Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 95: ** Sự cố bánh kem khổng lồ

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:13:23 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 95: SỰ CỐ BÁNH KEM KHỔNG LỒ**

Ánh ban mai của vùng Vực Không Gian Số 0 rọi qua những tán cây cổ thụ vốn đã bị uốn nắn theo phong thủy của Khách sạn Trường Sinh, tạo nên những dải sáng vàng rực rỡ như những lá bùa bình an. Sau đêm đại hỉ náo nhiệt của cặp đôi Tiên – Yêu, bầu không khí buổi sáng lẽ ra phải tĩnh lặng và yên bình. Thế nhưng, tại quầy lễ tân, tiếng lạch cạch từ chiếc bàn tính ngọc đế quang của Thẩm Trường An lại vang lên giòn giã, phá tan sự tĩnh lặng đó.

Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà linh thụ ngàn năm, gương mặt hiện lên vẻ mãn nguyện của một kẻ vừa "vặt lông" được kha khá khách sành sỏi. Anh nhìn vào cuốn sổ thu chi, lẩm bẩm:

“Phí dọn dẹp hiện trường: 5000 linh thạch. Phí khấu hao sàn nhà do nhảy múa quá đà: 3000 linh thạch. Phí dịch vụ ‘chúc phúc từ chủ quán’: 10.000 linh thạch… Chậc, đám cưới quả là một mô hình kinh doanh béo bở.”

Hệ thống trong đầu anh bỗng rung lên, âm thanh máy móc vang lên đầy sự hối thúc:
【Đinh! Nhiệm vụ phụ tuyến khởi động: ‘Sự hài lòng tuyệt đối của bậc làm cha’.】
【Mục tiêu: Đáp ứng yêu cầu tổ chức sinh nhật cho tiểu công chúa của Vạn Tượng Linh Tôn.】
【Yêu cầu đặc biệt: Một chiếc ‘Bánh kem khổng lồ’ chứa đựng sức mạnh vạn tượng.】
【Thời hạn: 4 giờ.】
【Phần thưởng: Bản vẽ nâng cấp ‘Phòng Massage Luân Hồi’ cấp cao. Hình phạt: Khách sạn bị trừ 10 sao đánh giá và trừ sạch số Điểm Công Đức hiện có.】

Thẩm Trường An đang cười tươi bỗng méo mặt. Trừ sạch Điểm Công Đức? Hệ thống này đúng là còn độc ác hơn cả ma đầu. Anh còn chưa kịp suy nghĩ thì từ phía cổng khách sạn, một bóng người to lớn như một ngọn núi nhỏ đã sầm sập bước vào.

Vạn Tượng Linh Tôn – một vị đại năng ở đẳng cấp Thiên Tiên, người có thể dời núi lấp biển bằng một đầu ngón tay – lúc này lại mang một khuôn mặt đầy lo lắng. Lão không mặc chiến giáp uy nghiêm thường ngày mà lại mặc một bộ đồ lụa đỏ thẫm, tay cầm một con búp bê bằng linh ngọc, giọng nói ầm ầm như sấm:

“Thẩm quản lý! Thẩm lão đệ! Cứu mạng! Ngươi nhất định phải giúp lão phu!”

Vân Cơ đang lau kệ tủ gần đó, bị luồng hơi thở mạnh mẽ của lão làm cho nhăn mặt, cô che mũi, lạnh lùng nói: “Vạn Tượng tiền bối, bước chân của ngài nặng quá rồi, bụi bay đầy sàn tôi vừa mới lau xong đấy.”

Vạn Tượng Linh Tôn khựng lại, rón rén như một con mèo khổng lồ, giọng hạ thấp xuống: “Xin lỗi Vân Cơ tiên tử, là lão phu đường đột. Nhưng mà… hôm nay là sinh nhật tròn 500 tuổi của con gái ta – Tượng Nhi. Nó nghe kể về những món ăn kỳ lạ của khách sạn này, nên nhất quyết đòi một cái gọi là… bánh kem? Mà phải là cái to nhất thế giới!”

Thẩm Trường An nheo mắt, nụ cười “không chạm đến đáy mắt” hiện lên. Anh gõ gõ bàn tính: “Tiền bối, chuyện này… bánh kem không phải là thứ dễ làm, nhất là khi ngài muốn nó phải có sức mạnh vạn tượng. Công sức bỏ ra, nguyên liệu thượng hạng, chưa kể thù lao cho đầu bếp của chúng tôi…”

“Tiền bạc không thành vấn đề!” Vạn Tượng Linh Tôn đập mạnh một cái túi càn khôn lên bàn. Tiếng linh thạch va chạm loảng xoảng nghe thật êm tai. “Trong này có 100 vạn linh thạch cực phẩm và ba viên Linh Châu vạn năm. Được chưa?”

Mắt Thẩm Trường An sáng rực như đèn pha, anh nhanh tay thu hồi cái túi vào hư không.

“Tiền bối đúng là người sảng khoái! Ngài cứ ra sảnh uống trà, nếm chút bánh quy linh sâm. Chuyện chiếc bánh, cứ giao cho Khách sạn Trường Sinh chúng tôi.”

Ngay khi Vạn Tượng Linh Tôn quay lưng đi, sắc mặt Thẩm Trường An thay đổi hoàn toàn. Anh lao thẳng xuống gian bếp dưới hầm, nơi tỏa ra luồng sát khí đen ngòm quyện cùng mùi thơm nồng đậm.

“Lão Tà! Việc lớn rồi! Ra đây ngay!”

Ở góc bếp, Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) đang dùng một thanh kiếm gãy – vốn là thần binh cổ đại – để thái hành tây một cách chuẩn xác từng milimet. Lão mặc cái tạp dề thêu hoa hồng phấn, gương mặt đầy sẹo giật giật:

“Chủ quán, ta đã nói rồi, đừng có cắt ngang khi ta đang nhập định cùng dao phay. Ngươi muốn ăn món gì? Canh đại bổ Ma tâm hay Rồng vàng vảy sắt kho tộ?”

“Không phải ăn! Mà là làm bánh kem! Một chiếc bánh kem cao 9.999 tầng, có vị của sức mạnh vạn tượng, dành cho tiểu công chúa nhà Vạn Tượng Linh Tôn!”

Lão Tà đứng khựng lại. Thanh kiếm trong tay lão rơi xuống đất, tạo thành một vết nứt sâu hoắm trên sàn bếp. Lão quay lại, ánh mắt đỏ ngầu:

“Bánh… kem? Ngươi bảo một kẻ từng hô mưa gọi gió ở Ma giới, dùng độc chết cả một tông môn, bây giờ phải đi làm cái món ngọt lịm dành cho lũ trẻ con sao? Thẩm Trường An, ngươi có gan thì lặp lại lần nữa!”

Thẩm Trường An không hề nao núng, anh biết rõ tử huyệt của lão già này. Anh ung dung mở hệ thống, mua từ cửa hàng hiện đại một hộp “Men vi sinh Hỗn Độn” và một chai “Tinh dầu Vanilla Vĩnh Hằng”.

“Lão Tà, đây không phải bánh kem thường. Đây là thử thách đỉnh cao của ẩm thực. Nếu ngươi làm được, ta sẽ cho ngươi mượn ‘Nồi áp suất Thần Khí’ để hầm gân rồng trong 10 phút. Hơn nữa… đây là khách hàng VIP, nếu món ăn bị chê, uy danh đệ nhất bếp trưởng của ngươi sẽ vứt cho chó ăn đấy.”

Lão Tà nhìn chằm chằm vào những chai lọ kỳ quái trên tay Thẩm Trường An. Máu nghề nghiệp của một tên ma đầu cực đoan nổi lên. Lão giật lấy chai tinh dầu, ngửi một hơi, đồng tử co rụt lại:

“Thứ hương thơm này… vậy mà có thể ổn định đạo tâm? Được! Để lão phu xem, cái thứ bánh kem này có gì khó.”

Nhưng sự thật thì, nó rất khó. Đặc biệt là với một ma đầu chưa từng biết đến khái niệm “đánh kem”.

Gian bếp của Khách sạn Trường Sinh ngay lập tức biến thành một bãi chiến trường. Lão Tà gọi Vân Cơ vào hỗ trợ vì mị thuật của cô có thể giúp kem đạt được độ mịn hoàn hảo.

“Tiểu hồ ly, đánh kem đi! Đánh bằng Mị lực của ngươi ấy! Nếu kem không đạt đến độ trắng trong như tuyết núi Trường Lạc, lão phu sẽ ném ngươi vào nồi lẩu!” Lão Tà hét lên, tay đang điều khiển chín ngọn lửa Cửu U Ma Hỏa để nướng phần cốt bánh khổng lồ.

Vân Cơ nghiến răng, đôi tai cáo lộ ra vì tức giận. Cô vừa đánh kem trong một cái chậu bằng đồng cao bằng người, vừa lầm bầm chửi rủa: “Lão già chết tiệt, ta là công chúa Yêu tộc, không phải thợ làm bánh! Nếu không phải vì chủ quán bảo sẽ trừ lương tháng này của ta, ta đã dùng đuôi thắt cổ ngươi rồi!”

Bỗng nhiên, một tiếng “Vù” vang lên. Tiểu Hắc (Hắc Kỳ Lân) từ đâu chui ra, thấy cái chậu kem trắng xóa thơm lừng thì mắt sáng rỡ. Nó tưởng là linh thạch lỏng, liền nhảy phóc vào định liếm một cái.

“Cút ngay!” Lão Tà và Vân Cơ đồng thanh quát lớn.

Một luồng sát khí ma đạo cùng một đạo hồ quang đánh tới, Tiểu Hắc nhanh nhẹn lộn nhào trên không, nhưng cái đuôi của nó lỡ quệt trúng vào bình tinh dầu Vanilla.

“Xong đời rồi…” Thẩm Trường An đứng ở cửa bếp chứng kiến, tim anh muốn rụng ra ngoài.

Chai tinh dầu rơi vào đống cốt bánh đang nướng dở. Ngay lập tức, một phản ứng dây chuyền xảy ra. Sức mạnh vạn tượng từ số linh ngọc mà Vạn Tượng Linh Tôn cung cấp bỗng nhiên bị kích hoạt bởi năng lượng hỗn độn của tinh dầu.

Cái bánh kem bắt đầu… phình to.

Không phải phình to bình thường, mà là nó tự nhân bản tế bào theo một tốc độ kinh hoàng. 9 tầng, 99 tầng, rồi 999 tầng… Trong chốc lát, nó xuyên thủng trần nhà bếp, đẩy bật cửa sổ và tràn ra phía sảnh chính của khách sạn.

“Chủ quán! Nó không dừng lại!” Lão Tà gầm lên, tay vẫn đang cố giữ một tảng cốt bánh to như căn nhà. “Thứ này đang hấp thụ linh khí của khách sạn để lớn lên!”

Vân Cơ hốt hoảng nhìn kem tươi tràn ngập cả lối đi: “Ôi không! Sàn nhà của tôi! Toàn là kem sữa! Các người có biết dọn dẹp khó thế nào không? Ta sẽ giết sạch tất cả các người!”

Tại sảnh chính, Vạn Tượng Linh Tôn đang ngồi uống trà thì thấy trần nhà nứt toác. Một khối vật thể màu vàng nâu mềm mại, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt kinh người đổ xuống như thác lũ. Theo sau đó là những lớp kem trắng xóa như tuyết phủ lên, cao vút tới tận chín tầng mây bên trên khách sạn.

Chiếc bánh kem đã vượt quá tầm kiểm soát. Nó cao đến mức đâm thủng tầng mây, bắt đầu thu hút sấm sét của thiên đạo. Một chiếc bánh kem chuẩn bị trải qua “Thiên Kiếp”!

Các tu sĩ xung quanh khu vực Khách sạn Trường Sinh kinh hãi nhìn lên trời.
“Kia là cái gì? Một ngọn núi bằng sữa?”
“Không! Đó là một vật thể đầy sát khí ma đạo nhưng lại mang vị ngọt!”
“Trời đất ơi, có kẻ đang luyện hóa Tiên đan khổng lồ sao?”

Thẩm Trường An đứng giữa đống kem hỗn loạn, gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh giả tạo. Anh nhìn thấy hệ thống đang báo động đỏ:
【Cảnh báo: Bánh kem chứa linh lực quá tải. Nếu không chế ngự được, nó sẽ nổ tung, phá hủy 1/3 diện tích khách sạn.】

“Tiểu Hắc! Làm việc!” Thẩm Trường An hét lớn.

Con chó đen nhỏ nhắn vốn đang trốn dưới gầm bàn lập tức hiện nguyên hình. Một con Hắc Kỳ Lân khổng lồ, toàn thân đen lánh như mực, uy áp thượng cổ tỏa ra khiến không gian xung quanh đóng băng. Tiểu Hắc há to cái mồm có thể nuốt cả bầu trời, trực tiếp cắn một miếng lớn vào phần đỉnh của chiếc bánh kem – nơi đang tập trung thiên kiếp mạnh nhất.

“Rắc! Đoàng!”

Tiếng sét nổ tung trong miệng Tiểu Hắc. Con thần thú chỉ ợ một cái, phun ra một ngụm khói đen, rồi vẫy đuôi đắc ý. Nó lại tiếp tục ngoạm thêm vài miếng ở những chỗ “nguy hiểm” nhất để cân bằng linh lực.

Trong khi đó, Lão Tà vận dụng tu vi Ma Quân, dùng mười ngón tay điều khiển hàng ngàn đạo chỉ phong, cắt gọt khối bánh khổng lồ theo hình một con voi thần oai dũng. Vân Cơ bay lượn xung quanh, dùng mị thuật tạo ra những cánh hoa anh đào bằng linh khí kết dính lớp kem lại, ngăn không cho nó sụp xuống.

Sau một khắc kinh hoàng, chiếc bánh kem cuối cùng cũng định hình. Nó không còn là một ngọn núi hỗn độn nữa, mà là một bức tượng Vạn Tượng Thần Voi cao vút, lấp lánh ánh kim từ những vụn linh thạch, trắng muốt từ kem sữa và tỏa ra hào quang dịu nhẹ của sự trường sinh.

Vạn Tượng Linh Tôn đứng ngẩn người nhìn chiếc bánh. Lão chưa từng thấy thứ gì tráng lệ mà lại mang mùi vị mê người đến thế. Lão run rẩy cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng.

Hương vị của tinh dầu Vanilla hiện đại hòa quyện với linh sữa vạn năm, cộng với nhiệt độ hoàn hảo của Ma hỏa… Vị đại năng Thiên Tiên này bỗng dưng rơi nước mắt.

“Đây… đây là vị của hạnh phúc! Tượng Nhi nhất định sẽ thích nó! Thẩm lão đệ, ngươi đúng là thần thánh!”

Thẩm Trường An thở phào một hơi, anh lau mồ hôi trên trán (dù anh chẳng có giọt mồ hôi nào vì đang ở trong Lĩnh vực tuyệt đối). Anh nhẹ nhàng rút ra một tờ giấy khổ lớn, mỉm cười nói:

“Tiền bối quá khen. Nhưng vì chiếc bánh kem này gặp phải biến số ‘Thiên đạo ghen tị’, chúng tôi đã phải huy động Thần thú bảo vệ và hai đại cao thủ trấn giữ. Chi phí bảo trì không gian và phí ‘bình ổn Thiên kiếp’ là 50 vạn linh thạch nữa. Ngoài ra, phí làm sạch sàn nhà của Vân Cơ là 20 vạn. Ngài thấy đấy…”

Vạn Tượng Linh Tôn lúc này đang chìm đắm trong vị ngọt, vẫy tay nói: “Tính hết vào hóa đơn đi! Cứ lấy thêm linh thạch từ tông môn của ta!”

Hệ thống vang lên âm thanh báo tin vui:
【Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.】
【Bạn nhận được: Bản vẽ Phòng Massage Luân Hồi.】
【Điểm Công Đức cộng thêm: 20.000 điểm.】
【Đánh giá khách hàng: 5 sao (Kèm lời bình: ‘Bánh hơi to nhưng rất ngon, bảo vệ của quán ăn hơi nhiều’.)】

Tối hôm đó, sau khi Vạn Tượng Linh Tôn cùng chiếc bánh “ngọn núi” được vận chuyển đi bằng một trận pháp không gian đặc biệt, khách sạn lại rơi vào im lặng. Nhưng đó là sự im lặng trước cơn bão.

Vân Cơ cầm cây chổi bằng lông phượng hoàng, đứng nhìn đống kem sữa còn sót lại dính trên mọi ngóc ngách của sảnh chính. Đôi mắt hồ ly của cô bắt đầu lóe lên những tia sáng đỏ chết chóc.

Lão Tà đang ngồi xoa bóp đôi tay mỏi nhừ, chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát. Lão thấy Vân Cơ đang nhìn mình và chủ quán với ánh mắt muốn lột da.

“Thẩm… Trường… An… Lão… Tà…” Cô gằn từng chữ.

Thẩm Trường An rất nhanh trí, anh lấy ngay ra một cái voucher (phiếu giảm giá) tự chế.

“Vân Cơ, đừng nóng! Đây là Phiếu Miễn Phí sử dụng dịch vụ ‘Massage Luân Hồi’ đầu tiên. Cô sẽ là người trải nghiệm đầu tiên đấy! Đi dọn dẹp đi nhé, tôi đi kiểm tra kho hàng đây!”

Nói xong, chủ quản lý trẻ tuổi chạy biến vào trong, để lại Lão Tà ngơ ngác và một nàng hồ ly đang phát điên với cái giẻ lau.

Từ xa, tiếng Tiểu Hắc gầm gừ hài lòng vì vẫn còn một tảng bánh kem lớn dính trên kẽ răng. Cuộc sống ở Khách sạn Trường Sinh, quả thật không bao giờ thiếu những điều “ngọt ngào” đến mức nghẹt thở như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8