Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 116: ** Lĩnh vực tuyệt đối di động
**CHƯƠNG 116: LĨNH VỰC TUYỆT ĐỐI DI ĐỘNG**
Ánh hoàng hôn tại Thung lũng Hắc Phong hôm nay không mang theo vẻ tráng lệ thường ngày, mà lại nhuốm một màu thê lương khó tả. Gió rít qua những khe đá nát vụn, tiếng gào khóc của đám tàn quân cướp đường bị mì tôm siêu cay làm cho bỏng lưỡi vẫn còn vang vọng, tạo nên một bản nhạc nền kỳ quặc cho bước chân của Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An lững thững đi đầu, tay trái cầm cuốn sổ thu chi bìa da hổ vằn, tay phải gảy bàn tính ngọc bằng những đầu ngón tay thanh mảnh. Mỗi một tiếng "lạch cạch" phát ra, Kim Bất Hoán đứng phía sau lại rùng mình một cái.
Đối với người khác, đó là tiếng nhạc của tiền tài. Đối với Kim Bất Hoán, đó là tiếng đếm ngược của hạn tù chung thân không lương.
"Lão Tà này," Thẩm Trường An bỗng lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi những con số.
"Chủ nhân có gì sai bảo?" Lão Tà – gã ma đầu từng khiến cả vạn tông môn mất ăn mất ngủ – giờ đây đang ngoan ngoãn xách cổ áo Kim Bất Hoán bằng một tay, tay kia thì cầm một chiếc muôi đồng sáng loáng, vẻ mặt đầy sự cung kính pha lẫn… nịnh nọt.
"Lần sau nhớ nhắc ta mua thêm bảo hiểm cho Tiểu Hắc. Nhìn xem, lông nó hình như bị khói của hỏa linh thạch ám vào, mất đi độ bóng bảy vốn có. Đây là thiệt hại về mặt thương hiệu của khách sạn, cần phải tính vào chi phí phát sinh."
Tiểu Hắc nghe thấy nhắc đến tên mình, lập tức chạy vòng quanh chân Thẩm Trường An, cái đuôi vẫy đến mức tạo thành những cơn lốc nhỏ thổi bay đám sỏi đá dưới chân. Nó vốn là Hắc Kỳ Lân uy chấn cổ kim, nhưng lúc này trông chẳng khác gì một con chó mực nhỏ đang tranh công.
"Vâng, vâng! Chủ nhân nói rất phải. Đám cặn bã này đúng là không biết nặng nhẹ, dám để lửa chạm vào 'Thần thú bảo vệ' của chúng ta. Lần sau lão phu sẽ trực tiếp ném tụi nó vào nồi ninh nhừ cho khuây khỏa." Lão Tà cười hắc hắc, để lộ vết sẹo dài trên mặt, trông vừa hung tợn vừa nực cười khi phối với chiếc tạp dề thêu hoa hồng trước ngực.
Đúng lúc này, một âm thanh máy móc thanh lãnh vang lên trong đầu Thẩm Trường An:
*[Tinh! Nhiệm vụ cứu hộ khẩn cấp hoàn thành. Điểm công đức thu hoạch: 50.000 điểm.]*
*[Phát hiện ký chủ đã tích lũy đủ điểm uy danh trong khu vực trung gian. Hệ thống Khách sạn Trường Sinh bắt đầu nâng cấp phiên bản 2.0…]*
*[Tiến độ: 10%… 50%… 100%. Chúc mừng ký chủ mở khóa đặc quyền mới: Lĩnh Vực Tuyệt Đối Di Động!]*
Thẩm Trường An khựng bước chân lại. Đôi mắt vốn luôn nheo lại vì tính toán bỗng mở to, lướt nhanh qua bảng giao diện ảo chỉ mình anh nhìn thấy.
"Lĩnh vực tuyệt đối di động?" Anh lẩm bẩm, hơi thở có chút dồn dập vì phấn khích.
Bấy lâu nay, điểm yếu duy nhất của anh chính là việc chỉ có thể "vô địch" khi đứng trong phạm vi của khách sạn. Chỉ cần bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, anh lại trở thành một thanh niên yếu đuối, không có lấy một chút tu vi, phải dựa hoàn toàn vào dàn nhân viên quái vật để bảo mạng. Nhưng giờ đây, cái "xiềng xích" đó đã bị phá vỡ.
Theo thông tin hệ thống, "Lĩnh vực tuyệt đối di động" cho phép Thẩm Trường An mang theo quy tắc của khách sạn đi khắp nơi, với phạm vi khởi điểm là bán kính mười trượng quanh người. Trong phạm vi này, anh chính là quy tắc, anh chính là luật pháp, và anh… chính là thần.
"Chủ nhân, có chuyện gì sao?" Vân Cơ từ phía sau lướt tới, tà áo thướt tha, đôi tai cáo ẩn hiện dưới mái tóc dài rung rinh. Cô cúi xuống nhìn mặt đất, khẽ cau mày: "Dấu chân của ngài vừa rồi hơi lệch 0,5 cm so với lộ trình sạch sẽ nhất. Thật không thể chịu nổi mà!"
Thẩm Trường An mỉm cười, một nụ cười khác hẳn với vẻ "thương nhân" thường ngày. Anh khẽ búng tay một cái.
*Oanh!*
Một gợn sóng vô hình từ chân Thẩm Trường An lan tỏa ra xung quanh. Không có ánh hào quang vạn trượng, không có thiên địa dị tượng, nhưng tất cả mọi sinh vật trong bán kính mười trượng đều cảm thấy tâm hồn run rẩy.
Tiểu Hắc đang nhảy nhót bỗng khựng lại, đôi mắt chó đen nhánh hiện lên vẻ kinh hãi tột độ. Nó cảm giác như không khí xung quanh mình vừa biến thành một loại vật chất cô đặc nào đó, mà trong đó, hơi thở của Thẩm Trường An cao lớn tựa Thái Sơn, ép cho linh hồn thần thú của nó cũng phải phủ phục.
Lão Tà thì đánh rơi cả chiếc muôi đồng. Gã cảm nhận rõ ràng nhất: Tu vi Ma Quân kinh thiên địa của gã, vào khoảnh khắc cái búng tay kia vang lên, đã hoàn toàn biến mất! Không phải bị áp chế, mà là biến mất như chưa từng tồn tại. Gã giờ đây chẳng khác gì một phàm nhân tay yếu chân mềm.
"Chủ… Chủ nhân… Ngài…?" Lão Tà lắp bắp, đôi chân run cầm cập.
Thẩm Trường An không trả lời, anh đang mải tận hưởng cảm giác kỳ diệu này. Anh vươn tay ra không trung, khẽ gạt một cái. Một làn gió nhẹ vốn đang thổi bụi bay mịt mù lập tức đứng khựng lại, sau đó tự động xoay chuyển, cuốn toàn bộ cát bụi ra xa phạm vi mười trượng, để lại một khoảng không gian tinh khiết đến mức nghẹt thở.
"Quy tắc thứ nhất của khách sạn: Không được phép có bụi bẩn trong không gian dịch vụ." Thẩm Trường An thản nhiên nói.
Vân Cơ đứng bên cạnh vốn dĩ đang lên cơn OCD vì bụi đường, giờ đây mắt cô sáng rực lên như thấy thần thánh. Cô cảm nhận được một sự "sạch sẽ tuyệt đối" – một sự ngăn nắp đến mức hoàn mỹ đang bao trùm lấy mình.
"Ôi… Đây chính là thiên đường sao?" Vân Cơ ôm má, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ sùng bái.
Chưa kịp để họ hoàn hồn từ cú sốc sức mạnh mới, từ phía cuối con đường mòn, một tiếng hú dài xé rách không gian vang lên. Khí tức đen kịt cuồn cuộn đổ về như mây đen che lấp mặt trời.
"Kẻ nào dám ở Thung lũng Hắc Phong giết hại môn nhân của Minh Sát Tông ta? Chán sống rồi sao!"
Một bóng người từ trong mây đen lao ra, chân đạp một chiếc đầu lâu khổng lồ, trên tay là một lá cờ đen xì tỏa ra oán khí ngút trời. Đây là Đại trưởng lão của Minh Sát Tông – Huyết Sát Thiên, một tu sĩ ở ngưỡng cửa Hợp Thể kỳ, kẻ nổi danh với việc luyện hóa linh hồn trẻ sơ sinh.
Huyết Sát Thiên đáp xuống cách nhóm Thẩm Trường An vài chục mét, đôi mắt đỏ ngầu quét qua đám người. Khi thấy Lão Tà, lão khựng lại một chút vì nhận ra khí tức quen thuộc, nhưng rồi thấy Lão Tà giờ đây trông như một phàm nhân mặc tạp dề, lão cười rộ lên đầy khinh bỉ.
"Ta cứ tưởng là ai, hóa ra là Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời. Sao thế? Hết thời đi làm đầy tớ cho một tên thư sinh mặt trắng sao?"
Lão Tà lúc này tu vi đã bị "Lĩnh vực" của Thẩm Trường An khóa sạch, gã đứng không vững, nhưng vẫn cố ngẩng đầu lên mắng: "Đồ con rùa rụt đầu Huyết Sát kia, ngươi có giỏi thì bước tới đây thêm mười bước nữa! Chủ nhân của ta chỉ cần hắt hơi một cái là tổ tiên nhà ngươi cũng phải sống lại để quỳ lạy!"
Huyết Sát Thiên cười lạnh: "Thư sinh mặt trắng này sao? Chỉ một tên phàm nhân không có nửa điểm linh lực? Các ngươi điên cả rồi. Chết đi!"
Lão phất mạnh lá cờ đen. Hàng vạn oan hồn gào thét lao về phía nhóm người Thẩm Trường An, mỗi linh hồn đều mang theo kịch độc và oán niệm có thể ăn mòn cả kim đan của tu sĩ.
Kim Bất Hoán sợ tới mức tè ra quần, nằm bẹp dưới đất: "Xong rồi, xong rồi! Chủ nhân, cứu mạng!"
Thẩm Trường An vẫn đứng yên, tay vẫn gảy bàn tính: "Nợ nần chưa trả hết, sao ta có thể để ngươi chết được?"
Anh chậm rãi ngẩng đầu nhìn hàng vạn oan hồn đang lao tới. Khi chúng chỉ còn cách anh chưa đầy ba mét – đúng vào ranh giới của Lĩnh Vực Tuyệt Đối – một điều không tưởng đã xảy ra.
Những oan hồn dữ tợn, điên cuồng đó, ngay khi chạm vào vùng không gian bao quanh Thẩm Trường An, đột nhiên dừng lại. Tiếng gào thét chói tai biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt… ngơ ngác. Khí đen trên người chúng bị một lực lượng vô hình thanh lọc sạch sẽ, biến thành những đốm sáng trắng nhàn nhạt.
Bọn chúng không còn tấn công, mà trái lại, tự động xếp thành hai hàng lối ngay ngắn, đứng nghiêm chỉnh như những bồi bàn đang chờ lệnh.
Thẩm Trường An nhíu mày: "Khách sạn chúng ta không chấp nhận khách vãng lai không có giấy tờ tùy thân. Nhưng vì các ngươi chỉ là linh thể, ta sẽ tính phí lưu kho."
Anh nhìn về phía Huyết Sát Thiên đang há hốc mồm như một con cá mắc cạn, sau đó thản nhiên bước tới.
Mỗi bước Thẩm Trường An đi tới, phạm vi mười trượng của Lĩnh vực cũng dịch chuyển theo. Những đốm sáng oan hồn ngoan ngoãn bay theo sau anh như một đội danh dự.
Huyết Sát Thiên hoảng loạn, lão cảm thấy lá cờ Vạn Hồn Phái vốn là bản mạng pháp bảo của mình đã hoàn toàn mất liên lạc. Lão điên cuồng rót linh lực, muốn tung ra đòn sát thủ mạnh nhất, nhưng vô ích.
"Lên cho ta! Giết hắn!" Huyết Sát Thiên gào thét, thúc giục chiếc đầu lâu khổng lồ dưới chân lao tới.
Cái đầu lâu hung tợn vừa bay vào phạm vi mười trượng xung quanh Thẩm Trường An, đột ngột "rắc" một tiếng. Toàn bộ oai phong lẫm liệt biến mất, nó rơi bịch xuống đất, lăn vài vòng rồi biến thành một chiếc ghế đôn bằng gỗ rẻ tiền.
Quy tắc của Khách sạn: "Mọi phương tiện giao thông phải gửi tại bãi đỗ, không được mang vật phẩm nguy hiểm vào sảnh chung."
Thẩm Trường An đã đi đến trước mặt Huyết Sát Thiên. Lúc này, vị đại lão Hợp Thể kỳ kinh động một phương chỉ thấy mình như một con kiến đứng dưới chân núi. Toàn bộ tu vi của lão bị tước đoạt một cách thô bạo. Cảm giác trống rỗng trong kinh mạch khiến lão run rẩy không ngừng.
"Ngươi… ngươi là cái thứ quái thai gì?" Huyết Sát Thiên lắp bắp.
Thẩm Trường An không tức giận, nụ cười vẫn nhẹ nhàng như gió xuân: "Xin tự giới thiệu, tôi là Thẩm Trường An, Quản lý trưởng của Khách sạn Trường Sinh. Ông vừa tấn công nhân viên của tôi, làm hư hại tài sản vô hình của khách sạn, và quan trọng nhất là… ông đang đứng trên con đường mà nhân viên tôi vừa quét dọn bằng đôi ủng bẩn thỉu đó."
Vân Cơ đứng sau lưng đế thêm vào: "Đúng thế! Bẩn đến mức ta muốn lột da lão!"
Thẩm Trường An đưa tay ra, vỗ vỗ lên vai Huyết Sát Thiên. Hành động này trong mắt Lão Tà chẳng khác gì một vị thần đang vỗ đầu một con chó nhỏ.
"Đã là khách, chúng tôi luôn chào đón. Nhưng ông là loại khách quấy rối. Theo nội quy trang 15, điều khoản 4, đối với khách hàng gây rối, chúng tôi có quyền tước đoạt tư cách làm người của họ."
"Cái gì? Ngươi không thể…"
"Ta có thể." Thẩm Trường An mỉm cười.
Bút lông trong tay anh vung lên, vẽ một dấu gạch chéo đỏ rực lên không trung.
*Phốc!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đan điền của Huyết Sát Thiên. Không phải vụ nổ kinh thiên động địa, mà chỉ đơn giản là một sự biến mất hoàn toàn của căn cơ tu luyện. Một đại lão Hợp Thể kỳ, chỉ trong một giây, đã biến thành một lão già phàm trần lụ khụ, da dẻ nhăn nheo, đôi mắt mờ đục.
"Đừng giết ta… Ta xin nộp tiền! Ta có nhiều linh thạch lắm!" Huyết Sát Thiên gào lên, âm thanh khàn đặc.
"Tiền?" Thẩm Trường An nghe đến chữ này, đôi mắt sáng rực lên như đèn pha: "Ông có bao nhiêu?"
Huyết Sát Thiên thấy có tia hy vọng, vội vàng lấy ra túi trữ vật: "Đây là toàn bộ tài sản của ta… mười triệu thượng phẩm linh thạch, hàng trăm loại linh dược…"
Thẩm Trường An nhận lấy túi trữ vật, kiểm tra thật nhanh với tốc độ ánh sáng, sau đó thở dài lắc đầu: "Chỉ bấy nhiêu thôi sao? Chưa đủ trả tiền phí thanh lọc vạn hồn vừa rồi đâu. Thôi được rồi, thấy ông thành khẩn, ta sẽ cho ông một công việc ổn định."
"Công việc?"
"Đúng vậy. Khách sạn của chúng ta đang thiếu một người chuyên rửa bồn cầu tại khu vực 'Phòng xông hơi Tâm Ma'. Công việc có hơi vất vả, nhưng bao ăn bao ở. Hợp đồng vĩnh viễn, không có ngày nghỉ."
Lão Tà nghe xong, rùng mình một cái. Rửa bồn cầu ở khu Tâm Ma? Chẳng thà bảo lão chết đi còn hơn. Ở đó toàn là những thứ ô uế nhất tích tụ từ tạp niệm của các đại năng, mùi vị đó… ôi thôi, kinh hoàng hơn cả độc dược nghìn năm của lão.
Thẩm Trường An quay lại nhìn Kim Bất Hoán đang ngơ ngác: "Còn ông nữa, Kim nhị thiếu gia. Đứng dậy, chúng ta về khách sạn. Hôm nay doanh thu ngoại khóa có vẻ khá khẩm, tối nay ta sẽ mời mọi người ăn mì tôm vị rồng phiên bản đặc biệt."
"Chủ nhân vạn tuế!" Tiểu Hắc sủa lên một tiếng oai hùng.
Đoàn người lại tiếp tục lên đường. Đi được vài bước, Thẩm Trường An bỗng nhớ ra điều gì đó, quay lại nhìn hàng ngàn đốm sáng trắng đang lơ lửng.
"À, các ngươi. Đi theo chúng ta. Khách sạn đang thiếu vài bộ đèn chùm trang trí ở sảnh chính. Các ngươi cứ phát sáng là được, ta sẽ miễn phí tiền điện."
Đám linh hồn từng là oan hồn hung ác nay ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc, lẳng lặng bay theo sau, tạo thành một dải ngân hà nhân tạo tuyệt đẹp trên con đường rừng tăm tối.
***
Trong khi Thẩm Trường An đang thư thả tận hưởng chuyến du hành "vô địch di động" đầu tiên, tại một ngọn núi mù sương ở phía xa, trong một ngôi điện thờ u ám, một lão già mặc đạo bào thêu hình nhật nguyệt đột nhiên mở mắt.
Đó chính là Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo.
Hồn bài của Huyết Sát Thiên trong tay lão đột ngột rạn nứt, nhưng không vỡ tan, mà lại chuyển sang một màu vàng kim kỳ lạ.
"Chuyện gì thế này?" Mặc Vô Đạo nhíu mày. Hồn bài chuyển màu nhưng không nát, chứng tỏ linh hồn vẫn tồn tại nhưng đã bị thay đổi bản chất hoàn toàn. "Thung lũng Hắc Phong… Khách sạn Trường Sinh… Thẩm Trường An, rốt cuộc ngươi là thứ gì?"
Lão đứng dậy, khí tức Tiên Nhân đỉnh phong tỏa ra khiến cả ngọn núi rung chuyển. "Có vẻ như ta không thể ngồi chờ thêm nữa. Bí mật về sự trường sinh, bí mật về sức mạnh vô lý kia… ta nhất định phải đoạt lấy."
Lão đâu biết rằng, tại thời điểm lão đang chuẩn bị mưu đồ, Thẩm Trường An đã về tới cổng khách sạn và đang cãi nhau chí tử với Vân Cơ về việc có nên cho Huyết Sát Thiên mặc đồng phục màu hường hay màu xanh đọt chuối để dễ phân biệt với nhân viên quét dọn chuồng chó.
***
"Hoan nghênh trở về, chủ nhân!" Vân Cơ đứng ở cổng, cầm một chiếc khăn ướt, tỉ mỉ lau từng vết bẩn nhỏ xíu trên cánh cửa gỗ quý.
"Vân Cơ, hôm nay thu hoạch tốt lắm." Thẩm Trường An vung tay ném túi trữ vật cho cô: "Nhập kho đi. Còn nữa, sắp xếp chỗ ở cho hai 'thực tập sinh' mới này. Kim Bất Hoán làm chân chạy vặt ở nhà bếp, còn lão già này đưa xuống khu nhà vệ sinh tầng hầm."
Vân Cơ liếc nhìn Huyết Sát Thiên đang run rẩy, sau đó bịt mũi vẻ ghê tởm: "Kinh quá, mùi oán khí trên người lão vẫn còn ám. Lão già, mau theo ta đi tắm nước lạnh bằng nước đá linh tuyền mười lần, sau đó xức nước hoa vị 'Hỗn độn' rồi mới được bắt đầu làm việc!"
Huyết Sát Thiên ríu rít tuân lệnh. Lúc này lão đã hiểu, cái nơi mang tên "Trường Sinh" này thực chất là một lò luyện ngục bọc đường, mà Thẩm Trường An chính là Diêm Vương đeo mặt nạ của một tên thương nhân ham tiền.
Bữa tối tại khách sạn diễn ra trong không khí ấm cúng lạ thường. Lão Tà nấu một nồi lẩu lớn, khói nghi ngút thơm lừng mùi dược liệu và hương vị cay nồng đặc trưng. Tiểu Hắc nằm dài trên chiếc thảm lông phượng hoàng, miệng gặm một khúc xương của một con yêu long cấp cao.
Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, lật xem sổ hệ thống.
*Cấp độ khách sạn: 3 (Đang chờ duyệt).*
*Phạm vi lĩnh vực di động: 10 trượng (Có thể nâng cấp).*
*Vốn lưu động: 120 tỷ linh thạch.*
"Vẫn còn nghèo quá…" Thẩm Trường An thở dài một tiếng. "Cứ cái đà này, bao giờ mới mở được chi nhánh ở Tiên giới đây?"
Đúng lúc đó, chiếc chuông treo ở cửa chính rung lên lanh lảnh. Một vị khách với bộ y phục tả tơi, trên lưng vác một thanh kiếm gãy, hơi thở thoi thóp bước vào.
"Ở đây… có thật là chỉ cần có tiền là sẽ sống được không?" Vị kiếm khách đó hỏi, giọng yếu ớt.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn bận rộn với bàn tính: "Tiền của ông có thể mua được mạng của mình, mua được cả mạng của kẻ thù ông, thậm chí mua được cả vị trí ở trên trời kia nữa. Nhưng quy tắc là quy tắc: Check-in trước, thanh toán sau, không nợ nần. Hiểu chứ?"
Vị kiếm khách gượng cười, đặt một khối kim loại màu đen sần sùi lên quầy: "Đây là… cốt lõi của một viên tiểu hành tinh… có đủ không?"
Thẩm Trường An bỗng khựng lại. Anh ngước mắt nhìn khối kim loại, sau đó nụ cười quen thuộc lại nở trên môi.
"Vân Cơ, chuẩn bị phòng VIP hạng nhất. Lão Tà, thêm một bát mì tôm rồng đặc biệt. Quý khách, hoan nghênh đến với Trường Sinh Khách Sạn. Ở đây, chỉ cần túi tiền của ông còn nặng, ngay cả Diêm Vương cũng không dám bước chân qua ngưỡng cửa này để bắt ông đâu."
Ánh đèn từ những "đốm sáng oan hồn" trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng êm dịu, bao phủ lấy căn phòng. Bên ngoài, gió đêm Phù Thế Linh Giới vẫn gào thét, nhưng bên trong khách sạn, thời gian như ngưng đọng, bình yên và tràn ngập mùi vị của… tiền.
Thẩm Trường An đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của đại kiếp nạn đang lờ mờ hiện hữu. Anh khẽ vuốt ve chiếc bàn tính ngọc, thì thầm:
"Tiên nhân dừng bước, Ma vương cúi đầu. Tại địa bàn của Thẩm Trường An ta, chân lý duy nhất chính là… hóa đơn!"
Chương 116 khép lại với bóng lưng cô độc nhưng đầy quyền lực của chàng quản lý, trong khi ngoài kia, những kẻ muốn tìm đến cái gọi là "trường sinh" vẫn chưa biết rằng, họ sắp sửa đối diện với một thử thách kinh khủng nhất trong đời tu luyện: Làm sao để giàu hơn Thẩm Trường An.