Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 94: ** Đám cưới thế kỷ của công chúa Yêu tộc

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:12:48 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 94: ĐÁM CƯỚI THẾ KỶ CỦA CÔNG CHÚA YÊU TỘC**

Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ đỉnh núi phía xa, không gian bên ngoài Khách sạn Trường Sinh vốn dĩ tĩnh lặng đã bị xé toạc bởi tiếng kèn trống vang trời. Một đoàn rước dâu dài tới hàng dặm, mây lành quấn quýt, lân phượng vần vũ, từ chân trời phía Tây cuồn cuộn đổ về.

Dẫn đầu là tám con Tê Giác Một Sừng cấp năm, mình khoác giáp vàng, chân đạp lôi hỏa, kéo theo một chiếc kiệu hoa khổng lồ được chạm khắc từ ngọc linh thạch nguyên khối. Theo sau là hàng trăm yêu binh cầm cờ xí, linh thú rít gào, tạo nên một khung cảnh uy nghiêm mà cũng đầy vẻ phô trương.

Thẩm Trường An đứng ở bậc thềm trước cửa khách sạn, tay cầm chiếc bàn tính ngọc đế quang, nheo mắt nhìn đoàn người đang tiến gần. Nụ cười của anh lúc này không khác gì một thợ săn thấy bầy cừu béo múp míp đang tự dâng tận miệng.

“Vân Cơ, em đã chuẩn bị thảm đỏ loại đặc biệt ‘Sát khí tiêu tán’ chưa? Nhớ nhắc bọn họ, chân phải lau sạch mới được bước lên thảm, nếu không mỗi bước đi sẽ bị tính thêm mười linh thạch phí hao tổn vệ sinh.”

Vân Cơ, lúc này đang khoác trên mình bộ sườn xám lụa bóng bó sát tôn lên thân hình chữ S bốc lửa, tay cầm một xấp phiếu đặt phòng, gương mặt lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Đôi tai cáo trên đầu nàng khẽ động đậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám yêu binh đang nhốn nháo bên dưới:

“Chủ quán, ta đã dặn đi dặn lại bên Yêu tộc rồi. Nhưng ngài biết đấy, cái đám dã thú đó mà thiếu người trông chừng là sẽ biến khách sạn thành cái chuồng lợn ngay. Chỉ cần một tên nào dám khạc nhổ hay rụng lông ra sàn, ta sẽ lột da hắn làm khăn lau bàn.”

Thẩm Trường An cười híp mắt: “Bình tĩnh, khách hàng là thượng đế. Huống chi, đây là đám cưới của Công chúa Yêu tộc – Bạch Linh và đại thiếu gia nhà họ Mộc – Mộc Vân Thiên. Một vụ làm ăn lớn như thế này, chúng ta phải giữ thái độ chuyên nghiệp.”

Đoàn người dừng lại trước cổng khách sạn. Một lão giả đầu râu tóc bạc, trên đầu mọc hai cái sừng hươu dài, là Trưởng lão của Yêu tộc – Tê Ngưu Thiên Quân, bước tới trước. Lão nhìn Khách sạn Trường Sinh với vẻ nghi ngại, sau đó mới lên tiếng, giọng vang như sấm:

“Thẩm quản lý, chúng ta đã đặt trọn gói ‘Hôn Lễ Thế Kỷ – Kim Cương Thượng Hạng’ của ngài. Sính lễ và tiền đặt cọc đã gửi đủ. Hôm nay vạn dặm yêu giới và nhân tộc đều nhìn vào đây, nếu có sai sót gì, lão phu sẽ không nể mặt đâu!”

Thẩm Trường An tiến lên một bước, phong thái tiêu sái, chiếc bàn tính trong tay gõ nhẹ: “Tê Ngưu tiền bối cứ yên tâm. Tại Trường Sinh Khách Sạn, chúng tôi cung cấp dịch vụ ‘tận răng’. Từ việc đón khách, tổ chức hôn lễ, tiệc tối mười tám món cực phẩm, cho đến phòng tân hôn chống ồn 100%, bảo vệ an ninh tuyệt đối… Tất cả đều đã nằm trong quy trình.”

Nói xong, Thẩm Trường An vẫy tay. Một tấm bảng hiệu bằng đèn LED linh khí khổng lồ đột ngột sáng rực trên mái nhà khách sạn với dòng chữ: *“CHÚC MỪNG HÔN LỄ BẠCH LINH & MỘC VÂN THIÊN – SỰ KIỆN LỚN NHẤT PHÙ THẾ LINH GIỚI!”*

Cùng lúc đó, hệ thống loa âm thanh surround 7.1 cực đại mà Thẩm Trường An mới mở khóa từ hệ thống bắt đầu dội lên bản nhạc “Wedding March” phiên bản EDM sôi động, khiến các vị khách mời vốn là các lão quái vật tu tiên phải giật mình, xém chút thì rơi xuống từ phi kiếm.

Bên trong phòng bếp, Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – hiện tại đang quay cuồng với hàng trăm loại linh dược và nguyên liệu quý hiếm. Trên người lão là cái tạp dề thêu hình hoa hồng to tướng, tay phải cầm dao phay đen kịt sát khí, tay trái lại múa máy một chiếc chổi lông gà để tẩm gia vị.

“Chủ quán đúng là đồ bóc lột! Cái gì mà ‘Buffet 108 món xuyên không’? Cái món ‘Lẩu Hỗn Độn Cay Tê Tái’ này cần dùng đến tâm quả của Phượng Hoàng để lấy nhiệt, ngài bảo ta đào đâu ra? Lại còn cái món ‘Thịt Rồng Xông Khói Vị Hiện Đại’ kia nữa, lão phu phải dùng độc dịch nghìn năm để trung hòa độ cứng của thịt, mệt muốn đứt hơi!”

Lão vừa lầm bầm vừa búng một chút bột xanh biếc vào nồi canh. Đừng lầm tưởng đó là chất độc chết người, đó chỉ là “Muối Linh Hồn” thượng hạng giúp người ăn sau khi nuốt vào sẽ thấy sảng khoái như vừa mới thăng cấp một tiểu cảnh giới.

Bên ngoài sảnh chính, Vân Cơ đang điên cuồng điều phối đám nhân viên chạy bàn (thực chất là mấy tên đệ tử của Kim Bất Hoán bị gán nợ). Với đôi mắt sắc lẻm của mình, nàng không bỏ qua bất cứ một hạt bụi nào.

“Ngươi! Tên kia! Cái bát đó còn một vết vân tay! Lau lại ngay cho ta! Còn ngươi nữa, đừng có nhìn ngực ta, nhìn vào cái sơ đồ bố trí chỗ ngồi kia kìa! Ai là Yêu tộc ngồi bên trái, ai là Nhân tộc ngồi bên phải. Hai phe này mà chạm mặt là sẽ đánh nhau, lúc đó hư hỏng đồ đạc tiền lương của ngươi sẽ bị trừ sạch!”

Đám cưới chính thức bắt đầu vào giờ Ngọ.

Thẩm Trường An đích thân đứng ở bục lễ tân, kiêm luôn vai trò MC. Anh dùng linh lực khuếch đại giọng nói, vang vọng khắp khách sạn:

“Kính thưa các vị Tiên nhân, Ma đầu, Yêu hoàng và những vị khách quý đang… lén lút trốn nợ. Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để chứng kiến sự kết hợp giữa sức mạnh của Yêu tộc và trí tuệ của Nhân tộc. Một gói dịch vụ bao trọn từ A đến Z, giá chỉ có mười triệu linh thạch cực phẩm!”

Phía dưới khách mời xôn xao:
“Mười triệu? Hắn đi cướp à?”
“Suỵt, ông không thấy cái hệ thống điều hòa nhiệt độ ở đây sao? Ở ngoài nóng như lò bát quái, vào đây mát lạnh đến mức chân nguyên lưu thông thoải mái. Trả tiền đó là đáng!”

Công chúa Bạch Linh bước ra khỏi kiệu hoa. Nàng vô cùng xinh đẹp trong bộ váy cưới được Thẩm Trường An đặt hàng từ “Hệ thống thời trang hiện đại”, vừa mang nét truyền thống của Tiên giới với các đường thêu bằng tơ rồng, vừa có chân váy bồng bềnh như váy cưới Tây phương. Phía sau nàng, chú rể Mộc Vân Thiên – một kiếm tu phong độ – trông có vẻ khá căng thẳng, tay không ngừng lau mồ hôi.

Bỗng nhiên, một luồng áp lực cực mạnh từ trên trời giáng xuống. Bầu trời vốn đang quang đãng bỗng chốc u ám, mây đen cuồn cuộn.

“Hỗn xược! Yêu tộc và Nhân tộc từ trước tới nay không đội trời chung, sao có thể kết thành phu thê? Ta không cho phép đám cưới này diễn ra!”

Một lão giả mặc đạo bào xám, đạp lên một thanh cự kiếm, mang theo sát khí đằng đằng đáp xuống giữa sân khách sạn. Đây là Mặc Vân Đại Trưởng Lão của phái Thanh Thiên, một thế lực thù địch với họ Mộc và cực kỳ kỳ thị Yêu tộc.

Quan khách bắt đầu nhốn nháo. Tê Ngưu Thiên Quân và Mộc Vân Thiên đều biến sắc, định rút vũ khí ra ứng chiến.

Thẩm Trường An vẫn bình thản đứng sau quầy lễ tân, anh thở dài, tay gõ cái bàn tính cái “cạch”.

“Lão già kia, nhìn lên cái biển hiệu trước cửa xem nào.”

Mặc Vân Trưởng lão hừ lạnh: “Cái gì khách sạn Trường Sinh? Trước mặt Thanh Thiên Kiếm của ta, tất cả đều là tro bụi!”

Lão vung kiếm định chém nát sảnh chính, nhưng ngay khi kiếm ý vừa chạm đến không gian bên trong khách sạn, nó bỗng chốc tan biến như khói mây. Mặc Vân Trưởng lão ngẩn ra, cảm thấy toàn bộ tu vi Đại Thừa Kỳ của mình đột ngột biến mất, lão trở thành một người phàm bình thường không hơn không kém, ngã phịch xuống sàn nhà sạch bóng của Vân Cơ.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ vẫn nằm dưới chân Thẩm Trường An, lững thững bước ra. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, hơi thở tỏa ra khí tức Thần thú thượng cổ khiến Mặc Vân Trưởng lão suýt nữa thì ngất xỉu vì sợ.

Thẩm Trường An bước đến, cúi xuống nhìn lão giả đang run rẩy: “Quy tắc số 1: Không được gây gổ trong khách sạn. Quy tắc số 2: Phá hoại không khí lễ hội sẽ bị phạt gấp 100 lần. Ngươi vừa làm kinh động đến tân lang tân nương, gây ảnh hưởng đến uy tín dịch vụ của ta. Hóa đơn bồi thường của ngươi là năm trăm vạn linh thạch, nộp tiền hoặc là vào chuồng thú của Tiểu Hắc dọn phân 500 năm. Chọn đi.”

Cả hội trường lặng ngắt. Một vị Đại Thừa Kỳ cao thủ, cứ như vậy bị hạ đo ván mà không kịp phản kháng?

Mặc Vân Trưởng lão mặt cắt không còn một giọt máu, nhìn con Hắc Kỳ Lân đang há cái mồm đầy răng nanh trước mặt, lắp bắp: “Ta… ta trả tiền… ta có thẻ VIP!”

“Thẻ VIP cũng phải trả thêm phí phụ thu do thái độ lồi lõm.” Thẩm Trường An mỉm cười quay lại khán đài: “Mọi người tiếp tục đi, chỉ là chút sự cố nhỏ. Nhạc đâu! Bật bài ‘Celebrate’ lên!”

Buổi tiệc cưới diễn ra tưng bừng sau đó. Những món ăn của Lão Tà được bưng ra khiến tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

Kim Bất Hoán, vốn là một công tử giàu sang cũng phải thốt lên khi nếm món “Mì trường sinh vị bào ngư thượng cổ”: “Ôi trời, món này… nó khiến chân nguyên của ta bùng nổ! Thẩm đại ca, món này bao nhiêu tiền một bát?”

Vân Cơ đứng bên cạnh lạnh lùng đáp: “Tên ngốc này, món này nằm trong combo 10 triệu linh thạch rồi. Nhưng nếu ngươi muốn ăn thêm, một bát là chín vạn chín nghìn linh thạch.”

“Lấy cho ta mười bát!” Kim Bất Hoán đập bàn.

Đến tiết mục được mong chờ nhất: Cắt bánh cưới bảy tầng được làm từ kem tuyết ở đỉnh núi Vạn Niên và linh quả chín mọng. Ánh sáng từ hệ thống đèn LED linh khí chuyển sang màu hồng lãng mạn, khói từ băng khô (do Lão Tà chế tạo từ hàn độc) lan tỏa dưới chân khiến không gian như chốn thần tiên.

Cô dâu Bạch Linh cảm động rơi nước mắt: “Ta chưa bao giờ thấy một đám cưới nào tuyệt vời thế này. Cảm ơn Thẩm quản lý.”

Thẩm Trường An nở nụ cười thương hiệu, đồng thời đưa cho chú rể một cuốn sổ đỏ: “Đừng khách sáo. Nhân tiện, chúng tôi còn có dịch vụ ‘Tuần trăng mật tại Đảo Thiên Đường’ với các trò chơi cảm giác mạnh như nhảy Bungee từ phi kiếm và lặn biển xem rồng ngủ. Nếu hai vị ký hợp đồng ngay bây giờ, tôi sẽ giảm giá 5% và tặng thêm một bộ áo tắm đôi hàng giới hạn.”

Mộc Vân Thiên lúc này đã hơi say vì linh tửu, không ngần ngại vung tay: “Ký! Cái gì tốt nhất cứ mang ra đây!”

Cuối ngày, khi quan khách đã say khướt và được đưa vào các phòng nghỉ tiêu chuẩn 5 sao để “nghỉ ngơi” (với phí dịch vụ phòng khá chát), Thẩm Trường An ngồi lại quầy lễ tân với cuốn sổ thu chi.

Hệ thống trong đầu anh vang lên âm thanh báo hiệu ngọt ngào:
【Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Tổ chức Đám cưới Thế kỷ đầu tiên cho Tiên – Yêu tộc.】
【Độ hài lòng của khách hàng: 98% (Trừ 2% vì Mặc Vân Trưởng lão bị dọa sợ phát khiếp).】
【Phần thưởng: Nâng cấp khách sạn lên Cấp 4 – Mở khóa khu vực “Kòng Casino Linh Hồn” và “Trung tâm Mua sắm Miễn thuế Vạn Giới”.】
【Điểm Công Đức nhận được: 50.000 điểm.】

Thẩm Trường An sung sướng búng tay một cái. Điểm công đức này có thể dùng để nâng cấp thêm hệ thống an ninh và mở rộng bể bơi linh tuyền.

Lão Tà lết thân hình mệt mỏi từ bếp ra, tháo tạp dề, ném cho Thẩm Trường An một chén súp thừa: “Này, ăn đi. Cả ngày nay ngươi chỉ lo thu tiền, chắc chưa có gì vào bụng.”

Thẩm Trường An nhận lấy chén súp, húp một hơi, vị ngọt thanh mát lạnh tỏa ra khắp cơ thể, xua tan mọi mệt mỏi. Anh nhìn Lão Tà, nhìn Vân Cơ đang dọn dẹp đống rác với gương mặt cau có vì OCD, rồi nhìn Tiểu Hắc đang gặm một cái xương từ chân tê giác rụng ra.

Khách sạn Trường Sinh của anh, nay đã thực sự trở thành một cái gì đó vượt ra ngoài ranh giới của một nơi trú ngụ. Nó là một vùng đất bình yên giữa một thế giới đầy hỗn loạn, nơi mà kẻ thù có thể ngồi chung bàn ăn lẩu, nơi mà tình yêu có thể vượt qua ranh giới chủng tộc… và là nơi mà cái ví tiền của bất cứ ai cũng sẽ bị vét sạch không còn một xu dính túi.

“Vân Cơ, ngày mai gửi hóa đơn bồi thường cho phái Thanh Thiên. Ghi rõ: Phí ‘làm bẩn tầm nhìn của quản lý’. Tính thêm 15% VAT linh khí.”

Vân Cơ nhếch môi cười nhạt: “Rõ, chủ quán.”

Dưới ánh trăng thanh bình, Khách sạn Trường Sinh vẫn rực rỡ ánh đèn màu. Ở phía xa, những Tiên nhân khác đang lén lút đứng nhìn, thầm hy vọng sớm có tiền để được một lần bước vào cánh cửa nơi có “thiên đường” đầy mùi tiền ấy.

**Hết chương 94.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8