Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 97: ** Thẩm Trường An đòi nợ cho nhân viên
**CHƯƠNG 97: THẨM TRƯỜNG AN ĐÒI NỢ CHO NHÂN VIÊN**
Buổi sớm ở biên giới Tiên – Ma thường bắt đầu bằng những dải sương mù màu tím lãng đãng, che phủ lên những dãy núi đá tai mèo lởm chởm. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi một tiếng hét xé lòng phát ra từ phía quầy lễ tân của Khách sạn Trường Sinh.
"Vết bẩn! Một vết mực đen! Ngay trên tơ tằm Thiên Hà của ta!"
Vân Cơ, nàng hồ ly chín đuôi vốn luôn giữ vẻ điệu đà, lúc này đang đứng giữa sảnh với gương mặt trắng bệch vì kinh hãi. Bộ váy dài màu hồng phấn mà nàng quý hơn sinh mạng – thứ mà nàng đã phải nhịn ăn buffet ba tháng để mua từ vạn bảo các – lúc này đang có một vệt mực pháp thuật loang lổ ngay sát gấu váy. Đối với một kẻ mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) nặng như Vân Cơ, đây không khác gì một bản án tử hình.
Thẩm Trường An đang gà gật bên cuốn sổ thu chi, bị tiếng hét làm cho suýt nữa ngã nhào khỏi ghế bành. Anh uể oải dụi mắt, tay vẫn không rời chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang:
"Vân Cơ, sáng sớm ngày ra… Ngươi mới đi thu nợ ở Thiên Ấn Tông về mà? Sao giống như vừa đi đánh trận với ma đầu vậy?"
Vân Cơ run rẩy chỉ vào vết mực, đôi mắt phượng ngập nước: "Chủ quán… là lũ khốn ở Thiên Ấn Tông! Ta vừa đưa tờ hóa đơn tiền phòng và phí tổn hại tinh thần của quý trước, bọn chúng không những không trả, còn cười nhạo khách sạn chúng ta là tiệm đen. Tên trưởng lão chấp pháp của chúng nói… nói ngài là một kẻ phàm phu không biết trời cao đất dày, rồi ném cả lọ mực pháp thuật vào người ta để xua đuổi…"
Nói đoạn, nàng bắt đầu nức nở: "Ngài xem, đây là mực linh tính, lau không sạch, tẩy không trôi! Danh dự của một tiếp tân chuyên nghiệp bị chà đạp rồi!"
Trong bếp, Lão Tà đang băm chặt thịt thú dữ vang lên những tiếng "cộp cộp" nặng nề, chợt khựng lại. Lão tháo chiếc tạp dề thêu hoa hồng ra, tay cầm chiếc dao phay đen kịt sứt mẻ, lù lù bước ra sảnh. Gương mặt đầy sẹo của cựu Ma Quân lúc này vặn vẹo một cách đáng sợ:
"Cái gì? Có kẻ dám quỵt tiền của khách sạn, lại còn dám làm bẩn cả đồng phục nhân viên? Chủ quán, đưa cho lão phu một danh sách. Để lão phu tới đó, biến tông môn của chúng thành một cái lò mổ."
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm gặm linh thạch dưới gầm quầy, cũng đứng bật dậy, cái đuôi vốn đang vẫy vui vẻ chợt dựng đứng như chông sắt. Nó nhe răng để lộ những tia lửa sấm sét đỏ ngầu, sủa "gâu" một tiếng đầy uy hiếp.
Thẩm Trường An không nói gì. Anh lạch cạch gẩy bàn tính. Ánh mắt vốn lười biếng chợt thu lại, thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo như sương muối đêm đông.
"Thiên Ấn Tông nợ chúng ta 5.000 linh thạch thượng phẩm tiền phòng từ tháng trước. Lãi suất chậm thanh toán là 20% mỗi tuần. Phí làm tổn thương tinh thần nhân viên, phí phục hồi nhan sắc cho Vân Cơ, phí tẩy uế quần áo…"
Anh ngẩng đầu lên, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng lại khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy:
"Tổng cộng là 15 vạn linh thạch thượng phẩm. Tính cả phí đi lại và khấu hao giầy của chúng ta, làm tròn thành 20 vạn đi."
Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thư sinh sạch sẽ, vắt chiếc bàn tính ngọc lên tay:
"Lão Tà mang theo 'hộp cơm' đi, chắc chúng ta sẽ ở đó hơi lâu. Tiểu Hắc, mang theo dây xích, tí nữa có thứ cần kéo về. Vân Cơ, lau nước mắt đi, lấy sổ đỏ của khách sạn ra đây. Hôm nay chúng ta không chỉ đi đòi tiền, chúng ta đi… thu hồi mặt bằng."
—
Thiên Ấn Tông tọa lạc trên ngọn núi Linh Ấn, quanh năm mây phủ, vốn là một tông môn hạng ba có chút danh tiếng nhờ kỹ nghệ chế tác ấn phù. Lúc này, tại đại điện, Trưởng lão Chấp pháp – một lão già mũi khoằm tên là Mã Thiên – đang đắc ý kể lại chuyện đuổi được "con hồ ly lẳng lơ" từ khách sạn Trường Sinh.
"Chỉ là một quán trọ ven đường, lại dám gửi hóa đơn đến tận cửa tông môn ta. Cái gì mà phí lưu trú đặc biệt? Cái gì mà phí oxy cao cấp? Thật là nực cười!"
Đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cổng chính bằng đá linh thạch của Thiên Ấn Tông, thứ được quảng cáo là có thể chịu được đòn tấn công của cao thủ Nguyên Anh, nay bị một thứ gì đó tông thẳng vào, vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ.
Khói bụi tan đi, một bóng dáng thanh mảnh mặc áo thư sinh từ từ bước vào, theo sau là một gã to xác mặt sẹo cầm dao phay, một cô gái xinh đẹp cầm giẻ lau, và một con chó đen nhỏ đeo chuông vàng.
"Thẩm Trường An! Ngươi dám xông vào đây?" Mã Thiên đứng bật dậy, tu vi Kim Đan kỳ viên mãn bộc phát, áp lực tâm linh tỏa ra khắp đại điện.
Thẩm Trường An không hề nao núng. Bước chân anh bước đến đâu, một vòng tròn hư ảo mang theo quy tắc của "Lĩnh vực tuyệt đối" lan tỏa đến đó. Trong phạm vi này, mọi áp lực linh khí của Kim Đan kỳ giống như gặp phải thiên địch, ngay lập tức bị tan biến thành vô hình.
"Mã trưởng lão, đừng nóng nảy." Thẩm Trường An rút tờ hóa đơn dài dằng dặc ra, thong thả đọc: "Ngài thiếu nợ không trả, lại còn dùng mực bẩn tấn công nhân viên của ta. Theo quy tắc của Khách sạn Trường Sinh, khách hàng quá hạn thanh toán trên 30 ngày sẽ bị áp dụng biện pháp 'cưỡng chế tài sản'."
"Nực cười! Một tên phàm nhân không có tu vi như ngươi lấy gì cưỡng chế?" Mã Thiên cười lớn, vung tay tung ra một đạo Thiên Ấn Phù. Phù văn rực sáng, hóa thành một quả núi nhỏ ép thẳng xuống đầu Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An vẫn đứng yên, tay gẩy một hạt bàn tính: "Tiểu Hắc, đồ ăn đến."
Con chó đen nhỏ lười biếng há miệng. Một cái miệng khổng lồ như hố đen vũ trụ hiện ra giữa không trung, "ngoạm" một cái, nuốt trọn đạo phù văn của cấp Kim Đan vào bụng như nuốt một mẩu bánh quy. Nó còn ợ một cái rõ to, phả ra một ít linh khí thừa thãi.
Sắc mặt toàn bộ đệ tử Thiên Ấn Tông đại biến.
"Đến lượt lão phu." Lão Tà bước lên phía trước, chiếc dao phay trong tay rung lên bần bật. Lão không dùng linh khí, chỉ dùng thuần túy lực lượng nhục thân của một Ma đầu đã từng xẻ thịt rồng.
"Kẻ nào làm bẩn đồng phục khách sạn, tự bước ra đây chịu chặt, hoặc là để ta băm nát cái điện này!"
Lão Tà vung dao. Một đường đao khí đen kịt dài hàng chục trượng chém ngang qua. Không gian như bị xé rách. Mười mấy vị hộ pháp của Thiên Ấn Tông chưa kịp định thần đã bị đánh văng ra như lá rụng mùa thu, kinh mạch bị chấn động đến mức không thể nhấc nổi một ngón tay.
Tông chủ Thiên Ấn Tông, một cao thủ Nguyên Anh sơ kỳ, từ hậu điện bay ra, gương mặt xanh mét: "Dừng tay! Thẩm đạo hữu, có gì từ từ thương lượng!"
"Thương lượng?" Thẩm Trường An nâng chiếc bàn tính lên, đôi mắt híp lại: "Tông chủ, ngài nhìn nhân viên của ta xem. Nàng ấy bị ám ảnh tâm lý, hiện tại mỗi khi nhìn thấy mực là tay chân run rẩy, không thể tiếp tân được nữa. Chi phí chữa trị này… ngài định trả bằng gì?"
Vân Cơ đứng bên cạnh phối hợp cực kỳ ăn ý, nàng đưa tay lên lau vệt nước mắt không có thật, giọng điệu đáng thương nhưng lời nói lại sắc lẹm: "Ta cảm thấy tâm hồn mình bị tổn thương sâu sắc. Nếu không có khoảng 10 vạn linh thạch xoa dịu, có lẽ ta phải xin nghỉ việc dài hạn…"
Tông chủ Thiên Ấn Tông run rẩy: "Nhưng… chúng ta không có nhiều linh thạch đến thế!"
Thẩm Trường An nhún vai, chỉ tay ra xung quanh: "Không có linh thạch cũng không sao. Khách sạn của ta dạo này đang định mở rộng khu vườn cảnh quan. Ta thấy gạch lót sàn bằng Bạch Ngọc của quý tông rất ổn, những cây cột chống điện bằng gỗ Linh Sam này cũng được, cả cái lò luyện phù bằng đồng đỏ kia nữa… Tháo xuống hết đi."
"Ngươi… ngươi định cướp trắng sao?" Mã Thiên hét lên.
Thẩm Trường An lạnh lùng đáp: "Đây gọi là siết nợ hợp pháp. Lão Tà, tháo dỡ!"
Một màn hài hước nhất lịch sử tu chân giới diễn ra. Dưới sự giám sát của Thẩm Trường An trong "Lĩnh vực tuyệt đối" (nơi mọi phản kháng đều vô hiệu), Lão Tà dùng dao phay bắt đầu cạy gạch lót sàn nhanh như chớp. Vân Cơ thì dùng dải lụa hồ ly cuộn chặt những cây cột trụ lại. Tiểu Hắc thì vui vẻ khuân vác những chiếc lư hương, đỉnh đồng ném vào trong không gian trữ vật mà Thẩm Trường An mở ra.
Các đệ tử Thiên Ấn Tông đứng trân trối nhìn ngôi đại điện nguy nga của mình dần dần bị biến thành một đống gạch vụn chỉ trong vòng chưa đầy một nén nhang. Từng viên gạch, từng phiến ngói, thậm chí đến cả cái biển hiệu "Thiên Ấn Tông" rực rỡ vàng son cũng bị Thẩm Trường An ra lệnh gỡ xuống để "về làm bàn kê chân".
"Xong rồi chứ, chủ quán?" Lão Tà phủi phủi bụi trên tay, nhìn đống hoang tàn xung quanh với vẻ thỏa mãn của một kẻ vừa hoàn thành một món ăn kỳ công.
Thẩm Trường An liếc nhìn bàn tính, khẽ gật đầu: "Tạm đủ. Tông chủ, hóa đơn đã xóa sạch. Cảm ơn vì sự hợp tác. À, lần sau nếu có muốn 'quỵt nợ', nhớ chọn tông môn nào to hơn một chút, vì gạch ở đây chất lượng cũng chỉ ở mức trung bình thôi."
Nói xong, Thẩm Trường An quay lưng đi, bóng dáng thư sinh tiêu sái vô cùng.
Gót giầy của anh dẫm lên đống đổ nát, Tiểu Hắc lon ton chạy theo sau, thi thoảng còn ngoái đầu lại sủa một tiếng "gâu" như muốn trêu ngươi. Vân Cơ lúc này đã lấy lại phong thái điệu đà, nàng nhìn vệt mực trên áo rồi nhìn đống tài sản vừa siết nợ được, hừ một tiếng:
"Coi như cái tông môn này cũng có chút giá trị bồi thường."
Trở về khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An ngay lập tức ra lệnh cho hệ thống chuyển hóa số tài sản kia thành vật liệu xây dựng. Trong chốc lát, một khu vườn lộ thiên mới với những cột trụ bằng gỗ Linh Sam và sàn gạch Bạch Ngọc hiện ra, sang trọng và quý phái vô cùng.
Anh ngồi xuống ghế, rót một chén trà linh tuyền, nhìn đám nhân viên đang hì hục trang trí lại "chiến lợi phẩm".
Hệ thống vang lên âm thanh cơ khí: *[Chúc mừng Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Thu hồi công nợ'. Điểm uy danh tăng 1.000, điểm công đức tăng 5.000. Cấp độ bảo vệ nhân viên tăng cấp.]*
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười. Trong cái giới tu tiên mạnh được yếu thua này, đôi khi đạo lý chẳng là gì so với một cái bàn tính và một lũ nhân viên "hung thần ác sát".
"Lão Tà! Tối nay nấu món gì ngon chút nhé, hôm nay chúng ta vừa 'san lấp mặt bằng' hơi tốn sức!"
"Rõ, chủ quán! Có ngay món Sườn Linh Trình hầm mật ong!"
Khói bếp từ khách sạn Trường Sinh lại bay lên, hòa cùng mây trời, bình yên đến lạ lùng, như thể vụ cướp… à không, vụ "đòi nợ" vừa rồi chưa từng xảy ra. Ở vùng biên giới này, mọi người đều đã học được một bài học xương máu: Tiên nhân hay Ma tôn đều có thể bước vào, nhưng tuyệt đối đừng quỵt tiền của người mang tên Thẩm Trường An. Bởi vì cái giá phải trả… đôi khi là cả một tông môn.