Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 109: ** Ma vương thất tình

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:21:38 | Lượt xem: 1

Hoàng hôn tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ là một cảnh tượng lãng mạn. Nó giống như một vết thương hở trên bầu trời đa vũ trụ, rỉ ra những luồng linh khí hỗn tạp màu tím sẫm và vàng kim. Giữa hư vô ấy, Khách sạn Trường Sinh đứng sừng sững như một ngọn hải đăng của sự tham tiền và chủ nghĩa thực dụng.

Bên trong sảnh chính, bầu không khí yên tĩnh đến lạ kỳ. Chỉ có tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang của Thẩm Trường An phát ra những tiếng "tạch, tạch" khô khốc.

Vân Cơ, trong bộ sườn xám thêu hình hồ ly chín đuôi cách điệu, đang cầm một chiếc khăn lụa trắng tinh. Nàng đã lau cái mặt bàn bằng gỗ Vạn Niên Trầm Hương đến lần thứ năm mươi ba. Ánh mắt nàng sắc lẹm, soi mói từng hạt bụi li ti vừa mới định cư trên bề mặt gỗ quý.

"Chủ thượng, ngài có thấy hôm nay bầu không khí có chút… sũng nước không?" Vân Cơ dừng tay, nhíu mày nhìn về phía cánh cửa lớn.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lướt nhanh trên những quân bàn tính: "Sũng nước là tốt. Theo phong thủy, nước là tài. Nước tràn vào thì tiền vào như nước. Có điều, nếu là nước mưa thì nhớ thu thêm phí làm khô sàn của khách."

Vừa dứt lời, một luồng ma khí đen đặc như mực tàu, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi vị của sự mục nát lẫn… hoa hồng héo, đột ngột tràn qua khe cửa.

*Oanh!*

Cánh cửa lớn bằng đồng cổ bị đẩy ra một cách nặng nề. Không phải là một cú đạp thô bạo, mà là một lực đẩy chậm chạp, đầy vẻ mệt mỏi và chán chường.

Tiểu Hắc đang nằm cuộn tròn dưới chân quầy lễ tân đột ngột dựng đứng đôi tai, nhe răng nanh để lộ một chút uy áp của Hắc Kỳ Lân thượng cổ. Nhưng ngay sau đó, nó lại gừ một tiếng rồi nằm rạp xuống, lấy hai chân trước bịt tai lại, trông có vẻ rất khó chịu.

Một bóng hình khổng lồ che khuất ánh sáng từ cửa chính.

Hắn cao tới ba mét, bờ vai rộng như một bức tường thành, khoác trên mình bộ chiến giáp hắc kim đầy những vết sẹo của những trận đại chiến diệt thế. Hai chiếc sừng cong vút trên đầu, một cái đã bị gãy mất một nửa, rỉ ra một chút chân hỏa màu xanh tím. Luồng uy áp toát ra từ người hắn đủ để khiến một tu sĩ Đại Thừa kỳ phải nổ tung ngay lập tức.

Tuy nhiên, thay vì sát khí ngút trời, bao phủ quanh vị đại năng này là một làn sương mù màu xám của sự tuyệt vọng.

Hắn loạng choạng bước đến quầy bar, nơi có những dãy ghế gỗ cao cấp. Mỗi bước chân của hắn đi qua, sàn nhà bằng bạch ngọc lại hiện lên một lớp sương giá mỏng.

Vân Cơ hít một hơi sâu, đôi mắt hồ ly hiện lên tia lửa: "Này vị khách nhân kia, bước chân ngài đang làm ô nhiễm độ bóng của sàn nhà ta rồi đấy!"

Vị khổng lồ kia dường như không nghe thấy. Hắn nặng nề ngồi sụp xuống cái ghế cao – thứ vốn dĩ chỉ dành cho người thường nhưng nhờ pháp trận cường hóa của Thẩm Trường An nên vẫn trụ vững dưới sức nặng hàng vạn cân.

*Rầm!*

Hắn gục đầu xuống mặt bàn, hai vai run rẩy.

Thẩm Trường An rốt cuộc cũng ngừng gẩy bàn tính. Anh đẩy gọng kính bằng linh ngọc (dù không cận nhưng đeo cho giống quản lý chuyên nghiệp), mỉm cười thương hiệu: "Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Nơi đây chúng tôi phục vụ tất cả mọi thứ, miễn là túi tiền của ngài đủ nặng. Không biết vị khách đây muốn thuê phòng luyện công, hay muốn nếm thử lẩu Hỗn Độn?"

Vị khách kia từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn thô ráp, đầy vết chém, đôi mắt đỏ ngầu như hai giếng máu. Nhưng lúc này, trong hai giếng máu ấy lại tràn đầy… nước mắt.

"Oa…!"

Một tiếng khóc rống lên như tiếng sấm nổ vang trời. Tiếng khóc thê lương tới mức khiến những vò rượu treo trên kệ phải rung bần bật, và mây đen trên bầu trời ngoài kia bắt đầu tụ lại.

"Hắn không yêu ta! Nàng nói… nàng nói nàng thích nam nhân chính đạo, thích những kẻ mặc đồ trắng, biết làm thơ và uống trà ngắm hoa! Ta vì nàng đã giết sạch mười vạn thiên binh, lấp bằng ba tòa thành trì để cướp trà ngon về cho nàng… Vậy mà nàng nói ta… quá thô lỗ!"

Thẩm Trường An chớp mắt. Anh quay sang nhìn Vân Cơ.

Vân Cơ nhếch môi, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ: "Một vị Ma vương thất tình? Chủ thượng, thế đạo này loạn thật rồi. Ma đầu bây giờ không lo đi diệt thế, lại chạy đến đây làm ô nhiễm không gian sạch sẽ của ta bằng nước mắt."

Vị khách chính là Huyết Nguyệt Ma Vương – Lâu Sát, kẻ vừa mới làm mưa làm gió ở giới Thượng Ma, một tay che trời, nay lại trông giống như một con chó to xác bị bỏ rơi.

"Cho ta rượu!" Lâu Sát đập tay xuống bàn, tiếng nấc cụt làm ma hỏa trong miệng hắn phì ra, suýt chút nữa thiêu cháy cái menu ép nhựa. "Ta muốn loại rượu nào có thể khiến ta quên đi gương mặt của nàng! Quên đi cái lần nàng nhìn ta bằng ánh mắt ghẻ lạnh đó!"

Thẩm Trường An khẽ hất hàm về phía nhà bếp: "Lão Tà, có khách VIP cần 'tẩy não' bằng ẩm thực đây."

Từ trong bếp, một bóng người to lớn không kém, mặc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng rực rỡ bước ra. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – đang cầm một cái môi múc canh bằng đồng đen. Lão nhìn Lâu Sát một lượt, rồi hừ lạnh một tiếng bằng giọng mũi đầy khinh bỉ.

"Thì ra là tiểu tử nhà họ Lâu. Năm xưa lão phu hoành hành giới Ma lúc ngươi còn đang bú tí mẹ cơ mà? Thất tình thôi mà đã khóc như thế này, đúng là làm nhục mặt mũi ma giới."

Lâu Sát ngước đôi mắt đẫm lệ lên: "Tiền bối Lão Tà? Ngài… ngài thực sự còn sống? Lại còn… mặc cái thứ quái quỷ gì trên người thế kia?"

Lão Tà trợn mắt: "Im miệng! Đây là đồng phục công tác của đầu bếp trưởng cấp sao! Muốn rượu giải sầu đúng không? Để ta cho ngươi biết thế nào là 'Vạn Cổ Đau Thương'."

Nói đoạn, Lão Tà lấy ra một vò rượu không có nhãn mác, nhưng vừa mở nút ra, một mùi hương chua chát, cay nồng và có chút vị đắng của mật đắng ngàn năm lan tỏa. Lão rót một bát đầy, rồi ném vào đó một viên đan dược màu tím than.

"Uống đi. Đây là rượu cốt rồng ngâm với mật tâm ma, cộng thêm gia vị đặc biệt 'ớt địa ngục' mà chủ nhân mới nhập từ thế giới khác về. Cam đoan uống vào ngươi sẽ thấy nỗi đau thất tình chẳng là cái đinh gì so với nỗi đau của cái bao tử."

Lâu Sát chộp lấy bát rượu, ngửa cổ uống cạn một hơi.

Im lặng trong ba giây.

Gương mặt đỏ ngầu của Lâu Sát đột ngột chuyển sang màu trắng bệch, rồi tím ngắt, cuối cùng là một màu xanh lè như lá chuối. Hắn há mồm thở ra một ngọn lửa đen dài tới ba mét, đôi mắt lồi hẳn ra ngoài.

"Cay… Cay quá! Oa… nhưng sao… sao trong lòng lại thấy trống rỗng đến thế!"

Thẩm Trường An chống cằm nhìn vị Ma vương đang vặn vẹo trên ghế, đôi mắt anh nheo lại như thấy những đồng tiền đang bay lượn: "Khách nhân, cay chỉ là phản ứng vật lý thôi. Nỗi đau của ngài là từ tâm mà ra. Theo kinh nghiệm phục vụ khách hàng nhiều năm của tôi, ngài đang rơi vào trạng thái 'Tình yêu độc hại'. Nàng tiên tử kia thực chất không phải ghét sự thô lỗ của ngài, mà là ngài chưa biết cách 'Marketing bản thân'."

Lâu Sát đang thè lưỡi thở hồng hộc vì cay, nghe thấy thế liền sững người: "Mác-két-tinh? Là pháp thuật gì? Có thể khiến nàng hồi tâm chuyển ý không?"

Thẩm Trường An mỉm cười, một nụ cười đầy sự đồng cảm nhưng bản chất là đang nhìn vào ví tiền của đối phương: "Không phải pháp thuật, mà là nghệ thuật chiếm hữu tâm hồn. Vân Cơ, mang bảng giá 'Dịch vụ tư vấn tâm lý Tiên – Ma' ra đây."

Vân Cơ nhanh nhẹn rút từ dưới quầy lên một tập giấy được đóng khung vàng kim lấp lánh.

"Dịch vụ Tư vấn tình cảm 'Yêu là không hối tiếc':
1. Phân tích đối tượng: 10.000 Ma tinh cấp cao.
2. Xây dựng hình tượng mới (Gói Standard): 50.000 Ma tinh.
3. Bí kíp 'Lạt mềm buộc chặt' (Bản quyền của Trường Sinh Khách Sạn): 100.000 Ma tinh.
4. Combo 'Thất tình làm lại từ đầu' (Bao gồm ăn uống, gội đầu massage và một buổi khóc miễn phí): 200.000 Ma tinh."

Lâu Sát nhìn con số trên bảng giá, ngay cả Ma vương như hắn cũng phải rùng mình một cái. Số tiền này đủ để mua một nửa tông môn ở giới tu chân chứ chẳng chơi.

"Chủ… Chủ quán, sao đắt quá vậy?"

Thẩm Trường An thở dài, vẻ mặt đầy sự cao thâm: "Quý khách à, tiền có thể kiếm lại được, nhưng chân tình thì chỉ có một trên đời. Ngài nghĩ xem, ngài dùng vạn năm tu vi để có được địa vị Ma vương, chẳng lẽ không xứng đáng để bỏ ra một chút tài vật để có được nụ cười của giai nhân? Hay là ngài cảm thấy tình cảm của mình chỉ trị giá vài viên đá ven đường?"

Lâu Sát nghe như sét đánh ngang tai. Đúng vậy! Chân tình của mình là vô giá! Một chút Ma tinh này có thấm thía gì?

"Mua! Ta mua hết!" Hắn vung tay, một đống lớn ma tinh tím đen tuôn ra từ túi không gian như núi đổ, lấp đầy một khoảng trống giữa sảnh.

Ánh mắt Thẩm Trường An sáng rực lên như đèn pha, nhưng giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường: "Vân Cơ, thu tiền. Lão Tà, dọn món chính. Quý khách Lâu Sát, mời ngài bước vào phòng tư vấn đặc biệt của chúng tôi. Tại đây, chúng ta sẽ không nói chuyện đao kiếm, chỉ nói chuyện 'Tâm'!"

Tiểu Hắc ngồi dưới quầy, nhìn cái núi ma tinh đang được Vân Cơ hớn hở thu dọn bằng tốc độ của một cơn lốc, rồi lại nhìn cái bóng dáng to xác tội nghiệp của Lâu Sát đang được Thẩm Trường An dắt đi. Nó thầm nghĩ trong đầu: *Lại một con cừu béo tự dâng mình vào miệng hổ. Ở nơi này, Ma vương hay Tiên nhân thì cũng chỉ là những người nghèo tội nghiệp khi đứng trước tờ hóa đơn của chủ nhân mà thôi.*

Trong căn phòng mang tên "Phòng Tịnh Tâm" (thực chất là một căn phòng bị áp dụng pháp trận giảm áp suất khí quyển để khiến người ta thấy lâng lâng dễ tin người), Thẩm Trường An ngồi đối diện với Lâu Sát.

"Bây giờ, ngài hãy kể chi tiết xem, ngài đã 'cưa cẩm' vị tiên tử kia như thế nào?" Thẩm Trường An cầm một chiếc bút lông, mở sổ tay chuẩn bị ghi chép.

Lâu Sát gãi cái sừng gãy, thành thật đáp: "Ta thấy nàng xinh đẹp, bèn mang mười vạn quân vây quanh núi của nàng, tuyên bố với thiên hạ rằng ai dám chạm vào nàng sẽ bị ta rút gân lột da. Sau đó, ta dùng đầu của ba con Ma Long cổ đại làm lễ vật cầu hôn, đặt trước cửa nhà nàng…"

Thẩm Trường An hớp một ngụm trà, suýt chút nữa thì phun ra ngoài. Anh hít một hơi sâu để trấn tĩnh: "Và nàng ấy phản ứng thế nào?"

"Nàng… nàng ngất xỉu ngay tại chỗ. Lúc tỉnh lại, nàng gào thét bảo ta là đồ ác ma, là kẻ khát máu." Lâu Sát gục đầu xuống tay. "Ta thật không hiểu, Ma Long đầu là món ngon thượng hạng, ngay cả Ma Đế cũng thèm muốn, tại sao nàng lại không thích?"

"Hết cứu…" Vân Cơ từ ngoài cửa nghe lén, không nhịn được mà thì thầm một câu.

Thẩm Trường An gõ tay xuống bàn theo nhịp: "Ngài Lâu Sát, sai lầm lớn nhất của ngài chính là 'Over-kill' – nghĩa là ngài mang tư duy bạo lực để giải quyết bài toán cảm xúc. Nữ tử, đặc biệt là những tiên tử Chính đạo, họ không cần người mạnh nhất, họ cần người… tinh tế nhất."

"Tinh tế là cái gì?" Lâu Sát ngơ ngác.

"Tinh tế là… Ví dụ như thay vì đưa cho nàng đầu con Ma Long, ngài hãy lén lút đặt một đóa hoa hồng đỏ thắm (đã được khử gai và sát khí) lên bệ cửa sổ của nàng vào lúc rạng đông. Thay vì vây núi, ngài hãy bí mật giải quyết những tên quấy nhiễu nàng rồi lặng lẽ rời đi, để lại một mẩu giấy: 'Đừng sợ, có tôi ở đây'."

Thẩm Trường An bắt đầu bài giảng bằng vốn kinh nghiệm từ hàng ngàn bộ tiểu thuyết ngôn tình và phim thần thoại Trung Quốc mà anh từng đọc qua ở kiếp trước. Anh nói về "vẻ đẹp của sự bí ẩn", về "chiêu thức lạt mềm buộc chặt", và cả việc làm sao để tạo ra một "sự tình cờ định mệnh".

Lâu Sát nghe như nuốt từng lời. Đôi mắt hắn từ đỏ ngầu vì khóc chuyển sang sáng lấp lánh như sao đêm.

"Thần kỳ… Thật là thần kỳ! Hóa ra tán tỉnh tiên tử lại phức tạp hơn cả việc đột phá tu vi Ma tôn!"

"Dĩ nhiên rồi." Thẩm Trường An đứng dậy, vỗ vai vị khách khổng lồ. "Và để thực hiện thành công những bước này, ngài cần một vẻ ngoài ít 'ma khí' hơn. Vân Cơ, dẫn khách nhân đi dịch vụ 'Tẩy bụi trần'. Nhớ dùng loại sữa tắm linh dược đắt nhất của chúng ta."

Cả một buổi chiều hôm đó, Khách sạn Trường Sinh chứng kiến một cảnh tượng chấn động. Một vị Ma vương quyền năng ngồi thu mình trong một cái bồn tắm gỗ cực đại, chung quanh là những đóa hoa tâm linh trôi bồng bềnh. Vân Cơ đeo khẩu trang, cầm một chiếc bàn chải khổng lồ chuyên dụng cho thần thú để… kỳ cọ cái bộ chiến giáp không tháo ra được của hắn.

Lão Tà trong bếp thì đang nghiên cứu món "Kem tình yêu nồng cháy" – sự kết hợp giữa băng linh tuyền và hỏa diễm mật ong.

Đến tối muộn, Lâu Sát bước ra khỏi phòng tắm. Dù gương mặt vẫn hung tợn, nhưng bộ giáp đen đã được đánh bóng loáng, mùi hôi thối của máu và sát khí đã được thay thế bằng hương hoa nhài nhẹ nhàng.

Hắn soi mình trong tấm gương lớn ở đại sảnh, tự thấy mình có chút… giống mấy vị tiểu sinh trắng trẻo của Chính đạo (phiên bản khổng lồ và có sừng).

"Chủ quán, cảm ơn ngài! Ta cảm thấy tự tin hơn rất nhiều." Lâu Sát đưa tay sờ vào cái túi tiền của mình, lại thấy nó vơi đi một nửa. Nhưng hắn không hề tiếc nuối.

Thẩm Trường An tiễn khách ra đến tận cửa: "Nhớ kỹ những gì tôi dạy: Chậm rãi, bí ẩn và tốn kém. Nếu có thất bại, cứ quay lại đây, chúng tôi có dịch vụ 'Bảo hiểm tình yêu' – trả thêm phí để được tư vấn lại từ đầu."

Lâu Sát gật đầu như bổ củi, biến thành một luồng hắc phong nhẹ nhàng hơn thường lệ (để không làm hỏng cảnh quan khách sạn) rồi biến mất vào không trung.

Nhìn theo bóng vị Ma vương khuất dần, Vân Cơ thu hồi vẻ mặt cung kính chuyên nghiệp, quay sang Thẩm Trường An: "Chủ thượng, ngài thực sự tin rằng cái cách 'hoa hồng và mẩu giấy' đó sẽ có tác dụng với một vị tiên tử Chính đạo sao?"

Thẩm Trường An thu nụ cười lại, thản nhiên đút tay vào túi áo: "Có tác dụng hay không đâu quan trọng. Quan trọng là hắn đã thanh toán hóa đơn."

Vân Cơ đứng hình. "Nếu hắn bị nàng ấy đánh cho tơi tả vì cái tội dám để hoa lên cửa sổ thì sao?"

Thẩm Trường An thong dong đi về phía quầy lễ tân, cầm lấy cuốn sổ thu chi: "Thì hắn sẽ quay lại đây để mua 'Gói điều trị chấn thương tâm lý' và 'Thực đơn bồi bổ nhục thân' của chúng ta chứ sao. Vân Cơ à, kinh doanh khách sạn là phải tạo ra nhu cầu cho khách hàng. Nếu họ không đau khổ, họ đâu có cần đến sự an ủi tốn kém của chúng ta?"

Vân Cơ rùng mình một cái. Nàng chợt nhận ra rằng, Ma vương khát máu ngoài kia thực chất vẫn còn rất "hiền lành" và "ngây thơ" khi so với vị quản lý đang mỉm cười thanh lịch kia.

Tiểu Hắc vẫy đuôi, kêu lên một tiếng "Gâu" đồng tình. Nó vừa được Lão Tà ném cho một cục xương linh thú từ nguyên liệu dư của món "Vạn Cổ Đau Thương".

Đêm ấy, Khách sạn Trường Sinh vẫn rực sáng giữa hư không. Tiếng tính toán "tạch, tạch" lại vang lên, hòa cùng tiếng thở dài của những linh hồn lạc lối đang tìm đến nơi đây. Một chương mới trong cuốn sổ thu chi của Thẩm Trường An đã được lật mở, và nợ đời của những vị "thượng đế" thì chẳng bao giờ có hồi kết.

***

[Hết chương 109]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8