Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 96: ** Vân Cơ tìm lại ký ức
**CHƯƠNG 96: VÂN CƠ TÌM LẠI KÝ ỨC**
Trận chiến với đống kem sữa khổng lồ cuối cùng cũng đi đến hồi kết, nhưng dư âm của nó để lại thì còn kinh khủng hơn cả một trận đại chiến giữa Tiên và Ma.
Sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh lúc này sực nức mùi sữa thơm nồng, một mùi hương vốn dĩ sẽ khiến bất kỳ đứa trẻ nào cũng phải thèm thuồng, nhưng đối với Vân Cơ, đó là mùi của sự hủy diệt. Nàng tiếp tân xinh đẹp nhất yêu giới, người có thể dùng mị thuật khiến vạn quân tan rã, lúc này đang quỳ trên sàn đá cẩm thạch, tay cầm chiếc giẻ lau thêu hoa mẫu đơn, mắt long sòng sọc.
"Thẩm! Trường! An!"
Tiếng nghiến răng của Vân Cơ khiến Tiểu Hắc – lúc này đang nằm cuộn tròn gặm một mẩu đế bánh quy – phải giật nẩy mình, cái đuôi cụp lại, lủi nhanh vào góc tối phía sau quầy lễ tân. Ngay cả Lão Tà, đại ma đầu từng giết người không chớp mắt, cũng đang lén lút dùng tạp dề lau sạch những vệt kem cuối cùng trên tường bếp, không dám thở mạnh.
Thẩm Trường An thản nhiên bước ra từ phía sau hậu đài, tay vẫn vân vê chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng lách cách của những quân tính va vào nhau vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch.
"Vân Cơ, bình tĩnh. Nóng giận là kẻ thù của nhan sắc. Cô xem, đuôi của cô lại xù lên rồi kìa."
Vân Cơ đứng phắt dậy, chín chiếc đuôi hồ ly trắng muốt thường ngày được chải chuốt mượt mà, nay bết dính chút kem sữa, xòe rộng ra như một đóa hoa trà tàn tạ. Nàng chỉ tay vào vệt ố mờ mờ trên góc chân cột đá:
"Bình tĩnh? Ngài bảo ta bình tĩnh khi cái nơi vốn dĩ sạch không tì vết này giờ đây tràn ngập mùi chất béo và đường? Ta đã lau chỗ này ba mươi sáu lần! Ba mươi sáu lần đấy! Nhưng mỗi lần ta nhắm mắt lại, ta vẫn cảm thấy có một phân tử kem đang chế nhạo đức tin của ta về sự sạch sẽ!"
Thẩm Trường An tặc lưỡi, khuôn mặt thư sinh lộ ra vẻ cảm thông đầy "giả trân". Anh biết, chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế) của Vân Cơ đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm sau khi phải dọn dẹp "di sản" mà Vạn Tượng Linh Tôn để lại. Nếu không xoa dịu nàng ngay bây giờ, e là ngày mai khách hàng vào khách sạn sẽ không phải nhận chìa khóa phòng mà là nhận một cái tát của hồ ly.
"Được rồi, được rồi. Để đền bù cho sự vất vả của công chúa yêu tộc, chủ quán ta hôm nay quyết định phá lệ." Thẩm Trường An rút ra một tấm lệnh bài bằng gỗ trầm hương, phía trên khắc hai chữ: *Luân Hồi*. "Dịch vụ mới nhất của khách sạn chúng ta: Phòng Massage Luân Hồi. Chỉ dành cho khách VIP hạng Kim Cương, nhưng hôm nay, cô là người trải nghiệm đầu tiên. Miễn phí hoàn toàn."
Ánh mắt Vân Cơ lóe lên một tia nghi hoặc, mị nhãn nheo lại: "Massage Luân Hồi? Ngài định giở trò gì để bóc lột sức lao động của ta nữa à? Đừng tưởng ta không biết, mỗi lần ngài nói 'miễn phí' là y như rằng ta phải trực ca đêm thêm một tháng."
"Lần này là thật." Thẩm Trường An nghiêm túc hơn một chút, dù nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt. "Hệ thống vừa nâng cấp. Phòng Massage này không chỉ thư giãn gân cốt, mà quan trọng hơn, nó dùng nước của suối Tẩy Tâm kết hợp với 'Hương Ngưng Thần' để làm sạch cả những vết dơ trong linh hồn. Chẳng phải cô luôn muốn quét sạch mọi thứ không sạch sẽ sao? Linh hồn cô… cũng cần được làm sạch."
Vân Cơ khựng lại. Ba chữ "làm sạch linh hồn" đánh trúng vào điểm yếu nhất của nàng. Nàng im lặng một lúc lâu, nhìn xuống đôi bàn tay hơi run rẩy vì mệt mỏi, rồi hừ nhẹ một tiếng:
"Nếu nó không sạch như ngài nói, ta sẽ dùng chín cái đuôi này thắt cổ ngài."
—
Phía sau tầng hai của khách sạn, một cánh cửa chạm trổ hình hoa sen đen từ từ mở ra. Làn khói trắng mờ ảo, mang theo mùi của rừng thông sau cơn mưa và hương lúa non chín rộ, tràn ra vây lấy gấu áo của Vân Cơ.
Thẩm Trường An đứng ngoài, nhìn bóng lưng mảnh mai của nàng khuất dần sau màn khói. Anh lẩm bẩm: "Hệ thống, bắt đầu kích hoạt chế độ 'Hồi ức hồng trần'. Để xem, trong tim con hồ ly đỏng đảnh này giấu cái gì mà mỗi lần dọn rác nàng lại trông giống như đang thực hiện nghi lễ hỏa táng kẻ thù như vậy."
【Đinh! Đang khởi động Phòng Massage Luân Hồi. Đối tượng: Vân Cơ (Cửu Vĩ Thiên Hồ).】
【Cảnh báo: Ký ức mục tiêu có chứa chỉ số đau thương vượt mức 80%. Chủ quán có chắc chắn muốn can thiệp?】
Thẩm Trường An hơi sững người, ngón tay dừng lại trên bàn tính. "Can thiệp chứ. Nhân viên tâm lý không ổn định thì làm sao phục vụ thượng đế hiệu quả được?"
—
Bên trong phòng massage, Vân Cơ cảm thấy mình đang trôi nổi trong một bể nước ấm áp lạ lùng. Nó không phải nước bình thường, mà giống như một loại linh chất lỏng lẻo đang len lỏi qua từng lỗ chân lông, xoa dịu những sợi thần kinh căng thẳng.
Cơn buồn ngủ ập đến nhanh như một đòn mị thuật.
Trong cơn mơ màng, hơi lạnh bắt đầu xâm chiếm lấy giác quan của nàng. Mùi thơm của khách sạn biến mất, thay vào đó là mùi máu tươi lẫn trong gió tuyết khô khốc.
Vân Cơ thấy mình đứng trên đỉnh của rặng Thanh Khâu sơn huyền thoại. Nhưng đó không phải là một Thanh Khâu xanh mướt như trong truyền thuyết. Đó là một nghĩa địa phủ đầy tuyết trắng.
"Tiểu Vân, chạy đi!"
Một tiếng hét xé tâm can vang lên. Vân Cơ thấy một người đàn ông mặc trường bào thêu hình hồ ly chín đuôi mạ vàng, toàn thân ông đẫm máu, đang chắn trước mặt một tiểu hồ ly nhỏ xíu, lông lá xác xơ.
"Phụ vương?" Vân Cơ run rẩy gọi, nhưng âm thanh không thể thốt ra khỏi cổ họng.
Nàng nhớ lại rồi. Đó là ngày đại biến của Yêu tộc ba nghìn năm trước. Phản đồ không phải là người ngoài, mà chính là những vị trưởng lão mà nàng từng gọi là "thúc thúc", "bá bá". Họ thèm khát viên Nội đan Thiên Hồ của hoàng tộc, thứ mà họ tin rằng sẽ giúp Yêu giới thống nhất thế gian dưới chân họ.
"Hồ ly thiên bẩm sạch sẽ, nhưng tâm địa các người lại thối nữa hơn cả vũng bùn dưới vực sâu." Tiếng của phụ vương nàng cười trong uất nghẹn.
Trong hồi ức đen tối đó, Vân Cơ thấy tiểu hồ ly – chính là mình năm xưa – bị dồn vào vách núi dựng đứng. Một vị trưởng lão tóc trắng, mặt đầy vẻ nhân từ giả tạo, bước tới. Lão ta không giết nàng ngay lập tức. Lão muốn làm nhục dòng máu hoàng tộc.
"Hoàng nữ cao quý, ngươi luôn ghét sự dơ bẩn sao? Vậy để ta cho ngươi nếm thử mùi vị của sự bẩn thỉu nhất thế gian này."
Hắn ta vung tay, một loại độc dược được luyện từ xác thối và hận ý của tà linh đổ xuống người nàng. Thứ chất lỏng đen kịt, hôi hám đó ngấm vào bộ lông trắng tuyết, đốt cháy từng thớ thịt. Tệ hơn nữa, hắn dùng kiếm khí lần lượt cắt đứt từng cái đuôi của nàng.
Một đuôi… Hai đuôi…
Máu đỏ nhuộm hồng tuyết trắng. Nỗi đau ấy, Vân Cơ tưởng như mình đã quên sau khi trải qua hàng ngàn năm lang thang, nhưng trong Phòng Massage Luân Hồi này, mọi thứ quay lại chân thực đến mức nàng muốn hét lên nhưng lại nghẹn đặc.
Cơn đau không chỉ ở thân thể, mà là sự sụp đổ của một niềm tin. Một công chúa từng nghĩ thế giới này rực rỡ và tinh khiết, nay phát hiện ra ngay cả những người cùng máu mủ cũng có thể mang theo tâm địa nhơ nhớp nhất.
Đó là lý do tại sao sau này, khi được Thẩm Trường An "nhặt" về, nàng lại mắc chứng cuồng sạch sẽ. Nàng không phải là ghét bụi bẩn trên sàn nhà, nàng ghét cái cảm giác "không thể kiểm soát được sự nhơ nhuốc" đang hiện hữu xung quanh mình. Chỉ cần một hạt bụi, một vệt kem, nàng liền thấy mình quay lại cái ngày kinh hoàng ấy, khi thân thể bị bao phủ bởi chất độc và lòng người phản trắc.
"Không… Đừng chạm vào ta bằng bàn tay thối tha đó!"
Trong tiềm thức, Vân Cơ vung tay ra sức đẩy lùi màn đen đang bủa vây.
Chợt, giữa bầu trời tuyết trắng và máu ở Thanh Khâu, một giọng nói nhàn nhạt, mang theo chút mùi trà và tiền đồng truyền tới, xé toang màn ảo ảnh:
"Vân Cơ, thức dậy. Cô dọn dẹp chưa sạch kìa."
Vân Cơ giật mình tỉnh giấc.
Nàng thấy mình vẫn đang nằm trong bồn tắm gỗ của phòng massage, nước đã chuyển sang màu xanh biếc thanh khiết. Trước mặt nàng không phải là lão trưởng lão độc ác, mà là bản mặt "đáng đánh" của Thẩm Trường An.
Anh đang đứng đó, tay cầm một chén trà nóng, lười biếng dựa vào cột cửa.
Vân Cơ thở gấp, mồ hôi đầm đìa trên trán. Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn lên Thẩm Trường An, đôi mắt hồ ly còn vương lệ, khiến nàng trông không còn vẻ đanh đá thường ngày mà trở nên yếu đuối đến nao lòng.
"Thẩm… Trường An. Ngài… ngài đã thấy gì?" Nàng run giọng hỏi.
Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, không trả lời ngay. Anh nhìn vào khoảng không vô định, rồi khẽ nói:
"Ta thấy một tiểu hồ ly ngốc nghếch. Nó tưởng rằng nếu lau sạch hết mặt sàn, nó có thể lau đi được ký ức của chính mình. Nhưng thực tế là, nếu cái tâm của cô chưa sạch, thì dù cô có đốt cả cái khách sạn này đi, mùi hôi hám của quá khứ vẫn sẽ bám theo cô."
Vân Cơ cúi đầu, chín chiếc đuôi rũ xuống nước. "Dễ nói lắm. Ngài là con người, ngài có hệ thống vô địch, ngài sao hiểu được…"
"Ta không cần hiểu." Thẩm Trường An ngắt lời, bước tới gần, đặt chén trà xuống cạnh bồn tắm. "Ta chỉ biết là, vị khách của 'Massage Luân Hồi' hôm nay nợ ta 20 vạn linh thạch tiền phí dịch vụ. Nhưng vì cô là nhân viên xuất sắc, ta sẽ cho phép cô dùng một cách khác để trả nợ."
Vân Cơ ngẩng đầu lên, vẻ mặt đề phòng hiện lên: "Cách gì?"
Thẩm Trường An chỉ tay ra phía sảnh chính: "Lão Tà vừa lỡ tay làm đổ nồi nước lèo vị tôm vào khe cửa của phòng kho. Cô ra dọn dẹp nó đi. Nhưng lần này, đừng dọn bằng sự hận thù hay ám ảnh. Hãy dọn nó vì đó là nhà của cô. Nhà thì phải sạch, không phải vì sợ dơ, mà vì để chúng ta sống cho thoải mái."
Vân Cơ sững người. Câu nói "Nhà của cô" vang lên trong đầu nàng như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng.
Thẩm Trường An quay lưng bỏ đi, nhưng vừa đi được vài bước, anh bồi thêm một câu: "À, nhân tiện, cái bí mật về cái đuôi thứ mười cô đang giấu dưới pháp trận che mắt ấy, ta thấy rồi. Khá đẹp đấy, đừng có giấu kỹ quá, mất giá trị thẩm mỹ của khách sạn."
Vân Cơ đứng hình. Đuôi thứ mười? Đó là thứ mà nàng tưởng mình đã vĩnh viễn mất đi, nhưng trong quá trình phục hồi linh hồn vừa rồi, nhờ lực lượng của "Massage Luân Hồi", nó đã manh nha tái sinh. Thậm chí cả nàng cũng chưa dám chắc, vậy mà tên quản lý này lại phát hiện ra chỉ bằng một cái nhìn?
Nàng nhìn cái chén trà đang bốc khói nghi ngút, rồi nhìn ra phía sảnh chính – nơi Lão Tà đang khổ sở chiến đấu với nồi nước lèo. Một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim. Nỗi đau Thanh Khâu dường như đã lùi xa hơn một chút, bị che mờ bởi cái thực tế lộn xộn nhưng tràn đầy sức sống của Khách sạn Trường Sinh này.
"Hừ, tên vô sỉ tham tiền nhà ngài." Vân Cơ mắng thầm, nhưng trên môi lại hiện lên một nụ cười nhạt.
Nàng đứng dậy từ bồn nước, khí chất hồ ly hoàng tộc bộc phát, nhưng lần này nó không mang theo sát khí lạnh lùng, mà là một sự thanh thoát mới mẻ. Nàng bước ra ngoài, điệu bộ vẫn đỏng đảnh như cũ, quát lớn:
"Lão Tà! Cái lão già hậu đậu kia! Có dọn cái nồi nước lèo thôi mà cũng làm hỏng kết cấu gạch sàn của ta sao? Tránh ra, để chuyên gia ra tay!"
Bên ngoài quầy lễ tân, Tiểu Hắc nghe thấy tiếng quát của Vân Cơ, mừng rỡ vẫy đuôi. Nó biết, "chị đại hồ ly" đã trở lại, khách sạn Trường Sinh rốt cuộc cũng thoát khỏi cơn khủng hoảng "bánh kem".
Thẩm Trường An ngồi ở ghế bành, lật lại cuốn sổ thu chi, gạch đi một dòng nợ nhỏ dưới tên Vân Cơ. Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi thật sự chạm đến đáy mắt.
"Hệ thống, ghi lại. Hôm nay doanh thu âm 20 vạn điểm công đức, nhưng giá trị 'Sức mạnh tinh thần nhân viên' tăng 50%. Tính ra… vẫn lãi lớn."
Khách sạn Trường Sinh dưới ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả vùng biên giới Tiên – Ma, trông vừa tĩnh lặng, vừa đầy rẫy những câu chuyện đời thường dung dị. Tiên nhân hay Ma tôn dừng bước ở đây, có lẽ không chỉ vì món ăn ngon, hay phòng ngủ êm ái, mà là vì họ tìm thấy thứ mà ở thế giới ngoài kia vốn đã tuyệt chủng từ lâu: Một chút tình người giữa những kẻ tu hành vốn đã đánh mất trái tim.
Dưới sảnh, tiếng giẻ lau cọ xát vào mặt đá lại vang lên nhịp nhàng, một bản nhạc của sự sạch sẽ, hòa cùng tiếng dao thớt băm chặt cuồng nhiệt của Lão Tà.
Vân Cơ vừa lau, vừa lẩm nhẩm một giai điệu cổ xưa của Thanh Khâu, lần này nàng không còn thấy những vệt bẩn là nỗi sỉ nhục nữa, mà chúng chỉ là những dấu vết của sự sống, và nàng – người giữ cửa của Trường Sinh – sẽ quét sạch chúng để đón chào ngày mới.
Chương này khép lại khi bầu trời chuyển sang màu mực tím, và khách sạn Trường Sinh rực sáng giữa đêm đen như một ngọn hải đăng của sự lầy lội nhưng ấm áp.