Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 115: ** Kim Bất Hoán bị bắt cóc
**Chương 115: Ngươi Bắt Cóc "Máy ATM" Của Ta, Ngươi Nghĩ Ta Sẽ Để Yên Sao?**
Buổi sáng ở Phù Thế Linh Giới luôn bắt đầu bằng một thứ ánh sáng tím nhạt xuyên qua lớp sương mù hỗn độn của Vực Không Gian Số 0. Tại Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn dĩ phải là thanh tịnh, thoát tục, nhưng thực tế lại luôn tràn ngập những thanh âm "đời thường" đến mức kỳ quái.
"Cạch! Cạch! Cạch!"
Tiếng bàn tính ngọc đế quang vang lên giòn giã dưới những ngón tay thon dài của Thẩm Trường An. Anh ngồi sau quầy lễ tân, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ nhưng lại sáng quắc lên mỗi khi nhìn vào những con số.
"Lão Tà, tiền mua gia vị tháng này tăng thêm 15%. Ông lại lén ta mua tiêu linh quy từ Nam Hải đúng không? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, tiêu rừng ở sau núi cũng cay vậy thôi, tiết kiệm là quốc sách!" Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, giọng nói đầy sự "đau đớn" về tài chính.
Từ phía nhà bếp, Lão Tà – gã Ma đầu với vết sẹo vắt ngang mặt, đang mặc chiếc tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ – thò đầu ra, tay cầm chiếc muôi múc canh đỏ rực như máu, hừ lạnh: "Chủ nhân, tiêu rừng sau núi chỉ có vị hăng, không có linh tính. Cái đám khách hàng từ Tiên giới kia miệng lưỡi tinh tế lắm, ăn không ngon là họ đòi review một sao trên Linh Thông Mạng ngay. Ngài muốn giữ tiền hay muốn giữ danh tiếng?"
Thẩm Trường An tặc lưỡi, đang định tranh luận thêm thì chợt nhận ra có điều gì đó không đúng. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ cát treo tường – một đạo cụ hệ thống có tác dụng đếm ngược thời gian làm việc của nhân viên.
"Này, cái tên Kim Bất Hoán đâu rồi? Giờ này đáng lẽ hắn phải đang cọ bồn cầu ở khu vực phòng hạng B chứ? Có phải lại lẻn vào phòng Massage Luân Hồi ngủ gật không?"
Vân Cơ lúc này đang lười biếng dùng mị thuật để… điều khiển chiếc chổi lông gà tự động quét bụi trên mấy bình cổ sành. Cô khẽ vuốt lọn tóc mai, giọng điệu mỉa mai: "Chủ nhân quên rồi sao? Sáng sớm nay ngài chê tiểu nhị trong tiệm không đủ, bắt hắn mang đơn hàng 'Mì tôm thượng hạng vị rồng' giao tận tay cho Tam trưởng lão của Thanh Vân Tông ở cách đây năm trăm dặm. Hắn đi từ lúc canh ba rồi."
Thẩm Trường An sực nhớ ra, đập tay lên trán: "À, phải rồi. Đơn hàng đó phí vận chuyển lên tới ba vạn linh thạch, không thể bỏ lỡ."
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, một đạo hồng quang từ chân trời xa tít tắp lao vút tới như một tia chớp xé toác màn sương, rồi "phập" một tiếng, cắm chặt vào mặt bàn gỗ của quầy lễ tân.
Đó là một mảnh vảy rồng vốn dĩ được gắn trên vương miện của Kim Bất Hoán – thứ bảo vật phòng thân đắt giá nhất của hắn. Hiện tại, mảnh vảy nứt vỡ, vương vãi chút máu tươi, bên dưới kẹp một bức thư bằng da yêu thú, tỏa ra luồng sát khí đen kịt.
Không khí trong khách sạn lập tức đông cứng lại.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm sưởi nắng, đột ngột dựng đứng đôi tai, gầm gừ trong cổ họng, đôi mắt bỗng chốc hiện lên đồng tử dựng đứng đầy uy nghiêm của thần thú Thượng cổ. Lão Tà buông muôi, luồng ma khí quanh thân bùng phát khiến nhiệt độ trong sảnh giảm xuống độ âm. Vân Cơ thu lại vẻ lười biếng, chín chiếc đuôi cáo thấp thoáng hiện ra sau lưng, tỏa ra một áp lực rợn người.
Thẩm Trường An chậm rãi cầm bức thư lên. Nội dung cực kỳ ngắn gọn và súc tích:
*"Muốn Kim Bất Hoán sống sót, mang bí mật của Khách sạn Trường Sinh đến Thung Lũng Hắc Phong trước khi mặt trời lặn. Nếu báo cho các thế lực khác, chúng ta sẽ gửi đầu của nhị thiếu gia Kim gia về làm món khai vị."*
Lão Tà tiến lại gần, giọng ồm ồm như sấm rền: "Chủ nhân, là lũ chuột nhắt 'U Minh Bang'. Đám này chuyên hành nghề bắt cóc tống tiền ở vùng biên giới, nghe nói bang chủ của chúng mới đột phá lên Hóa Thần kỳ, có lẽ lá gan đã to bằng cái mâm rồi."
Vân Cơ cười lạnh, sát ý trong mắt không hề che giấu: "U Minh Bang? Để tôi đi một chuyến. Tôi sẽ cho chúng biết thế nào là mị thuật chân chính, bắt chúng tự ăn thịt lẫn nhau."
Thẩm Trường An trầm mặc hồi lâu. Anh nhìn vào vết máu trên mảnh vảy rồng, rồi nhìn vào bàn tính của mình. Đột nhiên, anh thở dài một hơi thật dài, đứng dậy khỏi ghế.
"Chủ nhân, ngài…" Lão Tà kinh ngạc.
"Tiểu nhị của khách sạn ta, tuy là một tên hống hách, tiêu xài hoang phí, nhưng dù sao cũng là nhân viên thực tập đã đóng tiền thế chấp." Thẩm Trường An chỉnh lại vạt áo thư sinh, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng hơi thở lại mang theo một loại áp bách lạ kỳ. "Hơn nữa, hắn vẫn còn nợ ta tám trăm triệu linh thạch tiền phí tổn rửa bát hỏng và tiền ăn ở. Hắn mà chết, khoản nợ này ta biết đòi ai?"
"Ta sẽ đích thân đi một chuyến."
Vân Cơ lập tức ngăn cản: "Không được! Chủ nhân, ngài ra khỏi khách sạn sẽ mất đi 'Lĩnh vực tuyệt đối'. Ngài… ngài không có tu vi, ra ngoài chẳng khác nào nộp mạng!"
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn mang theo vẻ thực dụng cố hữu: "Ai nói ta không có tu vi thì không thể đánh nhau? Vân Cơ, cô quên khách sạn chúng ta kinh doanh cái gì rồi sao?"
Anh vỗ nhẹ vào chiếc túi trữ vật bên hông, từ trong đó lấy ra một xấp phù chú vàng rực, mỗi lá đều tỏa ra linh lực cuộn trào của cấp bậc Thái Thượng Trưởng lão. Chưa hết, anh còn lấy ra một khẩu súng làm bằng hắc thiết kỳ quái – một sản phẩm "độ" lại từ hệ thống kết hợp giữa súng phóng lựu hiện đại và hỏa linh thạch nén.
"Lão Tà, mang theo Dao Phay Diệt Ma của ông. Tiểu Hắc, đi theo bảo vệ ta. Vân Cơ, cô ở lại trông nhà, nếu có khách đến thì cứ bảo hôm nay khách sạn bận đi… đòi nợ, tạm ngừng đón tiếp."
Nói xong, Thẩm Trường An bước qua ngưỡng cửa gỗ của khách sạn.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuyên không, anh bước ra khỏi phạm vi bảo hộ của hệ thống. Ngay khi chân chạm vào mặt đất bên ngoài, cảm giác vô địch đại đạo lập tức biến mất, thay vào đó là sự mong manh của một phàm nhân giữa thế giới đầy rẫy yêu ma. Nhưng trên mặt Thẩm Trường An không hề có vẻ sợ hãi, anh lấy ra một đôi giày có gắn cánh nhỏ – "Giày Tốc Độ Của Hermes" phiên bản Tiên hiệp, giá thuê 1000 điểm công đức một giờ – và lao vút vào sương mù.
—
**Thung lũng Hắc Phong.**
Tiếng gió rít gào qua các vách đá tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc. Giữa lòng thung lũng, Kim Bất Hoán đang bị xích bằng xiềng xích hàn thiết, treo lơ lửng trên một lò lửa xanh biếc.
Bộ quần áo gấm vóc sang trọng của hắn giờ đây rách rưới, khuôn mặt béo tròn lấm lem bùn đất và máu. Tuy nhiên, cái miệng của hắn thì vẫn không ngừng nghỉ.
"Này, cái tên bang chủ mặt ngựa kia! Ngươi có biết ngươi đang phạm vào sai lầm lớn nhất đời mình không? Ngươi bắt ta, nhị thiếu gia Kim gia, ta có thể bảo ba ta mang tiền đến chuộc. Nhưng ngươi làm hỏng đơn hàng 'Mì tôm vị rồng' của sếp ta, ngươi xong đời rồi! Sếp ta cực kỳ tham tiền, lại còn rất thù dai! Hắn sẽ tính phí tổn thất tinh thần cho ngươi đến mức ngươi phải bán cả nội tạng cũng không trả nổi đâu!"
Bang chủ U Minh Bang – một kẻ gầy gò với làn da xanh xao như người chết, cầm lấy một thanh đao rỉ sét, tát mạnh vào mặt Kim Bất Hoán: "Câm miệng! Tên sếp đó của ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân hèn nhát núp sau trận pháp khách sạn. Hôm nay hắn dám đến đây, ta sẽ luyện hắn thành huyết đan!"
"Hóa ra, giá trị của ta trong mắt ông chỉ là một viên huyết đan thôi sao? Thật sỉ nhục nghề nghiệp quá."
Một giọng nói điềm tĩnh, mang theo chút lười biếng đột ngột vang lên từ lối vào thung lũng.
Hàng trăm tên thuộc hạ của U Minh Bang lập tức quay đầu lại. Giữa làn khói đen, một thanh niên mặc đồ thư sinh sạch sẽ, tay cầm chiếc quạt giấy, chậm rãi bước vào. Đi bên cạnh anh là một gã to xác vác dao phay và một con chó đen nhỏ nhìn có vẻ vô hại.
"Chủ nhân! Ngài thật sự đến sao?" Kim Bất Hoán mếu máo, nước mắt nước mũi chảy dài: "Chủ nhân cứu mạng! Sau này ta sẽ rửa bát không công một trăm năm!"
Thẩm Trường An nhìn lướt qua cái lò lửa, rồi nhìn Bang chủ U Minh Bang, anh giơ lên một cuốn sổ nhỏ: "Bang chủ, chúng ta nói chuyện logic một chút. Để cứu nhân viên của mình, ta đã tốn 5000 điểm công đức thuê giày, 20.000 linh thạch phí tổn thất thời gian, và 50.000 linh thạch phí bảo hiểm của Tiểu Hắc. Tổng cộng, ông đang nợ ta 75.000 linh thạch thượng phẩm. Nếu ông thả người ngay bây giờ và trả tiền, ta sẽ cân nhắc giảm giá 5% cho đơn hàng đầu tiên tại khách sạn."
Bang chủ U Minh Bang ngẩn người ra một giây, sau đó phá lên cười điên cuồng: "Ha ha ha! Một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi lại dám đến đòi nợ ta? Anh em đâu, băm vằm hắn cho ta!"
Hàng chục tu sĩ tu vi Trúc Cơ, Kim Đan gầm thét lao tới, pháp bảo chiếu sáng cả thung lũng.
Thẩm Trường An không hề biến sắc. Anh lật một trang trong cuốn sổ thu chi: "Hết hạn thanh toán lần một. Chuyển sang phương thức đòi nợ cưỡng chế."
Anh ném ra một quả cầu đen nhỏ: "Lão Tà, ném thử loại gia vị mới của ông đi!"
Lão Tà nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng hếu đáng sợ. Ông ta tung ra một nắm bột phấn màu tím đậm: "Đây là 'Ớt Chỉ Thiên Vạn Cổ' kết hợp với 'Hóa Cốt Độc Phấn'. Mời các vị nếm thử!"
Một vụ nổ bùng phát, không phải là nổ tung xác thịt, mà là một đám mây khói cay nồng đến mức khiến các tu sĩ Kim Đan phải quỳ xuống, nước mắt nước mũi tuôn rơi không ngừng, cổ họng nóng cháy như bị thiêu đốt. Đây là độc dược của một Ma Quân, dù không dùng chân khí nhưng tác động vật lý và hóa học của nó lên cơ thể là không thể chống đỡ.
Cùng lúc đó, Tiểu Hắc sủa lên một tiếng "Gâu!". Hình bóng con chó nhỏ đột nhiên phình to, hóa thành một bóng ma thần thú khổng lồ cao bằng cả vách đá, một miếng nuốt trọn toàn bộ pháp bảo đang bay tới như ăn bánh kẹo.
Thẩm Trường An nhấc khẩu súng hắc thiết lên, ngắm thẳng vào Bang chủ U Minh Bang đang sững sờ: "Ông có nghe nói qua khái niệm 'Linh khí bão hòa' chưa? Trong khẩu súng này chứa mười viên hỏa linh thạch cấp cực phẩm đã được nén đến mức cực hạn. Nếu ta bóp cò, toàn bộ thung lũng này sẽ biến thành một cái nồi lẩu siêu cay khổng lồ."
Bang chủ U Minh Bang đổ mồ hôi hột, lão nhận ra những món đồ trên người thanh niên này tuy không mang hơi thở tu vi của anh, nhưng món nào cũng là chí bảo nghịch thiên.
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta chỉ là một quản lý khách sạn nhỏ nhoi đang cố gắng cân bằng sổ sách thôi." Thẩm Trường An lạnh lùng bóp cò.
"Bùm!"
Một luồng ánh sáng trắng xóa rực rỡ bùng lên, kèm theo đó là sóng nhiệt kinh hoàng. Khi bụi bặm lắng xuống, Bang chủ U Minh Bang đã nằm bẹp dưới đất, toàn thân cháy đen, râu tóc bị thiêu trụi hoàn toàn. Thung lũng Hắc Phong từ nay về sau có lẽ phải đổi tên thành thung lũng Trọc Đầu.
Thẩm Trường An bước tới trước mặt Kim Bất Hoán, dùng một con dao nhỏ bằng ngọc cắt đứt xiềng xích.
"Chủ nhân… ngài ngầu quá!" Kim Bất Hoán quỳ rạp xuống đất, run rẩy nói.
Thẩm Trường An không thèm nhìn hắn, chỉ cẩn thận nhặt lấy chiếc vương miện bị rơi của hắn, sau đó mở cuốn sổ tay ra, bút lông lướt đi thoăn thoắt.
"Được rồi, đứng dậy đi. Để xem nào…"
Kim Bất Hoán hy vọng nhìn lên: "Chủ nhân, ngài đang ghi chép công trạng của ta sao?"
"Không." Thẩm Trường An ngẩng đầu lên, nụ cười tỏa nắng nhưng đầy tính sát thương: "Ta đang ghi hóa đơn. Chi phí cứu hộ: 100 triệu linh thạch. Phí bảo hiểm rủi ro cho Tiểu Hắc: 20 triệu. Phí hỏa linh thạch nén: 50 triệu. Đặc biệt, vì ông làm hỏng thùng mì tôm vị rồng của khách, phí bồi thường danh dự khách sạn là 1 tỷ linh thạch."
"Kim nhị thiếu gia, chúc mừng ông. Giờ đây ông đã chính thức trở thành nhân viên lao động hợp đồng không lương trong vòng mười vạn năm tới. Nếu ông có ý kiến gì, có thể khiếu nại lên Thiên Đạo, nhưng ta đồ rằng Thiên Đạo cũng đang nợ tiền khách sạn ta đấy."
Kim Bất Hoán há hốc mồm, cảm giác cái chết dưới lò lửa lúc nãy còn nhẹ nhàng hơn bản hóa đơn này nhiều.
Lão Tà vác dao đi tới, xách cổ áo Kim Bất Hoán lên như xách một con gà: "Đi thôi thằng nhóc, tối nay về phải dọn dẹp sạch sẽ cái bếp, nếu không ta sẽ dùng ông để làm nguyên liệu cho món lẩu hôm sau."
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng dáng ba người một chó trải dài trên con đường mòn. Phía sau họ, Thung lũng Hắc Phong tan hoang, chỉ còn lại những tên cướp đang ôm mặt khóc lóc vì cay.
Thẩm Trường An vừa đi vừa gảy bàn tính, miệng lẩm bẩm: "Lần sau phải tăng giá dịch vụ cứu hộ thôi, giá linh khí dạo này lạm phát quá…"
Khách sạn Trường Sinh phía xa xa lại bắt đầu thắp đèn. Trong bóng đêm đa vũ trụ, nó vẫn đứng đó, lặng lẽ chờ đợi những "con cừu béo" tiếp theo tự nguyện bước vào vòng xoáy của đồng tiền và định mệnh. Vì suy cho cùng, ở Phù Thế Linh Giới này, tu tiên có thể giúp bạn sống lâu, nhưng chỉ có Thẩm Trường An mới giúp bạn nhận ra rằng: Muốn sống yên ổn, trước tiên phải có tiền trả phòng.