Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 98: ** \”Nhân viên của ta, chỉ ta được bắt nạt\”
Chương 98: "Nhân viên của ta, chỉ ta được bắt nạt"
Ánh nắng ban trưa tại Vực Không Gian Số 0 vốn dĩ chẳng bao giờ tuân theo quy luật tự nhiên. Nó lúc thì gay gắt như muốn thiêu cháy linh hồn, lúc lại nhạt nhòa như những vệt mực loang trên tờ giấy cũ. Nhưng dù bên ngoài có bão cát cuồn cuộn hay sấm sét rạch nát bầu trời, thì bên trong khách sạn Trường Sinh, không khí lúc nào cũng duy trì ở mức độ mười tám độ C – theo đúng thiết lập "Điều hòa linh khí trung tâm" mà Thẩm Trường An vừa mới nâng cấp từ tuần trước.
Thẩm Trường An nằm dài trên chiếc ghế xích đu làm từ gỗ ngọc đàn ngàn năm, tay phải lạch cạch gõ nhẹ lên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Mỗi tiếng kêu "lạch cạch" vang lên đều đại diện cho một con số linh thạch khổng lồ đang chảy vào túi tiền của hệ thống. Anh khẽ nheo mắt, nhìn xuyên qua cửa sổ thấy khu vườn mới siết nợ từ Thanh Vân Tông đang phát triển xanh tốt, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn của gã địa chủ mới nổi.
"Tiểu Hắc, đừng có gặm cái chân bàn đó nữa. Cái đó làm bằng vàng ròng tám số chín đấy, hỏng một vết xước là trừ vào tiền linh thạch cốt của mi cả tháng!"
Nghe tiếng mắng, một con chó đen nhỏ nhắn đang cuộn tròn dưới chân anh lười biếng hé mắt. Nó kêu "gâu" một tiếng đầy ấm ức, rồi ngoan ngoãn thu cái răng nanh sắc lẹm vốn có thể cắn nát thần binh hạng nhất lại, bắt đầu quay sang liếm cái vòng cổ có chiếc chuông vàng lấp lánh.
Bên kia sảnh, Vân Cơ đang cầm một chiếc khăn tay thêu lụa tinh xảo, cẩn thận lau đi một vệt nước nhỏ xíu dính trên quầy lễ tân. Đôi lông mày lá liễu của nàng khẽ nhíu lại, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang giải quyết một trận pháp tuyệt thế.
"Thứ lỗi cho ta nói thẳng, chủ quản, cái lão già ngồi ở bàn số năm kia thực sự rất bẩn." Vân Cơ vừa lau vừa bĩu môi, mị nhãn đảo qua một vị đạo nhân đang ngồi gặm chân gà ở đằng xa. "Lão ta rảy mỡ gà lên mặt bàn ít nhất là ba lần rồi. Nếu không phải lão đã thanh toán trước phí dịch vụ phòng VIP, ta nhất định sẽ dùng Cửu Vĩ hỏa thiêu trụi cái bộ râu lem nhem đó."
Thẩm Trường An cười khì, tay vẫn không rời bàn tính: "Thôi nào Vân Cơ, khách hàng là Thượng đế. Huống hồ lão ta vừa mới chi năm trăm linh thạch thượng phẩm để đổi lấy món 'Gà bảy món quay lò linh hỏa' của Lão Tà. Chúng ta phải có lòng khoan dung với những túi tiền di động, hiểu không?"
Đúng lúc đó, từ dưới bếp vọng lên một tiếng "rầm" kinh thiên động địa. Lão Tà – vị Ma Quân từng một thời khiến giới tu chân chỉ nghe tên đã mất mật – đang hùng hục bước ra với một cái khay lớn. Lão vẫn khoác trên mình bộ tạp dề màu hồng thêu những bông hoa hồng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với gương mặt đầy sẹo và khí thế bạo ngược tỏa ra quanh người.
"Chủ quán! Đồ ăn xong rồi đây!" Lão Tà hét lên, đặt đĩa gà xuống bàn số năm mạnh đến mức cái bàn ngọc hơi rung lên. "Ăn đi lão già! Ăn không hết là ta bắt lão ở lại đây làm gia vị cho món xào ngày mai đấy!"
Vị đạo nhân bàn số năm run bắn cả người, vừa cầm đùi gà vừa nuốt nước bọt ừng ực. Ở cái khách sạn này, nhân viên tiếp tân là yêu hồ thượng cổ, đầu bếp là đại ma đầu khét tiếng, bảo vệ lại là một con thú thần không rõ chủng loại nhưng sở thích là nhai pháp bảo. Những khách hàng bình thường khi vào đây đều phải giữ kẽ đến mức tối đa, không dám thở mạnh nửa nhịp.
Nhưng sự bình yên của "hang ổ quái vật" này thường không kéo dài lâu.
"Rầm!"
Cánh cửa chính của khách sạn vốn được chế tác từ gỗ tùng vạn năm, có khả năng ngăn chặn cả những đòn tấn công của cường giả Hóa Thần, bỗng bị một lực đạo cực lớn tông mạnh vào. Một nhóm người mặc đạo bào trắng tinh khôi, trên ngực thêu hình một thanh kiếm bạc sáng lóa, hiên ngang bước vào.
Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng mang đậm vẻ ngạo mạn, tay cầm một bức cuốn sớ tỏa ra hoàng quang rực rỡ. Hắn ta vừa vào cửa đã bịt mũi, liếc nhìn xung quanh với vẻ ghê tởm tột độ.
"Yêu khí xung thiên, ma khí cuồn cuộn! Quả nhiên đây chính là cái hắc điếm mà thiên hạ đồn đại." Nam tử kia lạnh lùng lên tiếng, giọng nói có chứa linh lực chân nguyên, chấn động đến mức làm một số vị khách yếu bóng vía phải rùng mình.
Vân Cơ là người đầu tiên phản ứng. Nàng vốn có bệnh sạch sẽ (OCD) cực kỳ nặng, vừa nhìn thấy mấy dấu chân đầy bùn đất của nhóm người mới đến dẫm lên mặt sàn bạch ngọc nàng vừa lau, đôi mắt phượng lập tức dựng đứng lên.
"Mấy vị đạo hữu này, làm ơn lau chân trước khi vào." Vân Cơ nở một nụ cười đầy mị hoặc nhưng hàn ý bên trong lại khiến không khí giảm xuống độ đóng băng. "Ở đây chúng ta kinh doanh dịch vụ nghỉ dưỡng cao cấp, không tiếp những kẻ mang rác rưởi vào nhà."
Nam tử cầm đầu khinh khỉnh nhìn Vân Cơ, rồi lại nhìn sang Lão Tà đang đứng lù lù sau quầy bếp. Hắn ta nhếch mép:
"Dịch vụ cao cấp? Một con hồ ly tinh lẳng lơ làm lễ tân, một tên ma đầu độc dược làm đầu bếp. Thẩm Trường An, ngươi to gan thật! Dám thu nạp những thứ rác rưởi bị giới tu chân truy sát để làm việc dưới trướng sao?"
Lão Tà nghiến răng trắc trắc, bàn tay thô ráp vốn đang cầm con dao phay siết chặt đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Lão hừ lạnh: "Thằng nhóc con nhà Thiên Tuyệt Tông? Sư tổ ngươi gặp ta còn phải quỳ xuống xin tha mạng, ngươi lấy cái quyền gì mà đứng đây sủa?"
"Ngươi… đồ ma đầu cứng đầu!" Nam tử trẻ tuổi tên là Diệp Thanh, đệ tử chân truyền của Thiên Tuyệt Tông, sắc mặt tái nhợt vì tức giận. Hắn phất tay, bức cuốn sớ trong tay bay lên không trung, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. "Hôm nay ta mang theo Thiên Đạo Sắc Lệnh của minh chủ giới chính đạo, đến đây để thanh trừng yêu ma. Thẩm Trường An, khôn hồn thì giao con hồ ly và tên ma đầu kia ra đây cho chúng ta định tội, bằng không khách sạn này sẽ biến thành bình địa!"
Bên trong sảnh khách sạn bỗng dưng lặng ngắt. Các vị khách đang ăn uống lén lút dạt ra xa, không ai muốn bị cuốn vào cuộc xung đột với đại diện của chính đạo.
Thẩm Trường An vẫn ngồi yên trên xích đu. Anh không thèm đứng dậy, chỉ khẽ gẩy một hạt tính trên chiếc bàn tính ngọc.
"Tên em trai này, hình như ngươi chưa đọc quy định ở cửa?" Thẩm Trường An chậm rãi nói, giọng điệu nhàn nhã như đang bàn về thời tiết. "Thứ nhất, trong khách sạn Trường Sinh, không cho phép mang theo hung khí tỏa ra sát quang. Thứ hai, tiếng ồn vượt quá mười lăm decibel sẽ bị thu thêm phí ô nhiễm âm thanh. Và thứ ba…"
Anh dừng lại một chút, nụ cười trên môi đột ngột biến mất, thay vào đó là một ánh mắt sâu thẳm và lạnh lẽo đến thấu xương: "Ta chưa cho phép ngươi bình phẩm về nhân viên của ta."
Diệp Thanh cười lớn, gương mặt lộ rõ vẻ khinh thường: "Nhân viên? Một lũ súc vật và kẻ ác mà ngươi cũng coi là nhân viên? Ngươi chỉ là một tên phàm nhân may mắn có chút cơ duyên nắm giữ nơi này, lại dám chống đối cả chính đạo? Để ta cho ngươi biết, rác rưởi thì mãi mãi là rác rưởi!"
Vừa nói xong, Diệp Thanh vung tay một cái. Thiên Đạo Sắc Lệnh tỏa ra một đạo kim quang sắc lẹm, hướng thẳng về phía Vân Cơ. Ý định của hắn rất rõ ràng: Muốn ngay lập tức trấn áp con yêu hồ này để dằn mặt Thẩm Trường An.
Vân Cơ nheo mắt, định hiện ra nguyên hình Cửu Vĩ để nghênh chiến. Lão Tà cũng đã nâng dao phay, sát khí ma đạo bùng phát. Ngay cả Tiểu Hắc cũng đã dựng lông đứng dậy, nanh vuốt ẩn hiện sắc lạnh.
Nhưng tất cả đều dừng lại khi một tiếng gõ nhẹ của bàn tính vang lên.
"Cạch!"
Đạo kim quang kia, vốn được coi là mang theo uy áp của Thiên Đạo, khi vừa bay đến cách Vân Cơ chưa đầy mười centimet bỗng nhiên như va phải một bức tường vô hình. Nó vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng li ti, rồi tan biến hoàn toàn vào không khí như một bong bóng xà phòng.
Diệp Thanh biến sắc: "Cái gì? Không thể nào!"
Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Anh phủi phủi bộ đồ thư sinh không một vết nhăn, tay cầm sổ thu chi, bước từng bước khoan thai về phía nhóm người Thiên Tuyệt Tông. Mỗi bước chân của anh đi qua, không gian xung quanh dường như đều cô đặc lại. "Lĩnh vực tuyệt đối" đang lặng lẽ lan tỏa, biến nơi đây thành lãnh địa mà chỉ có một vị vua duy nhất tồn tại.
"Vân Cơ, hôm nay ngươi lau sàn mất bao lâu?" Anh đột nhiên hỏi một câu không liên quan.
Vân Cơ ngẩn người, rồi nhanh chóng đáp: "Dạ thưa chủ quản, mất hai canh giờ. Phải dùng nước sương sớm trên đỉnh Tuyết Sơn mới sạch được ạ."
Thẩm Trường An gật đầu, lại quay sang Lão Tà: "Món gà của ngươi hôm nay nấu thế nào?"
Lão Tà gãi đầu, hừ một tiếng: "Nấu bằng tâm huyết đấy. Ta đã dùng cả Linh Hỏa tâm mạch để quay, đảm bảo da giòn thịt ngọt."
Thẩm Trường An cười nhạt, rồi quay lại nhìn Diệp Thanh đang run rẩy vì áp lực vô hình.
"Ngươi nghe thấy rồi đấy." Thẩm Trường An hạ giọng, âm thanh không lớn nhưng lại vang vọng như sấm nổ bên tai đối phương. "Hồ ly mà ngươi gọi là lẳng lơ kia, mỗi ngày đều tỉ mỉ lau từng phiến đá để khách hàng có nơi nghỉ ngơi sạch sẽ nhất. Ma đầu mà ngươi gọi là rác rưởi kia, mỗi ngày đều dày công nghiên cứu món ăn để mang lại sự hài lòng cho chúng sinh. Bọn họ làm việc chân chính, hưởng lương chân chính từ tay ta."
"Cửu Vĩ Thiên Hồ bị các ngươi đuổi tận giết tuyệt, Ma Quân bị các ngươi vây hãm không lối thoát. Khách sạn này thu nạp bọn họ, thì bọn họ chính là người của ta. Trong cái tam giới lục đạo này, chỉ có một mình Thẩm Trường An ta có quyền bắt nạt bọn họ. Ta có thể mắng bọn họ làm việc chậm, có thể trừ lương bọn họ vì tội làm hỏng bàn ghế, có thể bắt bọn họ đi rửa hố xí của thần thú nếu ta không vui…"
Ánh mắt anh sắc lẹm như kiếm quang, đâm thẳng vào tim Diệp Thanh: "… Nhưng loại sâu bọ như ngươi, lấy cái tư cách gì mà đòi 'định tội' người của ta?"
"Ngươi… ngươi dám nhục mạ Thiên Tuyệt Tông!" Diệp Thanh cố gắng vận động chân nguyên trong người, nhưng hắn kinh hoàng nhận ra khí hải của mình đã bị đóng băng hoàn toàn. Mọi thần thông, mọi tu vi mà hắn dày công khổ luyện bỗng dưng biến mất, như thể hắn chưa bao giờ là một tu sĩ.
"Thiên Tuyệt Tông thì sao?" Thẩm Trường An khẽ búng tay một cái.
"Rắc rắc!"
Hai cái chân của Diệp Thanh đồng thời khuỵu xuống, hắn quỳ rạp dưới mặt sàn bạch ngọc, mặt đập mạnh vào đúng cái dấu chân bùn đất mà chính hắn vừa mang vào.
"Tông chủ các ngươi chưa dạy ngươi đạo lý khi đi khách sạn sao?" Thẩm Trường An từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt lạnh lùng như nhìn một con kiến. "Vào đây, tiền của ngươi là thượng đế, nhưng cái mạng của ngươi thì nằm trong túi tiền của ta. Làm bẩn sàn nhà của lễ tân ta: Phạt một vạn linh thạch. Làm phiền đầu bếp ta nấu nướng: Phạt năm vạn linh thạch. Nhục mạ nhân viên của khách sạn Trường Sinh…"
Anh khựng lại, nụ cười "không chạm đến đáy mắt" quay trở lại trên khuôn mặt.
"… Tội này không phạt bằng tiền được. Lão Tà, trong kho còn cái bồn cầu nào cần cọ không?"
Lão Tà sướng rơn, nụ cười tàn nhẫn nở rộng trên mặt sẹo: "Có chứ chủ quán! Cái chuồng của con Thần Độc Cáp (cóc độc) phía sau vườn rau đang bốc mùi kinh khủng, Tiểu Hắc hôm qua còn vừa mới đi bậy vào đấy nữa!"
Diệp Thanh nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng: "Ngươi… ngươi không thể làm vậy! Ta là thiên tài của chính đạo, ngươi làm vậy là khơi mào chiến tranh giữa Trường Sinh Khách Sạn và vạn tông tông môn!"
Thẩm Trường An khẽ thở dài, cúi xuống nhặt bức Thiên Đạo Sắc Lệnh đang rơi dưới đất lên, rồi thản nhiên dùng nó để… lau vết mỡ gà trên bàn số năm mà đạo nhân lúc nãy vừa đánh rơi.
"Chiến tranh? Đừng nói là một cái Thiên Tuyệt Tông, ngay cả cái Thiên Đạo này nếu có dám quỵt tiền của ta, ta cũng sẽ siết nợ nó đến cùng."
Anh đứng thẳng người dậy, giọng nói uy nghiêm truyền khắp mọi ngóc ngách của khách sạn:
"Nhân viên của ta, cho dù là yêu là ma, cho dù tay có dính đầy máu hay thân mang trọng tội, nhưng chỉ cần họ còn đứng sau quầy lễ tân này, còn đứng trong bếp này, thì họ là trách nhiệm của ta. Ai dám chạm vào một sợi tóc của họ, chính là muốn phá hoại công việc làm ăn của ta. Mà phàm là kẻ cản trở ta kiếm tiền… đều phải chết, hoặc là sống còn nhục nhã hơn chết."
Vân Cơ đứng đằng sau, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng bỗng hơi nhòe đi một chút. Nàng sống hàng ngàn năm, là công chúa yêu tộc bị người người ghẻ lạnh, là hồ ly tinh bị giới tu hành phỉ nhổ. Chưa bao giờ có một ai đứng ra, dùng cái dáng vẻ "vô sỉ" và tham tiền kia để nói rằng: "Ta bảo vệ ngươi".
Lão Tà thì lầm bầm gì đó, cố quay mặt đi hướng khác để không ai thấy khóe mắt đỏ hoe của một vị Ma Quân từng đồ sát vạn người. Lão gãi đầu gãi tai, cuối cùng lại hét lên với đám đồ đệ của Diệp Thanh đang run rẩy ở cửa:
"Nhìn cái gì mà nhìn! Mau cút vào khu vệ sinh! Từ nay đến cuối đời, đứa nào cọ không sạch một hạt bụi là đừng hòng thoát khỏi tay lão tử!"
Đám đệ tử Thiên Tuyệt Tông bị uy áp của Lĩnh Vực Tuyệt Đối ép đến mức không dám phản kháng, chỉ đành mếu máo dắt tay nhau theo sau Lão Tà hướng về phía sau khách sạn. Diệp Thanh – thiên tài vạn năm có một – lúc này cũng như một con gà rũ lông, bị Tiểu Hắc ngậm vạt áo lôi xềnh xệch đi.
Sảnh khách sạn trở lại yên tĩnh. Các vị khách xung quanh lúc này mới dám thở phào, đồng thời trong lòng đều tự nhủ: Từ nay về sau, cho dù có đói chết, hay có bị cướp sạch, cũng tuyệt đối không được nói lời thiếu tôn trọng với cô nàng lễ tân hay lão đầu bếp tạp dề hồng kia. Chủ khách sạn này… không phải là người, mà là một kẻ bao che nhân viên đến mức cực đoan!
Thẩm Trường An quay lại ghế xích đu, nhấp một ngụm trà linh tuyền cho nhuận giọng.
"Chủ quản…" Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới, lần này nàng không cầm khăn lau nữa mà đích thân bóp vai cho anh. Giọng nàng mềm mỏng như nước: "Lần sau… đừng làm mấy chuyện nguy hiểm đó nữa. Thiên Tuyệt Tông thực sự rất phiền phức."
Thẩm Trường An lim dim mắt tận hưởng đôi bàn tay mềm mại của đệ nhất mỹ nhân yêu tộc, giọng lè nhè: "Phiền phức cái gì? Ta vừa tính rồi, bắt bọn họ lao động khổ sai sẽ tiết kiệm được cho chúng ta khoảng mười vạn linh thạch chi phí thuê nhân công dọn vệ sinh mỗi năm. Chưa kể, nếu Thiên Tuyệt Tông muốn chuộc người, cái giá sẽ không dưới một triệu linh thạch thượng phẩm."
Anh cười một cách đầy gian xảo: "Ta bảo vệ các ngươi là thật, nhưng tận dụng cơ hội kiếm lời cũng là thật. Làm chủ thì phải biết tối ưu hóa nguồn lực, Vân Cơ à."
Vân Cơ bật cười, một nụ cười rạng rỡ và chân thành nhất từ trước đến nay. Nàng biết anh đang cố tình nói thế để che giấu sự quan tâm, nhưng cái tính cách tham tiền này… đôi khi cũng đáng yêu thật.
"Đúng rồi, chủ quản." Vân Cơ bỗng nhớ ra điều gì đó. "Cái bức sắc lệnh lúc nãy anh dùng lau mỡ gà… hình như là linh bảo cấp Thiên. Anh lau xong có thấy tiếc không?"
Thẩm Trường An giật nảy mình, mở bừng mắt nhìn cái "giẻ lau" đang vo tròn trên bàn. Anh lập tức bật dậy, kêu thảm thiết:
"Trời ơi! Linh bảo cấp Thiên! Ta quên mất! Mau mang nó đi giặt sạch, ép khô rồi bán đấu giá cho Thương hội của Kim Bất Hoán! Hỏng một góc thôi là ta mất vài chục vạn linh thạch rồi!"
Cảnh tượng lãng mạn vừa mới nhen nhóm lập tức tan biến. Thẩm Trường An cuống cuồng chạy lại bàn, lóng ngóng nhặt bức sắc lệnh quý giá lên trong sự ngơ ngác của toàn bộ khách khứa.
Từ khu chuồng trại phía sau, tiếng la hét thảm thiết của Diệp Thanh và tiếng cười sảng khoái của Lão Tà vọng lên. Tiểu Hắc thì vừa sủa vừa chạy vòng quanh vườn rau, đuổi theo một con thỏ linh thạch.
Trong cái góc không gian hỗn loạn và đầy rẫy nguy hiểm của Phù Thế Linh Giới này, khách sạn Trường Sinh vẫn lơ lửng như một ốc đảo kỳ lạ. Nơi đây có một chủ quản tham tiền và bao che vô tội vạ, có những nhân viên từng là kẻ thù của cả thế giới, và có những quy tắc không ai dám phá bỏ.
Bởi vì tất cả đều biết, một khi bước vào cánh cửa đó, bất luận bạn là Tiên nhân hay Phàm nhân, quy tắc duy nhất cần ghi nhớ là: Đừng bao giờ làm hỏng đồ, đừng bao giờ quỵt nợ, và tuyệt đối… đừng động vào người của Thẩm Trường An.
Ánh hoàng hôn ảo diệu của Vực Số 0 buông xuống, dát một lớp vàng lên mái ngói của khách sạn. Thẩm Trường An lại ngồi xuống ghế, tiếp tục với chiếc bàn tính ngọc đế quang của mình. Tiếng lạch cạch lại vang lên đều đặn, hòa cùng mùi thức ăn thơm nồng của Lão Tà, tạo nên một bản nhạc hòa bình nhất trong cái giới tu tiên đẫm máu này.
"Vân Cơ, bảo Lão Tà tối nay thêm đùi gà cho mọi người. Tiền… cứ ghi nợ vào tài khoản của Thiên Tuyệt Tông!"
"Rõ, chủ quản!"
Tiếng đáp vang dội, chan chứa niềm vui của những kẻ đã tìm thấy một bến đỗ thực sự cho cuộc đời lang bạt. Một đêm yên bình khác lại bắt đầu tại khách sạn Trường Sinh – nơi mà ngay cả Tiên nhân cũng phải dừng bước cúi đầu.