Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 113: ** Sự ganh tị của các Dược sư
Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa kịp tan hết, bầu không khí tĩnh mịch của Khách sạn Trường Sinh đã bị xé toạc bởi một tiếng chuông đồng vang dội. Tiếng chuông không thanh thản như thiền môn, mà mang theo sự bá đạo, lạnh lùng, khiến lũ linh điểu trên cây Vạn Niên gần đó giật mình bay tán loạn.
Từ chân trời phía Đông, một chiếc phi thuyền khổng lồ có hình dáng như một cái lò luyện đan bằng đồng cổ kính, toàn thân chạm khắc vô số bùa chú rực rỡ, chậm rãi xé rách không gian đáp xuống. Trên mạn thuyền, lá cờ thêu chữ "Đan" vàng rực bay phấp phới, khí thế ngút trời.
"Đến rồi! Là người của Thần Dược Cốc!"
"Nghe nói cốc chủ Cổ Hư của họ đích thân dẫn theo mười vị trưởng lão đến đây. Lần này Khách sạn Trường Sinh gặp rắc rối to rồi."
"Ai bảo lão đầu bếp Lão Tà kia tuyên bố rằng món 'Canh Cá Lóc Giải Nghiệp' của lão còn hiệu quả hơn cả Cửu Chuyển Hoàn Dương Đan của Thần Dược Cốc cơ chứ? Chạm vào miếng cơm của dược sư, khác nào sát cha tòng quân?"
Đám tu sĩ đang lưu trú tại khách sạn, vốn là những kẻ thích xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, lập tức ùa ra sân trước, mắt chữ O miệng chữ A đứng nhìn.
Ở quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm một chiếc khăn lụa lau chùi bàn tính ngọc đế quang. Anh liếc nhìn qua cửa sổ, thấy chiếc phi thuyền to lớn kia che khuất cả ánh nắng buổi sáng, chân mày khẽ giật giật.
"Vân Cơ," Thẩm Trường An gọi khẽ.
"Chủ nhân có gì sai bảo?" Vân Cơ từ sau bức rèm bước ra, hôm nay nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ thắm, đuôi cáo giấu khéo léo sau tà áo, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ khó chịu. Nàng đang cầm một cái khăn lau bụi, có vẻ như việc chiếc phi thuyền kia hạ cánh làm rung chuyển một chút bụi trên xà nhà đã khiến cơn cuồng sạch sẽ của nàng trỗi dậy.
"Ghi lại cho ta. Phí đỗ xe… à không, phí neo đậu phi thuyền quá khổ: 50 vạn linh thạch một canh giờ. Phí che khuất ánh sáng, ảnh hưởng đến quá trình quang hợp của vườn rau: 10 vạn linh thạch. Phí gây ô nhiễm tiếng ồn bởi cái chuông chết tiệt kia: 20 vạn nữa. Đợi lát nữa kẻ cầm đầu xuống đây, cứ đưa thẳng hóa đơn cho lão."
Thẩm Trường An nói một cách bình thản, giống như việc đối đầu với đệ nhất dược tông của nhân giới chỉ là một đơn hàng giao dịch nhỏ.
Lúc này, từ trên phi thuyền, một nhóm người đáp xuống. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc trắng phơ, khoác trên mình bộ bào phục dát vàng, mỗi bước đi đều tỏa ra mùi hương dược thảo nồng nàn đến mức khiến người ta cảm thấy tỉnh táo lạ thường. Đó chính là Cổ Hư – Đan Vương nổi danh khắp ngũ hành.
Lão liếc mắt nhìn tấm biển "Trường Sinh Khách Sạn" đơn giản nhưng hàm súc, hừ lạnh một tiếng: "Khẩu khí lớn thật! Ngay cả Tiên nhân còn phải dừng bước, chẳng lẽ chủ nhân nơi này đã vượt lên trên cả Thiên đạo?"
Cổ Hư bước vào sảnh, theo sau là mười vị trưởng lão, mỗi người đều mang vẻ mặt kiêu hãnh của những kẻ nắm giữ mạng sống thiên hạ. Nhưng ngay khi bước chân lão vừa chạm vào sàn đá thạch anh của sảnh chính, một luồng áp lực vô hình từ bốn phía ép tới, khiến tu vi Độ Kiếp kỳ của lão bị nén chặt xuống chỉ còn ngang bằng một kẻ phàm nhân.
Sắc mặt Cổ Hư đại biến, lão định lên tiếng thì thấy một cô gái đẹp đến mức nghẹt thở tiến lại gần, dí vào tay lão một tờ giấy:
"Của quý khách đây. Vui lòng thanh toán trước khi định làm loạn. Khách sạn chúng tôi không tiếp nhận khách hàng nợ tiền không khí."
Cổ Hư run rẩy nhìn tờ hóa đơn: "Cái gì? Phí hít thở không khí thượng hạng? 5 vạn linh thạch một người? Ngươi… các ngươi đây là ăn cướp!"
Thẩm Trường An lúc này mới thong thả ngẩng đầu, nụ cười trên môi cực kỳ chuyên nghiệp: "Cổ cốc chủ nói quá rồi. Không khí ở đây được lọc qua Linh trận Vạn cổ, chứa nồng độ oxy và linh khí đạt chuẩn năm sao. Ngài hít vào một hơi, kinh mạch giãn nở, tuổi thọ tăng thêm ba giây, thu 5 vạn là giá hữu nghị lắm rồi."
Cổ Hư tức đến mức râu cũng vểnh lên, nhưng lão chợt nhớ đến mục đích chính của mình. Lão đập mạnh tay xuống bàn lễ tân (rồi xuýt xoa vì đau do mất tu vi): "Thôi bỏ đi! Thẩm quản lý, ta đến đây không phải để tranh cãi chuyện tiền nong. Ta nghe nói trong khách sạn này có kẻ tự xưng món ăn ngon hơn đan dược, có thể trị tâm ma, phá cảnh giới? Thật là trò cười cho thiên hạ!"
"Nấu ăn chỉ là tiểu kỹ của bọn phàm phu tục tử, dùng để thỏa mãn cái bụng háu ăn. Còn luyện đan mới là thánh đạo, là sự tinh túy của đất trời hòa quyện. Hôm nay, Thần Dược Cốc ta muốn cùng đầu bếp của quý khách thi thố một trận. Nếu chúng ta thắng, ngươi phải dỡ biển hiệu khách sạn xuống, và đầu bếp kia phải bẻ gãy dao phay, vĩnh viễn không bước chân vào bếp nữa!"
Vừa dứt lời, từ phía sau gian bếp, một luồng khói đen nồng nặc mùi hăng hắc bay ra, theo sau là một thân hình to lớn lù lù xuất hiện. Lão Tà, với gương mặt đầy sẹo và cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, đang cầm một cái môi múc canh đen thui, giọng khàn đặc:
"Đứa nào muốn lão phu bẻ dao? Để lão phu ném nó vào nồi hầm thành cao hổ cốt xem sao!"
Sát khí từ Lão Tà tỏa ra dù bị hệ thống kiềm chế nhưng vẫn khiến mười vị trưởng lão đứng sau Cổ Hư lạnh sống lưng. Cổ Hư lùi lại một bước, kinh hãi nói: "Tà… Tà Độc Ma Quân? Ngươi tại sao lại ở đây làm đầu bếp?"
Lão Tà liếc mắt nhìn Thẩm Trường An đầy oán hận, sau đó hừ lạnh với Cổ Hư: "Chuyện nhà ta, liên quan gì đến loại bán thuốc dạo như ngươi? Muốn đấu đúng không? Được, lão phu hôm nay sẽ cho các ngươi biết thế nào là 'Ẩm thực là đạo'."
Thẩm Trường An thấy cơ hội kiếm tiền đã tới, vội vàng đứng bật dậy, đôi mắt sáng rực như linh thạch: "Khoan đã! Thi đấu thì phải có luật lệ và… chi phí tổ chức. Vân Cơ, thông báo cho toàn bộ khách trong khách sạn và các vùng lân cận, hôm nay mở đại hội 'Đỉnh Cao Dược Thực'. Vé vào cửa là 100 linh thạch thượng phẩm, ghế VIP tại sảnh chính là 1000 linh thạch, bao gồm một đĩa hạt dưa linh khí."
Đám tu sĩ bên ngoài nghe vậy thì hào hứng vô cùng, tiền bạc với họ lúc này không quan trọng bằng việc được thấy Đan Vương đấu với Ma Quân.
Cuộc thi được tổ chức ngay tại sân vườn trung tâm của khách sạn. Một bên, Cổ Hư lấy ra linh bảo trấn cốc — Cửu Long Phục Hỏa Lò. Ngọn lửa thiêng màu tím rực cháy, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo. Lão lần lượt lấy ra những thảo dược nghìn năm: Tuyết Liên vạn thọ, Huyết Nhân Sâm, linh chi hóa hình… Mỗi thứ đều là cực phẩm, khiến đám người xem trầm trồ không ngớt.
Bên kia, Lão Tà mang ra một cái lò than đen xì, một cái thớt gỗ mòn vẹt và một con cá lóc đang nhảy tưng tưng dưới đất.
Cổ Hư mỉa mai: "Ngươi định dùng con cá bùn này để đối đầu với Thiên địa linh dược của ta sao?"
Lão Tà không thèm trả lời, lão cầm dao lên, ánh đao lóe sáng nhanh đến mức mắt thường không thể thấy được. Con cá lóc trong nháy mắt đã bị lọc xương, thái lát mỏng tang như cánh ve, nhưng điều kỳ lạ là nó vẫn còn thở, từng thớ thịt vẫn rung rinh sức sống.
"Tiểu Hắc! Lại đây!" Lão Tà quát.
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – lững thững đi tới, ngáp một cái dài thượt rồi phun ra một ngọn lửa nhỏ màu xanh xám vào lò than.
Các dược sư Thần Dược Cốc thấy cảnh này thì cười rũ rượi: "Lấy hỏa diễm của một con chó đen để nấu ăn? Tà Độc Ma Quân, ngươi điên thật rồi sao?"
Chỉ có Cổ Hư là sắc mặt dần ngưng trọng. Lão nhận thấy ngọn lửa kia không hề tầm thường, nó chứa đựng một hơi thở hủy diệt nhưng lại vô cùng tinh thuần, khiến ngọn Cửu Long Hỏa của lão dường như đang run rẩy, nhỏ dần đi.
Thời gian trôi qua, mùi hương của hai bên bắt đầu lan tỏa.
Phía Cổ Hư, mùi đan dược thanh nhã, thơm nồng, khiến ai ngửi thấy cũng cảm thấy tâm thần sảng khoái, tu vi dường như có dấu hiệu buông lỏng. Cổ Hư đắc ý, thủ ấn biến ảo, đan dược trong lò đã thành hình, tỏa ra hào quang bảy màu rực rỡ.
Nhưng ngay lúc đó, một mùi vị khác ập đến.
Đó là mùi thơm nồng nàn của hành lá phi mỡ, vị chua thanh thoát của khế rừng, vị cay xộc não của ớt chỉ thiên và đặc biệt là mùi của nước dùng được ninh từ xương cá kết hợp với… một loại độc dược mang tên "Cửu U Linh Chi".
Mùi hương này không hề cao thanh, nó cực kỳ "phàm tục", cực kỳ "đời", nhưng nó lại đánh thẳng vào bản năng nguyên thủy nhất của mỗi sinh vật: Sự thèm ăn.
Những vị đại năng bình thường chỉ sống bằng không khí, uống sương sớm, giờ đây nước miếng chảy ròng ròng. Thậm chí, một vài vị trưởng lão của Thần Dược Cốc cũng phải bí mật nuốt nước bọt, đôi mắt không tự chủ được mà liếc về phía nồi canh của Lão Tà.
"Thành đan!" Cổ Hư hô lớn, mở nắp lò. Mười viên Cửu Chuyển Hoàn Dương Đan bay ra, xoay tròn giữa không trung như những ngôi sao nhỏ. "Mời vị khách công tâm nhất lên thử nghiệm!"
Vị khách được chọn là một kiếm tu đã kẹt ở nút thắt Nguyên Anh mười năm qua, vì bị tâm ma hành hạ mà không thể đột phá. Ông ta run rẩy cầm viên đan dược của Cổ Hư nuốt xuống. Ngay lập tức, hào quang bùng nổ, linh khí quanh người ông ta chấn động mạnh mẽ, nhưng khuôn mặt vẫn nhăn nhó đầy khổ sở, tâm ma đen kịt hiện ra sau lưng, dường như muốn nuốt chửng sự sống của ông ta.
"Đan dược này… rất mạnh, nhưng nó không giải được tâm ma của tôi, ngược lại còn khiến kinh mạch phình to đến đau đớn!" Kiếm tu rên rỉ.
Lão Tà lúc này mới chậm rãi múc một bát canh, thản nhiên đặt lên bàn: "Ăn đi, đừng lải nhải."
Vị kiếm tu nhìn bát canh nghi ngút khói, bên trên có vài lát hành xanh ngắt và miếng cá lóc trắng ngần. Ông ta cầm thìa, húp một ngụm.
Thời gian như ngừng trôi.
Người kiếm tu bỗng dưng buông thìa, nước mắt trào ra. Hình ảnh tâm ma đen kịt phía sau ông ta bỗng nhiên tan biến, thay vào đó là một bóng người mờ ảo của một người phụ nữ – dường như là mẫu thân đã khuất của ông. Ông ta nhớ lại hương vị bữa cơm chiều thuở nhỏ, nhớ lại lý do vì sao mình bắt đầu cầm kiếm…
"Hóa ra… đạo của ta không phải ở trên đỉnh núi tuyết lạnh lẽo, mà là ở hơi ấm gia đình."
Rắc! Một tiếng động giòn giã vang lên từ bên trong cơ thể ông ta. Bình cảnh mười năm nay vỡ vụn. Ông ta trực tiếp đột phá lên Hóa Thần ngay tại chỗ, không cần thiên lôi, không cần kết ấn, chỉ bằng một bát canh chua cá lóc.
Cả sân vườn lặng ngắt như tờ.
Cổ Hư sụp đổ hoàn toàn, lão lắp bắp: "Không thể nào… Tại sao đan dược cấp Thiên lại không bằng một bát canh cá?"
Thẩm Trường An bước tới, gõ gõ chiếc bàn tính, giọng điệu mang theo sự triết lý hiếm hoi: "Cổ cốc chủ, đan dược của ngài chỉ là thuốc để sửa chữa thân xác. Còn món ăn của Lão Tà là sự vỗ về đối với linh hồn. Người ta tu tiên quá lâu, quên mất mình là con người, quên mất cảm xúc. Một viên thuốc lạnh lẽo làm sao quý bằng một bát canh có tình người? Hơn nữa…"
Thẩm Trường An cười ranh mãnh, ghé sát tai Cổ Hư nói nhỏ: "… Lão Tà đã lén bỏ vào đó 'Cỏ Hồi Ức' giá 1 triệu linh thạch một ngọn, tiền đó là ngài trả đấy."
Sắc mặt Cổ Hư tái nhợt. Lão nhìn mười viên đan dược tâm huyết của mình bỗng chốc trở nên vô vị trước mắt mọi người. Các dược sư đi cùng cũng im hơi lặng tiếng, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự ganh tị cùng cực nhưng lại mang theo lòng khao khát được nếm thử bát canh kia một lần.
"Chúng ta… thua rồi." Cổ Hư thảng thốt thở dài, dường như già đi thêm trăm tuổi.
"Thua thì tốt, thua thì trả tiền!" Thẩm Trường An rút ra một xấp hóa đơn dài dằng dặc. "Nào, tính toán một chút. Phí thuê sân khấu tổ chức thi đấu, phí bảo hiểm cho vị kiếm tu kia, phí bản quyền hình ảnh khi quay phim bằng thủy tinh linh ảnh, cộng với phí làm bẩn cỏ bởi khói lò luyện đan… Tổng cộng 500 triệu linh thạch thượng phẩm. Ngài thanh toán bằng tiền mặt hay dùng linh thạch mỏ khai thác trực tiếp?"
Mười vị trưởng lão Thần Dược Cốc thiếu chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Đây không phải là đi đấu dược, đây rõ ràng là nộp mạng cho cái "máy chém" Thẩm Trường An này!
Giữa sảnh chính khách sạn, Vân Cơ đang cầm cái khăn lau đi lau lại chỗ Cổ Hư vừa đứng, mặt nhăn nhó: "Mùi dược thảo của mấy người này nồng quá, lại phải tẩy uế rồi. Lão Tà, mai đừng nấu cá lóc nữa, nấu món gì có mùi sả ấy!"
Lão Tà không nói gì, lẳng lặng cầm dao phay đi vào bếp, miệng lầm bầm: "Bọn nhóc con, dám so hỏa hậu với lão phu. Thẩm quản lý, lần sau có loại khách béo bở này nhớ gọi lão phu nữa, hoa hồng chia đôi!"
Bên ngoài, chiếc phi thuyền hình lò luyện đan rệu rã bay đi trong bóng chiều, mang theo những con tim vỡ vụn của các vị dược sư danh tiếng. Còn ở Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An ngồi đếm linh thạch dưới ánh đèn dầu linh khí, miệng nghêu ngao một giai điệu hiện đại kỳ lạ: "Money, money, money… Must be funny in the rich man's world…"
Tiểu Hắc nằm bên chân anh, lim dim mắt, trên khóe miệng vẫn còn dính một miếng thịt cá lóc mà Lão Tà lén cho lúc nãy. Một ngày sóng gió của khách sạn kết thúc bằng mùi thơm của đồ ăn và tiếng lách cách của những đồng linh thạch va vào nhau – thứ âm thanh mà Thẩm Trường An cho là du dương hơn bất kỳ khúc tiên nhạc nào trên thế gian này.