Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 107: ** Cuộc chiến quảng cáo

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:20:16 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 107: CUỘC CHIẾN QUẢNG CÁO**

Ánh nắng tại Vực Không Gian Số 0 luôn có một vẻ bảng lảng không thực, nó không chói chang như ở Nhân giới, cũng chẳng rực rỡ linh quang như tại Tiên giới. Nhưng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy đã bị phá vỡ bởi tiếng "lạch cạch" không ngừng nghỉ của chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang trong tay Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ vân sâm nghìn năm, chân vắt chữ ngũ, gương mặt vốn dĩ luôn tươi cười giờ đây lại hiện lên một vẻ "u sầu" giả tạo. Anh nhìn vào cuốn sổ thu chi, thở dài một tiếng thật dài, dài đến mức khiến Vân Cơ đang lau chùi lọ hoa cách đó mười trượng cũng phải rùng mình.

"Vân Cơ, hôm nay chúng ta đón bao nhiêu khách?" – Thẩm Trường An uể oải hỏi.

Vân Cơ khẽ lật quyển sổ tiếp tân, giọng nói lảnh lót như chim oanh nhưng lại mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi: "Thưa ông chủ, tổng cộng có ba vị khách. Một lão đạo sĩ vào xin nước lã, một con yêu hỏa đi lạc vào đòi mượn lửa nhóm lò, và một tên tán tu vào… xin dùng nhờ nhà vệ sinh."

Thẩm Trường An búng mạnh một quân tính, mặt tối sầm lại: "Ba vị khách, doanh thu bằng không. Thậm chí tên tán tu kia còn dùng hết nửa cuộn giấy vệ sinh thượng hạng làm từ tơ tằm băng hà của ta. Lỗ, lỗ nặng rồi!"

Vân Cơ đặt chiếc khăn lau xuống, đôi mắt cáo xinh đẹp khẽ nheo lại: "Chẳng phải đều tại lão già Mặc Vô Đạo kia sao? Hắn ban bố 'Thanh Vân Lệnh', phong tỏa toàn bộ đường mòn dẫn vào Vực Không Gian Số 0. Bất kỳ tu sĩ nào bén mảng đến gần Khách sạn Trường Sinh đều bị coi là cấu kết với ma đạo. Đám đệ tử Thanh Vân Tông còn lập trạm gác cách đây mười dặm, ngăn cản mọi nguồn khách."

"Chặn đường làm ăn của ta chẳng khác nào giết cha mẫu thân ta." – Thẩm Trường An lạnh lùng cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt khiến nhiệt độ trong sảnh giảm xuống vài độ. "Lão già đó nghĩ rằng chỉ cần cấm đoán là có thể làm ta chết đói? Lão quá coi thường bộ não của một thanh niên lớn lên trong kỷ nguyên kinh tế thị trường rồi."

Anh đập tay lên bàn, lớn tiếng gọi: "Lão Tà! Mang 'vũ khí bí mật' của ngươi ra đây!"

Từ trong nhà bếp, một thân hình cao lớn như ngọn tháp đen xì bước ra. Lão Tà, cựu Ma Quân khét tiếng, nay đang mặc chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hình hoa hồng, tay trái cầm một chiếc rổ mây, bên trong chứa đầy những khối nhỏ màu vàng nâu, bốc lên một mùi hương nồng đậm, kỳ quái nhưng vô cùng kích thích khứu giác.

"Đây là cái gì?" – Tề Thanh, đệ tử Thanh Vân Tông đang bị bắt làm "thực tập sinh" lau sàn, tò mò ghé mũi lại gần.

"Tránh ra, tiểu tử thối!" – Lão Tà hừ lạnh một tiếng, đặt cái rổ lên bàn lễ tân. "Chủ thượng, đây là loại mì sợi chiên khô mà ngài bảo lão phu nghiên cứu. Lão phu đã thêm vào đó tinh hoa của Linh Kê nghìn năm, mật ong Ma Diệm và một chút bột ớt Địa Ngục. Chỉ cần đổ nước sôi vào, mùi hương của nó có thể khuếch tán trong vòng ba mươi dặm mà không tan."

Thẩm Trường An cầm một khối "mì tôm tiên hiệp" lên, hài lòng gật đầu: "Tốt! Rất tốt! Lão Tà, ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi. Đây không phải là đồ ăn, đây chính là 'Content' cấp thần!"

Quay sang Vân Cơ, anh ra lệnh: "Vân Cơ, lấy 'Thiên Ảnh Kính' ra đây. Ta muốn ngươi thực hiện một buổi 'Livestream' phủ sóng toàn bộ Thanh Vân Tông và các thành bang lân cận."

Vân Cơ ngớ người: "Live… cái gì cơ ạ? Ông chủ, ngài lại dùng ngôn ngữ thượng cổ của ngài rồi."

Thẩm Trường An tặc lưỡi: "Là dùng gương bát quái chiếu hình ảnh lên bầu trời ấy! Ta đã nâng cấp hệ thống phù văn cho nó rồi. Hôm nay, chúng ta sẽ cho toàn bộ giới tu chân biết thế nào là Marketing đa kênh."

Nửa canh giờ sau, trên bầu trời của Thanh Vân Tông.

Các đệ tử đang chăm chỉ luyện kiếm đột nhiên dừng lại. Một đạo ánh sáng kỳ ảo từ hư không chiếu xuống, hóa thành một màn sương khổng lồ phủ kín tầng mây. Trên màn sương đó, một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần hiện ra.

"Đó là… Vân Cơ tiên tử của Khách sạn Trường Sinh?" – Một đệ tử trẻ tuổi kinh hô, đánh rơi cả trường kiếm.

Vân Cơ trong gương diện một bộ đồ lụa mỏng manh, ngồi bên cạnh một hồ nước đầy linh khí khói sương mờ ảo. Nàng nhẹ nhàng nâng một bát sứ trắng, bên trong là những sợi mì vàng óng ánh quyện trong nước dùng đỏ tươi. Nàng cầm đũa, khẽ thổi nhẹ một cái, tư thái tao nhã đến mức khiến vạn dân tu chân dưới đất đều nín thở.

"Các vị đạo hữu, tu tiên có phải rất khổ cực?" – Giọng nói của Vân Cơ truyền qua linh lực, vang vọng khắp mười vạn đại sơn. "Sớm tối luyện khí, tâm thần mệt mỏi, ngay cả một bữa cơm ngon cũng trở thành xa xỉ? Tại Khách sạn Trường Sinh, chúng ta có 'Mì Thượng Hạng Vị Rồng'. Chỉ cần một miếng, bách bệnh tiêu tan, tâm ma lui bước, hiệu quả tương đương một viên tụ khí đan cấp cao nhưng giá chỉ… nửa miếng linh thạch."

"Sì sụp…"

Âm thanh Vân Cơ húp một sợi mì vang lên thật đến mức khiến người ta tưởng như mùi hương đang phảng phất ngay đầu mũi.

Ngay lập tức, Thẩm Trường An xuất hiện ở góc màn hình, trên tay cầm một chiếc loa bằng phù văn: "Chương trình khuyến mãi lớn nhất nghìn năm! Mua mười tặng một! Miễn phí phí phục vụ cho tất cả những ai bị Thanh Vân Tông cấm cửa! Ai dám đến, chúng ta dám tặng kèm một lượt gội đầu dưỡng sinh miễn phí bằng nước Suối Linh Tuyền!"

Tại đỉnh núi Thanh Vân, Mặc Vô Đạo đang nhâm nhi chén trà, mặt mũi xanh mét khi nhìn thấy màn "livestream" trên bầu trời. Chén trà trong tay lão bị bóp nát vụn thành bột cám.

"Vô sỉ! Đê tiện! Thẩm Trường An, ngươi lại dám dùng loại chiêu trò phàm tục này để quấy nhiễu đạo tâm của đồ tử đồ tôn ta!" – Lão gầm lên.

Nhưng lão chưa kịp ra lệnh cho thuộc hạ đi phá hủy hình chiếu, thì một sự cố kinh thiên động địa đã xảy ra.

Tề Thanh – vốn dĩ là đệ tử tâm phúc nay đã là "đại sứ thương hiệu" bất đắc dĩ – đột ngột xuất hiện trong khung hình trên mây. Hắn tay cầm một cái đùi gà quay rưới nước sốt thần thánh của Lão Tà, vừa ăn vừa rơi nước mắt:

"Các sư huynh, các sư đệ… Ta không về đâu! Ở đây cơm ngon, giường ấm, lại còn được tiểu thư Vân Cơ tư vấn tâm lý miễn phí mỗi tối. Mặc trưởng lão bắt chúng ta ăn rau dại luyện tâm là sai lầm rồi! Đừng nghe lão ấy, hãy đến đây với ta!"

"Phụt!" – Mặc Vô Đạo phun ra một ngụm máu tươi.

Phản bội! Đây là sự phản bội trắng trợn nhất trong lịch sử Thanh Vân Tông!

Nhưng đó chỉ mới là bắt đầu của "Cuộc chiến quảng cáo".

Sáng sớm hôm sau, các cư dân trong Phù Thế Linh Giới bàng hoàng phát hiện ra trên những bức tường thành cổ kính, ngay cả trên thân những con yêu thú cấp cao bị đánh ngất, đều dán đầy những tờ giấy đỏ chót với tiêu đề: "KHOAN CẮT TÂM MA – NHẬN QUÀ KHỦNG TẠI TRƯỜNG SINH".

Thẩm Trường An đã huy động Tiểu Hắc (con kỳ lân núp lùm chó đen) chạy bộ với vận tốc ánh sáng xuyên qua các thành bang trong đêm. Cứ mỗi nơi nó đi qua, hàng nghìn hạc giấy truyền tin chứa đầy mùi hương của "Mì Thượng Hạng" được phát ra. Những con hạc này không cần người nhận, nó cứ thế bay thẳng vào các phòng bế quan của các lão quái vật nghìn năm.

Tưởng tượng một vị đại năng đang trong giây phút quan trọng của đột phá Kim Đan lên Nguyên Anh, tâm thần đang căng thẳng tột độ, đột nhiên một con hạc giấy đâm sầm vào mặt và phát ra tiếng rao: "Đang stress đúng không? Đến Khách sạn Trường Sinh, massage 4 tay, giảm ngay 50%!"

Hỏi xem ai mà chịu nổi?

Trong vòng chưa đầy ba ngày, cả tu chân giới đều lên cơn sốt. Người ta không còn bàn tán về việc tranh giành bí kíp hay dược thảo quý hiếm nữa. Câu cửa miệng của các tu sĩ lúc gặp nhau là: "Ngươi đã xem livestream tối qua của Vân Cơ tiên tử chưa?" hay "Nhà ngươi đã có voucher giảm giá phòng đơn chưa?".

Chiến dịch quảng cáo của Thẩm Trường An đã biến Khách sạn Trường Sinh từ một cái tên xa lạ trở thành "Thánh địa nghỉ dưỡng" mà ai ai cũng khao khát.

Đứng trên sân thượng khách sạn, Thẩm Trường An nhìn xuống con đường mòn vốn vắng lặng giờ đây đang đầy rẫy những bóng người lén lút băng qua rừng để né tránh sự kiểm soát của Thanh Vân Tông, anh khẽ gõ bàn tính.

"Chủ thượng, số lượng hạc giấy phát ra đã đạt mười vạn con. Chi phí nguyên liệu là hai trăm linh thạch cấp trung." – Vân Cơ cung kính báo cáo, trên mặt không giấu được sự hưng phấn. "Nhưng tiền đặt phòng qua thư tín đã tăng vọt lên con số năm nghìn yêu cầu trong sáng nay."

Thẩm Trường An mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như những ngôi sao (hoặc như những đồng linh thạch). Anh quay sang Lão Tà đang mồ hôi nhễ nhại xào nấu: "Lão Tà, chuẩn bị nồi lẩu Hỗn Độn lớn nhất cho ta. Tối nay, chúng ta đón khách 'VVIP' đầu tiên bị quảng cáo câu dẫn."

"Ai vậy chủ thượng?" – Lão Tà hỏi.

Thẩm Trường An nhìn về phía chân trời, nơi một vệt kiếm quang rực rỡ đang lao đến với tốc độ điên cuồng, bỏ qua mọi sự ngăn cản của Thanh Vân Tông.

"Kiếm Tiên Say Khướt – Lý Bạch. Ông ta không chịu được mùi rượu mà Lão Tà ủ đâu. Một vị khách cấp cao như thế vào cửa, giá phòng phải tăng gấp đôi mới xứng với thương hiệu của chúng ta!"

Tiểu Hắc ngồi bên chân Thẩm Trường An, sủa một tiếng "Gâu" oai dũng, rồi ngoe nguẩy đuôi nhai nát một lá thư khiêu chiến từ Mặc Vô Đạo gửi đến. Trong mắt nó, đống giấy lộn đó còn chẳng ngon bằng một góc mẩu bánh vụn của Thẩm Trường An.

"Chiến tranh quảng cáo à?" – Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Mặc già, đây mới chỉ là 'Offline' thôi. Để khi nào ta phủ sóng được 'Internet Linh Khí' toàn cầu, ta sẽ cho lão biết thế nào là khủng hoảng truyền thông thực sự."

Gió thổi qua, cuốn theo những tờ rơi màu hồng bay về hướng Thanh Vân Tông, nơi mà giờ đây, ngay cả các trưởng lão cũng đang giấu một gói mì trong tay áo…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8