Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 120: ** Quản lý chi nhánh Ma giới

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:28:45 | Lượt xem: 1

Bầu trời Ma giới chưa bao giờ biết đến khái niệm “ánh dương”. Nơi đây vĩnh viễn bị bao phủ bởi những đám mây màu tím thẫm đặc quánh, thi thoảng lại rạch qua những tia sét mang theo hơi thở của tử vong. Ở trung tâm của Huyết Nguyệt Thành — nơi từng là thánh địa của những ma đầu khát máu nhất — giờ đây lại mọc lên một tòa kiến trúc dị kỳ.

Khách sạn Trường Sinh.

Khác với vẻ hoang tàn, xương xẩu của kiến trúc Ma tộc, tòa khách sạn này sừng sững với những bức tường cẩm thạch trắng muốt, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ nhưng lại uy nghiêm đến mức khiến người ta khó thở. Đặc biệt là phía trước cổng chính, hai dãy đèn lồng ma thuật cháy bập bùng, tỏa ra ánh sáng xanh neon huyền ảo, trên đó ghi hàng chữ: "Ưu đãi khai trương: Giảm 50% phí massage linh hồn cho khách hàng mang theo Thẻ Ma Tôn".

Tại sảnh chính rộng thênh thang, một bóng người to lớn, cơ bắp cuồn cuộn đang lom khom… lau sàn.

Huyết Sát Ma Đế — kẻ từng khiến mười vạn tu sĩ Chính đạo phải tan thây nát thịt — lúc này đang cầm một cây lau nhà làm bằng Gỗ Tiên Vạn Năm, khuôn mặt nhăn nhó như bị táo bón kinh niên. Cứ mỗi lần lão định dùng một chút Ma lực để quét bay bụi bẩn cho rảnh nợ, thì một luồng uy áp từ trên hư không lại giáng xuống, ép lão phải cong lưng làm thủ công.

"Huyết Sát, ta đã nói bao nhiêu lần rồi?" Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền lực vang lên từ quầy tiếp tân.

Vân Cơ đứng đó, đôi đuôi cáo đỏ rực của nàng lướt nhẹ trên không trung. Nàng đang dùng một chiếc kính lúp bằng ngọc trai để kiểm tra một kẽ hở giữa hai viên gạch lát sàn.

"Khách sạn của chúng ta tiêu chí là 'Tận tâm phục vụ'. Ngươi dùng Ma khí để lau nhà, tuy sạch nhưng lại để lại mùi tanh tưởi của xác chết. Ngươi muốn khách hàng của chúng ta vào đây là để thư giãn, hay là để ngửi thấy mùi địa ngục hả?"

Huyết Sát Ma Đế run rẩy, nghiến răng kèn kẹt: "Vân Cơ tiểu thư… Ta vốn dĩ là người của địa ngục mà! Ta lau sàn bằng huyết khí là để thể hiện sự tôn trọng nhất với chủ nhân đấy chứ!"

"Lao công thì đừng có bàn về triết học." Một bóng người thong thả bước xuống từ cầu thang xoắn ốc.

Thẩm Trường An mặc một chiếc áo bào màu thiên thanh nhẹ nhàng, tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gõ nhẹ "lạch cạch". Nụ cười trên môi anh vẫn dịu dàng như gió xuân, nhưng trong mắt Huyết Sát Ma Đế, nụ cười đó còn đáng sợ hơn vạn lần lũ ma thần dưới Cửu U.

"Hôm nay biểu hiện của ngươi tạm chấp nhận được, Huyết Sát. Tối nay cho ngươi thêm một bát cơm chan nước lẩu Hỗn Độn của Lão Tà." Thẩm Trường An nhìn lướt qua quầy thu chi, gật đầu hài lòng.

Nghe đến "nước lẩu Hỗn Độn", đôi mắt của vị Ma Đế lừng lẫy bỗng sáng rực lên như đèn pha. Sự nhục nhã khi phải làm lao công biến mất trong tích tắc, thay vào đó là sự thèm khát nguyên thủy nhất.

"Đa tạ Quản lý! Ta sẽ lau tiếp! Lau sạch đến mức ruồi đậu vào cũng phải trượt chân ngã gãy cổ!"

Thẩm Trường An không buồn để ý đến vị Ma Đế đã hoàn toàn bị "tha hóa" bởi ẩm thực, anh bước đến quầy tiếp tân, lật xem cuốn sổ ghi chép khách hàng đặt phòng.

"Hôm nay có bao nhiêu khách?"

Vân Cơ khẽ lật trang sổ, tặc lưỡi: "Bẩm chủ nhân, từ khi ngài treo bảng quảng cáo 'Wifi linh khí tốc độ cao' và 'Buffet không giới hạn mầm linh hồn', lũ Ma nhân bên ngoài gần như phát điên. Nhưng đại đa số đều quá nghèo. Bọn chúng mang theo đầu lâu, xương khô hay tàn hồn để gán nợ, ta đều đã đuổi đi cả rồi."

Thẩm Trường An nhíu mày: "Nghèo không phải cái tội, cái tội là không có tài sản mà vẫn muốn dùng hàng hiệu. Nhắc bọn chúng, ở chi nhánh Ma giới này, ta chấp nhận thanh toán bằng 'U Minh Tinh Thạch' và 'Ma Nguyên'. Nếu không có, có thể ký hợp đồng bán mình… ý ta là hợp đồng lao động ngắn hạn để trừ nợ."

Vân Cơ gật đầu ghi chép. Đúng lúc đó, một tiếng "ầm" cực lớn chấn động cả khách sạn.

Toàn bộ sảnh chính rung chuyển nhẹ. Tiểu Hắc đang ngủ gà ngủ gật dưới gầm bàn thu ngân bỗng choàng tỉnh, dựng đứng lông tơ, gầm gừ một tiếng thấp nhưng đầy uy thế.

Từ bên ngoài cổng lớn, một luồng khí tức âm hàn tới cực điểm tràn vào, khiến cho lớp sương mù của Ma giới bỗng dưng đông cứng lại thành những bông tuyết đen kịt.

Một chiếc quan tài bằng gỗ Ngô Đồng đen lơ lửng bay vào sảnh, phía sau là chín con Ma Long thủ cốt đang phục tùng kéo sợi xích vàng ròng. Nắp quan tài từ từ mở ra, tỏa ra làn khói màu tím sậm mịt mù.

"Kẻ nào dám làm loạn giấc ngủ của bổn tọa?" Một giọng nói lười biếng, thanh lãnh nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa vang vọng.

Từ trong quan tài, một thiếu nữ bước ra. Nàng có làn da trắng đến tái nhợt, mái tóc dài như dòng sông mực đen xõa xuống tận gót chân. Nàng mặc một bộ váy đen huyền bí, đôi mắt mang sắc thái của đêm trường vĩnh cửu. Sự xuất hiện của nàng khiến Huyết Sát Ma Đế đang cầm cây lau nhà cũng phải kinh hãi lùi lại, run giọng:

"Dạ… Dạ Thần Nguyệt? Công chúa của tộc U Minh?!"

Thẩm Trường An vẫn đứng yên, tay không ngừng gõ bàn tính. Anh nheo mắt nhìn cô gái vừa bước ra từ quan tài. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu nhảy chữ:

【 Đối tượng: Dạ Thần Nguyệt. 】
【 Thân phận: Trưởng công chúa U Minh Ma Tộc, kẻ cai quản chín tầng địa phủ của Ma giới. 】
【 Tình trạng: Thiếu ngủ trầm trọng, nộ khí tăng cao do ô nhiễm tiếng ồn. 】
【 Đề xuất: Bán dịch vụ 'Phòng cách âm Tuyệt đối – Giấc ngủ Vĩnh hằng'. 】

Dạ Thần Nguyệt lướt đi trên không trung, chân không chạm đất. Nàng đứng trước mặt Thẩm Trường An, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào anh: "Nhân loại, khách sạn của ngươi tối qua phát ra thứ nhạc gì mà 'Xập xình… lên là lên'? Thứ đó khiến cho chín ngàn tà hồn dưới điện của ta không thể yên nghỉ, nổi loạn suốt cả đêm."

Thẩm Trường An mỉm cười chuyên nghiệp: "À, đó là chương trình 'Livestream DJ Ma Giới' do khách sạn chúng tôi mới thử nghiệm nhằm tạo không khí vui tươi. Rất xin lỗi nếu nó làm ảnh hưởng đến… giấc ngủ của ngài."

"Ảnh hưởng?" Dạ Thần Nguyệt vỗ mạnh tay xuống quầy tiếp tân, làm rạn nứt cả lớp ngọc thạch cường hóa. "Bổn tọa đã một vạn năm không ngủ được tử tế. Vừa chợp mắt được một lát thì tiếng nhạc của ngươi dội xuống. Ngươi định bồi thường thế nào?"

Vân Cơ cau mày định ra tay thì Thẩm Trường An khẽ ngăn lại. Anh đẩy ra một tờ thực đơn được nạm kim cương.

"Công chúa điện hạ, thay vì bắt lỗi, tại sao chúng ta không nhìn vào giải pháp? Ở đây, chúng tôi có dịch vụ 'Phòng Vip Thần Thánh'. Cách âm hoàn toàn bằng quy tắc Thiên đạo, bên trong được bố trí trận pháp 'Mộng Cảnh Bình Yên'. Một khi vào đó, dù bên ngoài Ma giới có nổ tung, ngài cũng sẽ ngủ ngon như một đứa trẻ."

Dạ Thần Nguyệt khẽ nhướn mày, nộ khí giảm bớt một chút: "Thật sao? Bổn tọa đã thử qua vạn loại hương liệu, trăm loại trận pháp, tất cả đều vô dụng."

Thẩm Trường An nghiêng người, thì thầm: "Bởi vì những thứ đó không có 'Tâm'. Ở khách sạn chúng tôi, mỗi căn phòng đều có linh hồn riêng. Nếu ngài không ngủ được, tôi sẽ đích thân nấu một bát 'Canh An Thần Cửu Vỹ' bồi bổ… Tất nhiên, phí tổn hơi cao một chút."

"Bao nhiêu?" Dạ Thần Nguyệt lạnh lùng hỏi.

"Mười viên Ma Nguyên cấp cao cho mỗi giờ nghỉ ngơi."

Huyết Sát Ma Đế đứng gần đó suýt nữa thì ngất xỉu. Mười viên Ma Nguyên cấp cao? Đó là gia sản của một tông môn nhỏ trong vòng trăm năm đấy! Tên quản lý này quả thực là ăn cướp giữa ban ngày!

Dạ Thần Nguyệt hừ lạnh: "Đắt quá mức tưởng tượng. Nhưng nếu ngươi lừa ta, ta sẽ biến khách sạn này thành một cái lăng mộ thực sự."

Nàng ném lên bàn một túi da đầy ắp những viên đá phát ra ma lực tím lịm. Thẩm Trường An nhận lấy, tay khéo léo cân đo, miệng cười không ngớt: "Mời khách quý lên tầng chín, phòng 909. Vân Cơ, dẫn đường cho Công chúa. Nhớ chuẩn bị thêm bộ chăn ga gối bằng tơ tằm băng lãnh của Tuyết Nữ."

Khi bóng dáng của Dạ Thần Nguyệt biến mất sau cầu thang, Thẩm Trường An mới thở phào một cái, lập tức cất túi Ma Nguyên vào hệ thống.

"Lão Tà!" Anh gọi lớn hướng vào phía bếp.

Lão Tà — gã đầu bếp với vết sẹo vắt ngang mặt, đang mặc chiếc tạp dề thêu hoa hồng — lững thững bước ra, tay cầm một con dao phay bốc lên hắc khí ngùn ngụt. "Có chuyện gì, Quản lý? Ta đang bận nghiên cứu món 'Cánh gà chiên nước mắm Ma Tộc', đừng có làm phiền."

"Làm một bát canh an thần, nhớ bỏ thêm một chút lá cỏ bạc hà thần thánh mà ta vừa nâng cấp từ hệ thống. Khách VIP này rất quan trọng, nếu chúng ta làm cô nàng hài lòng, cả tộc U Minh sẽ trở thành khách hàng dài hạn."

Lão Tà liếm môi: "Tộc U Minh sao? Nghe nói cốt tủy của bọn chúng làm nước dùng rất ngọt…"

"Dẹp ngay cái ý tưởng đó đi!" Thẩm Trường An quát. "Cô ấy là Thượng đế! Thượng đế thì phải phục vụ, không phải để hầm xương!"

Tại phòng 909.

Dạ Thần Nguyệt nhìn căn phòng được bài trí theo phong cách tối giản nhưng vô cùng sang trọng. Không có đầu lâu trang trí, không có máu chảy thành dòng, chỉ có một chiếc giường lớn mềm mại đến khó tin và một hương thơm thoang thoảng của cỏ dại vùng núi rừng Nhân giới.

Nàng ngồi xuống giường, cảm nhận được một luồng năng lượng êm dịu đang xoa dịu các dây thần kinh đang căng như dây đàn của mình.

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Tiếng đập cửa vang lên. Nàng nhíu mày, sát khí tỏa ra: "Kẻ nào?"

Thẩm Trường An bước vào, trên tay là một khay trà nhỏ và một bát canh bốc khói nghi ngút. Đi theo sau anh là Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ nhìn thấy Dạ Thần Nguyệt thì khịt mũi một cái, rồi thản nhiên nhảy lên một chiếc ghế sofa gần đó cuộn tròn lại ngủ.

"Công chúa, trước khi ngủ hãy dùng bát canh này. Nó sẽ giúp ngài buông bỏ mọi tạp niệm của Ma giới."

Dạ Thần Nguyệt nhìn bát canh màu hổ phách, hồ nghi một lát rồi nhấc thìa lên nếm thử.

Một giây sau, đôi mắt nàng trợn trừng.

Đó là một vị ngọt thanh tao không thể diễn tả bằng lời, theo sau là một luồng nhiệt chạy thẳng xuống đan điền, lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài. Những cơn ác mộng vạn năm bám đuổi nàng bỗng chốc như tan biến vào hư không.

"Thứ này… là cái gì?"

"Bí mật của khách sạn." Thẩm Trường An nháy mắt. "Ngài hãy nghỉ ngơi đi. Còn một dịch vụ nữa tôi muốn tặng kèm cho khách hàng Kim Cương."

"Gì nữa?" Nàng bây giờ đã bắt đầu cảm thấy mí mắt nặng trĩu, giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn.

Thẩm Trường An lôi từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở ra là một chiếc "Tai nghe chống ồn" được cải tiến bằng linh lực. "Đây là 'Thiên Nhĩ'. Một khi đeo vào, ngài sẽ chỉ nghe thấy tiếng sóng biển rì rào hoặc tiếng chim hót trên đỉnh núi mây phủ. Rất thích hợp cho những ai ghét tiếng DJ đêm khuya."

Dạ Thần Nguyệt nhận lấy chiếc tai nghe, nhìn Thẩm Trường An với ánh mắt kỳ lạ: "Ngươi thực sự chỉ là một phàm nhân sao?"

"Tôi là một nhà kinh doanh." Thẩm Trường An lùi lại, cúi chào lịch thiệp. "Chúc ngài có một giấc mơ đẹp, thưa Công chúa."

Khi cửa phòng khép lại, căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Dạ Thần Nguyệt nằm xuống, cảm nhận chiếc gối lún xuống một cách hoàn hảo. Trong đời mình, nàng chưa từng cảm thấy an toàn đến thế. Dường như bức tường của khách sạn này là ranh giới ngăn cách nàng với tất cả những tranh đấu, âm mưu và sát phạt của Ma giới ngoài kia.

Và nàng ngủ thiếp đi. Một giấc ngủ không có máu và nước mắt.

Dưới sảnh, Thẩm Trường An đang bận rộn cài đặt lại bảng quảng cáo.

"Vân Cơ, từ mai đổi tên dịch vụ 'Massage linh hồn' thành 'Gói trải nghiệm Luân Hồi cho giới quý tộc'. Giá tăng lên gấp đôi."

Vân Cơ ngạc nhiên: "Tăng nữa sao? Chủ nhân, ngài không sợ bọn chúng sẽ làm loạn à?"

Thẩm Trường An chỉ tay lên trần nhà, nơi Công chúa U Minh đang ngủ say: "Ngươi thấy đấy, ngay cả kẻ quyền lực nhất Ma giới cũng phải trả tiền để có được sự bình yên. Chúng ta không bán chỗ ngủ, chúng ta bán sự 'Trường Sinh' trong tâm hồn. Mà sự thản nhiên, chính là thứ đắt nhất trên đời này."

Đúng lúc đó, Kim Bất Hoán — Nhị thiếu gia của Thương hội lớn nhất tu chân giới, người đang bị phạt làm "tiếp thị" bên ngoài chi nhánh Ma giới — chạy vào, mồ hôi nhễ nhại:

"Quản lý! Không xong rồi! Ngoài kia có một đám Ma tu đang biểu tình! Bọn chúng nói khách sạn của chúng ta độc chiếm linh khí của khu vực, đòi vào 'kiểm tra giấy phép kinh doanh'!"

Thẩm Trường An không hề biến sắc, thản nhiên lau chiếc bàn tính: "Kiểm tra giấy phép? Ai là người cầm đầu?"

"Là một gã tự xưng là 'Vô Ảnh Ma Tôn', thuộc hạ của Mặc Vô Đạo từ phía Chính đạo lẻn sang đây liên kết."

Ánh mắt Thẩm Trường An hơi lạnh xuống. Mặc Vô Đạo… lão già này quả thực là âm hồn không tan, chạy sang tận Ma giới để phá đám kinh doanh của anh.

"Tiểu Hắc, dậy đi làm thôi."

Con chó đen đang ngủ say nghe thấy tiếng gọi thì vươn vai, một luồng hắc khí mãnh liệt đột ngột bộc phát từ thân hình nhỏ bé của nó. Đôi mắt nó đỏ rực, cái đuôi vẫy một phát làm không khí xung quanh vặn vẹo.

"Tiểu Hắc, ngươi đi ra cửa, đứa nào hô to nhất thì ngoạm cho nó một phát vào mông. Huyết Sát, ngươi cầm cây lau nhà ra hỗ trợ. Nhớ kỹ, chỉ đánh vào chỗ mềm, đừng làm chết người, hỏng gạch lát vỉa hè của ta thì ngươi đền không nổi đâu."

Huyết Sát Ma Đế bẻ khớp tay rôm rốp, khuôn mặt hiện lên vẻ tàn nhẫn đã lâu không thấy: "Tuân lệnh Quản lý! Ta đã chờ khoảnh khắc này lâu lắm rồi! Cái cây lau nhà này… thực ra dùng làm côn cũng khá thuận tay đấy!"

Bên ngoài khách sạn, một đám Ma quân đang hò hét, dẫn đầu là một lão già mặc hắc bào có biểu tượng của Thái Thượng Tông. Hắn chính là người của Mặc Vô Đạo cài cắm vào Ma giới.

"Khách sạn Trường Sinh là tà đạo! Bọn chúng hút cạn linh khí để kinh doanh bất chính! Hỡi các đạo hữu Ma tộc, hãy xông vào chia chác bảo vật—"

Hắn chưa kịp nói hết câu thì cửa khách sạn bật mở.

Một con chó đen nhỏ xinh lao ra như một tia chớp đen, miệng há rộng đến mức nuốt chửng cả một vùng không gian. Theo sau là một gã to xác mặc tạp dề hoa hồng, tay múa cây lau nhà vạn năm như múa thương.

"Đứa nào đòi kiểm tra giấy phép?!" Tiếng gầm của Huyết Sát Ma Đế vang vọng như sấm sét. "Nhìn kỹ cái mặt Ma Đế của ta đây này! Giấy phép của Quản lý Thẩm chính là nắm đấm của ta!"

Chỉ trong mười nhịp thở, đám Ma tu biểu tình nằm la liệt trên đất, kẻ thì mất mông, người thì gãy xương sườn. Gã Ma Tôn cầm đầu bị Tiểu Hắc tha cổ lôi vào bên trong khách sạn như tha một con chuột chết.

Thẩm Trường An từ từ bước ra cửa, tay cầm một xấp giấy tờ. Anh không nhìn kẻ thù, mà nhìn vào đám đông Ma dân đang đứng xem xung quanh với vẻ mặt sợ hãi.

"Thưa quý khách hàng thân mến của Ma giới." Anh dõng dạc nói, giọng nói lan tỏa đi hàng dặm nhờ trận pháp khuyếch đại.

"Khách sạn Trường Sinh chúng tôi luôn tuân thủ pháp luật đa vũ trụ. Ai có thắc mắc, mời vào phòng khiếu nại. Nhưng hãy nhớ, phí khiếu nại là 50 viên Ma Nguyên một lần, và chúng tôi không đảm bảo khách hàng sẽ toàn mạng bước ra."

Đám đông im phăng phắc.

Thẩm Trường An chỉ tay vào gã Ma Tôn đang thoi thóp dưới chân Tiểu Hắc: "Còn tên này, làm hỏng cảnh quan trước cửa của ta, phạt lao động công ích vĩnh viễn. Lão Tà, trong bếp còn thiếu người nhặt rau không?"

Lão Tà từ trong vọng ra: "Có! Ta đang thiếu một đứa để thử các loại gia vị độc dược mới!"

"Tốt. Cho hắn vào."

Thẩm Trường An quay người, chợt thấy Dạ Thần Nguyệt đang đứng ở ban công tầng chín, tóc nàng bay trong gió Ma giới, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ tò mò và… một chút tán thưởng.

Anh khẽ mỉm cười, giơ tay làm tư thế chào tiêu chuẩn của một quản lý khách sạn.

"Chào mừng tất cả đến với chi nhánh Ma giới. Hôm nay, chúng tôi bắt đầu nhận đặt chỗ cho 'Đêm hội Ma vũ'. Ai đến sớm sẽ được tặng một suất cocktail Huyết Lệ miễn phí."

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng lần này không phải là tiếng chửi bới, mà là tiếng tranh nhau xếp hàng. Ma giới vốn dĩ sùng bái sức mạnh, và sự "vô sỉ một cách uy nghiêm" của Thẩm Trường An đã hoàn toàn chinh phục được trái tim tăm tối của bọn chúng.

Một chương mới trong đế chế kinh doanh của Trường Sinh Khách Sạn đã chính thức bắt đầu giữa lòng Ma giới. Thẩm Trường An nhìn lên bảng hiệu sáng rực, khẽ lẩm bẩm:

"Trường sinh… vốn dĩ cũng chẳng khó lắm, nếu ngươi đủ tiền để trả hóa đơn hàng tháng."

— Kết thúc chương 120 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8