Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 118: ** Kim Bất Hoán cảm động phát khóc
Khói bụi từ những trận oanh tạc kinh thiên động địa ngoài kia vẫn chưa hoàn toàn tan hết, nhưng bên trong khuôn viên Khách sạn Trường Sinh, không khí đã trở lại vẻ tĩnh mịch đến lạ kỳ. Tiếng gió rít qua những khe lá trong Vườn Rau Vạn Cổ hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ Suối Nước Nóng Tẩy Tâm tạo nên một bản nhạc thanh bình, che lấp đi thực tế tàn khốc rằng chỉ vài khắc trước, một tông môn nhất lưu vừa bị xóa sổ khỏi bản đồ tu chân giới.
Kim Bất Hoán đang run rẩy cầm một chiếc khăn lông trắng muốt, khom lưng lau chùi từng kẽ gạch trên bậc thềm dẫn vào đại sảnh. Đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm quạt xếp đính ngọc và đếm linh thạch của nhị thiếu gia thương hội Kim thị, giờ đây đầy những vết chai nhỏ và đỏ ửng vì nước tẩy rửa đặc chế của Vân Cơ.
Hắn vừa lau, vừa lén lút đưa mắt nhìn về phía cánh cửa khép hờ của quầy lễ tân. Trong đầu hắn, hình ảnh các vị trưởng lão Nguyên Anh của tông môn nọ tan biến thành tro bụi chỉ bằng một cái búng tay của Thẩm Trường An cứ lặp đi lặp lại như một cơn ác mộng.
"Sợ sao?" Một giọng nói thanh thót, mang theo hương thơm của hoa đào chợt vang lên bên tai.
Kim Bất Hoán giật nảy mình, suýt nữa thì ngã ngửa ra sau. Hắn ngẩng đầu lên, thấy Vân Cơ đang khoanh tay đứng đó, đôi mắt hồ ly nheo lại đầy vẻ tinh quái. Cô vẫn diện bộ sườn xám đỏ rực ôm sát đường cong cơ thể, trên tay cầm chiếc bình xịt hoa hồng yêu thích.
"Vân… Vân cô nương…" Kim Bất Hoán lắp bắp, mồ hôi hột chảy dài trên trán. "Tiểu nhân… tiểu nhân không dám sợ. Chỉ là… chỉ là hôm nay gió hơi to, tim có chút đập nhanh."
Vân Cơ khẽ cười, nụ cười khiến trăm hoa cũng phải cúi đầu, nhưng trong mắt Kim Bất Hoán thì nó chẳng khác gì nụ cười của một vị Diêm Vương xinh đẹp. Cô đưa chân khẽ gạt nhẹ một vệt bụi li ti mà mắt thường khó lòng thấy được trên bậc thềm, tông giọng bỗng lạnh xuống mấy phần: "Lau chỗ này thêm mười lần nữa. Nếu để ta thấy một phân tử bụi nào, ngươi biết hậu quả rồi đấy. Ở khách sạn này, sạch sẽ là mạng sống, rõ chưa?"
"Rõ! Rõ ạ! Tiểu nhân lau ngay!" Kim Bất Hoán cắm đầu xuống, dốc toàn lực như muốn lột sạch cả lớp đá lát sàn.
Ở phía trong quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da gấu tuyết, nhấp một ngụm trà linh cốt đại bổ. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng ma pháp tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, chiếu lên khuôn mặt thư sinh hiền lành của anh. Nếu không tận mắt chứng kiến anh "thu phí" bằng cả tính mạng người khác, ai cũng sẽ nghĩ đây là một công tử bột trói gà không chặt.
"Tiểu Hắc, con thấy con mồi… à không, người bạn trẻ họ Kim kia thế nào?" Thẩm Trường An xoa nhẹ cái đầu đen xì của con chó nhỏ đang nằm cuộn tròn dưới chân.
Tiểu Hắc ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nhai nát thần binh. Nó gâu lên một tiếng lười biếng, ý bảo: *Thịt thì ít, linh thạch thì nhiều, mỗi tội nhát gan.*
Thẩm Trường An mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia tính toán: "Hắn không nhát gan đâu. Hắn chỉ là người thông minh thôi. Trong thế giới mà ai cũng muốn làm anh hùng, người biết sợ hãi đúng lúc thường sống rất thọ. Đã đến lúc tặng cho vị khách hàng VVIP này một chút 'trải nghiệm giá trị cốt lõi' của khách sạn rồi."
Anh đặt tách trà xuống, hắng giọng gọi lớn: "Kim Bất Hoán, vào đây."
Tiếng gọi nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng vào tai Kim Bất Hoán chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang. Hắn vứt vội chiếc khăn, hớt hải chạy vào, đứng cách quầy lễ tân đúng mười bước chân theo quy định, không dám thiếu một phân.
"Chủ… Chủ nhân gọi tiểu nhân?" Kim Bất Hoán cúi gập người, run rẩy hỏi.
Thẩm Trường An nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, khẽ thở dài: "Ngồi đi. Đừng đứng đó như thể ta là con cọp ăn thịt ngươi vậy. Chúng ta là đối tác mà, đúng không?"
Kim Bất Hoán không dám ngồi, chỉ khẽ nhích lại gần ghế: "Tiểu nhân nào dám làm đối tác của ngài. Được ở lại đây rửa bát… là phúc phận tổ tiên tiểu nhân tích lại từ mười kiếp."
Thẩm Trường An không vòng vo nữa, anh đẩy một cuốn sổ bìa da màu vàng óng về phía trước. Trên bìa sổ khắc bốn chữ vàng ròng: **"BẢO HIỂM TRƯỜNG SINH – GÓI CHÍ TÔN"**.
"Kim Bất Hoán, hôm nay ngươi đã thấy rồi đấy. Tu vi Nguyên Anh thì sao? Hóa Thần thì đã làm gì? Trước quy tắc của khách sạn, tất cả đều là cát bụi." Giọng Thẩm Trường An bỗng trở nên thâm trầm, chứa đựng một sự thấu hiểu kỳ lạ. "Nhưng ta lại thấy ngươi rất khác bọn họ. Bọn họ đến đây vì tham vọng, còn ngươi… ngươi đến đây vì sợ hãi. Ngươi sợ một ngày nào đó thương hội của gia đình ngươi sẽ vứt bỏ ngươi như một món đồ chơi cũ, sợ những kẻ thù ngoài kia sẽ xâu xé ngươi khi ngươi không còn giá trị. Có đúng không?"
Từng lời của Thẩm Trường An như những mũi tên đâm thẳng vào tử huyệt trong lòng Kim Bất Hoán. Hắn sững sờ. Từ nhỏ đến lớn, trong mắt phụ thân và các trưởng lão Kim thị, hắn chỉ là một "phế vật" biết dùng tiền. Họ đẩy hắn đi khắp nơi để làm tiền đề, để mua chuộc, thậm chí để chịu tội thay. Chưa từng có ai hỏi hắn có sợ không, cũng chưa từng có ai quan tâm xem hắn thực sự muốn gì.
Thẩm Trường An lật mở trang đầu của cuốn sổ: "Gói bảo hiểm này không bán cho bất kỳ ai khác ngoài ngươi. Một khi ký vào, Khách sạn Trường Sinh sẽ trở thành lá chắn vĩnh cửu của ngươi. Dù trời sập xuống, dù Tiên giới sụp đổ, chỉ cần ngươi bước chân vào đây, không một ai chạm được đến một sợi tóc của ngươi. Thậm chí, nếu ngươi ở ngoài khách sạn bị người ta truy sát, ta sẽ phái Tiểu Hắc hoặc Vân Cơ đi đón ngươi về. Giá của nó…"
Kim Bất Hoán nuốt nước miếng: "Giá… bao nhiêu ạ?"
"Không tính bằng linh thạch." Thẩm Trường An mỉm cười, một nụ cười mà lần đầu tiên Kim Bất Hoán thấy nó mang theo một chút ấm áp (dù thực chất là để dụ dỗ). "Nó tính bằng sự trung thành. Ta cần một 'Tổng giám đốc quản lý nguồn cung' tại nhân giới. Ngươi có tư duy tiền tệ, có mối quan hệ của thương hội. Ngươi làm việc cho ta, ta bảo vệ mạng cho ngươi. Ngươi không còn là một nô bộc rửa bát nữa, mà là đại diện của Trường Sinh Khách Sạn tại trần gian."
Kim Bất Hoán sững sờ. Đại diện của Trường Sinh Khách Sạn? Một thế lực mà ngay cả các tông môn lớn cũng phải e dè?
Hắn nhìn lên, thấy Thẩm Trường An không hề có vẻ đùa giỡn. Phía sau quầy, Lão Tà đang bê ra một khay mì nóng hổi, khói bốc nghi ngút. Lão Tà đặt bát mì trước mặt Kim Bất Hoán, giọng càu nhàu nhưng không còn vẻ thù hận: "Ăn đi tiểu tử. Mì tôm rồng đặc chế đấy. Ăn xong mà không có sức để đi lừa… à để đi làm việc cho chủ tử thì lão phu sẽ bằm ngươi ra làm nhân sủi cảo."
Bát mì thơm nồng mùi linh dược, nước dùng óng ánh linh lực. Kim Bất Hoán nhìn bát mì, rồi lại nhìn Thẩm Trường An. Suốt bao nhiêu năm qua, hắn tiêu tốn hàng vạn linh thạch để ăn sơn hào hải vị, nhưng chưa từng có bát mì nào khiến cổ họng hắn nghẹn lại như lúc này.
Hắn nhớ lại lúc nãy, khi đại quân áp sát, Thẩm Trường An đã đứng chắn trước cửa, không để một giọt máu nào bắn trúng người hắn. Lúc đó hắn chỉ nghĩ Thẩm Trường An tiếc gạch sàn sạch sẽ, nhưng giờ đây hắn tự huyễn hoặc mình rằng… có lẽ vị quản lý vô sỉ này thực sự coi hắn là người nhà?
"Chủ nhân…" Giọng Kim Bất Hoán run run, nước mắt bắt đầu rơi vào bát mì. "Người… người thực sự không chê ta là phế vật sao? Thương hội đã từ bỏ ta sau khi ta mất hết số tiền lớn vào tay ngài. Phụ thân ta đã tuyên bố xóa tên ta khỏi gia phả…"
Thẩm Trường An thở dài, đứng dậy, đi vòng qua quầy lễ tân và vỗ vai Kim Bất Hoán. Một cái vỗ vai đơn giản nhưng mang theo sức mạnh của "Lĩnh vực tuyệt đối", khiến Kim Bất Hoán cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp bao phủ lấy toàn thân, xua tan mọi nỗi sợ hãi bấy lâu nay.
"Họ xóa tên ngươi, ta ghi tên ngươi vào sổ sinh tử của khách sạn." Thẩm Trường An nói, tông giọng cực kỳ điềm tĩnh. "Ở đây, tiền của ngươi không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển từ túi ngươi sang túi ta để biến thành sự bảo hộ chắc chắn nhất thế gian. Tiểu Kim, hãy khóc đi, khóc xong rồi thì cầm lấy con dấu này. Từ nay, ngươi không phải là Nhị thiếu gia bị bỏ rơi nữa. Ngươi là Kim Bất Hoán của Trường Sinh Khách Sạn."
Kim Bất Hoán rốt cuộc không kìm nén được nữa. Hắn quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Thẩm Trường An mà khóc rống lên như một đứa trẻ. Tiếng khóc vang vọng khắp đại sảnh, át cả tiếng gió mùa đông ngoài cửa sổ. Hắn khóc cho những năm tháng bị coi thường, khóc cho nỗi sợ hãi luôn rình rập, và khóc vì cái cảm giác lần đầu tiên trong đời có một nơi để thuộc về, dù nơi đó hơi… tốn kém một chút.
Lão Tà đứng bên cạnh, hừ lạnh một tiếng: "Đúng là đồ yếu đuối. Khóc cái gì mà khóc, nước mắt rơi vào bát mì làm nhạt nước dùng của ta bây giờ!" Nhưng dù miệng nói vậy, lão vẫn kín đáo ném thêm một vài lát thịt rồng nướng thơm lừng vào bát của Kim Bất Hoán.
Vân Cơ đứng dựa cửa, tay mân mê lọn tóc, bĩu môi: "Làm bẩn sàn rồi đấy nhé. Khóc xong phải tự mình lau sạch chỗ đó gấp mười lần cho ta!"
Tiểu Hắc thì chỉ vẫy vẫy cái đuôi ngắn củn, liếm liếm mu bàn tay của Kim Bất Hoán như thể cũng đang an ủi "người anh em" mới gia nhập đội ngũ phục vụ.
Sau một hồi khóc lóc thảm thiết đến mức cả người mềm nhũn, Kim Bất Hoán quyệt nước mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định mà trước đây chưa từng có. Hắn cầm bút, run rẩy nhưng dứt khoát ký tên vào gói bảo hiểm và bản khế ước phục vụ.
Hắn dập đầu ba cái thật kêu trước Thẩm Trường An: "Chủ nhân tại thượng! Từ hôm nay, cái mạng hèn này là của ngài! Thương hội Kim thị, vạn dặm sơn hà, chỉ cần ngài muốn, Kim Bất Hoán dù có phải lừa lọc khắp thiên hạ cũng sẽ đem về dâng cho khách sạn! Nếu có nửa điểm lòng riêng, xin để Thiên Đạo tiêu diệt, linh hồn vĩnh viễn không được vào phòng Vip của khách sạn!"
Thẩm Trường An thu lại khế ước, trong lòng âm thầm tính toán: *Tốt rồi, có được sự liên kết với mạng lưới của Kim thị thương hội, nguồn cung ứng thực phẩm cao cấp và linh thạch sẽ giảm được ít nhất 30% giá vốn. Điểm Công Đức sắp sửa bùng nổ rồi đây.*
Mặc dù suy nghĩ đầy mùi tiền, nhưng bên ngoài, Thẩm Trường An vẫn tỏ ra vô cùng phong thái, đỡ Kim Bất Hoán dậy: "Tốt lắm. Bây giờ ăn mì đi kẻo nguội. Sáng mai ngươi phải lên đường sớm. Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi là đi thu mua toàn bộ thị phần rượu 'Bất Dạ Tiên' của vùng phía Đông. Nhớ kỹ, chúng ta là người kinh doanh có tâm, phải ép giá… à nhầm, phải thương thảo sao cho đôi bên cùng có lợi nhất."
"Tiểu nhân đã rõ! Nhất định sẽ không làm ngài thất vọng!" Kim Bất Hoán cầm bát mì lên húp lấy húp để, dù nước mắt vẫn còn giàn giụa.
Đêm đó, dưới ánh trăng huyền ảo bao phủ lấy Khách sạn Trường Sinh, có một gã công tử bột đã thực sự trưởng thành. Hắn không còn là con cừu béo chờ bị vặt lông nữa, mà đã trở thành "con sói kinh tế" trung thành nhất dưới trướng của vị quản lý lười biếng Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng Kim Bất Hoán đang say sưa lau sàn lần cuối trước khi đi ngủ, rồi nhìn lại cuốn sổ thu chi của mình.
"Làm dịch vụ mà, không chỉ là lấy tiền của khách." Thẩm Trường An khẽ lẩm bẩm, bàn tính ngọc trong tay khẽ gẩy một cái *cạch*. "Quan trọng nhất là phải chiếm được cái tâm của khách. Mà một khi đã chiếm được cái tâm… thì linh thạch của họ cả đời này sẽ tự nguyện chảy vào túi mình thôi."
Trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực của Tiểu Hắc lóe lên như tán thành. Thế giới tu tiên này có lẽ sắp phát hiện ra một sự thật cay đắng: Một Tiên Đế có thể bị giết chết bằng kiếm, nhưng một đế chế kinh doanh như Khách sạn Trường Sinh thì có thể thu phục cả những kẻ thù mạnh nhất bằng… một bát mì tôm và một bản hợp đồng bảo hiểm vĩnh cửu.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc, Kim Bất Hoán vác trên vai một chiếc rương nhỏ, khí thế hừng hực bước ra khỏi cổng khách sạn. Hắn ngoái đầu nhìn lại tấm biển "Khách sạn Trường Sinh: Tiên Nhân Dừng Bước" đang tỏa ánh hào quang linh linh, cúi đầu thật sâu thêm một lần nữa rồi mới quay lưng rời đi.
Hành trình chinh phục thương trường tu tiên giới dưới danh nghĩa "Thực tập sinh đặc biệt của Trường Sinh" chính thức bắt đầu. Mà ở phía sau, Thẩm Trường An vẫn đang mải mê lướt hệ thống để xem có món đồ trang trí nội thất nào giá rẻ mà nhìn oai phong hay không, thỉnh thoảng lại nhắc nhở Lão Tà bớt dùng thuốc độc làm gia vị xào rau.
Cuộc sống tại Khách sạn Trường Sinh vẫn cứ "bình yên" như thế, chỉ có túi tiền của chủ nhân là ngày một phình to hơn mà thôi.