Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 119: ** Khai trương chi nhánh thứ hai tại Ma giới

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:28:02 | Lượt xem: 1

**Chương 119: Khai trương chi nhánh thứ hai tại Ma giới**

Trời chiều ở ranh giới giữa Phù Thế Linh Giới và Hư Không đang dần chuyển sang màu tím sẫm. Trên sân thượng của Khách sạn Trường Sinh, Thẩm Trường An nằm ngả ngốn trên chiếc ghế xích đu làm từ mây tiên vạn năm, tay cầm một ly "Nước ép linh quả đông đá" có cắm một chiếc ô nhỏ xinh xắn.

Trước mặt anh, một bảng điều khiển hệ thống mờ ảo hiện lên, ánh xanh dịu nhẹ che lấp cả ánh hoàng hôn.

【 Nhiệm vụ chính tuyến: "Kinh doanh không biên giới". 】
【 Mục tiêu: Khai trương chi nhánh thứ hai của Khách sạn Trường Sinh tại địa điểm được chỉ định. 】
【 Địa điểm: Vực Thẳm Vĩnh Hằng – Trung tâm Ma giới. 】
【 Thời hạn: 24 giờ. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp "Lĩnh vực tuyệt đối" lên cấp 4; Mở khóa dịch vụ "Massage Luân Hồi – Một bước thành tiên". 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống tự hủy, ký chủ trở về hiện đại làm nhân viên bán bảo hiểm dạo. 】

Thẩm Trường An suýt chút nữa phun ngụm nước linh quả vào mặt Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân. Anh vội vàng ngồi bật dậy, cuốn sổ thu chi bằng ngọc trên bàn tính khẽ rung lên như thể đang đồng tình với nỗi lòng của chủ nhân.

"Làm nhân viên bán bảo hiểm? Hệ thống, ngươi có thể ác độc hơn một chút được không?"

Thẩm Trường An nghiến răng, gương mặt vốn dĩ luôn treo nụ cười "chuẩn mực dịch vụ" giờ đây méo xệch. Ma giới là nơi nào? Đó là nơi tụ tập của những kẻ điên cuồng nhất, nơi mà quy luật duy nhất là "mạnh được yếu thua", nơi mà người ta giết nhau chỉ vì một ánh mắt không vừa ý. Quan trọng hơn cả là… nơi đó cực kỳ bẩn! Theo báo cáo khảo sát từ những tán tu liều mạng, Ma giới toàn là nham thạch, khí đen và mùi máu tanh nồng nặc.

"Vân Cơ! Lão Tà! Tiểu Hắc! Họp khẩn cấp!"

Tiếng hét của Thẩm Trường An vang dội khắp khách sạn.

Chỉ trong ba hơi thở, ba bóng người (và một con thú) đã có mặt. Lão Tà vẫn đang quàng chiếc tạp dề thêu hoa hồng, tay cầm một con dao phay rỉ máu (thực ra là máu linh thú cấp cao vừa mổ xong); Vân Cơ thì yểu điệu bước ra, trong tay cầm một chai xịt khoáng linh chi, không quên xịt nhẹ lên làn da trắng sứ của mình; còn Tiểu Hắc thì lững thững đi tới, cái đuôi cụt ngủn vẫy vẫy đầy lười biếng.

"Chủ nhân, lại có kẻ nào quỵt tiền hay sao?" Lão Tà gằn giọng, sát khí của một vị Ma Quân ngày xưa vô thức lộ ra, khiến mấy bình hoa vạn thọ gần đó héo rũ.

"Hừ, nếu là kẻ quỵt tiền, cứ giao cho lão nương." Vân Cơ che miệng cười, đôi mắt hồ ly hiện lên tia sáng lạnh lẽo. "Ta sẽ khiến hắn nếm mùi 'Thải bổ' cho đến khi chỉ còn cái nịt."

Thẩm Trường An hắng giọng, lật trang sổ: "Không, chúng ta sắp mở chi nhánh. Địa điểm là Vực Thẳm Vĩnh Hằng tại Ma giới. Lão Tà, nghe nói đó là quê hương cũ của ngươi?"

Cái tên "Vực Thẳm Vĩnh Hằng" vừa thốt ra, không gian lập tức trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Dao phay trong tay Lão Tà khẽ run, gương mặt đầy sẹo của lão co giật.

"Ma giới? Ngài định đưa cái khách sạn sang trọng này vào cái hố xí của đa vũ trụ đó sao?" Lão Tà lẩm bẩm, giọng điệu đầy sự bài xích. "Nơi đó chẳng có lấy một hạt muối sạch, bọn Ma nhân chỉ thích uống máu tươi và ăn thịt sống. Tài năng đầu bếp của ta sẽ bị xúc phạm!"

Vân Cơ thì hét lên một tiếng thất thanh: "Cái gì?! Ma giới? Ta nghe nói bụi than ở đó dày đến ba tấc, không khí toàn mùi lưu huỳnh! Chủ nhân, ngài muốn da mặt của ta bị tàn phá sao? Ta phản đối!"

Thẩm Trường An bình thản búng tay một cái. "Tất cả phản đối đều vô hiệu. Hệ thống đã quyết. Và nghe này, nếu hoàn thành, Lão Tà sẽ có 'Bếp thần Hỗn Độn', Vân Cơ sẽ có 'Hồ tắm Tiên tử ngàn năm' vĩnh viễn không bao giờ bẩn. Còn Tiểu Hắc…"

Anh cúi xuống nhìn con chó đen nhỏ: "Ngươi sẽ có một khu rừng xương rồng Ma vương để gặm."

Tiểu Hắc nghe đến xương, hai mắt sáng rực như đèn pha, sủa lên một tiếng "Gâu" đầy khí thế.

Vực Thẳm Vĩnh Hằng.

Nơi đây vốn dĩ là một thung lũng khô cằn, bị bao phủ bởi mây đen quanh năm và những dòng sông nham thạch nóng cháy. Một đám Ma binh hung tợn đang vây quanh một đống đổ nát, tranh giành vài miếng đá linh hồn rác rưởi.

Đột ngột, không gian bị xé rách một đường dài. Một tia hào quang hoàng kim rực rỡ từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh tan mây đen tích tụ hàng vạn năm.

"Cái gì đó? Tiên giới đánh xuống à?" Một Ma nhân cao lớn, trên đầu có đôi sừng đỏ rực, kinh hãi kêu lên.

Giữa đám bụi mù và hào quang, một kiến trúc lộng lẫy cao chín tầng đột ngột trồi lên từ lòng đất. Gạch trắng men sứ, cột trụ chạm rồng nổi phượng bằng vàng ròng, những tấm cửa kính trong suốt phản chiếu ánh lửa đỏ của Ma giới một cách kỳ dị. Trên đỉnh tòa nhà, một tấm biển hiệu lớn nhấp nháy đèn neon (phiên bản dùng linh lực):

**"TRƯỜNG SINH KHÁCH SẠN – CHI NHÁNH MA GIỚI"**
*(Châm ngôn: Ma cũng có quyền được hưởng thụ)*

Đám Ma nhân sững sờ. Bọn chúng chưa bao giờ thấy thứ gì sạch sẽ và "chói mắt" đến vậy ở chốn này. Một luồng hương thơm từ thịt nướng và gia vị cao cấp từ bên trong bay ra, khiến lũ quái vật vốn chỉ biết ăn thịt sống phải ứa nước miếng.

"Rầm!"

Cửa chính của khách sạn rộng mở. Thẩm Trường An mặc bộ đồ thư sinh trắng tinh khôi, tay cầm quạt giấy bước ra. Phía sau anh, Vân Cơ bịt mũi, tay cầm cây chổi tiên lấp lánh, vừa ra khỏi cửa đã vội vã lau sạch vết bùn vừa dính vào thềm đá. Lão Tà đứng bên cạnh, vác dao phay, nhìn đám Ma nhân bằng ánh mắt kinh tởm như nhìn một lũ ruồi bọ.

"Xin chào quý vị đồng bào Ma giới!" Thẩm Trường An lên tiếng, giọng nói có sự hỗ trợ của hệ thống, vang vọng khắp vạn dặm. "Nhận thấy đời sống vật chất và tinh thần của các vị quá đỗi nghèo nàn, Khách sạn Trường Sinh chính thức khai trương chi nhánh thứ hai tại đây. Ngày đầu khai trương, giảm giá 10% cho mọi dịch vụ phòng ở và ăn uống. Lưu ý: Không nhận thanh toán bằng xác chết, chỉ nhận Linh thạch hoặc Ma tinh cấp cao!"

Đám Ma nhân nhìn nhau, sau đó một tên đầu lĩnh cười lớn: "Đồ con người ngu ngốc! Ở Ma giới, thứ chúng ta muốn thì chỉ việc cướp! Đâu ra cái thói trả tiền?"

Hắn gầm lên, vung chiếc búa tạ nặng ngàn cân lao về phía Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An không thèm chớp mắt, vẫn giữ nụ cười thương mại hóa: "Chào mừng vị khách đầu tiên thử nghiệm quy định của khách sạn."

Khi chiếc búa chỉ còn cách đầu Thẩm Trường An một tấc, toàn bộ cơ thể của gã Ma nhân đột ngột cứng đờ. Hắn cảm thấy tu vi Ma Vương của mình trong nháy mắt biến mất sạch sành sanh, cơ thể bị một sức mạnh vô hình ép chặt.

"Quỵt tiền, thái độ hách dịch, có ý đồ hủy hoại tài sản công." Thẩm Trường An khẽ lật sổ thu chi. "Tiểu Hắc, xử lý."

Con chó đen nhỏ sau lưng anh nhảy ra, chỉ trong một nháy mắt, thân hình nó phình to như một ngọn núi nhỏ, hớp một cái, chiếc búa tạ biến mất vào miệng nó như một chiếc bánh quy giòn. Sau đó, nó dùng chân trước tát một cú trời giáng, gã Ma nhân bay xa tít tắp, găm thẳng vào vách núi xa xôi.

Toàn trường im phăng phắc.

Thẩm Trường An phủi nhẹ tà áo: "Ai muốn là người tiếp theo? Nếu không, mời vào bên trong xem thực đơn. Hôm nay chúng tôi có món đặc sản: 'Cánh gà phượng hoàng nướng sốt ớt Ma giới' – vừa cay nồng vừa tăng cường ma lực, ăn một miếng nâng tầm đẳng cấp, ăn hai miếng bất tử bất diệt (lưu ý: quảng cáo chỉ mang tính chất minh họa)."

Hương thơm ngào ngạt lan tỏa. Một Ma nhân trẻ tuổi, có vẻ là kẻ sành ăn, nuốt nước miếng ực một cái rồi đánh liều bước lên: "Cho… cho ta một phần!"

"Rất tốt! Vân Cơ, dẫn khách vào làm thủ tục. Nhớ nhắc vị khách này rửa chân bằng nước thánh ở bồn nước bên ngoài, ta không muốn Ma khí bẩn thỉu của hắn làm hỏng tấm thảm lông linh cừu giá 30 vạn linh thạch đâu."

Vân Cơ liếc nhìn gã khách hàng với ánh mắt đầy chán ghét: "Nghe thấy chưa đồ bẩn thỉu? Bước vào vạch xanh thì rửa chân, nếu không ta sẽ bóc da ngươi ra để làm giẻ lau đấy."

Gã Ma nhân run rẩy, ngoan ngoãn làm theo.

Bên trong khách sạn, không gian khác hẳn với vẻ hoang tàn bên ngoài. Hệ thống điều hòa linh khí giữ cho nhiệt độ luôn ở mức 25 độ C, tiếng nhạc thiền êm dịu vang lên khiến tâm trí hung bạo của lũ Ma nhân bỗng chốc lắng xuống.

Trên quầy lễ tân, Thẩm Trường An bấm bàn tính lách cách.

"Nào, món cánh gà là 500 Ma tinh. Phòng nghỉ bình dân là 2000 Ma tinh một đêm. Dịch vụ gội đầu dưỡng sinh Ma đạo giúp thanh lọc tâm ma là 1500 Ma tinh…"

Mặc dù giá cả đắt đỏ đến cắt cổ, nhưng cảm giác được đối xử như một "thượng đế" – điều mà cả đời Ma nhân chưa bao giờ biết tới – khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kích động.

Nhưng sự bình yên không kéo dài được lâu.

Một đạo luồng Ma quang cực mạnh từ chân trời lướt tới, áp súc toàn bộ không gian xung quanh khách sạn. Những dòng sông nham thạch xung quanh như sôi sùng sục, bốc cao hàng chục trượng. Một giọng nói trầm đục, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của kẻ thống trị vang lên:

"Kẻ nào dám xây dựng kiến trúc sỉ nhục mỹ học của Ma giới ngay tại địa bàn của bản tôn?"

Đó là Huyết Sát Ma Đế – một trong tam đại chí tôn của Ma giới. Hắn xuất hiện giữa hư không, toàn thân bao phủ bởi một chiếc bào đen rộng lớn, xung quanh là vô số linh hồn oan ức kêu gào.

Lũ Ma nhân trong khách sạn đồng loạt quỳ sụp xuống, run rẩy không dám ngẩng đầu.

Lão Tà từ trong bếp đi ra, nhìn thấy kẻ đến thì nheo mắt cười lạnh: "Ồ, là tiểu tử Huyết Sát đó sao? Vạn năm không gặp, vẫn cái phong cách trang trí 'nghĩa trang di động' rẻ tiền đó à?"

Huyết Sát Ma Đế khựng lại, nhìn kỹ vào Lão Tà, giọng nói bỗng trở nên lắp bắp: "Tà… Tà Độc Ma Quân? Ngài chưa chết? Sao ngài lại… mặc cái tạp dề thảm hại đó?"

Lão Tà vỗ vỗ bụng mỡ: "Chủ nhân nhà ta cho ta biết ý nghĩa của cuộc sống là nấu ăn. Đừng nói nhảm nữa, vào đây làm khách thì nộp tiền, còn nếu định phá quán…" Lão chỉ vào Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy, "…ngươi sẽ thấy cái gì gọi là địa ngục thực sự."

Huyết Sát Ma Đế nhìn Thẩm Trường An. Hắn không cảm nhận được một chút tu vi nào từ thanh niên này, nhưng trực giác của một vị Ma Đế mách bảo rằng nơi này chứa đựng một quy luật kinh khủng hơn cả Thiên Đạo.

Thẩm Trường An ngước lên, nở một nụ cười chuyên nghiệp nhất: "Huyết Sát Ma Đế đúng không? Khách hàng VIP đây rồi! Chúng tôi đang thiếu một quản lý an ninh cho chi nhánh này. Ngài thấy sao về vị trí thực tập sinh có lương? Chế độ đãi ngộ gồm: Một bát mì tôm vị bò hầm mỗi sáng và quyền được sử dụng wifi linh khí không giới hạn."

"Ngươi muốn ta làm… thực tập sinh?!" Huyết Sát Ma Đế cảm thấy lòng tự tôn bị chà đạp nghiêm trọng. Ma uy bùng nổ, hắn vung tay tạo ra một quả cầu năng lượng màu đỏ thẫm có khả năng hủy diệt một tiểu thế giới.

"Ầm!"

Quả cầu năng lượng khi chạm vào trần nhà khách sạn đột ngột biến thành một bong bóng xà phòng và… vỡ tung thành những hạt tinh thể lấp lánh như pháo hoa.

Thẩm Trường An thở dài, bàn tính ngọc trên tay gẩy một tiếng *cạch*: "Vi phạm quy định an toàn phòng cháy chữa cháy cấp độ đặc biệt. Phạt tiền: 1 tỷ Ma tinh. Nếu không có tiền…"

Anh khẽ búng tay.

Huyết Sát Ma Đế lập tức rơi từ trên không xuống, hai đầu gối quỳ rạp trên mặt sàn khách sạn vừa mới lau sạch bóng của Vân Cơ. Sức mạnh tuyệt đối khóa chặt kinh mạch của hắn, biến hắn từ một vị Ma Đế lừng lẫy trở thành một kẻ phàm trần không hơn không kém.

"Nếu không có tiền thì làm lao động trừ nợ." Thẩm Trường An mỉm cười đi tới, đưa cho vị Ma Đế một cây lau nhà. "Vân Cơ đang phàn nàn vì diện tích chi nhánh này hơi lớn, cô ấy lau không xuể. Ngài bắt đầu từ khu vệ sinh nhé."

Huyết Sát Ma Đế ngơ ngác cầm lấy cây lau nhà làm bằng gỗ thông thường. Cảm giác nhục nhã dâng trào, nhưng nhìn thấy con chó đen nhỏ (Tiểu Hắc) đang ngồi bên cạnh gặm một cái đầu lâu của Ma Long cấp 9 như gặm bánh đa, hắn nuốt khan một cái, cúi đầu nhìn xô nước.

"Vâng… thưa quản lý."

Đám Ma nhân bên ngoài há hốc mồm. Đây là chuyện điên rồ nhất từng xảy ra trong lịch sử Ma giới. Một vị Ma Đế đang quỳ lau sàn, trong khi một gã thư sinh nhân loại đang tính toán tiền phòng.

Đêm đầu tiên tại Ma giới trôi qua trong tiếng nhạc du dương. Khách sạn Trường Sinh rực rỡ như một viên ngọc giữa đống bùn đen.

Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng chín, nhìn ra cảnh tượng nham thạch phun trào phía xa.

【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ khai trương chi nhánh thứ hai xuất sắc. 】
【 Độ hài lòng của khách hàng: 85% (Bọn Ma nhân cực kỳ thích món gà nướng). 】
【 Ma giới chi nhánh đã đi vào quỹ đạo. 】

Vân Cơ bước đến bên cạnh, lần này cô không dùng mị thuật mà mang theo một sự khâm phục kín đáo: "Chủ nhân, không ngờ ngài thực sự có thể bắt một tên Ma Đế đi cọ bồn cầu. Ta bắt đầu cảm thấy nơi này cũng không đến nỗi tệ, nếu hắn làm việc đủ sạch sẽ."

Thẩm Trường An cười nhạt: "Thế giới này, bất kể là Tiên hay Ma, đều có nhu cầu giống nhau thôi. Đó là được thỏa mãn cái bụng và được đối xử tử tế… và tất nhiên là phải trả tiền cho sự tử tế đó."

Tiểu Hắc từ dưới chân dụi đầu vào ống quần anh, rên hừ hừ. Thẩm Trường An vỗ đầu nó: "Yên tâm, mai ta sẽ cho ngươi thêm một đống xương rồng."

Dưới sảnh, Huyết Sát Ma Đế đang vừa lau sàn vừa lầm bầm: "Cái nước lau nhà này thơm quá… mình có nên hỏi xin một ít về lau cung điện không nhỉ?"

Trường Sinh Khách Sạn tại Ma giới chính thức đứng vững. Và từ ngày đó, một huyền thoại mới được truyền đi trong khắp giới tu chân: "Nếu ngươi muốn tìm con đường sống giữa cái chết, hãy đến Khách sạn Trường Sinh. Nhưng hãy nhớ mang theo túi tiền, vì ở đó, đến cái chết cũng được tính giá VIP."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8