Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 102: ** Người nghèo và lòng trắc ẩn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:17:30 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 102: NGƯỜI NGHÈO VÀ LÒNG TRẮC ẨN

Tiếng nổ từ những tinh cầu xa xôi vẫn vọng về, trầm đục và đầy đe dọa như tiếng trống trận của tử thần. Bên ngoài màn chắn ánh sáng vĩnh cửu của Khách sạn Trường Sinh, không gian bị bóp méo thành những hình thù kỳ dị. Những dải lụa linh khí vỡ nát bay tán loạn trong hư không, giống như những linh hồn không nơi nương tựa.

Trong sảnh chính của khách sạn, đèn treo bằng thủy tinh vạn năm vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp, vàng rực và yên bình đến lạ lùng. Nhưng sự yên bình đó không ngăn được những tiếng xì xào run rẩy của đám khách hàng thượng lưu.

"Chủ nhân, anh xem này…"

Vân Cơ nhẹ nhàng bước đến bên quầy lễ tân. Nàng vẫn mặc bộ sườn xám đỏ xẻ cao, mái tóc chín đuôi hồ ly cuộn lại một cách gọn gàng, không một sợi tóc thừa. Nàng đặt một tờ báo "Linh Thông Nhật Báo" bản đặc biệt lên bàn. Trên mặt báo, dòng chữ "Đại Kiếp Nạn: Sự sụp đổ của các quy tắc" hiện ra đỏ chói.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang lách cách. Ánh mắt anh dán vào cuốn sổ thu chi dày cộp.

"Vân Cơ, ta đã nói rồi, đừng tin vào báo chí quá nhiều. Họ viết vậy để bán được nhiều ngọc giản hơn thôi. Cái gì mà sụp đổ? Chỉ cần họ vẫn còn linh thạch để trả tiền phòng, thì quy tắc vẫn tồn tại."

"Nhưng chủ nhân…" Vân Cơ mím môi, chỉ tay về phía cửa chính bằng pha lê. "Anh hãy nhìn ra ngoài đó đi."

Thẩm Trường An cuối cùng cũng ngừng tay. Anh chỉnh lại cổ áo thư sinh phẳng phiu, từ tốn đứng dậy và bước ra cửa sổ lớn sát đất.

Ở bên ngoài "Lĩnh vực tuyệt đối", ngay sát ranh giới của dải sáng vàng kim, là một biển người. Đó không phải là những vị khách mặc cẩm y, cưỡi phi hành pháp bảo hào nhoáng. Đó là những tán tu tu vi thấp kém, là những gia đình người phàm chạy nạn, là những tiểu tu sĩ với quần áo rách rưới, trên mặt còn ám khói đen của những trận nổ linh khí.

Hàng vạn người đang quỳ rạp dưới đất, hướng về phía khách sạn. Tiếng kêu khóc bị màn chắn âm thanh của hệ thống ngăn lại, nhưng nhìn vào những đôi mắt tuyệt vọng đó, bất kỳ ai cũng cảm nhận được sự sụp đổ của niềm tin.

"Họ muốn vào sao?" Thẩm Trường An nhướng mày.

"Họ đã ở đó từ ba canh giờ trước." Lão Tà từ trong bếp bước ra, chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng của lão đã lấm lem bồ hóng. Tay lão vẫn cầm một chiếc muôi đồng khổng lồ, giọng khàn đặc: "Tiểu Hắc đã đuổi họ mấy lần, nhưng đuổi không đi. Họ nói, chỉ cần được bước qua ranh giới đó, chết cũng mãn nguyện. Ngoài kia, không còn không khí để thở, chỉ còn tàn dư của các đạo tắc vụn vỡ."

Thẩm Trường An trầm mặc. Anh biết rất rõ giá trị của từng mét vuông bên trong khách sạn. Lúc này, nếu anh tăng giá phòng VIP lên gấp trăm lần, đám tông chủ và trưởng lão bên trong vẫn sẽ tranh nhau trả tiền. Còn những người ngoài kia… họ có gì? Một vài viên linh thạch hạ phẩm nứt nẻ? Hay vài cân ngũ cốc chưa bị ô nhiễm?

"Chủ nhân, hay là…" Vân Cơ ngập ngừng. Nàng là hồ ly, vốn thiên tính lạnh lùng, nhưng nhìn đám trẻ nhỏ mặt lấm lem đang ôm lấy chân cha mẹ chúng ngoài kia, lòng nàng bỗng nảy sinh một thứ cảm xúc lạ lẫm.

"Hay là cái gì?" Thẩm Trường An liếc nhìn nàng, ánh mắt sắc như dao. "Cô định nói ta nên mở cửa cho họ vào miễn phí sao? Cô có biết chi phí bảo trì hệ thống lọc không khí và cung cấp linh khí hiện nay là bao nhiêu không? Điểm Công Đức ta tích góp cả nghìn năm nay không phải là để làm từ thiện."

Đúng lúc đó, Kim Bất Hoán – tên "cây ATM di động" của khách sạn – bước tới, tay cầm một chén trà linh tuyền, khệnh khạng nói:

"Đúng đấy Thẩm quản lý! Đừng cho bọn rác rưởi đó vào làm bẩn thảm của khách sạn. Nếu anh mở cửa cho họ, thẻ Kim Cương của ta còn ý nghĩa gì nữa? Ta đề nghị anh hãy dùng quyền năng của khách sạn thổi bay bọn chúng đi cho đỡ chướng mắt."

Thẩm Trường An xoay người, nụ cười của anh đột nhiên trở nên "vô cùng thân thiện".

"Kim thiếu gia, ý kiến của ngài thật là hay. Vậy ngài có muốn bỏ ra một vạn linh thạch cực phẩm để thuê ta làm việc đó không?"

Kim Bất Hoán nghẹn lời, vội vàng rụt cổ lại: "Ấy, ta… ta chỉ góp ý thôi. Linh thạch của ta còn để dành mua thêm dịch vụ Massage Luân Hồi mà."

Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, rồi bước thẳng ra phía cửa chính. Lão Tà, Vân Cơ và con chó đen nhỏ Tiểu Hắc lẳng lặng theo sau.

Anh đứng trước ranh giới của ánh sáng vàng kim và bóng tối hỗn độn. Cách anh chưa đầy một bước chân, một người đàn ông trung niên, tu vi có lẽ chỉ mới Trúc Cơ, đang ôm chặt lấy một đứa bé. Da thịt của hắn đã bắt đầu nứt ra do áp suất không gian ngoài kia thay đổi. Thấy Thẩm Trường An xuất hiện, người đàn ông đó đập đầu xuống đất liên tục, máu chảy ròng ròng trên lớp cát khô cằn.

"Cầu xin ngài… cứu con tôi… tôi không cần vào, chỉ xin đưa nó vào… tôi có bí kíp tổ truyền này…" Hắn run rẩy đưa ra một mảnh da thú cũ nát.

Thẩm Trường An nhìn mảnh da thú, rồi nhìn đứa trẻ đang tím tái. Anh thở dài, một tiếng thở dài mang theo vẻ lười biếng đặc trưng.

"Mảnh da này… nhìn là biết đồ giả rồi. Đến cả nhóm bếp Lão Tà còn chê nó dai."

Đám đông bên ngoài lặng đi. Hy vọng cuối cùng dường như đang tan biến. Nhưng ngay sau đó, giọng nói của Thẩm Trường An vang lên, không quá lớn nhưng xuyên thấu qua cả những tầng không gian bị vỡ vụn:

"Lão Tà! Cái bãi đất trống phía sau kho lương thực, nơi trước đây chúng ta định xây dựng chuồng ngựa cho đám khách hàng thích làm màu ấy, bây giờ còn trống không?"

Lão Tà sững người, rồi gật đầu: "Vẫn trống, thưa chủ nhân."

"Dựng một dãy nhà bằng gỗ thông rẻ tiền nhất cho ta. Không cần trang trí, không cần tiện nghi. Hệ thống điều hòa linh khí chỉnh về mức tối thiểu, vừa đủ để thở, không đủ để tu luyện. Đặt tên khu đó là 'Khu vực 08 – Dự bị khách hàng'."

Vân Cơ trợn tròn mắt: "Chủ nhân, anh định…"

"Nghe cho kỹ đây!" Thẩm Trường An nhìn ra đám đông ngoài kia, lớn tiếng thông báo. "Khách sạn Trường Sinh mở 'Gói cứu trợ tị nạn Thiên Đạo'. Phí vào cửa: 0 đồng linh thạch."

Tiếng ồn ào bùng nổ. Người ta nhìn nhau như không tin vào tai mình. Một kẻ hám tiền như Thẩm quản lý mà lại cho vào miễn phí?

"Nhưng!" Thẩm Trường An giơ một ngón tay lên, chặn đứng niềm vui sướng của họ. "Ở đây không có bữa trưa nào miễn phí cả. Các người vào đây, toàn bộ tu vi sẽ bị phong ấn. Mỗi ngày, nam giới phải ra Vườn Rau Vạn Cổ đào đất, bón phân bằng tay dưới sự giám sát của Tiểu Hắc. Phụ nữ phải giặt là, dọn dẹp nhà vệ sinh của khu VIP và khâu vá trang phục cho nhân viên. Đứa trẻ nào biết chữ thì phải chép sổ sách cho ta."

Anh cười nhạt, nụ cười vẫn không chạm đến đáy mắt:

"Đây không phải là từ thiện. Đây là ta đang tuyển mộ 'lao động hợp đồng ngắn hạn'. Đứa nào dám làm hỏng một cây linh thảo trong vườn rau, ta sẽ quăng đứa đó ra ngoài ngay lập tức. Đã hiểu rõ chưa?"

Người đàn ông Trúc Cơ kia ôm chặt con mình vào lòng, nước mắt trào ra. Hắn lại dập đầu, lần này là dập đầu vì được tái sinh: "Đã hiểu! Đã hiểu! Đa tạ đại ân đại đức của chủ nhân!"

"Gác lại cái đại ân đại đức đó đi. Vân Cơ, mở cửa sau. Làm thủ tục điểm chỉ, lấy dấu vân tay và lấy nhóm máu từng người một. Kẻ nào có mưu đồ gây rối, trực tiếp ném vào nồi của Lão Tà."

Vân Cơ mỉm cười rạng rỡ, cái cười làm cả không gian như sáng bừng lên: "Tuân lệnh, thưa chủ nhân!"

Trong vòng một canh giờ tiếp theo, một cảnh tượng chưa từng có diễn ra trong lịch sử Phù Thế Linh Giới. Một dòng người nhếch nhác, rách rưới nối đuôi nhau bước vào vùng đất thần thánh của Khách sạn Trường Sinh. Họ không được đi cửa chính lộng lẫy, mà phải đi qua một lối hẹp bên sườn khách sạn.

Lão Tà đứng ở đầu lối vào, tay cầm cái muôi, bên cạnh là ba cái nồi khổng lồ đang bốc khói nghi ngút.

"Lão già kia, anh làm cái gì thế?" Thẩm Trường An nhíu mày nhìn nồi nước đang sôi. "Ta đã bảo là không cung cấp đồ ăn miễn phí mà?"

Lão Tà hứ một tiếng, lầm bầm: "Đây là cháo nấu từ cám và rễ cây linh tinh thôi, toàn đồ thừa trong bếp bỏ đi. Nếu họ đói lả mà chết, lấy ai đào đất cho anh? Tôi chỉ là đang bảo vệ 'nguồn nhân lực' cho khách sạn thôi."

Nói rồi, lão múc một muôi đầy, đổ vào bát của một bà lão run rẩy đang đi qua. Mặc dù lão nói là "cám và rễ cây", nhưng hương vị thơm lừng tỏa ra lại mang theo dược lực của nhân sâm vạn năm và linh chi cực phẩm.

Thẩm Trường An thấy nhưng không nói phá. Anh bước lại gần quầy lễ tân, nơi Tiểu Hắc đang ngồi oai phong lẫm liệt giám sát đám người. Con chó đen nhỏ nhìn chủ nhân bằng ánh mắt tò mò.

"Nhìn cái gì? Đi theo xem có tên nào lén lút mang theo vũ khí không." Thẩm Trường An đá nhẹ vào mông nó.

Tiểu Hắc gâu lên một tiếng, rồi chạy biến vào đám đông.

Lúc này, một vị trưởng lão từ phái Thiên Kiếm – người vừa mới nộp mười vạn linh thạch cho một căn phòng hạng thương gia – bước ra, vẻ mặt không hài lòng:

"Thẩm quản lý, anh làm thế này là vi phạm đẳng cấp. Chúng ta bỏ ra núi tiền để được ở đây, còn bọn họ vào miễn phí? Sự sang trọng của khách sạn bị tổn hại nghiêm trọng!"

Thẩm Trường An từ tốn mở cuốn sổ thu chi ra, ghi một dòng vào đó rồi mới ngẩng đầu lên:

"Vị trưởng lão này, ngài nói đúng. Sự xuất hiện của họ quả thật làm giảm đẳng cấp của khu vực xung quanh. Chính vì vậy, bắt đầu từ bây giờ, phí an ninh của tất cả các phòng VIP sẽ tăng thêm 30%. Số tiền này sẽ dùng để… thuê thêm bảo an để ngăn người nghèo chạm vào ngài. Ngài thấy sao?"

Vị trưởng lão Thiên Kiếm ngẩn ra, cứng họng: "Anh… anh thật là…"

"Nếu ngài không muốn trả thêm tiền, ngài có thể chuyển xuống khu 'Dự bị khách hàng' ở phía sau. Ở đó hoàn toàn miễn phí, chỉ cần ngài biết cuốc đất và bón phân là được."

"Ta… ta trả! Ta trả là được chứ gì!" Vị trưởng lão hậm hực quay vào trong.

Thẩm Trường An nhìn theo bóng lưng ông ta, rồi nhìn ra dòng người vẫn đang kiên nhẫn xếp hàng ngoài cửa. Trong đôi mắt thâm sâu của anh, có một chút tính toán, nhưng cũng có một chút gì đó bình thản của một người đã nhìn thấu hồng trần.

"Chủ nhân, anh thực sự không sợ lỗ vốn sao?" Vân Cơ tiến lại gần, khẽ hỏi sau khi đã ổn định nhóm người đầu tiên. "Chi phí để cung cấp linh khí cho thêm mười vạn người phàm và tu sĩ hạ đẳng này là một con số khổng lồ."

Thẩm Trường An quay lại quầy lễ tân, cầm lấy chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Anh bắt đầu gảy. Tiếng lách cách vang lên đều đặn, hòa nhịp với nhịp tim của tòa kiến trúc vĩ đại này.

"Vân Cơ, cô vẫn chỉ nhìn thấy cái trước mắt." Anh nói chậm rãi. "Thế giới ngoài kia đang vỡ vụn. Sau khi Thiên Đạo sụp đổ, cái quý giá nhất không phải là linh thạch hay tiên khí. Linh thạch là thứ chết, xài mãi cũng hết."

"Vậy cái gì mới quý nhất?"

"Là sự tồn tại của sự sống." Thẩm Trường An đặt bàn tính xuống, nhìn vào dòng số cuối cùng trên mặt ngọc. "Lòng trắc ẩn là thứ đắt đỏ nhất trong giới tu tiên này. Ta đang 'mua' nó với giá rẻ nhất có thể. Đám người ngoài kia, khi thế giới được reset lại, họ sẽ là những 'mầm mống' đầu tiên mang theo danh tiếng của Khách sạn Trường Sinh. Một vạn linh thạch mua được một vị tiên nhân, nhưng mười bát cháo cám của Lão Tà có thể mua được một vạn trái tim trung thành."

Anh nhếch môi, nụ cười trở nên gian xảo hơn bao giờ hết:

"Vả lại, cô có biết bón phân bằng tay cho Vườn Rau Vạn Cổ có tác dụng gì không? Phân của người phàm mang theo Hồng Trần Khí đậm đặc. Loại phân này khi kết hợp với linh thảo sẽ tạo ra những loại tiên dược có khả năng giúp đại năng đột phá bình cảnh tâm lý. Ta đã tính kỹ rồi, một lạng tiên dược đó ta sẽ bán cho lão già Mặc Vô Đạo với giá bằng cả cái tông môn của lão."

Vân Cơ đứng hình. Nàng cứ ngỡ chủ nhân mình cuối cùng cũng đã "đắc đạo" và có lòng thương xót, hóa ra… mục đích cuối cùng vẫn là "vặt lông" kẻ khác ở một tầm cao hơn.

"Tôi thật là ngây thơ mới nghĩ anh có lòng tốt." Vân Cơ thở dài, lắc đầu quay đi tiếp tục làm việc.

Thẩm Trường An không giải thích thêm. Anh ngồi xuống ghế bành, khép đôi mắt lại. Trong tâm thức của anh, Hệ Thống Quản Lý đang nhảy số điên cuồng.

*[Thông báo: Bạn đã mở khóa thành tựu ẩn: 'Kẻ Buôn Hồng Trần'.]*
*[Phần thưởng: Lĩnh vực tuyệt đối mở rộng thêm 10 dặm. Điểm Công Đức tích lũy tự động tăng dựa trên số lượng lao động tự nguyện.]*
*[Cấp độ khách sạn: Đang chuẩn bị thăng cấp 4…]*

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng giả tạo của hệ thống đang chiếu rọi xuống những gian nhà gỗ đơn sơ mới dựng. Tiếng khóc đã dứt, chỉ còn lại những hơi thở đều đặn và những tia hy vọng le lói.

Dưới bếp, Lão Tà đang mệt mỏi tựa lưng vào tường, tay vẫn còn cầm muôi cháo. Tiểu Hắc thì nằm khoanh tròn dưới chân lão, cái đuôi thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ.

Trong cơn đại nạn sắp sửa hủy diệt cả đa vũ trụ, khách sạn Trường Sinh như một con thuyền lá tre mong manh nhưng không bao giờ lật. Ở đây, người giàu mua sự an toàn bằng tiền, người nghèo mua sự sống bằng sức lao động.

Thẩm Trường An mở một mắt ra, nhìn về phía hư không đen ngòm bên ngoài. Anh lầm bầm một câu mà chỉ có anh nghe thấy:

"Thế giới này rốt cuộc cũng chỉ là một trò chơi quản lý tài nguyên. Nếu người chơi chết sạch thì quản gia như ta cũng hết việc để làm. Các người nên cảm ơn vì ta là một người kinh doanh có tâm đi."

Một ngôi sao lại nổ tung trong bầu trời đen đặc. Nhưng trong khách sạn, Thẩm Trường An đã nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ, với cuốn sổ thu chi vẫn ôm chặt trong lòng như báu vật quý giá nhất nhân gian.

Ngày mai, anh sẽ phải đối mặt với việc hàng vạn người xếp hàng chờ sử dụng… hố xí của khách sạn. Nghĩ đến đó, trong mơ, chân mày của Thẩm quản lý cũng phải nhíu lại vì xót tiền phí dọn dẹp.

Nhưng đó là chuyện của ngày mai. Còn đêm nay, ít nhất, cái giá của sự trường sinh đã được định giá bằng một bát cháo nóng. Và đó chính là sự trả giá rẻ mạt nhất mà Thẩm Trường An từng thực hiện trong đời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8