Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 104: ** Mở khóa \”Rạp chiếu phim luân hồi\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:18:46 | Lượt xem: 1

Trong làn sương mù mờ ảo của Vực Không Gian Số 0, Khách sạn Trường Sinh hiện lên như một viên minh châu rực rỡ, thách thức mọi quy tắc của tự nhiên. Sau biến cố thu phục Lôi Chấn Tử, không khí trong khách sạn không những không trùng xuống mà còn trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những tiếng "teng teng" từ hệ thống liên tục vang lên trong đầu Thẩm Trường An, âm thanh đó đối với anh còn du dương hơn cả tiếng cầm kỳ thi họa của các tiên nữ trên thượng giới.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ trầm hương vạn năm, ngón tay thon dài gẩy nhẹ trên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Mỗi tiếng "lạch cạch" đều đại diện cho hàng vạn linh thạch đang đổ vào túi.

"Chủ quán, hố xí của Tiểu Hắc đã được cọ rửa sạch đến mức có thể soi gương được rồi ạ…"

Một giọng nói khàn khàn, run rẩy vang lên. Lôi Chấn Tử – vị Bán bộ Hóa Thần từng oai phong lẫm liệt, nay mặc bộ đồ công nhân màu xám tro, tay cầm cây chổi tre, vẻ mặt đưa đám đứng trước quầy. Tu vi của lão bị "Lĩnh vực tuyệt đối" phong ấn hoàn toàn, giờ đây không khác gì một lão già phàm trần gầy gò.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, lật một trang sổ thu chi, nhàn nhạt nói: "Tốt. Đi giúp Vân Cơ lau cửa sổ đi. Nhớ kỹ, nếu để lại một vết vân tay, cơm chiều của ngươi sẽ từ 'Mì tôm thượng hạng' hạ xuống thành 'Cháo trắng thanh đạm'. Đi đi."

Lôi Chấn Tử run bắn người, vội vàng khom lưng lùi ra ngoài. Lão thề, cái thứ gọi là "Mì tôm thượng hạng" của nơi này có ma lực cực lớn, dù chỉ là đồ ăn phàm trần nhưng vị cay nồng và hương thơm nức mũi của nó khiến một lão quái vật sống nghìn năm như lão cũng phải chảy nước miếng.

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng vàng kim từ trần nhà phóng xuống, phủ lấy một căn phòng vốn đang bị phong tỏa ở tầng hai. Tiếng thông báo của hệ thống vang lên đầy hào hứng:

*[Teng! Chúc mừng ký chủ tiêu hao 100.000 điểm Công đức, mở khóa thành công khu vực giải trí cấp cao: Rạp Chiếu Phim Luân Hồi!]*
*[Mô tả: Nơi khách hàng có thể trải nghiệm lại những đoạn phim cuộc đời của chính mình trong các kiếp trước. Hiệu ứng thực tế ảo 8D, tích hợp cảm xúc thật 100%.]*
*[Lưu ý: Ký chủ có quyền điều chỉnh 'nội dung' để tăng tính kịch tính, phục vụ mục đích kinh doanh!]*

Đôi mắt Thẩm Trường An sáng rực lên. Anh thu lại bàn tính, đứng dậy phủi phủi bộ đồ thư sinh phẳng phiu, khóe môi nhếch lên một nụ cười "vô sỉ" quen thuộc.

"Lão Tà! Vân Cơ! Tập hợp!"

Chưa đầy ba giây, Lão Tà với chiếc tạp dề thêu hoa hồng cầm dao phay, và Vân Cơ đang cầm chiếc khăn tay khử trùng đã có mặt tại sảnh chính. Tiểu Hắc cũng lạch bạch chạy tới, cái đuôi vẫy tít mù, miệng vẫn còn tha một miếng linh thạch cốt đang gặm dở.

"Chủ quán, có biến gì sao? Có kẻ nào định quỵt tiền à?" Lão Tà hằm hằm sát khí, lưỡi dao loáng thoáng hiện lên ngọn lửa tâm ma màu đen.

"Không, có việc đại sự." Thẩm Trường An chỉ tay lên tầng hai. "Chúng ta chuẩn bị khai trương dịch vụ mới. Lão Tà, đi chuẩn bị 'Hồng trần bỏng ngô' và 'Vô cực coca'. Vân Cơ, đi treo bảng thông báo: Rạp chiếu phim Luân Hồi chính thức mở cửa. Giá vé: 500 linh thạch cực phẩm một lượt xem. Thẻ thành viên VIP được giảm giá 5%, nhưng combo đồ ăn kèm thì không giảm."

Vân Cơ trợn tròn đôi mắt hồ ly xinh đẹp: "500 linh thạch cực phẩm? Chủ quán, ngài định cướp tiền của mấy lão quái vật đó sao? Một môn phái nhỏ tích góp cả năm cũng chưa chắc được chừng đó!"

Thẩm Trường An cười híp mắt, gõ quạt vào lòng bàn tay: "Ngươi thì biết cái gì? Ở đây chúng ta không bán vé, chúng ta bán 'Sự thật'. Ngươi có biết bao nhiêu đại năng đang bị kẹt ở bình cảnh vì tâm ma không rõ nguồn gốc không? Có biết bao nhiêu đôi lứa tiên lữ đời đời kiếp kiếp tìm nhau mà không thấy không? So với việc thăng tiến tu vi và tìm lại chân ái, 500 linh thạch là cái thá gì?"

"Còn nữa," Thẩm Trường An nói thêm, giọng đầy gian xảo. "Ai xem xong mà muốn thay đổi vận mệnh kiếp sau hoặc tìm bí kíp thất lạc trong kiếp trước, chúng ta còn có dịch vụ 'Tư vấn cải mệnh' giá riêng. Nhớ nhắc khách hàng: Tiền nào của nấy."

Chỉ sau một canh giờ, thông báo về Rạp chiếu phim Luân Hồi đã gây chấn động toàn bộ các vị khách đang lưu trú.

Lý Bạch – vị Kiếm Tiên vốn đang say khướt bên bầu rượu, nghe thấy chữ "Luân Hồi" liền giật mình tỉnh táo. Kiếm ý xung quanh lão dao động kịch liệt, đôi mắt mờ đục bỗng chốc trở nên sắc lạnh. Lão luôn cảm thấy kiếm chiêu của mình thiếu đi một chút "tình", một chút "đạo" cốt lõi. Lẽ nào… kiếp trước lão có điều gì chưa hoàn thành?

Cùng lúc đó, Tuyết Nhi – Thánh Nữ Băng Giá của Tuyết Sơn Tông, người vốn tu luyện công pháp Vô Tình Đạo, cũng khẽ nhíu mày. Gần đây, mỗi khi nàng nhập định, trong đầu luôn hiện lên hình bóng một thiếu niên mờ ảo dưới tán hoa đào, khiến đạo tâm của nàng rung chuyển. Nàng cần biết thiếu niên đó là ai.

Trước cửa rạp chiếu phim, Thẩm Trường An đã đặt một chiếc bàn thu tiền ngay ngắn. Phía sau anh là một tấm biển đèn led rực rỡ (sản phẩm của hệ thống) chạy dòng chữ: **"KIẾP TRƯỚC LÀ AI – KIẾP NÀY ĐỊNH ĐOẠT. KHUYẾN MÃI COMBO: XEM PHIM + BỎNG NGÔ TRỊ TÂM MA – CHỈ 599 LINH THẠCH CỰC PHẨM!"**

Kim Bất Hoán – "Cây ATM di động" của khách sạn, người đầu tiên xông đến. Gã đập mạnh một túi tiền xuống bàn, nghênh ngang nói: "Thẩm quản lý! Bổn thiếu gia muốn xem kiếp trước của mình. Ta đoán chắc chắn kiếp trước ta là một vị Thiên Đế thống trị vạn giới, nên kiếp này mới giàu nứt đố đổ vách như vậy! Cho ta combo đắt nhất!"

Thẩm Trường An cười tươi như hoa nở: "Kim thiếu gia quả nhiên có nhãn lực. Mời vào phòng VIP số 1. Vân Cơ, dẫn khách!"

Vân Cơ mỉm cười chuyên nghiệp, nhưng trong lòng lại thầm mắng: "Cái tên ngốc này, kiếp trước mà là Thiên Đế thì ta là Nữ Oa mất!"

Bên trong rạp chiếu phim, không gian rộng mênh mông như đang đứng giữa ngân hà. Kim Bất Hoán ngồi xuống chiếc ghế sô pha bọc da rồng (giả), cảm giác êm ái chưa từng có. Lão Tà mang vào một xô bỏng ngô đen xì và một ly nước sủi bọt màu nâu.

"Đây là cái gì?" Kim Bất Hoán e dè nhìn xô bỏng ngô.

Lão Tà gầm gừ qua kẽ răng: "Hồng trần bỏng ngô. Làm từ linh ngô ngàn năm, sấy bằng ngọn lửa tâm ma để thanh lọc tạp niệm. Không ăn thì cút!"

Kim Bất Hoán rụt cổ, vội vàng bốc một nắm bỏ vào mồm. "Rắc… rắc…" Vị ngọt đắng đan xen, một luồng khí lạnh chạy thẳng lên đại não khiến gã rùng mình, cảm giác tâm hồn như đang lơ lửng.

Bỗng nhiên, màn hình hư không phía trước bừng sáng. Những dòng chảy thời gian cuồn cuộn hiện ra, đưa Kim Bất Hoán trở về quá khứ sâu thẳm.

Cảnh tượng dần hiện rõ. Một trang trại nhỏ hiện ra.

"Ơ… Đây là đâu?" Kim Bất Hoán lẩm bẩm.

Trên màn hình, một sinh vật có thân hình mập mạp, tai to, mõm dài đang kêu "ụt ịt" vui vẻ trong máng cám. Con lợn đó trông rất hớn hở, nó vừa ăn vừa húc đầu vào những con lợn khác để tranh giành thức ăn. Đặc biệt, trên lưng nó có một vết bớt hình đồng tiền, y hệt như vết bớt trên lưng Kim Bất Hoán hiện tại.

"Cái… cái gì thế này?!" Kim Bất Hoán hét lên, xô bỏng ngô rơi xuống đất. "Ta kiếp trước là… là một con heo sao?"

Đúng lúc đó, giọng nói của Thẩm Trường An vang lên qua hệ thống loa âm thanh vòm: "Kim thiếu gia, xin hãy bình tĩnh. Đây không phải là một con heo bình thường. Đây là 'Phúc Khí Thần Trư', vật cưỡi của Tài Thần đấy! Vì ngươi kiếp trước ăn quá nhiều linh khí từ máng cám của Tài Thần nên kiếp này mới có số mệnh giàu sang vô đối. Hãy tiếp tục xem đi, kịch tính còn ở phía sau!"

Thật ra, Thẩm Trường An đang ngồi ở quầy điều khiển, đổ thêm chút "gia vị kịch bản" vào. Hệ thống cho phép anh biên tập một chút để khách hàng không cảm thấy bị sỉ nhục mà còn muốn xem tiếp.

Màn hình chuyển cảnh. Con heo ấy sau khi chết đi, nhờ phúc khí quá lớn đã đầu thai thành một phú ông địa chủ ở trần gian, chuyên đi… đòi nợ.

Kim Bất Hoán nhìn thấy mình (trong lốt địa chủ) đang cầm gậy đuổi theo một đám nông dân, cảm giác đắc ý dâng trào: "Đúng rồi! Đúng là ta đây rồi! Cái phong thái đòi tiền này không lệch đi đâu được!"

Kết thúc buổi xem, Kim Bất Hoán bước ra ngoài với vẻ mặt tự hào vô cùng. Gã vỗ ngực nói với đám đông đang đứng chờ: "Các ngươi không biết đâu, kiếp trước ta chính là Thần Thú bên cạnh Tài Thần! Hóa ra sự giàu có của ta là có căn cơ cả!"

Lý Bạch nhìn cái bộ dạng hợm hĩnh của Kim Bất Hoán, nhếch môi cười nhạt rồi bước vào. "Tới lượt ta."

Không khí trong rạp chiếu phim khi Lý Bạch bước vào bỗng nhiên trở nên trầm mặc lạ thường. Thẩm Trường An cũng thu lại vẻ cợt nhả, anh tập trung điều chỉnh luồng sáng của hệ thống. Đối với những nhân vật có tu vi cao như Lý Bạch, ký ức luân hồi thường bị phong ấn rất chặt bởi Thiên Đạo.

Lý Bạch nhấp một ngụm "Vô cực coca". Vị ga sủi mạnh khiến lão hắt hơi một cái, rồi trầm lặng nhìn lên màn hình.

Khung cảnh hiện ra là một đỉnh núi cô độc quanh năm tuyết phủ. Trên đỉnh núi, một nam tử trẻ tuổi mặc đạo bào xanh đơn sơ, tay cầm một thanh kiếm gãy, đứng lặng yên trước một ngôi mộ không bia. Nam tử đó không có chút tu vi nào, nhưng mỗi khi hắn vung thanh kiếm gãy lên, cả bầu trời dường như bị chia cắt.

Lý Bạch run rẩy. Đó chính là hắn, nhưng lại không phải hắn.

Trong phim, nam tử đó mỗi ngày đều uống một loại rượu đắng tự nấu, rồi lại múa kiếm dưới ánh trăng. Hắn múa không phải để giết người, mà múa như đang khiêu vũ cùng một bóng hình ẩn hiện trong gió tuyết.

"Thanh nhi… là nàng sao?" Lý Bạch thốt lên, nước mắt không tự chủ được rơi xuống chén rượu.

Kiếp đó, hắn vốn là một kiếm khách tài ba của một tông môn đã sụp đổ. Hắn yêu tiểu sư muội của mình, nhưng vì bảo vệ nàng trước quân thù mà hắn đã chọn cách tự hủy bỏ kinh mạch để thi triển một chiêu kiếm cuối cùng, đưa nàng thoát đi. Cuối cùng, nàng sống sót nhưng hắn thì thành phế nhân, ẩn cư trên đỉnh núi cho đến chết, chờ đợi một người sẽ không bao giờ trở lại.

Trước khi chết, hắn khắc lên kiếm gãy một dòng chữ: "Nếu có kiếp sau, nguyện lấy kiếm làm tình, lấy rượu làm bạn, không gặp không vương vấn."

Cảnh phim kết thúc. Lý Bạch ngồi thẫn thờ giữa không gian tĩnh mịch. Bỗng nhiên, một luồng kiếm ý vô tận bộc phát từ người lão, sắc bén và lạnh lẽo nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn mang mác.

*Teng! Khách hàng Lý Bạch ngộ ra 'Kiếm Ý Luân Hồi', tu vi thăng tiến. Điểm Công đức nhận được: 200.000!*

Thẩm Trường An đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh này liền thầm tặc lưỡi: "Đúng là đại năng, đi xem phim cũng đột phá được. Phí này mình thu quá rẻ rồi!"

Khi Lý Bạch bước ra, lão không còn vẻ say khướt thường ngày nữa. Lão đứng trước mặt Thẩm Trường An, cúi đầu thi lễ một cái thật sâu: "Thẩm quản lý, đa tạ. Món nợ rượu hôm nay… lão phu sẽ dùng Kiếm tâm thề, nếu khách sạn có biến, lão phu nhất định ra tay một lần."

Thẩm Trường An xua xua tay, nụ cười vẫn thương mại như cũ: "Kiếm Tiên khách sáo rồi. Chỉ cần lần sau ngài không nợ tiền phòng là tôi mừng lắm rồi."

Lý Bạch cười sảng khoái, xoay người rời đi, thanh kiếm sau lưng phát ra tiếng reo hò vui sướng.

Càng về khuya, rạp chiếu phim càng trở nên đắt khách. Ngay cả Tuyết Nhi cũng vừa ra khỏi rạp với đôi mắt đỏ hoe. Hóa ra, thiếu niên dưới gốc hoa đào trong mơ của nàng chính là đại sư huynh đã hy sinh để nàng có được linh căn thiên tuế năm xưa. Vô Tình Đạo của nàng vốn dĩ không phải là không có tình, mà là vì "tình quá sâu nên hóa vô tình".

Tuy nhiên, giữa không khí hân hoan ấy, Thẩm Trường An chợt phát hiện ra một vị khách lạ lùng.

Hắn mặc một chiếc áo choàng đen trùm kín đầu, hơi thở dường như hòa lẫn vào hư không. Hắn bước đến quầy lễ tân, đặt xuống một khối tinh thể đen ngòm, bên trong lấp lánh như chứa đựng cả vạn linh hồn.

"Ta muốn xem kiếp trước… của chính khách sạn này."

Tiếng nói của hắn trầm đục như tiếng vọng từ vực thẳm, khiến Lôi Chấn Tử đang lau sàn gần đó cũng phải rùng mình kinh hãi, cảm thấy da đầu tê dại.

Vân Cơ đứng bên cạnh cảm nhận được sát khí ẩn tàng, định lên tiếng đuổi khách, nhưng Thẩm Trường An đã giơ tay ngăn lại.

Anh nhìn sâu vào bên trong chiếc mũ trùm đầu của người lạ mặt, nụ cười trên môi nhạt dần nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo vô cùng: "Vị khách này, Khách sạn Trường Sinh là một vật thể kiến trúc, nó không có linh hồn để luân hồi. Tuy nhiên…"

Thẩm Trường An gõ gõ ngón tay lên bàn: "Nếu ngài trả cái giá đủ cao, tôi có thể cho ngài xem 'Lịch sử hình thành' của nó. Có điều, giá này không tính bằng linh thạch."

"Vậy tính bằng cái gì?" Người áo đen hỏi.

"Tính bằng một bí mật của ngài." Thẩm Trường An nghiêng đầu, nụ cười vô sỉ lại hiện về. "Ví dụ như… lý do vì sao một phân thân của Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo lại thích cải trang đi dạo đêm như thế này?"

Không khí xung quanh khách sạn dường như đóng băng.

Lão Tà từ trong bếp lao ra, con dao phay bùng cháy ngọn lửa màu đen đặc quánh. Tiểu Hắc dựng đứng lông cổ, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ uy nghiêm của Thần Thú thượng cổ. Lôi Chấn Tử hoảng sợ buông rơi cây chổi, lão không ngờ kẻ chủ mưu đứng sau tất cả lại dám mò đến tận đây.

Kẻ áo đen im lặng một lúc lâu, rồi bật cười khô khốc. Hắn cởi bỏ mũ trùm, lộ ra gương mặt đạo mạo nhưng đầy gian trá của Mặc Vô Đạo.

"Thẩm Trường An, ngươi quả nhiên rất thú vị." Mặc Vô Đạo không có chút vẻ sợ hãi khi bị bao vây. "Ta vốn muốn dùng danh nghĩa khách hàng để vào thám thính, không ngờ lại bị ngươi nhìn thấu ngay từ cửa."

Thẩm Trường An thản nhiên cầm lấy khối tinh thể đen (U Minh Linh Tinh – một thứ vô giá), rồi đẩy một tấm vé ra: "Trong khách sạn này, ai trả tiền đều là thượng đế. Mặc trưởng lão, ngài muốn xem phim hay muốn gây sự? Nếu xem phim, mời vào phòng số 9 – phòng dành cho 'Khách hàng tiềm năng đặc biệt'. Nếu gây sự… phí sửa chữa của khách sạn hiện tại đã tăng lên 100 vạn linh thạch mỗi giây."

Mặc Vô Đạo nhìn nhìn Thẩm Trường An, rồi nhìn dàn nhân viên "quái thai" xung quanh, lão nheo mắt cười: "Được, ta vào xem. Ta muốn xem thử cái gốc rễ của ngôi miếu nát này từ đâu mà ra."

Thẩm Trường An ra hiệu cho nhân viên lui xuống, đích thân dẫn Mặc Vô Đạo vào rạp.

Khi Mặc Vô Đạo ngồi xuống, màn hình không hiển thị bất kỳ một trang trại hay đỉnh núi nào. Nó hiện ra một không gian trắng xóa vô tận. Giữa không gian đó, có một chiếc đồng hồ cát khổng lồ đang chảy ngược, và một bóng dáng mơ hồ của một quản gia mặc vest đen kiểu hiện đại đang đứng tưới nước cho một cây mầm bé nhỏ giữa hư không.

Đột nhiên, hình bóng người quản gia ấy quay đầu lại, đôi mắt xuyên thấu qua màn hình, trực tiếp nhìn thẳng vào linh hồn của Mặc Vô Đạo.

"Rắc!"

Phân thân của Mặc Vô Đạo đột nhiên xuất hiện vô số vết nứt, như thể bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Lão kinh hoàng đứng phắt dậy: "Đây… đây là cái gì? Ngươi cho ta xem cái gì?"

Màn hình tắt lịm. Thẩm Trường An đứng bên cạnh, bình thản nhặt xô bỏng ngô thừa của Kim Bất Hoán lên, miệng lẩm bẩm: "Ơ kìa, phim đang hay mà ngài lại kích động thế? Đây chỉ là 'Phim tài liệu giới thiệu khách sạn' thôi mà."

Mặc Vô Đạo run rẩy, nhìn Thẩm Trường An với ánh mắt hoàn toàn khác. Không còn là sự khinh thường, mà là một sự sợ hãi bản năng. Lão không nói một lời nào, hóa thành một làn khói đen chạy biến khỏi rạp chiếu phim, thậm chí không dám ngoái đầu nhìn lại.

"Chủ quán, sao không để lão lại luôn?" Lão Tà khó hiểu bước vào. "Đó là cơ hội tốt để diệt một phân thân của hắn."

Thẩm Trường An mỉm cười, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm.

"Giết hắn để làm gì? Để hắn sợ mới là cách kinh doanh lâu dài. Khi một người sợ hãi một nơi nào đó nhưng lại bị sự tò mò thiêu đốt, họ sẽ còn quay lại và trả giá nhiều hơn."

Anh lấy từ trong túi ra khối U Minh Linh Tinh vừa thu được, thảy lên không trung rồi để Tiểu Hắc đớp lấy.

"Hôm nay thu hoạch không tệ. Vân Cơ, kiểm tra doanh thu rạp chiếu phim xem."

Vân Cơ liếc nhìn sổ thu chi, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao: "Tổng cộng 23.500 linh thạch cực phẩm, 3 bản bí kíp cấp Địa, và… một lời thề của Kiếm Tiên."

"Tốt!" Thẩm Trường An hài lòng vươn vai. "Ngày mai chúng ta mở thêm dịch vụ: 'Mua vé phim kèm buổi livestream bình luận của idol Vân Cơ'. Phí phụ thu thêm 20%."

Vân Cơ đỏ mặt, dậm chân: "Chủ quán! Ngài lại mang ta ra làm mồi nhử!"

"Đây gọi là khai thác tài nguyên con người." Thẩm Trường An thản nhiên đáp. "Lôi Chấn Tử, dọn dẹp sạch chỗ này chưa? Sáng mai khách sạn sẽ đông lắm đấy. Ai không có tiền thì đuổi thẳng, ai có tiền thì… mài dao cho sắc vào, Lão Tà!"

Dưới ánh đèn lồng rực rỡ, Khách sạn Trường Sinh vẫn lặng lẽ đứng đó, đón nhận những linh hồn mệt mỏi và những túi tiền đầy ắp của giới tu chân. Trong rạp chiếu phim Luân Hồi, những kiếp người vẫn đang xoay vần, mang đến cho Thẩm Trường An sự giàu sang và quyền năng vô hạn giữa thời thế đại loạn.

Tiếng chuông gió ở hiên nhà khẽ rung động, như đang báo hiệu rằng, danh tiếng của khách sạn này đã chính thức vượt ra khỏi Vực Không Gian Số 0, bay thẳng đến tai những tồn tại tối cao của lục giới.

Đại Kiếp Nạn đang đến, nhưng dường như đối với Thẩm Trường An, đó chỉ là một mùa kinh doanh cao điểm mới mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8