Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 106: ** Sự phản bội trong hàng ngũ kẻ thù

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:19:46 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 106: SỰ PHẢN BỘI TRONG HÀNG NGŨ KẺ THÙ

Bình minh ở Vực Không Gian Số 0 luôn mang một vẻ đẹp quỷ dị. Ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ những dòng sông linh khí cuồn cuộn chảy trên tầng mây, hắt xuống những dải lụa màu tím nhạt và vàng kim xen kẽ.

Khách sạn Trường Sinh sừng sững giữa không gian ấy, yên tĩnh đến lạ thường. Tuy nhiên, cái sự yên tĩnh này không phải là dấu hiệu của một sự khởi đầu tốt đẹp. Kể từ khi Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão của Chính Đạo ban hành “Trường Sinh Cấm Lệnh”, bầu không khí xung quanh khách sạn đã trở nên đông đặc sát khí ẩn giấu.

“Chậc, hôm nay vẫn không có lấy một bóng khách.”

Vân Cơ tựa người vào chiếc quầy lễ tân bằng ngọc thạch lộng lẫy, ngón tay thanh mảnh lười biếng xoay xoay một lọn tóc đuôi cáo trắng muốt. Cô diện bộ sườn xám thêu tơ tằm vân rồng, tôn lên những đường cong chết người, nhưng gương mặt lại hiện rõ sự bực dọc.

Nàng là một Cửu Vĩ Thiên Hồ, một tồn tại mà chỉ cần một ánh mắt cũng đủ làm đảo lộn chúng sinh, nhưng lúc này nhiệm vụ duy nhất của nàng là cầm khăn lau sạch… một hạt bụi vừa mới đậu xuống mặt bàn.

“Thứ bẩn thỉu!” Vân Cơ lẩm bẩm, dùng mị thuật hóa ra một làn gió nhỏ, thổi bay hạt bụi tội nghiệp ra khỏi lãnh địa sạch sẽ của mình.

Phía sau bếp, tiếng dao băm xuống thớt đều đặn như nhịp trống trận. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời, hiện đang đeo một cái tạp dề thêu đôi chim uyên ương đỏ chói, hầm hầm bước ra ngoài. Trên tay lão là một bát nước lèo xanh lét, bốc khói đen nghi ngút.

“Chủ quán đâu? Ta vừa nghiên cứu ra món ‘Mì Sợi Tuyệt Mệnh’ mới. Chỉ cần hít một hơi là thấy được tổ tiên, ăn một miếng là có thể đối thoại trực tiếp với Thiên Đạo. Ta cần một con chuột bạch… à không, cần một vị khách quý để thử nghiệm!”

Ngay lúc đó, từ trên chiếc ghế nằm lót lông Thần thú quý hiếm, Thẩm Trường An từ từ hạ cuốn sổ thu chi đang che mặt xuống. Anh ngáp một cái dài, đôi mắt lim dim nhìn hai thuộc hạ của mình, vẻ mặt ung dung như thể mình không phải là người đang bị toàn bộ giới tu chân tẩy chay.

“Lão Tà, ta đã bảo ông bao nhiêu lần rồi, kinh doanh ẩm thực phải lấy ‘nhân văn’ làm gốc. Ông cứ đem độc dược vào món ăn thế thì đến cả chó của Tiểu Hắc cũng không dám ăn đâu.”

“Gâu!”

Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn đang nằm phục dưới chân Thẩm Trường An bỗng ngẩng đầu dậy, gầm gừ một tiếng đầy phẫn nộ, ra ý rằng: *Đừng có mang chất thải của lão già đó ra so sánh với bữa ăn của ta.*

Thẩm Trường An cười nhạt, tay gõ nhẹ lên mặt bàn tính ngọc đế quang: “Hôm nay doanh thu bằng không. Tiền điện linh khí, tiền bảo trì hệ thống lọc nước, tiền mua thịt rồng đông lạnh từ Yêu giới… Vân Cơ, cô tính xem chúng ta đang lỗ bao nhiêu?”

Vân Cơ chưa kịp trả lời thì bỗng nhiên, chiếc chuông đồng ở cửa chính kêu lên một tiếng “Keng” giòn giã.

Âm thanh này vốn dĩ rất bình thường, nhưng trong hoàn cảnh bị “cấm vận” như hiện nay, nó chẳng khác nào tiếng sấm nổ giữa trời quang. Cả ba đôi mắt (và một đôi mắt chó) đồng loạt bắn về phía cửa chính.

Một bóng người đang run rẩy đứng đó.

Đó là một thanh niên trẻ tuổi, mặc đạo bào trắng thêu hoa văn của Thanh Vân Tông – tông môn đứng đầu trong liên minh của Mặc Vô Đạo. Tuy nhiên, bộ đạo bào ấy giờ đây đã rách rưới, vết máu khô bám đầy trên vạt áo, hơi thở hỗn loạn, tu vi có dấu hiệu bị tổn thương nghiêm trọng.

Hắn vừa nhìn thấy Thẩm Trường An, đôi chân lập tức nhũn ra, “bạch” một tiếng quỳ sụp xuống sàn nhà vốn được Vân Cơ lau đến mức bóng loáng.

“Bẩn quá!” Vân Cơ thét lên, lông đuôi dựng đứng. “Ngươi có biết cái sàn nhà này ta vừa lau bằng nước hoa hồng nghìn năm không? Ngươi dám vấy bẩn nó?”

Tên thanh niên không để ý đến cơn giận của hồ ly tinh, hắn dập đầu liên tục xuống đất, giọng nói lạc đi:

“Thẩm chủ quán! Thẩm đại thần! Xin hãy cứu mạng! Vãn bối là Tề Thanh, đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông… vãn bối muốn xin được gia nhập Khách sạn Trường Sinh! Vãn bối không muốn về tông môn nữa, nơi đó không phải là chỗ cho người ở!”

Lão Tà liếm môi, chiếc dao phay trên tay sáng lóe: “Đệ tử của Mặc Vô Đạo? Được lắm, vừa vặn ta đang thiếu nguyên liệu để ninh món canh ‘Gan Người Phản Bội’. Chủ quán, để ta xử lý tên này cho nhanh gọn.”

“Khoan đã,” Thẩm Trường An giơ tay lên, ánh mắt thoáng chốc trở nên sắc lạnh và thực dụng đến đáng sợ. Anh bước xuống từ ghế nằm, tiến lại gần Tề Thanh.

Lĩnh vực tuyệt đối được kích hoạt. Ngay lập tức, áp lực từ tu vi Nguyên Anh đỉnh phong của Tề Thanh hoàn toàn biến mất, hắn cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào một người phàm trước mặt vị thư sinh yếu đuối này.

“Ngươi là người của Mặc Vô Đạo, tại sao lại muốn chạy sang chỗ ta?” Thẩm Trường An nhếch môi. “Ngươi nên biết, khách sạn của ta hiện nay đang là cái gai trong mắt sư tổ ngươi. Ngươi vào đây, chẳng khác nào tự đoạn tuyệt đường sống.”

Tề Thanh ngẩng đầu, nước mắt nước mũi giàn dụa: “Thẩm tiền bối, ngài không biết đâu! Sư tổ… Mặc Vô Đạo lão già đó đã điên rồi! Kể từ khi ngài công bố gói ‘Wifi Linh Khí Tốc Độ Cao’, sư tổ đã cấm tất cả đệ tử sử dụng Linh Thông Đài. Ai lén dùng sẽ bị phế bỏ tu vi.”

Thẩm Trường An nhướng mày: “Chỉ vì không được lướt mạng mà ngươi phản tông?”

Tề Thanh gào lên: “Không chỉ thế! Lão ta bắt chúng ta tu luyện ‘Vô Cảm Công Pháp’ của lão. Mỗi ngày chỉ được ăn một viên Bích Cốc Đan không mùi vị, uống một ngụm nước suối lạnh ngắt. Trong khi đó, hôm nọ vãn bối nhìn thấy một đệ tử trộm được một mẩu ‘Gà Rán Thần Dược’ của khách sạn ngài mang về… Mùi hương đó… mùi hương đó làm vãn bối nhận ra mấy trăm năm tu hành vừa qua của mình chỉ là hư vô!”

Hắn ôm mặt khóc nức nở: “Vãn bối không cần trường sinh nữa! Vãn bối muốn ăn gà rán! Vãn bối muốn xem livestream Tiên nữ múa của Vân Cơ tiểu thư! Vãn bối muốn lướt mạng! Sống mà không có niềm vui, thì tu tiên để làm cái gì cơ chứ?”

Im lặng.

Một sự im lặng bao trùm sảnh khách sạn.

Lão Tà thu dao lại, gãi gãi đầu: “Tội nghiệp thật, hóa ra là bị chết đói về tinh thần.”

Vân Cơ nghe thấy nhắc đến livestream của mình, tâm trạng thoáng chốc dịu đi đôi chút, nhưng nàng vẫn nhìn đống máu trên sàn với vẻ ghét bỏ: “Dù vậy, ngươi cũng không thể cứ thế mà xin vào đây. Khách sạn này không nhận người tị nạn không có giá trị.”

Thẩm Trường An nhẹ nhàng xoa cằm. Một kế hoạch kinh doanh đen tối bắt đầu hình thành trong đầu anh.

“Tề Thanh đúng không? Muốn ở lại đây không phải là không thể. Nhưng khách sạn chúng ta không nuôi kẻ ăn hại.”

Anh quay lại quầy, lấy ra một bản hợp đồng bằng da thuộc tỏa ra linh quang màu vàng, bút lông trên tay múa lượn như rồng bay phượng múa.

“Khách sạn đang thiếu một tạp vụ chuyên dọn dẹp vệ sinh bên ngoài, phụ trách lau dọn chuồng cho Tiểu Hắc, và kiêm luôn chức vụ ‘Người thu thập tình báo’ cho ta. Lương tháng: Không có. Phúc lợi: Một ngày ba bữa cơm thừa của Lão Tà (sau khi đã khử độc), được sử dụng Wifi linh khí 2 tiếng mỗi ngày, và được xem livestream của Vân Cơ miễn phí ở chế độ độ phân giải thấp (360p).”

Tề Thanh mắt sáng rực lên: “Được sử dụng Wifi? Thật sao?”

“Đúng, nhưng ngươi phải ký vào đây. Đây là ‘Khế ước Linh Hồn Bán Thân’. Nếu ngươi dám phản bội hoặc lười biếng, linh hồn ngươi sẽ tự động biến thành phân bón cho vườn rau Vạn Cổ sau nhà.”

Thẩm Trường An nở nụ cười thương hiệu – nụ cười mà giới tu chân gọi là “Nụ cười của Diêm Vương lấy tiền”.

Tề Thanh không chút do dự, nhỏ một giọt máu lên bản hợp đồng. Ánh vàng rực lên rồi chui tọt vào giữa chân mày của hắn.

“Xong rồi. Giờ thì, chào mừng nhân viên mới.” Thẩm Trường An ném cho hắn một cái chổi. “Việc đầu tiên, đi cọ rửa lại toàn bộ phi thuyền bị Tiểu Hắc nhai nát ở sân trước đi. Đừng để sót một vệt máu nào, nếu không Vân Cơ sẽ biến ngươi thành cái thảm chùi chân đấy.”

Tề Thanh như được tái sinh, hắn cầm cái chổi mà cứ như cầm chí bảo thần binh, rạng rỡ hẳn lên: “Vâng thưa sếp! Vãn bối đi ngay!”

Khi bóng dáng Tề Thanh mất hút sau cửa, vẻ mặt hài hước của Thẩm Trường An lập tức biến mất. Anh nhìn về phía xa xăm, nơi mà chân trời dường như đang bị che phủ bởi một bóng ma khổng lồ.

“Lão Tà, Vân Cơ, các ngươi thấy sao?”

Lão Tà lạnh lùng nói: “Tên nhóc này tuy có chút vô liêm sỉ, nhưng tin tức hắn mang lại rất đáng chú ý. Mặc Vô Đạo đang cố gắng biến cả Chính Đạo thành một đám xác không hồn để dễ bề thao túng. Lão ta sợ sự tự do mà khách sạn chúng ta mang lại.”

Vân Cơ gật đầu, ánh mắt sắc sảo: “Hắn là đệ tử nội môn, chắc chắn biết sơ đồ bố trí trận pháp quanh Thanh Vân Tông. Nếu chúng ta biết khai thác, đây sẽ là một đòn chí mạng vào uy tín của lão tặc Mặc Vô Đạo.”

Thẩm Trường An khẽ gõ ngón tay lên bàn tính, những quân tính ngọc bằng phát ra tiếng kêu “lạch cạch” thanh thúy.

“Phản bội không phải là mục đích, mục đích của chúng ta là sự tiêu dùng. Tề Thanh chỉ là quân cờ đầu tiên. Ta muốn cả đám đệ tử của Mặc Vô Đạo đều phải nhận ra rằng: Tu tiên cực khổ mười vạn năm, không bằng một bát mì gói tại Trường Sinh.”

Anh quay sang Tiểu Hắc, ném cho nó một mảnh xương linh thạch cấp cao:

“Tiểu Hắc, để mắt tới hắn. Nếu hắn dám liên lạc ngầm với bên ngoài mà không có sự cho phép của ta, cứ việc cho hắn vào nồi canh của Lão Tà.”

Tiểu Hắc sủa một tiếng đắc ý, rồi nhanh chóng lủi đi theo bóng dáng của Tề Thanh.

Trong lòng Thẩm Trường An thầm tính toán. Mặc Vô Đạo, lão muốn phong tỏa ta? Lão muốn làm ta phá sản? Được lắm, vậy ta sẽ khiến toàn bộ đệ tử của lão biến thành nhân viên tạp vụ cho khách sạn của ta. Đến lúc đó, để xem cái danh hiệu Thái Thượng Trưởng lão của lão còn đáng giá mấy đồng linh thạch.

Gió lạnh lại thổi qua Vực Không Gian Số 0, nhưng ánh đèn bên trong Khách sạn Trường Sinh dường như ấm áp và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Cuộc chiến này không chỉ có đao kiếm, mà còn có cả mùi hương của gà rán và tốc độ của mạng Wifi linh khí.

Mặc Vô Đạo chắc chắn sẽ không bao giờ ngờ được rằng, đế chế của lão không sụp đổ vì ngoại địch tấn công, mà sụp đổ vì các đồ tử đồ tôn không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của một gói mì tôm "thượng hạng vị rồng".

Trong sảnh khách sạn, Thẩm Trường An bắt đầu viết tiếp vào sổ thu chi của mình một dòng mới:

*Chi phí đào tạo nhân viên thực tập: 0.*
*Giá trị thông tin nhận được: Vô giá.*
*Lợi nhuận dự kiến từ việc bán linh khí cho đệ tử Thanh Vân Tông: 200%…*

Nụ cười trên môi anh càng thêm sâu sắc, chiếu rọi qua ô cửa sổ, nhìn thấu vào bóng đêm vô tận. Cuộc chơi thực sự, bây giờ mới mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8