Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 114: ** Nồi lẩu thắng viên đan dược

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:24:59 | Lượt xem: 1

**Chương 114: Nồi Lẩu Thắng Viên Đan Dược**

Không khí trong sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh lúc này tựa hồ bị đông đặc lại, không phải vì áp lực tu vi, mà vì một mùi hương lạ lùng chưa từng có tiền lệ trong sử sách tu chân.

Đó là một loại mùi hương không hề thanh cao như linh dược nghìn năm, cũng không thoát tục như sương mai trên đỉnh núi tuyết. Ngược lại, nó cực kỳ "trần trụi". Mùi tiêu cay nồng xộc thẳng vào mũi, mùi gừng già ấm áp lan tỏa, vị béo ngậy của mỡ linh heo hòa quyện cùng vị thanh tao của nấm rơm hái dưới chân núi Côn Luân. Tất cả quấn lấy nhau, tạo thành một cơn lốc hương vị càn quét qua mọi giác quan của những người có mặt.

Chính giữa sảnh, thay vì một lò luyện đan bằng đồng cổ kính tỏa ra hào quang xanh biếc, lại là một chiếc nồi đồng lẩu Uyên Ương to sụ, bên dưới đốt bằng "U Minh Quỷ Hỏa" – thứ hỏa diễm vốn dùng để thiêu rụi linh hồn, nay lại đang ngoan ngoãn sôi sùng sục để hầm nước lèo.

Lão Tà đứng đó, đôi tay đầy sẹo cầm một đôi đũa dài bằng gỗ thông vạn năm, thỉnh thoảng lại vứt vào nồi một nắm lá xanh ngắt. Nếu nhìn kỹ, đám dược sư của Thần Dược Cốc sẽ nhận ra đó là "Thiên Độc Thảo" – thứ cỏ chỉ cần một giọt nhựa cũng khiến một vị Nguyên Anh tu sĩ thối rữa da thịt trong ba nhịp thở.

Nhưng qua tay Lão Tà, chất độc ấy dường như đã bị "thuần hóa", biến thành một loại gia vị tạo ra độ tê rần kích thích đầu lưỡi đến tột cùng.

Đối diện với nồi lẩu "vô danh tiểu tốt" ấy là viên "Cửu Chuyển Thanh Tâm Đan" của Cổ Hư trưởng lão. Viên đan dược nằm trên dĩa ngọc, tỏa ra dược hương thuần khiết, tạo thành những quầng sáng nhỏ hình hoa sen bay lơ lửng. Về hình thức, viên đan dược thắng tuyệt đối. Nhưng về "sức hút", nó hoàn toàn bị nồi lẩu của Lão Tà đè bẹp.

"Xong rồi."

Lão Tà trầm giọng nói, âm thanh khàn đặc như hai viên sỏi cọ vào nhau. Lão gắp một miếng thịt bò linh thú mỏng như cánh ve, nhúng vào dòng nước dùng đỏ rực đúng ba giây rồi thản nhiên bỏ vào bát của một vị kiếm tu đang đứng ngây người gần đó.

Vị kiếm tu nọ, người vốn đang bị mắc kẹt ở bình cảnh của Kiếm Ý, theo bản năng đưa miếng thịt vào miệng.

Cả sảnh đường nín thở.

"Răng rắc!"

Một tiếng động nhỏ vang lên từ trong cơ thể vị kiếm tu. Đôi mắt gã trợn trừng, khuôn mặt vốn xanh xao vì tu luyện quá độ bỗng chốc đỏ hồng lên như ánh rạng đông. Gã không nói không rằng, vứt thẳng thanh kiếm quý xuống sàn, ngồi thụp xuống ôm lấy bát lẩu, vừa ăn vừa rơi nước mắt lã chã.

"Cái này… cái này không phải là thức ăn… đây là nhân gian! Đây là vị của sự sống!" Gã hét lên, mặc kệ nước lẩu dính đầy trên râu tóc.

Cổ Hư trưởng lão tái mặt, lão run rẩy thốt lên: "Không thể nào! Đan dược của lão phu là dùng ba mươi sáu loại linh dược bậc năm, tinh luyện trong thất thất bốn mươi chín ngày mới thành. Nó có thể tẩy uế tâm linh, hóa giải tâm ma. Một nồi lẩu dung tục làm sao có thể…"

Thẩm Trường An lúc này từ sau quầy lễ tân lười biếng bước ra. Anh ta cầm một chiếc quạt giấy, nhè nhẹ quạt về phía Cổ Hư, nụ cười trên môi đậm chất "kinh doanh":

"Cổ trưởng lão, ngài tu hành quá lâu, hình như quên mất đạo lý căn bản nhất rồi. Tiên nhân hay phàm nhân, cái gốc vẫn là 'sinh tồn'. Đan dược của ngài tốt thật đấy, nhưng nó lạnh lùng quá. Nó giống như một giáo điều khô khan bắt người ta phải theo. Còn nồi lẩu của Lão Tà nhà tôi… nó là 'Hồng Trần'. Người ta ăn vào, thấy cay thì biết đau, thấy nóng thì biết ấm, thấy ngon thì biết quý trọng mạng sống. Khi người ta yêu cuộc đời này, tâm ma tự khắc tan biến. Ngài dùng 'dược' để trị bệnh, chúng tôi dùng 'vị' để trị tâm. Ngài nói xem, ai cao ai thấp?"

Cổ Hư đứng ngây dại. Lão nhìn vào nồi lẩu đang sôi sùng sục, nơi mà những mảnh lá Thiên Độc Thảo giờ đã hòa tan hoàn toàn, chỉ để lại một màu đỏ nồng nàn sinh khí. Lão lại nhìn viên Cửu Chuyển Thanh Tâm Đan của mình, đột nhiên cảm thấy nó thật cô độc và giả tạo.

Lão Tà không thèm liếc mắt nhìn Cổ Hư lấy một cái, lão cầm dao phay lên, bắt đầu thái rau củ với tốc độ mắt thường không thể theo kịp: "Muốn so với lão phu về dùng độc ư? Ta dùng độc một vạn năm, cuối cùng mới nhận ra độc cũng là thuốc, thuốc cũng là độc. Quan trọng là người nấu muốn khách hàng của mình cảm thấy gì. Đan của ngươi chỉ là một khối đá cứng nhắc, không có 'linh hồn'."

Dứt lời, Lão Tà hất tay, một làn khói hương từ nồi lẩu bỗng chốc hóa thành một con Hỏa Long nhỏ, bay lượn vòng quanh sảnh khách sạn rồi chui tọt vào mũi của tất cả những người đang đứng xem. Trong phút chốc, tiếng ầm ĩ đột nhiên ngưng bặt. Hàng chục tu sĩ từ đủ mọi môn phái, vốn đang có những hiềm khích riêng, bỗng cảm thấy một sự thư thái kỳ lạ lan tỏa trong kinh mạch.

"Tôi… tôi cảm thấy đột phá!" Một gã thiếu niên reo lên.

"Lưng tôi hết đau rồi, linh lực vận chuyển trơn tru quá!" Một lão già kinh hãi sờ lên vết thương cũ.

Bằng chứng thép rành rành ngay trước mắt. Sự im lặng của đám đông chính là lời phán quyết tàn khốc nhất đối với Thần Dược Cốc.

Cổ Hư trưởng lão thảng thốt thở dài, dường như già đi thêm trăm tuổi chỉ trong một khoảnh khắc. Lão nhìn các sư đệ, sư cháu đứng sau lưng mình, tất cả đều đang len lén nuốt nước miếng trước mùi lẩu. Sự kiêu ngạo của một dược sư đứng đầu phương Đông hoàn toàn sụp đổ.

"Chúng ta… thua rồi." Cổ Hư run rẩy cúi đầu.

"Thua thì tốt, thua thì trả tiền!"

Giọng nói của Thẩm Trường An bất chợt vang lên cao vút, mang theo sự phấn khích không hề che giấu. Anh ta rút từ trong tay áo ra một xấp hóa đơn dài dằng dặc, dài đến mức rơi xuống sàn rồi cuộn tròn lại như một tấm thảm nhỏ.

"Nào, chúng ta tính toán một chút cho minh bạch nhé." Thẩm Trường An dùng bàn tính bằng ngọc đế quang gảy lách cách, âm thanh giòn tan khiến tim các vị dược sư đập thình thịch.

"Thứ nhất: Phí thuê sảnh khách sạn làm sàn thi đấu công khai. Nơi này là Khách sạn Trường Sinh, không gian quý giá, tính theo từng tấc vuông, giá hữu nghị: 50 triệu linh thạch thượng phẩm."

"Cái gì? 50 triệu?!" Một vị trưởng lão Thần Dược Cốc suýt nhảy dựng lên.

Thẩm Trường An không thèm ngẩng đầu, tay vẫn gảy bàn tính: "Yên tâm, đây mới là bắt đầu thôi. Thứ hai: Phí bảo hiểm rủi ro cho thực khách. Ngài biết đấy, nồi lẩu của đầu bếp nhà tôi chứa độc dược cực mạnh, rủi ro khách hàng lăn ra chết là rất cao. Mặc dù họ không chết mà còn đột phá, nhưng phí bảo hiểm vẫn phải đóng. Cộng thêm 100 triệu."

"Thứ ba: Phí 'ô nhiễm âm thanh' do các ngài hò hét cổ vũ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của các VIP ở tầng trên. Thêm 30 triệu."

"Thứ tư: Phí dịch vụ vệ sinh cao cấp. Các ngài nhìn xem, Vân Cơ của chúng tôi vì lau sàn chỗ các ngài đứng mà đã mòn mất nửa cái khăn tay tơ tằm rồi đấy. Mối hận này không thể dùng tiền để bù đắp hoàn toàn, nên lấy giá tượng trưng là 20 triệu."

"Thứ năm: Đây là quan trọng nhất… Phí bản quyền công nghệ 'Lẩu Thần Dược'. Các ngài đã được chứng kiến quy trình nấu lẩu đỉnh cao của Ma Quân đời trước, đây là một cơ hội học tập ngàn năm có một. Phí học phí cho mười vị dược sư là 300 triệu."

"Tổng cộng: 500 triệu linh thạch thượng phẩm. Ngài thanh toán bằng thẻ tiền gửi của Thiên Bảo Các, linh thạch mỏ trực tiếp, hay muốn dùng mấy tòa núi linh dược của Thần Dược Cốc để thế chấp? Chúng tôi có hỗ trợ trả góp lãi suất 20% mỗi tháng nếu ngài gặp khó khăn tài chính."

Cả đoàn người Thần Dược Cốc ngây dại như phu đắp tượng. Năm trăm triệu linh thạch thượng phẩm! Con số này đủ để mua cả một quốc gia nhỏ hoặc nuôi sống một tông môn hạng trung trong một trăm năm.

"Thẩm… Thẩm quản lý… ngài đây là đang cướp bóc giữa ban ngày sao?" Cổ Hư nghẹn ngào, gương mặt nhăn nheo run rẩy.

Thẩm Trường An gập chiếc bàn tính lại với một tiếng "cộp" sắc lẹm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Cổ trưởng lão nói gì thế? Ở Khách sạn Trường Sinh, chúng tôi chỉ nói về 'giá trị'. Các ngài có thể đi khắp cái Tu Chân Giới này xem, có nơi nào bán nồi lẩu chữa được tâm ma không? Có nơi nào để Ma Quân đích thân phục vụ không? Nếu cảm thấy đắt, ngài có thể chọn phương án không trả tiền…"

Nói đến đây, nụ cười của Thẩm Trường An trở nên cực kỳ đáng sợ. Áp lực từ "Lĩnh vực tuyệt đối" bất chợt tràn xuống, khiến toàn bộ sảnh chính nặng nề như có hàng ngàn vạn tòa núi đè lên vai mỗi người.

Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn dưới quầy bỗng đứng dậy, nhe ra hàm răng trắng hếu tỏa ra hơi thở của một vị Thần thú thượng cổ. Vân Cơ cũng lẳng lặng cầm cái khăn lau bụi, mắt lóe lên linh quang màu hồng quái dị, sẵn sàng biến bất kỳ kẻ nào không trả tiền thành "rác thải cần xử lý".

Cổ Hư đổ mồ hôi hột. Lão nhận ra, nếu hôm nay không đưa ra được cái giá khiến Thẩm Trường An hài lòng, e rằng cả đoàn Thần Dược Cốc sẽ phải ở lại đây… làm phân bón cho vườn rau sau nhà thật.

"Được… chúng ta trả!"

Cổ Hư nghiến răng, run rẩy lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật màu tím sậm, bên trong chứa đựng gần như toàn bộ gia tài lưu động mà lão mang theo cho chuyến đi này. Lão đặt chiếc nhẫn lên quầy lễ tân với thái độ đau đớn như vừa bị cắt mất một khối thịt.

Thẩm Trường An nhanh như chớp thu lấy chiếc nhẫn, linh thức quét qua một lượt, nụ cười trên mặt lập tức biến đổi, nồng ấm như ánh mặt trời mùa xuân: "Ấy, Cổ trưởng lão thật là hào phóng! Đúng là bậc đại tiền bối có phong thái của đại môn phái. Nào, Vân Cơ, mau lấy mười tấm vé ưu đãi 'Ăn sáng Buffet' giảm giá 5% cho các vị quý khách đây nào!"

Vân Cơ bước tới, dửng dưng phát mười mảnh giấy mỏng cho các vị dược sư đang chết lặng. Một vị trưởng lão cầm tờ vé, môi run run: "Giảm giá… 5%? Chúng tôi vừa nộp 500 triệu, mà chỉ được giảm 5% cho bữa sáng thôi sao?"

"Có còn hơn không chứ!" Thẩm Trường An phất tay. "Khách sạn chúng tôi kinh doanh minh bạch, lấy chữ tín làm đầu. Hoan nghênh các vị lần sau lại tới khiêu chiến!"

Cổ Hư không dám ở lại thêm một giây nào nữa. Lão lo sợ nếu đứng thêm chút nữa, Thẩm Trường An sẽ phát minh ra thêm loại "phí đứng nhìn quầy lễ tân" thì khốn.

"Rút! Mau rút!"

Đoàn dược sư Thần Dược Cốc lếch thếch kéo nhau ra khỏi khách sạn, bước lên chiếc phi thuyền hình lò luyện đan lúc này trông có vẻ xơ xác đến lạ kỳ. Khi phi thuyền bay lên cao, tiếng thở dài của mười vị trưởng lão đồng thanh vang lên, nặng nề đến mức mây tầng trời cũng phải tan tác.

Bên trong khách sạn, sảnh chính lại trở lại với vẻ náo nhiệt thường ngày. Mùi lẩu vẫn còn thoang thoảng, thu hút không biết bao nhiêu khách hàng khác tìm đến hỏi thực đơn.

Vân Cơ cầm khăn lau lướt đi thoăn thoắt trên sàn nhà, mặt nhăn nhó: "Thẩm quản lý, sau này đừng cho mấy cái lão già đó vào nữa. Mùi thuốc của họ ám hết vào rèm cửa rồi. Tôi lại phải dùng nước hoa bưởi tinh chế từ yêu đan để tẩy mùi đây này."

Lão Tà lẳng lặng bê nồi lẩu quay trở về phòng bếp, giọng nói vẫn khô khốc như cũ: "Chủ nhân, lần sau muốn đấu dược thì gọi tôi sớm một chút. Để nồi nước dùng này hầm hơi quá lửa, mất vị ngon nhất rồi."

Thẩm Trường An đang bận rộn đổ linh thạch từ nhẫn trữ vật vào két sắt sau quầy, tiếng linh thạch thượng phẩm va chạm nhau tạo ra thứ âm nhạc du dương nhất thế giới đối với anh.

"Biết rồi, biết rồi. Hôm nay Lão Tà làm tốt lắm, tối nay thưởng cho ông thêm một chai rượu Mao Đài 'phiên bản tiên giới' tôi vừa chiết xuất xong."

Tiểu Hắc nghe đến chữ "thưởng", liền chạy lại quấn quýt quanh chân Thẩm Trường An, cái đuôi vẫy nhanh đến mức tạo thành cuồng phong nhỏ.

"Biết rồi, chú mày cũng có phần. Linh thạch cốt hầm xương linh cẩu, ăn cho béo rồi trông cửa cho kỹ vào. Sắp tới sẽ còn nhiều 'con cừu béo' tìm đến nữa đấy."

Thẩm Trường An nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của Phù Thế Linh Giới đang bắt đầu bao phủ, nhưng Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh ánh đèn. Anh thở dài đầy thỏa mãn, lấy cuốn sổ tay ra ghi chép lại:

"Ngày… tháng… năm… Khai thác từ Thần Dược Cốc: 500 triệu linh thạch. Kết luận: Làm ăn lương thiện thực sự không nhanh giàu bằng việc mở dịch vụ giải quyết tranh chấp."

Trong bóng đêm mờ ảo, biển hiệu của khách sạn – "Tiên Nhân Dừng Bước" – tỏa ra thứ ánh sáng kỳ bí, như một lời mời gọi đầy mê hoặc nhưng cũng chứa đầy cạm bẫy đối với bất kỳ vị đại năng nào đang có túi tiền quá nặng.

Tiên nhân? Ma tôn? Bước chân vào đây, tất cả chỉ là khách hàng. Mà đã là khách hàng, thì nhất định phải đóng tiền – đó là đạo lý duy nhất tồn tại mãi mãi ở nơi này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8