Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 103: ** Điểm công đức bùng nổ
**CHƯƠNG 103: ĐIỂM CÔNG ĐỨC BÙNG NỔ**
Sương mù xám xịt của Vực Không Gian Số 0 vốn là nỗi khiếp sợ của bất kỳ tu sĩ nào, nhưng sáng nay, nó lại bị xé toạc bởi những âm thanh rộn ràng nhất, thế tục nhất: tiếng băm vạn, tiếng hô hoán gọi nhau, và tiếng chổi tre quét trên sàn đá vôi sạt sạt không nghỉ.
Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng ba của tòa nhà chính, tay trái cầm một bát trà linh tuyền bốc khói nghi ngút, tay phải gẩy bàn tính ngọc bằng những đầu ngón tay điêu luyện đến mức tạo thành tàn ảnh. Mỗi tiếng “tạch” vang lên, trong đồng tử của anh lại phản chiếu những con số màu vàng nhạt đang nhảy múa liên hồi.
"Chủ quán, lại thêm ba trăm tu sĩ từ Phù Dao Tông xin nhập trú. Họ không có linh thạch, chỉ có một túi hạt giống Linh Dược cấp thấp và nguyện ý dùng thân xác để làm việc trừ nợ."
Giọng nói thanh thản nhưng ẩn chứa chút mệt mỏi của Vân Cơ vang lên phía sau. Hôm nay, vị Cửu Vĩ Thiên Hồ vốn điệu đà, sạch sẽ đến mức bệnh hoạn này lại phải mặc một bộ đồ gọn gàng, chín cái đuôi xòe ra như những chiếc quạt lớn, mỗi cái đuôi đều đang cuốn lấy một xô nước hoặc một bộ hồ sơ đăng ký.
Thẩm Trường An không quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch: "Cho vào. Nhưng quy định cũ, chia họ vào đội xây dựng phía Đông. Bảo họ, mỗi ngày làm việc mười hai tiếng, bao ăn bao ở, nhưng nếu ai lén lút tu luyện trong giờ làm việc để hồi phục linh lực mà không xin phép, phạt lao động khổ sai thêm mười năm."
Vân Cơ trợn mắt, lòng thầm nhủ chủ nhân của mình đúng là tên lột da người không gớm tay, nhưng nàng vẫn gật đầu: "Đã rõ. Nhưng Lão Tà bên kia… e là sắp phát điên rồi."
Ở phía sân sau, nơi khói bếp bốc lên ngùn ngụt như hỏa diệm sơn, một tiếng gầm đầy sát khí vang dội thiên địa.
"Đám rác rưởi các ngươi! Cắt cà rốt mà cũng cắt không xong? Có tin lão phu ném các ngươi vào vạc nấu cao luôn không?"
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân từng một thời làm rung chuyển ma giới – lúc này đang đứng trước một cái vạc khổng lồ có đường kính tới mười trượng. Ông ta mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hình hoa hồng (sản phẩm đặc chế của Thẩm Trường An), tay cầm một chiếc muôi đồng dài như trường thương, không ngừng khuấy động khối dịch thể màu nâu sóng sánh.
Phía dưới lão là hàng trăm tu sĩ, từ Trúc Cơ đến Nguyên Anh, ai nấy đều mặt mày lấm lem khói bếp, đang hì hục nhặt rau, thái thịt với tốc độ của những máy móc tu tiên thực thụ.
Lão Tà mắng thì mắng, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt ném vào vạc đủ loại gia vị kỳ quái: một ít tiêu hồn tán để tăng độ cay, một chút đoạn trường thảo để tạo vị đắng thanh thanh, và cuối cùng là một nắm muối hạt to bản được Thẩm Trường An quảng cáo là "Muối biển linh quy siêu tinh khiết".
"Ăn đi! Ăn xong rồi thì đi làm việc cho ta! Khách sạn Trường Sinh không nuôi kẻ lười!" Lão Tà gầm lên, tay múc một bát cháo lớn đưa cho một tiểu tu sĩ đang run cầm cập.
Tiểu tu sĩ nọ húp một ngụm, ánh mắt đột nhiên trợn ngược, toàn thân bốc ra luồng khí thế bừng bừng. Đó không phải là đột phá tu vi, mà là sự hưng phấn tột độ do dược tính của Lão Tà mang lại. Cậu ta lập tức cầm lấy cái xô, chạy bay đi gánh nước như một cơn gió.
Thẩm Trường An chứng kiến cảnh tượng này, khẽ cười hài lòng. Trong đầu anh, âm thanh máy móc của hệ thống đột nhiên bùng nổ như pháo hoa:
*[Teng! Tiếp nhận thêm 300 lao động tự nguyện. Chỉ số 'Tích cực lao động' đạt mức Cao.]*
*[Teng! Lão Tà nấu thành công bữa sáng cho 5000 người. Kỹ năng 'Bếp tập thể' tăng cấp. Công đức nhận được: +10.000.]*
*[Teng! Vân Cơ sắp xếp trật tự khu vực lưu trú hoàn hảo. Điểm 'Vệ sinh công cộng' đạt chuẩn 5 sao. Công đức nhận được: +8.500.]*
*[Cảnh báo: Điểm Công Đức tích lũy đã vượt ngưỡng 500.000. Điều kiện thăng cấp Khách sạn cấp 4 đã đủ. Chủ sở hữu có muốn bắt đầu?] *
"Bắt đầu ngay!" Thẩm Trường An thì thầm, ánh mắt sáng rực.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ trên đỉnh khách sạn lan tỏa ra tứ phía. Những tu sĩ và dân tị nạn đang làm việc đồng loạt dừng tay, kinh ngạc nhìn lên bầu trời.
Dưới tác động của sức mạnh hệ thống, khách sạn Trường Sinh bắt đầu một quá trình tiến hóa điên cuồng. Những gian nhà gỗ đơn sơ trong chớp mắt biến thành những tòa lầu các cao ngất, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh hào quang đa sắc. Không gian của khách sạn vốn đã rộng, nay lại như nảy nở ra, tự tạo thêm các chiều không gian gập ghềnh.
Một quảng trường rộng lớn mọc lên ngay trung tâm, nơi đó sừng sững một bảng điện tử khổng lồ chạy bằng linh khí, hiện dòng chữ: **"Chào mừng đến với Khách sạn Trường Sinh – Nơi cái chết cũng phải đặt lịch hẹn."**
Tại khu vực sảnh chính, mặt sàn đá được thay thế bằng ngọc thạch lạnh buốt, bụi bẩn vừa rơi xuống đã bị những trận pháp siêu nhỏ hút sạch. Vân Cơ kinh hỉ reo lên, nàng cảm nhận được công việc quét dọn của mình từ nay sẽ nhàn hạ hơn rất nhiều.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ vẫn thường nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ, lúc này đột nhiên đứng dậy. Toàn thân nó bùng phát hắc khí, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than. Nó gầm lên một tiếng làm chấn động hư không, âm thanh mang theo uy nghiêm của Thần thú thượng cổ Hắc Kỳ Lân, khiến toàn bộ thú cưỡi và sủng vật của khách hàng trong phạm vi trăm dặm đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất, không dám thở mạnh.
"Ngoan nào Tiểu Hắc, tí nữa thưởng cho ngươi một miếng Linh Thạch Cốt vị gà mạnh gân cốt," Thẩm Trường An vỗ vỗ không khí, Tiểu Hắc ngay lập tức thu hồi sát khí, ngoáy đuôi một cách trung hậu như thể vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Nội dung hệ thống tiếp tục thông báo:
*[Khách sạn Trường Sinh cấp 4 đã được kích hoạt.]*
*[Mở khóa công trình mới: Rạp chiếu phim Luân Hồi – Nơi khách hàng có thể trải nghiệm kiếp trước với giá 1000 linh thạch/lượt.]*
*[Mở khóa dịch vụ: Spa Tẩy Tâm – Loại bỏ 50% tâm ma sau khi tu luyện quá độ. Giá niêm yết: Một đạo bản mệnh tinh huyết.]*
*[Lĩnh vực tuyệt đối mở rộng: 100 dặm tính từ tâm khách sạn. Trong phạm vi này, chủ sở hữu có quyền thiết lập 'Thuế Hít Thở'.]*
"Thuế hít thở?" Thẩm Trường An suýt chút nữa đánh rơi bát trà. Anh xoa xoa cằm, gương mặt hiện lên vẻ suy tư sâu sắc. "Cái này… có hơi quá đáng không nhỉ? Mà thôi, linh khí trong khách sạn này là linh khí chất lượng cao, sạc đầy phổi rồi ra ngoài đánh nhau cho khỏe, thu chút phí bảo trì phổi cũng là hợp lý."
Đúng lúc không khí thăng cấp đang đạt đến đỉnh điểm, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng chính. Một luồng kiếm ý lạnh lẽo mang theo sát khí nghẹt thở chém thẳng vào tấm bảng hiệu của khách sạn.
Tuy nhiên, thanh kiếm đó khi chạm vào ranh giới 100 dặm của "Lĩnh vực tuyệt đối" liền giống như chạm vào một bức tường bông khổng lồ, toàn bộ lực lượng bị triệt tiêu không còn một chút cặn bã.
Một đám người mặc đạo bào thêu hình lôi vân hung hăng bay tới. Kẻ cầm đầu là một lão già râu tóc dựng đứng, tu vi đạt tới bán bộ Hóa Thần, đang nhìn khách sạn với vẻ mặt khinh miệt.
"Thẩm Trường An là kẻ nào? Dám dụ dỗ đệ tử Thanh Vân Tông ta đến đây làm nô bộc quét rác, ngươi chán sống rồi sao? Mau giao nộp Thiên Đạo Chi Tâm ra đây, nếu không ta sẽ san bằng nơi này!"
Tiếng quát của lão già như sấm động, khiến những tu sĩ yếu ớt bên trong khách sạn mặt cắt không còn giọt máu.
Thẩm Trường An nhướng mày, khẽ đặt bát trà xuống. Anh quay sang Vân Cơ, hỏi thản nhiên: "Hắn là ai?"
Vân Cơ liếc nhìn đống hồ sơ trong tay, tra cứu một lát rồi đáp: "Là Tam trưởng lão của Thanh Vân Tông, tên là Lôi Chấn Tử. Tông môn của hắn vừa bị Ma quân đánh tan tác, hắn dẫn theo đám tàn quân chạy trốn qua đây, chắc là muốn chiếm lấy khách sạn để làm căn cứ địa mới."
Thẩm Trường An "ồ" một tiếng dài, sau đó cầm lấy bàn tính, tay gõ liên tiếp: "Tấn công bảng hiệu khách sạn: phí tổn hại tinh thần 50.000 linh thạch. Xâm phạm không gian riêng tư: 30.000 linh thạch. Tiếng ồn vượt quá decibel cho phép: 20.000 linh thạch. Tổng cộng: 10 vạn linh thạch. Thu phí ngay lập tức!"
Nói đoạn, Thẩm Trường An bước một bước ra khỏi ban công. Thay vì rơi xuống, anh như đi dạo trên những bậc thang không hình, lững thững tiến về phía lão già Lôi Chấn Tử.
"Lão già, ở đây không bán Thiên Đạo Chi Tâm, chỉ có phòng trọ và đồ ăn sáng. Ngươi muốn ở lại thì nộp phí, muốn đánh nhau thì… nộp phạt."
Lôi Chấn Tử thấy một thanh niên không có chút tu vi nào dám nghênh ngang trước mặt mình, lại còn đòi tiền phạt, lập tức giận quá hóa cười: "Đồ phàm nhân ngu xuẩn! Đi chết đi!"
Lão phất tay, một đạo thiên lôi tím lịm, to như cột nhà bổ xuống đầu Thẩm Trường An. Những kẻ đi theo lão đều cười lạnh, chờ xem cảnh Thẩm Trường An biến thành tro bụi.
Thế nhưng, Thẩm Trường An chỉ đứng yên đó, nhẹ nhàng vươn một ngón tay lên.
"Tước đoạt tu vi."
Chỉ một câu nói đơn giản, đạo thiên lôi nọ đột ngột biến mất như thể chưa từng tồn tại. Đồng thời, toàn bộ linh lực trong người Lôi Chấn Tử giống như bị một cái hố đen hút sạch. Lão già vừa mới còn oai phong lẫm liệt, trong nháy mắt mặt mày nhăn nheo, tóc rụng lả tả, rớt bịch xuống mặt đất như một bao tải gạo cũ.
Đám đệ tử Thanh Vân Tông phía sau kinh hoàng ngã khỏi phi kiếm, ai nấy đều run rẩy quỳ sụp xuống.
Thẩm Trường An từ trên cao nhìn xuống, mỉm cười hiền từ: "Vân Cơ, ghi tên lão già này vào danh sách thực tập sinh đặc biệt. Nhiệm vụ của lão là dọn dẹp hố xí của Tiểu Hắc trong vòng 500 năm để trừ nợ."
"Tuân lệnh, chủ quán!" Vân Cơ mỉm cười ranh mãnh, lấy ra một chiếc xiềng xích bằng linh khí khóa chặt Lôi Chấn Tử lại.
Thẩm Trường An đứng giữa không trung, giọng anh vang lên khắp lãnh thổ 100 dặm, mang theo uy quyền không thể chối từ:
"Nghe đây tất cả mọi người! Khách sạn Trường Sinh chúng tôi tôn trọng quyền tự do cá nhân, nhưng tuyệt đối không chấp nhận hành vi bùng tiền và làm loạn. Hôm nay, nhân dịp khách sạn thăng cấp, tôi có một chương trình khuyến mãi đặc biệt: Bất kỳ ai giới thiệu thêm một vị khách giàu có đến đây, sẽ được giảm giá 5% tiền ăn sáng. Những ai đang làm việc tại đây, nếu hoàn thành chỉ tiêu KPI của tháng, tôi sẽ tặng một voucher xem phim 'Kiếp Trước của Bạn' miễn phí!"
Bên dưới, hàng ngàn người tị nạn vốn đang lo sợ, nay nghe thấy từ "khuyến mãi" và "miễn phí", lập tức quên sạch sợ hãi, đồng loạt hô vang:
"Chủ quán vạn tuế! Trường Sinh Khách Sạn vạn tuế!"
Hệ thống trong đầu Thẩm Trường An lại một lần nữa "nổ tung":
*[Teng! Thu phục một Bán bộ Hóa Thần làm nô bộc. Điểm Uy danh bùng nổ!]*
*[Teng! Tỷ lệ hài lòng của nhân viên đạt 99%. Công đức nhận được: +50.000.]*
*[Teng! Tổng điểm Công đức đạt ngưỡng kỷ lục. Kích hoạt tính năng: Thương Điệm Hệ Thống Tự Động.]*
Thẩm Trường An thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi bóng tối của Đại Kiếp Nạn vẫn đang rình rập. Anh biết, trận chiến thực sự còn chưa bắt đầu, nhưng với khối tài sản khổng lồ và đội ngũ nhân viên "bá đạo" này, anh không ngại đối đầu với bất kỳ vị Tiên hay Ma nào.
"Càng loạn càng tốt," anh thầm nghĩ, tay lại gẩy bàn tính. "Thế giới càng loạn, phí bảo hiểm của khách sạn càng có giá."
Bầu trời của Vực Không Gian Số 0 chợt bừng sáng một cách kỳ lạ. Đó không phải ánh mặt trời, mà là ánh hào quang của tiền tài và công đức, đang rực cháy phía trên Khách sạn Trường Sinh – nơi mà ngay cả Thần linh nếu muốn ghé qua cũng phải rút ví tiền ra trước.