Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 101: ** Dịch vụ \”Trú ẩn an toàn\”
**CHƯƠNG 101: DỊCH VỤ "TRÚ ẨN AN TOÀN"**
Bên ngoài cửa sổ của Khách sạn Trường Sinh, thế giới như một bức tranh mực tàu bị đổ thêm nước, nhòe nhoẹt và hỗn loạn. Hư không vỡ vụn từng mảng lớn, để lộ ra những khoảng đen ngòm có thể nuốt chửng cả ý thức của một Đại Thừa kỳ tu sĩ. Những sợi tơ vàng của Thiên Đạo cũ đang đứt gãy, kêu lên những tiếng kẽo kẹt chói tai, trong khi những mầm mống của Thiên Đạo 2.0 bắt đầu vặn xoắn, kiến tạo lại trật tự mới từ đống đổ nát.
Trong cái bối cảnh diệt thế đầy bi tráng ấy, Khách sạn Trường Sinh vẫn lơ lửng, tỏa ra một vầng hào quang màu hổ phách ấm áp và… có mùi thơm của mì tôm hảo hạng.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương đỏ, tay trái chống cằm, tay phải gảy bàn tính bằng ngọc đế quang nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Tiếng "lạch cạch" giòn giã của những hạt ngọc va vào nhau dường như là âm thanh duy nhất giữ cho nhịp điệu của thực tại không bị tan biến.
— [Thông báo: Hệ thống đang đồng bộ hóa dữ liệu Thiên Đạo 2.0…]
— [Cảnh báo: Áp suất không gian bên ngoài vượt ngưỡng 900.000 lần mức bình thường. Độ nguy hiểm: Tuyệt chủng.]
— [Khuyến nghị: Tăng cường các biện pháp thu phí bảo trì để bù đắp tiêu hao linh khí của khách sạn.]
Thẩm Trường An nhìn dòng thông báo đỏ rực trên màn hình ảo, khóe môi khẽ cong lên một độ cong vừa vặn. Anh thở dài, điệu bộ đầy vẻ "than ngắn thở dài" nhưng ánh mắt lại lấp lánh như hai thỏi vàng ròng.
"Lão Tà, chuẩn bị nồi lẩu lớn nhất đi. Thêm nhiều ớt, thêm cả nhục quế vạn năm và tro cốt của tên Ma Thần vừa rồi vào."
Từ dưới bếp, một giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền vọng lên, kèm theo đó là tiếng dao phay chém xuống thớt "phầm phập":
"Chủ nhân, tro cốt Ma Thần tuy đậm vị nhưng tính hàn quá nặng, lão phu đã dùng thêm mật rồng lửa để trung hòa. Mà này… ông đây là một Ma Quân, không phải kẻ chuyên nấu lẩu cho một đám sâu kiến đang chạy nạn!"
Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói: "Hết quý này tôi sẽ cân nhắc giảm cho ông hai mươi năm tiền nợ."
"Hỏa hầu đã chuẩn bị xong! Gia vị tuyệt hảo! Đảm bảo khách ăn xong sẽ thấy luân hồi hiện ra trước mắt!" Lão Tà trả lời với tốc độ ánh sáng, tiếng mài dao càng thêm phấn khởi.
Cùng lúc đó, Vân Cơ trong bộ sườn xám thêu hình cửu vĩ hồ tinh tế bước lại gần. Cô cầm một chiếc khăn tay nhỏ, cẩn thận lau đi một vệt mờ tưởng như không tồn tại trên mặt quầy lễ tân. Đôi mắt phượng của cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hàng ngàn tia sáng đủ màu — là phi kiếm, là pháp bảo của các đại năng tu tiên — đang điên cuồng lao về phía khách sạn như thiêu thân lao vào lửa.
"Chủ nhân, bọn họ tới rồi." Vân Cơ hừ lạnh, giọng nói đầy vẻ khinh khỉnh của một kẻ có "hộ khẩu" thường trú trong vùng an toàn. "Một lũ tham sống sợ chết, lúc thường thì hô hào nghịch thiên cải mệnh, đến lúc Thiên Đạo thật sự muốn thay mới thì lại chen nhau tìm đường sống."
Thẩm Trường An đẩy nhẹ chiếc bàn tính, đứng dậy phủi phủi tà áo thư sinh sạch sẽ. "Vân Cơ, em sai rồi. Trong mắt ta, họ không phải lũ tham sống sợ chết. Họ là những 'khối tài sản di động' đang cần được bảo hiểm."
Anh liếc nhìn ra cửa, nơi Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ nhắn — đang ngồi chồm hổm, cái đuôi ngoáy tít nhưng đôi mắt lại hiện lên hình ảnh của những chòm sao đang sụp đổ.
"Tiểu Hắc, sủa một tiếng báo hiệu đi. Khách đến thì phải đón cho nồng nhiệt."
"Gâu!"
Tiếng sủa của Tiểu Hắc vốn dĩ nhỏ bé, nhưng khi truyền ra ngoài, nó hóa thành một đợt sóng âm thần thánh, chấn nát áp suất không gian đang đè ép quanh khách sạn, tạo ra một con đường mòn bằng ánh sáng trải dài ra giữa hư không.
Chỉ trong tích tắc, hàng trăm bóng người hạ cánh xuống thềm đá của khách sạn. Những người này, nếu là ngày thường, đều là những nhân vật mà mỗi bước chân có thể làm rung chuyển cả một châu. Có Thái Thượng trưởng lão của danh môn chính phái, có giáo chủ Ma đạo tàn bạo, có cả những yêu vương trấn thủ một phương. Nhưng lúc này, áo quần bọn họ rách nát, mặt mũi tái mét, hơi thở dồn dập vì sợ hãi.
Đi đầu là Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán. Gã béo này vốn có nhiều bảo vật nhất, nên cũng là kẻ nhanh chân nhất. Gã lao thẳng vào sảnh, tay ôm chặt một chiếc túi trữ vật vàng chóe, vừa thở hổn hển vừa hét:
"Thẩm đại ca! Thẩm đại gia! Cho ta một phòng! Phòng nào cũng được! Cho dù là chuồng chó của Tiểu Hắc đại ca ta cũng ở!"
Tiểu Hắc nghe vậy liền nhe răng gầm gừ một tiếng, Kim Bất Hoán lập tức quỳ sụp xuống, tát mình một cái: "Ta sai rồi! Ta là chó! Ta chỉ cầu một chỗ đứng trong sảnh thôi!"
Đám đông phía sau cũng ùa vào, tiếng huyên náo lập tức bùng nổ:
"Chủ khách sạn, ta có một tòa linh quặng ở phía Nam, chỉ cầu một tấm vé vào cửa!"
"Ta có nữ đệ tử xinh đẹp nhất môn phái, nguyện gán nợ cho khách sạn!"
"Câm miệng! Trong lúc này thì mỹ nhân có ích gì? Ta có Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan!"
Thẩm Trường An vẫn đứng yên, nụ cười trên môi anh càng lúc càng hiền hòa, nhưng hơi thở tỏa ra lại khiến cả sảnh khách sạn lạnh ngắt. Anh giơ một ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng. Toàn bộ các đại năng, những kẻ có thể dời non lấp bể, lập tức im bặt như những đứa trẻ tiểu học gặp hiệu trưởng.
"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh trong thời khắc 'thế giới tái khởi động' này." Thẩm Trường An chậm rãi nói, giọng điệu du dương như đang ngâm thơ. "Khách sạn chúng tôi luôn phục vụ với tiêu chí: Mọi chúng sinh đều bình đẳng… trước đồng tiền."
Anh chỉ tay vào một bảng thông báo lớn vừa hiện ra bằng ánh sáng ma pháp giữa sảnh:
**THÔNG BÁO DỊCH VỤ ĐẶC BIỆT: "TRÚ ẨN AN TOÀN"**
* **Giá vé vào cửa:** 1.000.000 Linh thạch thượng phẩm (Hoặc tài sản có giá trị tương đương).
* **Giá phòng nghỉ qua đêm (Phòng phổ thông):** 500.000 Linh thạch thượng phẩm/giờ.
* **Phí bảo trì dịch vụ:** 10% tổng tài sản mỗi giờ.
* **Lưu ý:** Giá trên đã được điều chỉnh tăng 100 lần so với ngày thường để phù hợp với độ nguy hiểm của thiên tai.
Cả sảnh lặng đi trong giây lát, sau đó là những tiếng hít khí lạnh "hít hà" vang lên liên tục.
"Tăng… tăng gấp 100 lần?!" Một lão giả tóc trắng xóa, là chưởng môn của Thanh Vân Kiếm Phái, lắp bắp nói. "Thẩm quản lý, điều này… điều này có phải quá đáng lắm không? Một giờ ở đây bằng cả nghìn năm tích lũy của một tiểu môn phái!"
Thẩm Trường An nhướn mày, tay lật một trang trong cuốn sổ thu chi: "Trần chưởng môn, nếu tôi nhớ không lầm, Thanh Vân Kiếm Phái của ông có một cái hồ linh khí nằm trên đỉnh núi, hàng năm thu lợi không ít. Bây giờ cái hồ đó chắc đã thành tro bụi rồi nhỉ? Tiền chết không mang theo được, nhưng linh thạch đưa cho tôi thì có thể đổi lấy việc ông được nhìn thấy mặt trời của ngày mai. Ông chọn cái nào?"
"Nhưng…"
"Không có nhưng nhị gì hết." Vân Cơ bước ra, đôi đuôi cáo ẩn hiện sau lưng tỏa ra mị khí nhưng lại đầy sát cơ. "Ai không muốn thanh toán thì mời ra ngoài. Tiểu Hắc đang đói, có thể giúp các vị 'hóa đạo' nhanh hơn đấy."
Tiểu Hắc lập tức sủa một tiếng phối hợp, thân hình nhỏ nhắn khẽ rung lên, lộ ra cái bóng to lớn như một ngọn núi đen ngòm che phủ cả bầu trời hư không phía sau khách sạn. Áp lực của Thần thú Thượng cổ khiến tất cả những kẻ đang đứng đó cảm thấy đầu gối nhũn ra.
Kim Bất Hoán là kẻ phản ứng nhanh nhất. Gã lập tức ném cái túi trữ vật lên quầy. "Ta trả! Ta trả trước 10 ngày! Thẩm đại ca, cho ta một cái ghế VIP, gần chỗ Lão Tà cũng được, để ta còn ngửi mùi thức ăn cho đỡ sợ!"
Thẩm Trường An hài lòng gật đầu, ngón tay gảy bàn tính lạch cạch: "Cộng thêm phí dịch vụ ưu tiên, tổng cộng 20 triệu linh thạch thượng phẩm. Mời Nhị thiếu gia vào trong. Vân Cơ, dẫn khách vào chỗ ngồi."
Có người dẫn đầu, đám đông lập tức phát cuồng. Sự tiếc rẻ tài sản nhanh chóng bị nỗi sợ cái chết đè bẹp. Những túi trữ vật, những thanh thần binh, những bí kíp cổ xưa được ném lên quầy như mưa.
Thẩm Trường An làm việc vô cùng chuyên nghiệp. Anh phân loại, định giá và thu phí chỉ trong chớp mắt. Hệ thống liên tục thông báo điểm công đức và linh lực tăng vọt, biến khách sạn thành một khối năng lượng khổng lồ rực rỡ giữa bóng tối diệt thế.
"Khoan đã! Ta không phục!" Một tiếng quát chói tai vang lên từ phía cửa.
Một nam tử mặc trường bào thêu hình rồng, tay cầm ngọc tỷ, trên đầu đội vương miện lấp lánh vàng kim bước vào. Đây là Đại hoàng tử của Thần Hoàng quốc, một kẻ luôn tự cao tự đại là có dòng máu của Tiên nhân chảy trong người.
"Ta là người của Thần Hoàng quốc, dòng dõi Tiên gia! Khách sạn này vốn nằm trên lãnh thổ của đất nước ta! Tại sao ta phải trả tiền cho một kẻ phàm nhân như ngươi?" Hắn chỉ thẳng mặt Thẩm Trường An, phía sau hắn là hai vị hộ vệ già nua nhưng tu vi đã chạm đến ngưỡng chân tiên.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang bận ghi chép: "Đất của ngươi? Ngươi nhìn ra ngoài xem, nước của ngươi còn không?"
Hoàng tử quay lại. Bên ngoài, vương quốc huy hoàng của hắn giờ chỉ còn là những mảnh vỡ trôi nổi trong dòng lũ không gian. Hắn tái mặt nhưng vẫn cố chấp: "Dù sao ta cũng là khách quý! Ngươi phải dành cho ta phòng hạng sang nhất và miễn phí mọi khoản tiền! Nếu không, sau khi thiên kiếp kết thúc, Thần Hoàng quốc ta sẽ…"
"Sẽ thế nào?" Thẩm Trường An dừng bút, lần này anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh không có chút tức giận nào, chỉ có một sự lạnh lẽo vô cùng.
"Hệ thống, khách hàng này có thái độ lồi lõm, hủy bỏ tư cách cư trú."
— [Lệnh đã thực thi.]
Ngay lập tức, một lực lượng vô hình bao trùm lấy vị hoàng tử. Hắn chưa kịp hét lên một tiếng, toàn bộ trang phục quý tộc và tu vi chân tiên mà hắn tự hào đã bị "tước đoạt" sạch sành sanh. Hắn trở thành một gã người phàm không có lấy một tấc sắt, rồi bị một luồng gió đẩy văng ra khỏi ngưỡng cửa khách sạn.
Hai vị hộ vệ già nua định ra tay nhưng vừa chạm vào ngưỡng cửa, cánh tay họ lập tức hóa thành cát bụi. Họ kinh hoàng quỳ sụp xuống, không dám động đậy nửa phần.
Thẩm Trường An lại mỉm cười, giọng nói vẫn êm đềm như cũ: "Có ai muốn làm 'khách quý miễn phí' nữa không?"
Cả sảnh khách sạn im phăng phắc. Ngay cả hơi thở cũng được các đại năng cố gắng nén lại mức nhỏ nhất.
Trong góc bếp, mùi lẩu của Lão Tà bắt đầu bay ra, thơm nức mũi, len lỏi vào giác quan của những kẻ đang căng thẳng đến cực độ.
"Dịch vụ 'Trú ẩn an toàn' bao gồm một suất lẩu tập thể." Thẩm Trường An công bố. "Nhưng ai muốn ăn thịt rồng và uống rượu linh tuyền thì phải mua thêm gói 'Catering VIP'. Giá cũng nhẹ nhàng thôi, 100 lần giá gốc."
"Ta mua!"
"Cho ta hai suất!"
"Ta muốn bao trọn bàn!"
Cảnh tượng tiếp theo trở nên vô cùng kỳ quái. Những Tiên nhân đạo mạo, những Ma đầu khát máu, giờ đây ngồi quanh những chiếc bàn gỗ đơn sơ, xì xụp húp nước lẩu và tranh giành từng miếng thịt của Lão Tà nấu.
Mặc Vô Đạo — kẻ bây giờ đang đeo tạp dề và cầm chổi quét rác (vì là công nhân thực tập nợ lương) — nhìn cảnh này mà lẩm bẩm: "Đúng là điên rồ… Cả thế giới sụp đổ, mà lũ này vẫn chỉ lo miếng ăn và trả tiền phòng."
Vân Cơ đi ngang qua, lấy chổi gõ vào đầu lão một cái: "Quét dọn cho sạch vào! Một hạt bụi không gian rớt vào đây là tôi trừ điểm chuyên cần của ông!"
Thẩm Trường An trở lại ghế ngồi của mình. Anh cầm cuốn sổ lên, nhìn vào con số tổng tài sản đang nhảy múa điên cuồng. Sự giàu có này đối với anh không chỉ là tiền bạc, mà là năng lượng để duy trì "Lĩnh vực tuyệt đối" chống lại sự đào thải của Thiên Đạo.
Hệ thống bỗng vang lên một âm thanh lạ:
— [Ding! Điểm công đức đạt ngưỡng 1 tỷ. Mở khóa chức năng: 'Thiên Đạo Trung Gian'.]
— [Chủ nhân có thể bắt đầu can thiệp vào quá trình dệt nên các quy tắc của thế giới mới.]
Ánh mắt Thẩm Trường An hơi dao động. Can thiệp vào quy tắc của thế giới mới?
Anh nhìn xuống đám đông đang ăn uống hăng say dưới kia. Nếu anh muốn, anh có thể quy định rằng trong thế giới mới, mọi tu sĩ đều phải nộp thuế cho anh. Hoặc anh có thể quy định rằng vàng bạc mới là đơn vị tu hành thay cho linh khí.
Nhưng rồi anh nhìn thấy Lý Bạch (Kiếm Tiên say khướt) đang nằm dài ở một góc cầu thang, tay cầm bầu rượu rỗng, miệng lẩm bẩm những câu thơ về ánh trăng mặc dù ngoài kia trăng đã nát vụn. Anh nhìn thấy Tuyết Nhi thánh nữ đang bí mật lén ăn một viên kẹo ngọt mà cô hằng yêu thích nhưng luôn phải giấu giếm dưới vỏ bọc băng giá.
"Quy tắc à?" Thẩm Trường An cười nhạt. "Ta không cần quyền lực để thống trị họ. Ta chỉ cần khách sạn của ta luôn mở cửa. Thiên Đạo dù có 2.0 hay 10.0 đi nữa, cũng vẫn phải để cho những người này có một nơi để hít thở, để tham lam, để sợ hãi và để trả tiền."
Anh quay sang nhìn bức tường phía sau quầy lễ tân, nơi có một dòng chữ cổ mờ nhạt: *Trường Sinh không phải là sống mãi không chết, mà là khi tất cả đã chết, ta vẫn còn ngồi đây tính sổ.*
Cơn bão bên ngoài vẫn tiếp diễn. Một thiên hà xa xôi vừa nổ tung, ánh sáng của nó rực rỡ đến mức làm chói mắt cả những người bên trong khách sạn.
"Chủ nhân, hết nước lẩu rồi!" Lão Tà hét lên từ dưới bếp.
"Lão già này, nước lẩu mà cũng không biết pha thêm à?" Thẩm Trường An đứng dậy, cởi bớt lớp áo khoác thư sinh ra. "Lấy cho ta thùng nước khoáng cao cấp nhất trong kho. Loại mà một giọt có thể trị thương và tăng một năm tu vi ấy."
"Cái đó đắt lắm mà!" Lão Tà xót xa.
"Đắt cái gì? Tính vào phí dịch vụ 'An sinh xã hội' cho mỗi khách thêm 50.000 linh thạch. Họ sẽ cảm ơn chúng ta vì điều đó."
Nói xong, Thẩm Trường An bước về phía phòng bếp, bước chân của anh nhẹ nhàng như đang dạo chơi giữa vườn hoa, mặc kệ ngoài kia thế giới đang từng chút một tan biến vào hư vô để chuẩn bị cho một cuộc khai thiên lập địa mới.
Đêm nay còn dài, và hóa đơn thì vẫn còn rất dày. Ở Khách sạn Trường Sinh, cái giá của sự sống luôn đắt đỏ, nhưng ít ra, nó là thứ duy nhất người ta có thể mua được bằng tiền.
—
**Kết thúc chương 101.**