi ở ngoài phạm vi khách sạn). Tiềm năng lợi nhuận: Vô hạn. Đề nghị ký chủ chuẩn bị sẵn hóa đơn!”*

Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rồng, nhấp một ngụm trà linh nhũ bát bảo, nghe tiếng báo động thì chỉ khẽ nhướn mày. Anh đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt quầy bằng ngọc thạch.

“Lại một con cừu béo lạc đường sao?”

Cùng lúc đó, tại sảnh chính, Vân Cơ đang tỉ mẩn dùng khăn lụa tẩm hương hoa quỳnh để lau đi một vệt nước nhỏ xíu do Lâm Tuấn – tên xuyên không mới đến – vô tình làm rớt khi uống trà. Nàng đột ngột dừng tay, đôi tai hồ ly ẩn sau làn tóc mây khẽ giật giật. Đôi mắt sắc sảo của nàng nheo lại, nhìn về phía cánh cửa lớn đang đóng chặt.

“Chủ nhân, hơi thở này… không phải người của giới này.” Vân Cơ nhẹ nhàng nói, thanh âm như chuông bạc nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cực độ.

Dưới chân quầy lễ tân, Tiểu Hắc vốn đang nằm cuộn tròn như một cục than đen kịt bỗng đứng bật dậy. Nó gầm gừ một tiếng trong cổ họng, bộ lông đen bóng dựng ngược lên, đôi mắt hổ phách lóe ra tia sáng thần bí. Một con Hắc Kỳ Lân thượng cổ vốn lười biếng, giờ đây đã cảm nhận được một thứ áp lực có thể sánh ngang với Thiên kiếp.

“Lão Tà!” Thẩm Trường An cất tiếng gọi vọng vào khu bếp.

Chưa đầy ba giây sau, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ phía sau bếp bay ra, hiện rõ hình hài một gã cao lớn, mặt đầy vết sẹo, trên tay vẫn còn cầm một cái muôi khổng lồ đang tỏa ra mùi thơm của canh sườn linh dược. Lão Tà cau mày, sát khí quanh thân lạnh lẽo: “Ai mà dám làm loạn vào giờ cơm trưa thế này? Muốn làm nguyên liệu cho món xào tối nay sao?”

“Có khách từ phương xa đến, hơn nữa còn là khách ‘VIP đặc biệt’.” Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh đốn lại tà áo thư sinh sạch sẽ, nụ cười trên môi bắt đầu nhuốm màu thương mại. “Lão Tà, đốt lò đi, nhưng đừng dùng củi thường, dùng loại than U Minh ấy. Vân Cơ, chuẩn bị nước gừng ngâm chân, ta thấy vị khách này ‘nóng tính’ lắm, cần hạ hỏa. Tiểu Hắc, đừng cắn khách, để dành cái hàm răng ấy cho hóa đơn cuối ngày.”

Vừa dứt lời, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên ngay phía trước cổng lớn khách sạn. Ánh sáng vàng rực kia cô đọng lại, hóa thành một đạo kiếm quang khổng lồ chém thẳng xuống lớp đại trận phòng ngự của khu vực không gian số 0.

Bình thường, chỉ cần một đạo kiếm khí này cũng đủ để san phẳng một tiểu tông môn. Thế nhưng, khi chạm vào ranh giới của khách sạn Trường Sinh, luồng sức mạnh kia biến mất một cách kỳ lạ, như một giọt nước rơi vào đại dương bao la, không gợn lên nổi một chút sóng.

Cánh cửa gỗ cổ kính của khách sạn tự động mở ra.

Bụi mờ tản đi, lộ ra một bóng người đang đứng giữa luồng thần quang. Đó là một nam tử cao lớn, mặc một bộ chiến giáp vàng rồng lộng lẫy, sau lưng có một vòng tròn rực lửa quay chậm, đôi mắt của hắn không có tròng đen mà chỉ có hai luồng lôi điện cuộn xoáy.

Vị này chính là Thần Tướng Lôi Kình đến từ “Thần Giới Trung Tâm” – một vị diện cao cấp hơn tu chân giới vạn lần. Hắn vốn đang truy lùng một kẻ phản nghịch xuyên không gian, vô tình cảm nhận được biến động ở khu vực này nên đã xé rách màng ngăn thế giới để hạ giới.

“Kẻ nào nắm giữ vùng đất này? Mau ra đây nghênh tiếp thần sứ!” Giọng nói của Lôi Kình vang dội như tiếng sấm nổ, chấn động đến mức những dãy núi đá vôi ở bên ngoài vỡ vụn.

Thế nhưng, đáp lại sự oai nghiêm của hắn là một bầu không khí im lặng đến đáng sợ bên trong khách sạn.

Lôi Kình nhíu mày, bước một chân qua ngưỡng cửa. Hắn định dùng thần lực để đè ép toàn bộ chúng sinh trong kiến trúc này phải quỳ xuống, nhưng ngay giây phút chân hắn chạm vào mặt sàn bằng đá xanh bóng loáng, sắc mặt hắn đột ngột đại biến.

Thần lực của hắn… biến mất!

Vòng tròn rực lửa sau lưng tắt ngấm như một ngọn đèn hết dầu. Bộ chiến giáp vàng rồng vốn tỏa hào quang nay trở nên nặng trịch và xám xịt như sắt vụn. Hắn, một vị Thần Tướng vạn dặm không địch thủ, giờ đây thấy mình chẳng khác nào một gã phàm phu tục tử chân yếu tay mềm.

“Ấy chết khách quý, chân ngài đang đạp lên thảm thủ công của chúng ta đấy.”

Một giọng nói nhàn nhã vang lên. Lôi Kình ngước mắt nhìn lên. Phía sau quầy gỗ dài là một thanh niên trẻ tuổi đang cầm chiếc bàn tính bằng ngọc, ánh mắt nhìn hắn không có lấy nửa phần cung kính, mà giống như đang nhìn một mỏ vàng lộ thiên.

“Ngươi là ai? Đây là ma trận gì?” Lôi Kình gầm lên, định rút thanh Thần Kiếm bên hông ra, nhưng đôi tay hắn run rẩy, ngay cả việc cầm kiếm cũng trở nên nặng nề quá sức.

“Đây không phải ma trận, đây là dịch vụ khách hàng.” Thẩm Trường An mỉm cười, đi vòng ra khỏi quầy. “Chào mừng ngài đến với Khách sạn Trường Sinh. Tôi là Thẩm Trường An, chủ quản ở đây. Còn ngài… chắc là đến từ vị diện cao cấp? Nhìn chiến giáp này, chắc giá trị sưu tầm không thấp đâu nhỉ?”

Vân Cơ lúc này đã tiến đến, nàng không quan tâm đối phương là Thần hay Ma, chỉ chăm chăm nhìn vào dấu chân dính đầy bụi không gian mà Lôi Kình vừa dẫm lên thảm. Nàng rít qua kẽ răng: “Tên khốn kiếp dơ bẩn này, có biết tấm thảm này được dệt từ lông tuyết hồ ngàn năm không? Mau bỏ giày ra!”

Lôi Kình chưa kịp định thần thì đã thấy một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần lao đến. Hắn bản năng định tung ra một chưởng, nhưng cái “vỗ nhẹ” của Vân Cơ lại nhanh và mạnh đến mức hắn không kịp phản ứng.

*Bốp!*

Vị Thần Tướng lẫy lừng bị một cô gái yếu điểu đẩy ngã chổng vó ra sàn. Chưa dừng lại ở đó, Vân Cơ túm lấy cổ chân hắn, điêu luyện tháo hai chiếc ủng chiến thần ra và ném chúng ra ngoài cửa như ném rác.

“Đừng có làm bẩn nơi làm việc của ta!” Nàng quát, rồi quay lại lấy cây lau nhà bắt đầu chà xát chỗ vừa bị ô nhiễm.

Lôi Kình nằm bẹp trên sàn, đầu óc quay cuồng. Chuyện gì thế này? Hắn là Thần Tướng! Hắn là người điều khiển sấm sét! Tại sao hắn lại bị một con hồ ly tinh… ném ủng?

“Khốn kiếp! Các ngươi dám sỉ nhục thần linh!” Hắn gầm lên, cố gắng gượng dậy.

Từ trong góc khuất, một con chó đen nhỏ nhắn lững thững đi ra. Nó nhìn Lôi Kình với vẻ khinh bỉ, rồi bất thình lình há miệng. Một luồng uy áp cổ xưa từ hơi thở của nó tỏa ra khiến linh hồn của Lôi Kình run rẩy mãnh liệt. Hắn cảm giác như trước mặt mình không phải một con chó, mà là một vực thẳm đen ngòm có thể nuốt chửng cả thái dương.

Tiểu Hắc gầm gừ nhẹ một tiếng, khiến Lôi Kình lập tức ngậm miệng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

“Nào nào, đừng nóng nảy thế.” Thẩm Trường An đi tới, vỗ vai Lôi Kình. “Ngài thần linh này, chắc ngài đến đây là để truy bắt tên nhóc Lâm Tuấn vừa chạy vào phải không?”

Lôi Kình sững sờ: “Ngươi làm sao biết?”

Thẩm Trường An nhún vai, chỉ tay vào cái bàn tính: “Hệ thống của tôi báo phí dịch vụ ‘Bảo hộ chính trị’ rất cao. Nếu ngài muốn bắt hắn ở trong lãnh thổ của tôi, điều đó là không thể. Nhưng nếu ngài muốn thuê một căn phòng để chờ hắn ra ngoài, thì chúng ta có thể thương lượng.”

Lôi Kình thở hổn hển, nhận ra mình đang ở trong một cục diện cực kỳ bất lợi. Trong tòa kiến trúc này, dường như có một quy tắc tối cao mà ngay cả Thần luật cũng không thể can thiệp. Hắn bắt đầu dịu giọng, nhưng vẫn cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng.

“Ta… ta thực sự không có ý định gây chiến. Ta là Thần Tướng của Thiên Điện, ta theo dấu vết của kẻ trộm Thiên Cơ đến đây. Kiến trúc này của ngươi… thực chất là một báu vật không gian di động phải không?”

Thẩm Trường An mắt sáng rực lên: “Đúng đúng, là báu vật! Và để duy trì báu vật này, mỗi giây tiêu tốn lượng linh thạch khổng lồ lắm. Ngài xem, ngài vừa mới chém một kiếm vào kết giới của chúng tôi, gây ra sự chấn động tâm lý nghiêm trọng cho nhân viên. Đặc biệt là con chó của tôi, nó nhát lắm, giờ nó đang trầm cảm kìa.”

Tiểu Hắc nghe vậy thì nằm rạp xuống sàn, giả vờ rên rỉ yếu ớt, nhưng đôi mắt vẫn hé mở nhìn Lôi Kình đầy đe dọa.

Lôi Kình méo mặt. Nhìn con thú kia mà gọi là nhát? Nó vừa định nuốt chửng linh hồn hắn đấy!

“Ngươi muốn gì?”

Thẩm Trường An lấy trong túi áo ra một tờ thực đơn màu vàng kim, lật ra mặt sau vốn dĩ trắng tinh, nay tự động hiện lên những dòng chữ lấp lánh:

“Phí tổn thất tinh thần: 100 giọt Thần Huyết. Phí bảo trì kết giới: 2 kiện Thần binh cấp cao. Phí làm bẩn thảm của Vân Cơ: 50 vạn linh thạch cực phẩm. Và cuối cùng, phí nhập cảnh: Một món bảo vật mang tính biểu tượng từ vị diện của ngài.”

Lôi Kình đọc xong, cảm giác như tim mình vừa bị ai đó bóp nghẹt. “Ngươi… ngươi đang tống tiền Thần linh sao? Ngươi có biết hậu quả của việc này là gì không?”

“Hậu quả là ngài sẽ có một đêm ngon giấc nhất trong đời tại phòng VIP của chúng tôi.” Thẩm Trường An bình thản nói. “Còn nếu không trả… Lão Tà!”

Lão Tà từ trong bếp cầm dao phay đi ra, lưỡi dao đỏ rực hỏa diễm: “Chủ nhân, gã này cơ bắp khá săn chắc, chắc là nấu món hầm sẽ rất dai và ngon. Hay là để ta chặt hắn ra, tẩm ướp một chút hương liệu Ma giới?”

Lôi Kình nhìn gã đầu bếp to xác đang nhìn mình như nhìn một miếng thịt bít tết, lòng tự trọng của một Thần Tướng hoàn toàn sụp đổ. Ở đây không có quy tắc của Thần, chỉ có quy tắc của gã thanh niên xảo quyệt này.

“Ta… ta không mang nhiều tiền mặt theo người.” Lôi Kình yếu ớt nói.

Thẩm Trường An lắc đầu thất vọng: “Ôi, Thần linh thời nay nghèo nàn thế sao? Thôi được, chúng tôi có chính sách ‘Thanh toán bằng tri thức’. Ngài có bí kíp rèn đúc thần binh hay cách điều khiển lôi điện từ vị diện ngài không? Đổi lấy một đêm ở phòng phổ thông và một bát mì tôm vị Rồng do chính tay Lão Tà nấu.”

Lôi Kình cắn răng. Hắn nhìn quanh sảnh, chợt thấy mùi thơm từ phòng bếp tỏa ra thực sự quá mức hấp dẫn. Ở vị diện của hắn, Thần linh chỉ ăn khí trời và ý nguyện của chúng sinh, chưa bao giờ biết đến cái gọi là “vị giác”. Mùi hương từ món sườn hầm của Lão Tà đang kích thích một bản năng sơ khai mà hắn tưởng đã mất đi từ vạn năm trước.

“Thôi được… ta đồng ý.” Lôi Kình cúi đầu, lấy ra một miếng ngọc giản vàng rực chứa đựng tâm pháp Lôi Đình. “Nhưng ngươi phải bảo đảm an toàn cho ta.”

“Vào đây rồi thì ngay cả Thiên Đạo cũng không đụng được vào một sợi tóc của ngài.” Thẩm Trường An tươi cười, nhanh tay thu lấy miếng ngọc giản. “Vân Cơ, dẫn ngài Thần Tướng đây lên phòng 404. Nhớ là phòng không có ban công nhé, tránh để ngài ấy nảy sinh ý định ‘nhảy lầu’ trốn hóa đơn.”

Vân Cơ liếc Lôi Kình một cái, vẫn còn hậm hực: “Đi theo ta, và cấm tuyệt đối không được hắt hơi trong thang máy linh khí.”

Khi Lôi Kình lầm lũi bước theo Vân Cơ, sảnh khách sạn trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Lão Tà quay về bếp để tiếp tục công việc hầm xương, Tiểu Hắc lại cuộn tròn nằm ngủ.

Thẩm Trường An quay lại quầy, đặt ngọc giản lên mặt tính.

*“Đinh! Nhận được Tâm pháp cấp Thần: Lôi Đình Vạn Quân. Giá trị ước tính: 50 tỷ Điểm Công Đức. Hệ thống sẽ trích xuất và tích hợp vào hệ thống an ninh của khách sạn.”*

“Chủ nhân, ngài thực sự để gã đó ở lại sao?” Lâm Tuấn lúc này mới dám thò đầu ra từ sau một chậu cây linh cảnh, mặt mày cắt không còn giọt máu. “Hắn là Thần Tướng đấy! Ở trong truyện của tôi, gã này là đại phản diện ở map cấp cao, một tay che trời, giết người không gớm tay!”

Thẩm Trường An cầm cuốn sổ thu chi lên, thản nhiên viết: *“Ngày… tháng…, tiếp đón một vị khách nghèo khổ đến từ Thần Giới. Thu được một mớ kiến thức lý thuyết về điện năng. Lỗ nặng.”*

Anh ngẩng đầu nhìn Lâm Tuấn: “Ở thế giới này, gã đó có thể là đại phản diện. Nhưng ở đây, hắn chỉ là một khách hàng tiềm năng đang gặp khó khăn về tài chính. Mà khách hàng, dù là Thần hay Ma, khi đã bước chân qua ngưỡng cửa này, đều phải tuân theo một quy tắc duy nhất.”

“Quy tắc gì ạ?” Lâm Tuấn tò mò hỏi.

Thẩm Trường An đẩy chiếc bàn tính ra, mắt nheo lại đầy gian manh:

“Quy tắc là: Hóa đơn luôn đúng.”

Lâm Tuấn rùng mình. Cậu nhận ra, người đáng sợ nhất ở cái Vực Không Gian Số 0 này không phải là vị Thần Tướng sấm sét kia, càng không phải là gã Ma đầu nấu bếp hay nàng cáo cuồng sạch sẽ. Mà chính là vị chủ khách sạn trông có vẻ hiền lành này.

Ở bên ngoài, mây đen vừa mới tụ lại do sự xuất hiện của Lôi Kình bỗng dưng bị một lực lượng vô hình xóa tan. Bầu trời trở lại trạng thái xám xịt buồn tẻ. Thiên Đạo dường như cũng nhận ra rằng, kiện tụng với Khách sạn Trường Sinh là một hành động vô nghĩa, bởi vì cuối cùng kẻ phải trả án phí vẫn sẽ là chính nó.

Trong phòng bếp, Lão Tà đang khuấy nồi canh, miệng lẩm bẩm: “Thần Tướng à? Hy vọng thịt của gã đó không quá chát. Nếu gã không trả nổi tiền phòng kỳ sau, mình sẽ đề nghị chủ nhân cho làm món Thần Thịt Nướng.”

Trên tầng 4, Lôi Kình đang ngồi trên chiếc giường êm ái, bần thần nhìn đôi chân trần của mình. Hắn vừa ăn xong bát mì tôm mà Thẩm Trường An tặng kèm. Đó là thứ hương vị kỳ lạ, vừa cay, vừa nồng, lại vừa khiến tâm hồn hắn rung động một cách khó hiểu. Hắn chưa bao giờ cảm thấy thư thái như thế này. Không có chiến tranh, không có trách nhiệm, không có thần lực… chỉ có mùi mì tôm thoang thoảng và làn gió linh khí nhẹ nhàng thổi qua cửa sổ.

“Có lẽ… mình nên xin việc ở đây nhỉ?” Lôi Kình tự nhủ, rồi lập tức lắc đầu xua tan ý nghĩ điên rồ đó. Nhưng đôi mắt hắn vẫn cứ dán vào cái menu đặt trên bàn: “Dịch vụ massage phục hồi thần tính – Chỉ 20 giọt thần huyết một lần.”

Hắn thở dài, nằm vật ra giường.

“Chỉ là hiểu lầm thôi… Mình không bị tống tiền, mình đang hưởng thụ dịch vụ đẳng cấp đa vũ trụ.” Hắn tự trấn an mình như vậy, và lần đầu tiên trong một vạn năm, vị Thần Tướng vĩ đại chìm vào giấc ngủ mà không cần đề phòng bất cứ ai.

Dưới lầu, Thẩm Trường An đang bận rộn tính toán xem làm sao để lắp đặt hệ thống “Wifi Thần Cấp” sử dụng năng lượng lôi điện từ ngọc giản vừa thu được.

“Vân Cơ, bảo Lâm Tuấn quét dọn hành lang tầng 4. Nói với hắn, nếu làm tốt sẽ được thưởng một phiếu giảm giá 5% khi mua kem giải nhiệt linh quả.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Khách sạn Trường Sinh lại bắt đầu một ngày kinh doanh bận rộn mới. Với Thẩm Trường An, không có kẻ thù nào là vĩnh viễn, chỉ có những khách hàng chưa được khai thác hết giá trị mà thôi. Ngay cả những vị khách đến từ một thế giới khác với đầy rẫy sự thù địch, qua bàn tay của anh, tất cả cũng chỉ thu gọn lại thành một cụm từ đơn giản:

“Chỉ là hiểu lầm thôi mà, thanh toán xong là hết hiểu lầm ngay ấy mà!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8