Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 105: ** Mặc Vô Đạo nhìn thấy kiếp trước
Màn hình linh lực khổng lồ trong rạp chiếu phim "Luân Hồi" không giống bất kỳ loại pháp bảo ảnh thanh nào mà Mặc Vô Đạo từng thấy trong suốt ba ngàn năm tu hành. Nó không cần linh thạch khởi động, không cần thủ ấn phức tạp, chỉ đơn giản là một tấm màn trắng mênh mông, nhưng lại tỏa ra một thứ áp lực khiến linh hồn của một vị Thái Thượng Trưởng lão như lão cũng phải run rẩy.
Mặc Vô Đạo ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rồng — một món đồ "nội thất" mà Thẩm Trường An quảng cáo là "ghế Massage công thái học, giúp khai thông kinh mạch vùng mông". Lão cảm thấy nhục nhã, nhưng càng nhiều hơn là sự tò mò đến điên người. Lão đã trả mười vạn linh thạch cực phẩm cho "vé xem phim VIP" này, một cái giá đủ để mua đứt một tòa thành trì ở Nhân giới.
"Bắt đầu đi." Mặc Vô Đạo trầm giọng, cố giữ lấy chút phong thái của kẻ đứng đầu tu chân giới.
Ánh đèn trong rạp đột ngột vụt tắt. Một luồng ánh sáng trắng xanh từ phía sau hắt tới, xuyên qua màn sương mù mờ ảo. Trên màn hình, những dòng chữ bằng linh lực vàng kim hiện ra:
*【Cảnh báo: Nội dung phim có thể gây sang chấn đạo tâm. Trái tim không khỏe vui lòng uống trà dưỡng sinh trước khi xem.】*
Mặc Vô Đạo hừ lạnh một tiếng. Đạo tâm của lão đã trui rèn qua hàng ngàn trận chiến, qua bao kiếp nạn sinh tử, lẽ nào lại sợ một vài hình ảnh ảo thuật?
Nhưng ngay giây sau đó, màn hình rung chuyển. Một tiếng nổ vang dội truyền ra từ dàn loa "Surround Sound 7.1" được yểm phù chú của Thẩm Trường An. Âm thanh ấy chân thực đến mức Mặc Vô Đạo theo bản năng vận chuyển linh lực hộ thân, nghĩ rằng có kẻ tập kích.
Trước mắt lão hiện ra một vùng trời đất hỗn mang. Đó không phải là Phù Thế Linh Giới mà lão biết. Ở đó, bầu trời có màu máu đặc quánh, và mặt đất không phải là đất đá, mà là xác thịt của những sinh vật khổng lồ đang thối rữa. Giữa đống đổ nát của một thời đại bị lãng quên, lão nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Rất nhỏ bé. Rất hèn mọn.
Đó là một đứa trẻ, gầy trơ xương, mặc bộ đồ rách rưới bốc mùi. Đứa trẻ ấy đang bò lết giữa bãi chiến trường, dùng đôi bàn tay tím tái vì lạnh để bới móc những thi thể quân lính, tìm kiếm chút bánh lương khô dính máu hay bất cứ thứ gì có thể nhét vào cái bụng đang sôi sùng sục.
Đồng tử của Mặc Vô Đạo co rút lại. Ký ức xa xôi, sâu kín nhất, cái ký ức mà lão đã dùng hàng nghìn năm tu vi để phong ấn và xóa sạch khỏi trí não, nay hiện về một cách tàn nhẫn và sắc nét như mới xảy ra ngày hôm qua.
"Không… không thể nào…" Lão lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.
Đứa trẻ trên màn hình cuối cùng cũng tìm được một mẩu bánh mỳ. Nó vội vàng nhét vào miệng, nước mắt nhòa lệ. Nhưng đúng lúc đó, một tên lính què quặt, hơi thở thoi thóp, đột ngột nắm lấy cổ chân đứa trẻ. Gã lính không nói gì, chỉ nhìn đứa trẻ bằng ánh mắt thèm khát thịt người.
Đứa trẻ ấy — chính là kiếp trước của Mặc Vô Đạo — đã không hề sợ hãi. Nó cầm một mảnh gốm vỡ, đâm liên tiếp vào họng tên lính đó cho đến khi máu tươi bắn đầy mặt. Sau đó, nó không chạy trốn, mà ngồi lại, bắt đầu lục soát thi thể kẻ vừa chết với một nụ cười quái dị trên môi.
Màn hình chuyển cảnh. Đứa trẻ lớn lên thành một gã ăn mày, rồi trở thành một tên tiểu nhân chuyên nịnh hót trong một môn phái nhỏ. Hắn không có thiên phú, bị người khác sỉ nhục, bắt làm "dược nô" — kẻ chuyên thử những loại đan độc chết người.
Nhưng điều khiến Mặc Vô Đạo kinh hoàng nhất chính là cảnh tượng sau đó. Để có được một tia linh căn, kiếp trước của lão đã lén lút lẻn vào mật thất của tông chủ, giết chết con trai độc nhất của người đã cứu mạng mình, sau đó thực hiện một cấm thuật tà ác: Cắn nuốt linh hồn của đứa trẻ sơ sinh để cải biến huyết mạch.
Những tiếng gào thét của linh hồn tội nghiệp ấy thông qua hệ thống âm thanh hiện đại của rạp phim, dội thẳng vào thần thức của Mặc Vô Đạo.
Lão đứng bật dậy, đôi bàn tay run rẩy: "Giả! Tất cả đều là giả! Thẩm Trường An, ngươi dám dùng ảo thuật để bôi nhọ ta!"
Lúc này, một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ bóng tối của dãy ghế phía sau:
"Bôi nhọ? Mặc lão già, rạp phim Luân Hồi của ta chỉ phản chiếu sự thật đã bị chôn vùi trong sâu thẳm nhân quả. Ngươi có thể lừa cả thiên hạ, lừa cả chính mình, nhưng ngươi không lừa được nghiệp lực."
Thẩm Trường An bước ra, trên tay cầm một xô bắp rang bơ tỏa hương thơm phức, chậm rãi nhai một hạt. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt trẻ tuổi, thư sinh của anh, nhưng trong mắt Mặc Vô Đạo, nụ cười của anh lúc này còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ dưới âm ti.
"Nhìn tiếp đi." Thẩm Trường An chỉ tay về phía màn hình. "Đây mới là đoạn đáng giá nhất này. Ta phải tốn rất nhiều điểm Công Đức để hệ thống phục dựng lại đoạn 'uncut' này đấy."
Trên màn hình, Mặc Vô Đạo của kiếp trước, sau khi đạt được tu vi, đã trở thành một vị thần sống. Nhưng lão không tu tiên để cứu đời, mà lão biến cả thế giới ấy thành một lò luyện đan khổng lồ. Lão phát hiện ra một bí mật kinh hoàng: Thế giới lão đang sống chỉ là một "mảnh vườn" được chăm sóc bởi những vị thần linh cấp cao hơn, và đến kỳ hạn, tất cả sẽ bị thu hoạch.
Thay vì chiến đấu chống lại định mệnh, Mặc Vô Đạo đã phản bội chính thế giới của mình. Lão mở cửa đón "Người làm vườn" vào, tận tay giết sạch các đệ tử, người thân để đổi lấy một cơ hội được "sống sót" sang kỷ nguyên tiếp theo.
Đó chính là lý do lão xuất hiện ở Phù Thế Linh Giới này. Lão không phải là một cao nhân tu luyện từ dưới đi lên, lão là một kẻ phản đồ của một nền văn minh đã bị hủy diệt, mang theo linh hồn của hàng triệu sinh linh bị chính tay mình tế đàn để đổi lấy thọ nguyên trường thọ.
Mặc Vô Đạo quỳ rạp xuống sàn. Đạo tâm của lão — cái nền tảng mà lão tự hào nhất — đang nứt ra từng mảng lớn. Ánh sáng vàng kim quanh người lão bắt đầu hóa thành làn khói đen kịt của oán khí.
"Ngươi… làm sao ngươi biết?" Mặc Vô Đạo nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt đỏ ngầu. "Ngươi không phải là người của thế giới này! Ngươi là ai?"
Thẩm Trường An thong thả đi tới chỗ Mặc Vô Đạo, cúi người xuống, thì thầm vào tai lão:
"Ta đã nói rồi, ta chỉ là một chủ khách sạn lương thiện. Công việc của ta là phục vụ khách hàng tận tâm… và thỉnh thoảng thu hồi những món nợ cũ mà người ta đã quên trả cho Thiên Đạo."
Anh lấy ra một hóa đơn từ trong tay áo, đưa cho Mặc Vô Đạo:
"Đây là phí phụ thu cho 'Bí mật thiên cơ'. Tổng cộng: Toàn bộ tu vi phân thân này của ngươi, cộng với nửa số thọ nguyên còn lại. Thanh toán bằng linh thạch hay bằng linh hồn nào?"
Mặc Vô Đạo rùng mình. Lão nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy còn khủng khiếp hơn cả những gì lão từng giăng ra cho kẻ khác. Trong Khách sạn Trường Sinh này, Thẩm Trường An chính là Quy Tắc, chính là Thiên Đạo.
Lão không nói thêm được lời nào, gào lên một tiếng đau đớn rồi hóa thành một làn khói đen, tháo chạy điên cuồng ra khỏi rạp phim. Phân thân này của lão coi như đã phế, đạo tâm bị thương nặng, e là trong vài trăm năm tới, bản thể của Mặc Vô Đạo sẽ không dám bước chân ra khỏi mật thất nửa bước.
Cánh cửa rạp phim khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc.
Sân khấu yên tĩnh trở lại. Ánh đèn neon tím dịu nhẹ bật lên. Vân Cơ từ trong bóng tối bước ra, tay cầm chổi lông gà, vẻ mặt không giấu nổi sự khinh thường nhìn theo hướng Mặc Vô Đạo bỏ chạy.
"Hừ, nhìn lão đạo mạo thế kia, không ngờ lại là một kẻ phản bội ghê tởm như vậy. Chủ quán, sao ngài không giết luôn hắn? Để hắn đi sẽ là hiểm họa sau này."
Thẩm Trường An phủi sạch vụn bắp rang trên áo, lười biếng ngồi xuống chiếc ghế mà Mặc Vô Đạo vừa ngồi, vẫn còn vương chút oán khí:
"Giết hắn thì ai trả nợ cho chúng ta? Nuôi lợn thì phải để lợn lớn rồi mới thịt. Hắn càng sợ hãi, đạo tâm càng mục ruỗng, hắn sẽ càng điên cuồng đi tìm các loại bí bảo trường sinh để vá lại linh hồn. Và đoán xem, ai là người duy nhất ở đây bán những thứ đó?"
Vân Cơ trợn tròn đôi mắt cáo đẹp hút hồn, rồi che miệng cười khúc khích: "Chủ quán, ngài thật sự là… quá vô sỉ rồi. Ngài định vắt kiệt hắn đến xu cuối cùng sao?"
"Kinh doanh mà." Thẩm Trường An cười vô tội, lôi ra từ trong hư không một khối U Minh Linh Tinh to bằng nắm tay — thứ mà Mặc Vô Đạo đã lỡ đánh rơi khi bỏ chạy. "Tiền của kẻ xấu bao giờ tiêu cũng thấy sảng khoái hơn tiền của người tốt."
Đúng lúc đó, Lão Tà hầm hầm bước vào rạp, tay cầm cái môi múc canh: "Chủ quán! Lại thêm một lũ tu sĩ kiếm tu từ Vạn Kiếm Tông kéo đến. Chúng nó nói muốn thách đấu với 'Kỳ lân thú' của chúng ta vì con chó đen đó vừa tiểu bậy lên kiếm ý của tổ sư tụi nó!"
Thẩm Trường An thở dài, day day thái dương: "Tiểu Hắc lại gây chuyện rồi. Vân Cơ, thông báo với bọn Vạn Kiếm Tông: Muốn khiếu nại thì đóng phí 'thủ tục pháp lý' mười vạn linh thạch. Còn muốn thách đấu với bảo vệ khách sạn, mỗi người phải mua gói 'Bảo hiểm thương tật trọn đời' của chúng ta trước."
Lão Tà trợn mắt: "Gói bảo hiểm đó giá bao nhiêu?"
"Bằng đúng cái mạng của tụi nó." Thẩm Trường An đứng dậy, vươn vai một cái thật dài. "Thế giới này hỗn loạn thật đấy. Người thì lo cứu thế, kẻ thì lo diệt thế, chỉ có ta là lo hôm nay thực đơn buffet có món gì mới."
Vân Cơ vừa đi vừa dậm chân: "Chủ quán, ngày mai là lễ kỷ niệm 1000 ngày khách sạn khai trương. Ngài nói sẽ tổ chức đại tiệc khuyến mãi mà?"
Thẩm Trường An mắt sáng lên: "Đúng rồi! Truyền lệnh ra ngoài. Ngày mai Khách sạn Trường Sinh tổ chức chương trình: 'Vòng quay may mắn'. Phần thưởng lớn nhất là một tấm vé xem phim Luân Hồi miễn phí."
Anh dừng lại một chút, nụ cười trở nên ranh mãnh:
"Nhưng trước khi quay, khách hàng phải đạt điều kiện: Tiêu dùng tối thiểu một trăm vạn linh thạch tại nhà hàng của Lão Tà hoặc dịch vụ tắm hơi của cô. À, Lão Tà, món mì tôm 'vị rồng' nghiên cứu đến đâu rồi?"
Lão Tà gãi gãi cái sẹo trên mặt, lẩm bẩm: "Dùng vảy Rồng hầm lấy nước dùng thì ngon rồi, nhưng con Giao Long ở sau vườn nó không chịu rụng vảy nữa, nó nói nó sắp hói rồi…"
"Bảo Tiểu Hắc qua 'thảo luận' với nó một chút. Không rụng vảy thì rụng răng, chọn đi." Thẩm Trường An thản nhiên bước về phía quầy lễ tân, để lại hai nhân viên đứng ngơ ngác.
Dưới màn đêm sâu thẳm của Vực Không Gian Số 0, Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh ánh đèn, sừng sững giữa gió bão của tu chân giới. Tiếng chuông gió treo ở hiên nhà lại khẽ khẽ ngân vang, chào đón những vị khách tiếp theo — những con cừu béo mang theo vô vàn tham vọng, và cả những bí mật chưa kể.
Và Thẩm Trường An, vị chủ quán trẻ tuổi, đã sẵn sàng với cuốn sổ thu chi trên tay, chuẩn bị viết tiếp những hóa đơn có thể thay đổi vận mệnh cả một thời đại.