Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 99: ** Hệ thống cảnh báo: Thiên Đạo xuất hiện lỗi
**Chương 99: Hệ thống cảnh báo: Thiên Đạo xuất hiện lỗi**
Ánh ban mai của Vực Số 0 luôn có một màu tím nhạt đặc trưng, nhưng hôm nay, bầu trời lại hiện ra những quầng sáng loang lổ như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước. Thẩm Trường An nằm trên chiếc ghế xích đu làm từ gỗ ngàn năm, tay cầm một ly "Trà sữa Linh hoàn" có trân châu làm từ tiên đan hạ phẩm, mắt lim dim hưởng thụ.
"Lạch cạch… lạch cạch…"
Tiếng bàn tính ngọc đế quang vẫn vang lên đều đặn. Đối với Thẩm Trường An, không có tiếng nhạc nào êm tai hơn tiếng tiền chảy vào túi. Sau đợt "vặt lông" định kỳ của Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán vào chiều qua, doanh thu của Khách sạn Trường Sinh lại chạm tới một đỉnh cao mới.
"Chủ quản, hôm nay hình như có gì đó không đúng."
Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới, trên tay cầm một chiếc khăn lông trắng tuyết. Nàng tỉ mỉ lau đi một hạt bụi vô hình trên quầy lễ tân, đôi mày liễu hơi nhíu lại. Đôi tai hồ ly trên đầu nàng khẽ động đậy, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu của một người mắc bệnh sạch sẽ kinh niên.
Thẩm Trường An không mở mắt, lười biếng đáp: "Lại có ai vứt rác bừa bãi sao? Cứ theo quy định cũ, phạt mười vạn linh thạch, không có tiền thì tống vào bếp cho Lão Tà sai bảo."
"Không phải rác, thưa chủ quản," Vân Cơ chỉ tay ra phía cửa sổ lớn nhìn thẳng ra quảng trường trước khách sạn. "Ngài nhìn kìa, 'kết cấu' của bầu trời hình như đang bị… bong tróc."
Thẩm Trường An lúc này mới hé mắt ra nhìn. Quả nhiên, phía xa xa bên ngoài phạm vi của khách sạn, không gian đang xuất hiện những vết rạn nứt kỳ quái. Chúng không giống như những khe nứt không gian do đại năng tu sĩ xé rách, mà giống như những điểm ảnh (pixel) bị lỗi trên một màn hình máy tính cũ. Một mảng trời xanh bỗng nhiên biến thành những ô vuông trắng đen đan xen, rồi lại nhấp nháy liên tục trước khi trở lại bình thường.
Đúng lúc đó, trong đầu Thẩm Trường An vang lên một tiếng "Ting" khô khốc, vốn dĩ rất quen thuộc nhưng lần này lại mang theo âm điệu dồn dập, chói tai.
[Cảnh báo! Cảnh báo!]
[Hệ thống phát hiện lỗi logic tại Phân khu Thiên Đạo 001.]
[Tệp tin "Quy tắc Vật lý" đang bị hỏng.]
[Trạng thái thế giới: Unstable (Không ổn định).]
[Yêu cầu Quản lý Khách sạn thực hiện biện pháp duy trì trật tự nội bộ.]
Thẩm Trường An ngồi bật dậy, ly trà sữa suýt nữa thì đổ lên bộ đồ thư sinh phẳng phiu. Anh dụi mắt, nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển ảo chỉ mình anh thấy. Hàng loạt dòng code màu đỏ tươi đang nhảy múa điên cuồng, che lấp cả thanh doanh thu mà anh yêu quý nhất.
"Cái gì mà lỗi logic? Thiên Đạo mà cũng bị lỗi phần mềm à?" Anh lẩm bẩm, mặt bắt đầu biến sắc.
Cùng lúc đó, dưới sảnh chính, một nhóm tu sĩ đang ngồi ăn "Buffet sáng Tiên gia" bỗng nhiên xôn xao. Một vị lão giả tu vi Nguyên Anh đang cầm bát cháo linh gạo, bỗng nhiên chiếc bát lơ lửng rồi… xuyên qua bàn, rơi xuống đất mà không hề vỡ, cũng không phát ra tiếng động.
Lão giả ngây người: "Cái này… định luật vạn vật hấp dẫn đi đâu rồi? Hay là vị đạo hữu nào đang thi triển ảo thuật trêu chọc lão phu?"
Ở một bàn khác, Kiếm Tiên Say Khướt Lý Bạch (phiên bản Phù Thế Linh Giới) đang nâng vò rượu "Trường Sinh Tửu" định uống, thì bỗng nhiên rượu trong vò không chảy ra, dù ông đã dốc ngược vò xuống. Một giây sau, toàn bộ rượu biến thành một khối băng hình lưỡi liềm ngay giữa không trung, rồi bỗng chốc bốc cháy hừng hực bằng ngọn lửa màu xanh lam.
"Lạ thật… Rượu hôm nay của tiểu tử Trường An bốc lửa theo nghĩa đen à?" Lý Bạch cười khà khà, định vươn tay chộp lấy ngọn lửa, nhưng Thẩm Trường An đã kịp quát lên.
"Đừng động vào!"
Thẩm Trường An bước nhanh xuống cầu thang, tay vẫn cầm chiếc bàn tính. Anh nhận ra sự việc nghiêm trọng hơn mình tưởng. Lĩnh vực tuyệt đối của khách sạn đang phải gồng mình để duy trì các quy tắc cơ bản bên trong khuôn viên, chống lại sự sụp đổ của thế giới bên ngoài.
"Vân Cơ! Đóng tất cả cửa sổ lại, bật chế độ 'Cách ly thực tại'! Thông báo cho tất cả khách hàng: Khách sạn bước vào trạng thái bảo trì khẩn cấp, mọi hành vi rời khỏi khách sạn trong vòng 10 phút tới sẽ bị coi là tự sát!"
Vân Cơ giật mình, sắc mặt nghiêm nghị lại, mị thuật thu liễm, nàng hóa thành một vệt sáng trắng lao về phía các cửa đại điện. "Vâng, chủ quản!"
Lúc này, từ phía nhà bếp, Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) chạy xộc ra, tay vẫn cầm một cái muôi lớn bốc khói nghi ngút. Mặt lão xám ngoét, vệt sẹo trên mặt giật giật: "Tiểu Thẩm! Không xong rồi! Lò thần hỏa của ta vừa nãy bỗng nhiên biến thành một đống tuyết lạnh buốt, còn con lợn linh rừng ta đang mổ… nó bỗng nhiên mọc cánh bay lên rồi nổ tung thành một đám hoa đào!"
"Nấu nướng cái gì tầm này nữa, Lão Tà! Mang toàn bộ trận pháp hộ trì ra đây!" Thẩm Trường An quát, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào thông báo của hệ thống.
[Cập nhật trạng thái: Độ trễ (Ping) của Thiên Đạo tăng cao.]
[Cơ chế nhân quả đang bị đảo lộn. Hành vi 'Uống nước' có thể dẫn đến kết quả 'Cháy tóc'.]
[Dự kiến: Trong vòng 300 giây nữa, vùng không gian xung quanh khách sạn sẽ bước vào trạng thái 'Zero-Logic'.]
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía chân trời. Những người đang đứng ở sảnh nhìn qua khe cửa chưa kịp đóng hết đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Ngọn núi Linh Sơn phía xa – vốn là thánh địa của một tông môn lớn – bỗng nhiên lộn ngược lại. Đỉnh núi cắm thẳng vào mây xanh, trong khi mây xanh bỗng hóa thành nước biển đổ ào ạt xuống khe vực.
Không gian bên ngoài khách sạn bắt đầu vỡ vụn từng mảng. Những đoạn văn tự vàng óng – vốn là pháp tắc của Thiên Đạo – hiện ra, nhưng chúng không còn hoàn chỉnh mà bị khuyết thiếu, mờ ảo, giống như những dòng chữ bị xóa dở trên một tấm bảng đen.
Trong sảnh khách sạn, hàng trăm tu sĩ bắt đầu hoảng loạn.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đại kiếp nạn đến rồi sao?"
"Trời sập rồi! Mau chạy ra ngoài!"
"Chạy đi đâu? Ngươi không thấy bên ngoài đang biến thành cái gì à? Nhìn kìa, Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Tuyệt Tông vừa lao ra ngoài, giờ thân xác ông ấy đang biến thành một cây bắp cải rồi!"
Đám đông nghe thấy thế, nhìn ra ngoài thì quả nhiên thấy một cây bắp cải khổng lồ đang lơ lửng giữa hư không, khoác trên mình bộ đạo bào vàng rực rỡ. Cảnh tượng vừa kinh dị vừa buồn cười này khiến không ai dám bước chân ra khỏi ngưỡng cửa khách sạn thêm một li nào nữa.
"Yên lặng!"
Thẩm Trường An quát to một tiếng, thanh âm mang theo sức mạnh của "Lĩnh vực tuyệt đối", ngay lập tức trấn áp toàn bộ sự ồn ào. Anh đứng trên bục cao, tay gõ nhẹ bàn tính:
"Mọi người nghe rõ đây. Hiện tại Thiên Đạo đang bảo trì không định kỳ. Đây là lỗi kỹ thuật của vũ trụ, không phải do khách sạn chúng tôi. Tuy nhiên, khách sạn Trường Sinh cam kết bảo vệ an toàn tính mạng cho mọi khách hàng đang lưu trú."
Anh dừng lại một chút, nụ cười "thương hiệu" dù hơi méo mó nhưng vẫn hiện ra: "Vì chi phí vận hành 'Màng bọc thực tại' cực kỳ đắt đỏ, nên kể từ giây phút này, mỗi người trong các vị sẽ phải trả thêm 'Phí bảo hiểm thiên tai' là 5.000 linh thạch mỗi giờ. Ai không có tiền thì có thể trả bằng pháp bảo, công pháp hoặc nội đan thú. Đừng cãi, giữ mạng là quan trọng nhất!"
Dưới sảnh, đám tu sĩ méo mặt. Đúng là Thẩm Trường An, trời sập đến nơi vẫn không quên vặt tiền! Nhưng nhìn thấy thực tại bên ngoài đang tan biến, ai nấy đều run rẩy rút túi trữ vật ra.
Lúc này, một bóng đen nhỏ bé chen qua đám đông, đó là Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ đeo chuông vàng bình thường vốn hay lười biếng, giờ đây lông dựng đứng, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực. Nó gầm gừ nhìn về phía cửa chính.
"Gừ… Gừ…"
"Tiểu Hắc, có chuyện gì?" Thẩm Trường An hạ giọng hỏi.
Tiểu Hắc bỗng nhiên sủa vang một tiếng lớn, thân hình nó phình to ra trong nháy mắt, vảy lân màu đen tuyền phủ đầy cơ thể, bốn chân rực lửa đen. Nó hiện nguyên hình là Hắc Kỳ Lân, khí thế thượng cổ trấn áp cả căn phòng.
Từ trong hư không hư ảo bên ngoài, một khe nứt đen ngòm xuất hiện ngay sát rào chắn của khách sạn. Một bàn tay khô khéo, gầy guộc vươn ra, cố gắng bám vào "cạnh" của thực tại nơi khách sạn đang tồn tại.
"Cứu… cứu lão phu…"
Đó là tiếng nói của Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão của Nhân giới. Nhưng vị đệ nhất cao thủ lúc này không còn vẻ đạo mạo thường ngày. Một nửa người lão vẫn là hình dáng tu sĩ, nhưng một nửa người khác đã biến thành những khối pha lê lấp lánh đang tan rã thành cát bụi.
Mặc Vô Đạo cố gắng chui vào phạm vi của khách sạn. Nhưng khi lão vừa chạm vào ranh giới "Lĩnh vực tuyệt đối", một luồng điện tín màu đỏ từ hệ thống bắn thẳng ra.
[Cảnh báo: Phát hiện virus dữ liệu xâm nhập!]
[Khách hàng Mặc Vô Đạo đang mang theo 'Dấu vết lỗi'.]
[Từ chối nhập cảnh. Có nguy cơ lây nhiễm lỗi cho Khách sạn.]
"Khoan đã!" Thẩm Trường An hô lên, nhưng đã muộn.
Lực lượng của hệ thống đẩy Mặc Vô Đạo văng ra ngoài. Mặc Vô Đạo gào thét: "Thẩm Trường An! Ta đưa toàn bộ bảo tàng của Thiên Tuyệt Tông cho ngươi! Cho ta vào! Thế giới này đang chết! Mọi thứ đều là giả! Tất cả đều là giả!"
"Ầm!"
Một khối không gian từ phía trên rơi xuống như một tấm kính vỡ, cắt đứt lời nói của Mặc Vô Đạo. Vị trưởng lão biến mất trong làn khói xám xịt của sự hỗn mang.
Thẩm Trường An rùng mình. Anh nhìn vào bảng điều khiển.
[Chỉ số ổn định thực tại: 12%… 11%…]
[Thông báo hệ thống: 'Phòng Quản lý Vũ trụ' đã phát hiện lỗi nghiêm trọng. Tiến hành khởi động quy trình 'Reset' trong vòng 24 giờ.]
Thẩm Trường An cảm thấy mồ hôi lạnh thấm ướt lưng. Reset? Nếu cả thế giới này bị reset, thì khách sạn của anh, những nhân viên này, và ngay cả chính anh – một "tập tin lạ" được chèn vào từ thế giới khác – liệu có còn tồn tại không?
Vân Cơ đứng bên cạnh anh, tay nàng run run nắm lấy vạt áo anh. Dù là Cửu Vĩ Thiên Hồ mạnh mẽ, trước sự tan biến của cả vũ trụ, nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ sợ hãi.
"Chủ quản… chúng ta sẽ tan biến sao?"
Thẩm Trường An nhìn lướt qua Lão Tà đang cầm muôi đứng bảo vệ trước cửa, nhìn Tiểu Hắc đang gầm thét ngăn chặn những mã lỗi xâm nhập, nhìn những vị khách đang nhìn anh như nhìn vào phao cứu sinh cuối cùng.
Anh nghiến răng, gõ mạnh chiếc bàn tính một cái "Cạch".
"Tan biến cái con khỉ! Ta còn chưa thu đủ tiền phòng của đám Tiên đế, ta còn chưa mở chi nhánh ở Ma giới. Muốn reset công lao của ta? Có hỏi qua bàn tính của Thẩm mỗ chưa?"
Anh lập tức mở menu nâng cấp hệ thống, thứ mà anh đã tích lũy hàng triệu Điểm Công Đức bấy lâu nay nhưng chưa dám dùng vì quá đắt đỏ.
[Mục: Công trình cấp SSS – 'Trụ sở thực tại vĩnh cửu']
[Giá: 9.999.999 Điểm Công Đức]
[Mô tả: Biến khách sạn thành một 'Tệp tin độc lập', không chịu sự chi phối của Thiên Đạo hay các cuộc reset máy chủ.]
"Xác nhận mua!" Thẩm Trường An thầm hét lên trong lòng.
Hệ thống lập tức phản hồi:
[Điểm Công Đức không đủ. Bạn còn thiếu 1.200.000 điểm.]
Mắt Thẩm Trường An vằn lên tia máu. Anh quay xuống nhìn đám tu sĩ bên dưới, gào lên: "Tất cả nghe đây! Ai muốn sống thì nộp hết sạch sành sanh linh thạch, bảo vật, công pháp ra ngay lập tức! Mỗi người đóng góp sẽ được quy đổi thành 'Cổ phần cứu thế'! Nếu trong vòng một canh giờ nữa ta không gom đủ số tiền này, tất cả chúng ta sẽ biến thành một đám mã lỗi trong sọt rác của vũ trụ!"
Kim Bất Hoán đang núp dưới gầm bàn cũng bò ra, run rẩy dâng lên chiếc nhẫn trữ vật rực rỡ nhất: "Thẩm ca! Toàn bộ tiền vốn kinh doanh của thương hội nhà em đây! Đừng để em biến thành bắp cải!"
Lý Bạch ném vò rượu xuống đất, tháo thanh kiếm cũ kỹ ra: "Tiểu tử, thanh kiếm này mang theo một phần tư kiếm ý của cả đời ta, đủ công đức không?"
Lão Tà không nói lời nào, lão chặt một ngón tay mình ném vào quầy lễ tân – nơi có chiếc hộp thu thập công đức. "Độc công vạn năm của lão phu, đổi lấy mạng sống cho bọn nhỏ trong này!"
Hệ thống của Thẩm Trường An liên tục vang lên tiếng báo hiệu:
[Thu thập 50.000 điểm…]
[Thu thập 200.000 điểm…]
[Thu thập 800.000 điểm…]
Bên ngoài, thực tại đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn một màn đêm xám xịt và những dải ruy băng ký tự kỳ quái lướt qua. Khách sạn Trường Sinh hiện giờ như một chiếc thuyền nhỏ lạc lõng giữa cơn bão của hư vô. Sàn nhà bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cột gỗ vốn kiên cố bắt đầu nứt ra những kẽ hở đầy ánh sáng trắng.
[Cảnh báo! Kết cấu khách sạn đang bị phá hủy bởi sự vỡ vụn của Thiên Đạo.]
[Đếm ngược Reset: 10, 9, 8…]
Thẩm Trường An đứng giữa sảnh, hai tay cầm chặt bàn tính, đôi mắt sáng rực như đuốc.
[Đếm ngược: 3…]
"Đủ chưa hả cái hệ thống chết tiệt kia?!" Anh hét lên.
[Ting! Điểm Công Đức đạt ngưỡng 10.000.000.]
[Kích hoạt: Trụ sở thực tại vĩnh cửu!]
Một luồng sáng vàng kim từ tâm khách sạn bùng nổ, rực rỡ hơn bất kỳ mặt trời nào từng tồn tại trong Phù Thế Linh Giới. Luồng sáng ấy lan tỏa ra, cứng cáp và vững chãi, hóa thành một cái kén bao bọc lấy toàn bộ ngôi nhà.
Khi luồng sáng tản đi, bên ngoài không còn là trời xanh mây trắng, cũng không còn núi non trùng điệp. Chỉ có một bóng tối tuyệt đối của "Cõi không xác định". Thế giới cũ đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Bên trong khách sạn, không gian vẫn yên tĩnh lạ thường. Mọi người đều đứng sững sờ, tim đập thình thịch. Thẩm Trường An gục xuống ghế, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập.
Anh nhìn vào bảng điều khiển.
[Trạng thái: Đang chờ máy chủ mới (Searching for new world…)]
[Hiện tại Khách sạn Trường Sinh là thực thể duy nhất còn tồn tại trong khu vực này.]
Vân Cơ tiến lại gần, khẽ chạm vào vai anh: "Chúng ta… còn sống?"
Thẩm Trường An ngẩng đầu lên, nhìn ra cửa sổ đen kịt bên ngoài, rồi lại nhìn đống tài sản quý giá vừa thu được chất đống giữa sảnh. Anh nở một nụ cười cực kỳ chuyên nghiệp, lau đi giọt mồ hôi trên trán:
"Còn sống. Và các đạo hữu, tin mừng là hiện giờ chúng ta là khách sạn duy nhất trong vũ trụ. Tin buồn là… vì thế giới đã biến mất, nên giá các dịch vụ sắp tới sẽ có sự 'điều chỉnh nhẹ' để phù hợp với tình hình lạm phát của hư không."
Toàn bộ tu sĩ trong sảnh lúc này chỉ biết dở khóc dở cười. Thiên Đạo sụp đổ rồi, vậy mà con người này vẫn nghĩ đến chuyện tăng giá!
Nhưng sâu trong đôi mắt của Thẩm Trường An, có một sự trầm mặc chưa từng thấy. Anh nhìn thanh trạng thái: *Máy chủ mới dự kiến khởi tạo sau 49 ngày.*
Bí mật về khách sạn Trường Sinh, về lý do anh được chọn làm Quản gia giữa sự diệt thế này, cuối cùng cũng đã bắt đầu lộ ra những vết tích đầu tiên. Trận chiến với Mặc Vô Đạo và Đại Kiếp Nạn hóa ra chỉ là phần nổi của tảng băng trôi mang tên "Cấp cứu Thiên Đạo".
Bên ngoài cửa sổ, trong bóng tối của hư vô, một luồng ánh sáng lạ lẫm vừa loé lên. Khách sạn Trường Sinh – ốc đảo thực tại duy nhất còn sót lại – đang chuẩn bị bước vào một chương mới, nơi khách hàng có lẽ không còn là Tiên nhân nữa, mà là những thực thể đến từ những thế giới sắp được kiến tạo.
"Lão Tà! Đun nước!" Thẩm Trường An đứng dậy, giọng dõng dạc. "Dù trời sập hay thế giới bị reset, khách sạn Trường Sinh vẫn mở cửa phục vụ. Vân Cơ, chuẩn bị thực đơn cho thực khách hư không. Chúng ta phải chuẩn bị… cho một kỳ nghỉ dài ngày nhất lịch sử!"
Ánh đèn của khách sạn thắp sáng lên giữa bóng tối mênh mang, đánh dấu một kỷ nguyên mới – nơi mà ngay cả sự khởi đầu và kết thúc của vũ trụ, cũng chỉ là một hạng mục trong sổ thu chi của Thẩm Trường An.