Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 112: ** Món ăn có thể trị bách bệnh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:23:34 | Lượt xem: 1

**Chương 112: Món ăn có thể trị bách bệnh**

Ánh ban mai nhuộm hồng rặng mây phía chân trời, xuyên qua lớp sương mù vĩnh cửu bao quanh Vực Không Gian Số 0, rót một dải lụa vàng rực rỡ lên tấm biển gỗ mạ vàng của Khách sạn Trường Sinh. Bốn chữ "Tiên Nhân Dừng Bước" dưới nắng sớm trông càng thêm ung dung tự tại, như thể đang cười nhạo sự hối hả của chúng sinh.

Tuy nhiên, buổi sáng hôm nay không hề bình yên như mọi ngày.

Ngay từ khi canh giờ đầu tiên bắt đầu, con đường dẫn vào khách sạn — vốn thường ngày chỉ có vài ba vị tán tu hoặc thương nhân lạc bước — nay đã chật kín người. Không phải là đại quân chinh phạt, cũng không phải là các thiếu gia đến tiêu tiền, mà là một đội quân… "thương phế binh" đúng nghĩa.

Người thì chống nạng làm bằng gỗ linh sâm nghìn năm, kẻ được đệ tử khiêng trên cáng bằng lụa băng tinh tú, lại có vị lão giả ho hắng ra cả từng tia lôi điện tím ngắt, sắc mặt xanh mét như tàu lá chuối.

"Manager! Chủ nhân! Ra mà xem này, chúng ta bị vây rồi!"

Vân Cơ, trong bộ xường xám màu xanh lục bảo bó sát khoe đường cong nuột nà, gương mặt vốn thanh tú nay lại hiện rõ vẻ kinh hoàng. Cô đứng ở sảnh, tay cầm cái chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng phương Nam, run rẩy chỉ ra ngoài cửa.

"Bọn họ… bọn họ không phải đến ăn, nhìn ai nấy đều như sắp thăng thiên tới nơi rồi! Khách sạn của chúng ta là nơi nghỉ dưỡng, đâu phải là nghĩa trang Tiên giới?"

Thẩm Trường An chậm rãi bước ra từ phía sau quầy lễ tân. Anh vẫn mặc bộ đồ thư sinh trắng muốt không vướng một hạt bụi, tay phải cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, tay trái lật giở cuốn sổ thu chi bọc da rồng. Nghe tiếng kêu của Vân Cơ, anh không hề nao núng, chỉ đưa mắt nhìn qua khe cửa một cái, sau đó khẽ nhếch mép, nụ cười đúng chuẩn dịch vụ "5 sao" nhưng lại khiến người ta cảm thấy túi tiền của mình sắp lâm nguy.

"Vân Cơ, cô sai rồi. Đây không phải là nghĩa trang, đây là… mỏ linh thạch đang tự di chuyển đến cửa."

Thẩm Trường An tiến tới, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ nặng nề.

*Két…*

Âm thanh thanh thúy vang lên, hàng trăm ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía anh. Đám đông vốn đang ồn ào tiếng rên rỉ bỗng chốc im bặt.

"Ai là quản lý ở đây?" Một vị trung niên nam tử, cụt mất một tay, hơi thở đứt quãng nhưng uy áp của tu vi Hóa Thần kỳ vẫn khiến không gian xung quanh rung chuyển, lên tiếng hỏi. "Ta nghe nói hôm qua Thái Thượng trưởng lão Mặc Vô Đạo ăn một bát canh ở đây mà hóa giải được tâm ma trăm năm? Có thật là thức ăn ở đây có thể trị được bách bệnh, chữa được nan y không?"

Thẩm Trường An thản nhiên bước xuống bậc tam cấp, vỗ nhẹ vào đầu Tiểu Hắc — con chó đen đang ngáp dài bên cạnh.

"Khách quan nói đùa rồi. Chúng tôi là khách sạn, không phải hiệu thuốc. Mọi món ăn ở đây chỉ có mục đích duy nhất là làm khách hàng hài lòng."

Ngừng một chút, anh gảy một hạt ngọc trên bàn tính, phát ra tiếng *tách* lạnh lùng:

"Nhưng, nếu tâm trạng của khách hàng tốt lên nhờ món ngon, linh khí tự nhiên lưu thông, vết thương có khép miệng hay tu vi có đột phá… thì đó là lỗi của chúng tôi vì đã phục vụ quá tận tâm. Tuy nhiên, khách sạn hiện tại đã hết phòng thường. Nếu muốn vào, xin mời mua 'Vé tham quan bệnh viện thực nghiệm' trị giá mười vạn linh thạch thượng phẩm."

"Mười vạn linh thạch chỉ để vào cửa?!" Đám đông xôn xao.

"Cướp à! Thà ta về mua linh dược còn hơn!" Một gã tu sĩ trẻ tuổi thét lên.

Thẩm Trường An không đổi sắc mặt, lười biếng ra lệnh: "Tiểu Hắc, vị khách này quá ồn ào, tiễn khách. À, hóa đơn cho phí 'ô nhiễm âm thanh' là một vạn, thu luôn đi."

Tiểu Hắc bỗng chốc dựng đứng đôi tai, nó gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong cổ họng. Hình bóng nhỏ bé của con chó đen bỗng nhiên cao lớn lạ thường trong mắt gã tu sĩ kia, một luồng áp lực Thái Cổ từ phía khách sạn ép tới khiến gã ngay lập tức ngã quỵ, túi tiền treo bên hông tự động bay vào tay Thẩm Trường An.

Chủ khách sạn thản nhiên đút túi tiền vào áo, xoay người: "Người tiếp theo. Ai cảm thấy mạng mình quý hơn linh thạch thì cứ việc xếp hàng theo thứ tự. Vân Cơ, kiểm tra vệ sinh từng người. Ai có vết thương mưng mủ hay lây nhiễm tà khí nặng, yêu cầu họ mua thêm 'Gói khử trùng bằng chân hỏa' giá năm vạn linh thạch trước khi vào sảnh."

"Vâng, chủ nhân!" Vân Cơ mắt sáng rực. Cô rất ghét rác rưởi và sự bẩn thỉu, gói khử trùng này chính là cứu cánh cho căn bệnh OCD của cô.

Khách sạn Trường Sinh trong phút chốc biến thành một khu điều trị cao cấp nhất tu chân giới.

Bên trong phòng bếp, mùi khói dầu bắt đầu bốc lên nghi ngút. Lão Tà — Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời — lúc này đang điên cuồng băm băm chặt chặt trên thớt đá vạn năm. Ông ta vẫn khoác chiếc tạp dề hồng thêu hoa, mặt đầy vết sẹo rung rinh theo từng nhịp dao.

"Chủ nhân! Ngài điên rồi sao?!" Lão Tà gầm lên khi Thẩm Trường An ném vào bếp một xấp danh sách bệnh lý. "Ta là Ma đầu nấu ăn, không phải đại phu! Vị này bị 'Hàn độc ngấm tâm', vị kia bị 'Kiếm khí xuyên phế', lại còn có kẻ bị 'Pháp tắc phản phệ'… Ngài bảo ta nấu cái gì để chữa cho họ? Nấu thạch tín à?"

Thẩm Trường An dựa lưng vào khung cửa, thong dong nói: "Lão Tà, ông nghĩ quá phức tạp rồi. Hàn độc ngấm tâm thì cho họ ăn 'Lẩu cay Tứ Xuyên siêu cấp' dùng ớt của Hỏa Diệm Sơn trộn với máu Viêm Long làm gia vị. Lấy hỏa chế hàn, ra một thân mồ hôi là độc tự khắc tiêu. Kiếm khí xuyên phế? Làm món 'Đậu phụ thối ngàn năm', dùng mùi thối nồng nặc làm tê liệt thần kinh kiếm ý, rồi dùng độ mềm của đậu phụ để bọc lấy tổn thương. Quan trọng là gì? Là ý chí!"

Lão Tà sững sờ, đôi mắt hổ mang chút suy tư: "Lấy… lấy độc trị độc, lấy vị chế mệnh? Nghe… nghe cũng có lý. Nhưng món đậu phụ thối đó, chủ nhân, nếu ta nấu ra, cả cái khách sạn này sẽ biến thành bãi rác mất!"

"Thế nên ta mới bảo khách mua 'Thẻ bảo hiểm vệ sinh' đấy thôi." Thẩm Trường An nháy mắt, rồi xoay người đi ra ngoài đón vị khách "VVIP" đầu tiên.

Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, được bốn đệ tử khiêng vào. Đây chính là Trùng Dương真人, một trong những tán tu hiếm hoi đạt đến Cảnh giới Đại Thừa nhưng đang cận kề cái chết vì vết thương trong cuộc chiến tranh đoạt Linh mạch vạn năm trước. Ngực lão có một vết hổng lớn, tỏa ra hắc khí không ngừng ăn mòn sinh mệnh.

"Quản lý Thẩm…" Trùng Dương真人 thều thào, "Lão phu… không cần chữa khỏi hoàn toàn, chỉ cần thêm ba năm thọ nguyên để lo xong hậu sự cho tông môn… Linh thạch không thành vấn đề."

Thẩm Trường An nhìn vào cái lỗ hổng trên ngực lão, bàn tính trên tay anh gõ liên tục: *Tách, tách, tách…*

"Ba năm thọ nguyên? Khách quan nhìn nhận thấp về chúng tôi quá. Tại Khách sạn Trường Sinh, nếu ngài đủ tiền, đừng nói ba năm, muốn sống đến khi Thiên đạo sụp đổ cũng có khả năng. Nhưng món ăn hôm nay của ngài sẽ hơi… 'mạnh' một chút."

Nửa canh giờ sau, một bát mì được mang ra.

Nó không phải là bát mì Trường Sinh thanh nhã. Sợi mì có màu đỏ rực như được nhào từ dung nham, nước dùng đen kịt như mực, trên mặt bát mì trôi nổi ba miếng thịt quái lạ đang… tự bốc khói tím. Mùi hương của nó kỳ quặc vô cùng: vừa có mùi thơm ngào ngạt của linh thảo cao cấp, vừa có vị nồng sực của lưu huỳnh, lại thoang thoảng chút mùi hôi thối cực hạn của đậu phụ lên men.

"Đây là…" Trùng Dương真人 nhìn bát mì, môi run bẩy.

"Đây là 'Mì Lục Đạo Luân Hồi: Vị Cay Đắng Ngọt Bùi'. Ăn vào, ngài sẽ nếm trải hết sự thống khổ của sáu nẻo luân hồi, dùng cảm xúc mạnh mẽ nhất để đánh thức tiềm năng sống của cơ thể." Thẩm Trường An mỉm cười giải thích. "Giá: Một triệu linh thạch thượng phẩm kèm theo bí kíp 'Hóa Linh Công' của ngài để đặt cọc."

Trùng Dương真人 nghiến răng, cầm lấy đôi đũa. Lão vốn đã sắp chết, chẳng còn gì để mất. Lão gắp một sợi mì đưa vào miệng.

"Oanh!"

Trong đầu lão như có một vụ nổ lớn. Vị cay khủng khiếp đốt cháy đầu lưỡi, sau đó là vị đắng chát xé nát tâm can, nhưng ngay lập tức một luồng thanh lương dịu ngọt từ đáy bát bốc lên, bao bọc lấy linh hồn lão.

Hắc khí trên ngực lão chạm vào luồng năng lượng từ bát mì liền kêu lên những tiếng *xèo xèo* kinh hoàng như gặp phải khắc tinh. Lão già bắt đầu nhai ngấu nghiến, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mồ hôi tuôn ra như tắm, nhưng sắc mặt lại từ trắng bệch chuyển sang hồng nhuận một cách thần kỳ.

Đám đông bên ngoài cửa sổ dán mắt vào, kinh ngạc thấy vết thương không thể chữa trị trên ngực Trùng Dương真人 đang dần khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Các hạt nhục thân mới mọc ra, óng ánh như ngọc.

"Thần… Thần tích! Thực sự là thần tích!"

"Manager! Tôi mua! Tôi mua thẻ VIP! Bán cho tôi bát cơm rang trị chứng mất ngủ vạn năm với!"

Thẩm Trường An nhìn dòng người đang điên cuồng lao vào cửa, nơi Vân Cơ đang cầm cái túi đựng linh thạch cực lớn để thu tiền, thầm nghĩ: *Lão Tà đúng là thiên tài nấu ăn, còn mình đúng là thiên tài marketing.*

Đến chiều tối, Khách sạn Trường Sinh rộn rực tiếng ăn uống thay vì tiếng rên rỉ. Một vị kiếm tu bị đứt kinh mạch đang say sưa gặm một cái đùi gà nướng hỏa long, gân cốt bên trong cứ thế nối lại sầm sập như tiếng trống trận. Một vị thánh nữ bị trúng độc hoa hồng thì đang vừa khóc vừa ăn món canh khổ qua nấu với nước mắt giao nhân, độc tố bị bài tiết qua nước mắt, khiến nàng càng khóc càng xinh đẹp hơn trước.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, lật xem sổ doanh thu hôm nay.

"Chủ nhân, hôm nay thu được hai mươi triệu linh thạch thượng phẩm, ba món thần binh cấp cao, mười bản công pháp tàn thiên." Vân Cơ hào hứng báo cáo, mắt cô cong thành hình trăng khuyết. "Nhưng… cả cái sảnh chính hiện tại mùi vị rất khó tả. Lão Tà nấu nhiều đậu phụ thối quá, tôi vừa mới quét dọn mười lần mà mùi vẫn chưa tan."

"Đừng lo." Thẩm Trường An đóng cuốn sổ lại, nhìn về phía chân trời đang dần sẫm tối. "Ngày mai chúng ta sẽ mở dịch vụ 'Xông hơi giải độc bằng hương trầm Tiên giới' với giá chiết khấu 20% cho những ai đã ăn ngày hôm nay. Thu tiền lần một là nghiệp vụ, thu tiền lần hai mới là nghệ thuật."

Bỗng nhiên, từ xa, một dải mây đen kịt đầy sát khí cuồn cuộn bay đến. Áp lực nặng nề bao trùm cả vùng không gian.

Tiểu Hắc bỗng dưng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chằm vào dải mây đen kia. Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực nhưng mang theo sự mục nát vang vọng:

"Thẩm quản lý, nghe nói ngươi có thể trị bách bệnh? Vậy có thể trị được chứng 'Hết thọ' của lão phu không?"

Thẩm Trường An nhướn mày. Kẻ đang tới là một lão quái vật ẩn thế, thực lực có lẽ đã chạm đến ngưỡng cửa phi thăng nhưng bị Thiên đạo ngăn trở vì sát nghiệp quá nặng.

Anh nhẹ nhàng cầm bàn tính, gõ nhẹ ba cái:

"Trị được chứ. Chỉ sợ khách quan không trả nổi giá thôi."

"Giá bao nhiêu?" Giọng nói kia hỏi.

Thẩm Trường An nhìn thẳng vào đám mây đen, bình thản nhả ra từng chữ:

"Tự do của ngài. Vào đây làm nhân viên quét dọn chuồng cho Tiểu Hắc mười nghìn năm, ta sẽ cho ngài sống thêm mười nghìn lẻ một năm. Thượng đế, ngài có muốn 'check-in' không?"

Cả không gian im bặt. Đám mây đen kia run rẩy dữ dội. Trong khách sạn, Lão Tà hé cửa bếp nhìn ra, tay vẫn cầm chiếc tạp dề hồng, lẩm bẩm: "Lại sắp có đồng nghiệp mới rồi…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8