Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 121: ** Khách sạn trên vùng đất chết
CHƯƠNG 121: KHÁCH SẠN TRÊN VÙNG ĐẤT CHẾT
Bầu trời Ma giới chưa bao giờ biết đến khái niệm “ánh dương”. Nơi đây chỉ có một màu đỏ sẫm của máu loãng trộn lẫn với những đám mây tím ngắt mang theo sấm sét tâm ma. Gió ở Ma giới không thổi thành từng cơn mà rít lên từng hồi qua những vách đá sắc lẹm, mang theo mùi của lưu huỳnh và tử khí mục nát.
Giữa Vực Thẳm U Minh – nơi được mệnh danh là “vùng đất chết” của Ma giới, một tòa kiến trúc sừng sững mọc lên, phá vỡ hoàn toàn quy luật hỗn loạn của nơi này.
Đó chính là chi nhánh mới nhất của Trường Sinh Khách Sạn.
Khác hẳn với vẻ thanh tao, cổ kính theo phong cách tiên gia ở chi nhánh Nhân giới, chi nhánh tại đây mang một vẻ đẹp u tối, rùng rợn nhưng đầy kiêu hãnh. Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng cao nhất, đôi mắt nheo lại nhìn xuống phía dưới. Gió lạnh của Ma giới tạt vào mặt anh, nhưng chưa kịp chạm tới vạt áo thư sinh sạch sẽ kia đã bị một tầng màn chắn vô hình chặn đứng.
“Hệ thống, ngươi quả thực rất biết cách ‘nhập gia tùy tục’.” Thẩm Trường An lẩm bẩm, tay lật mở cuốn sổ thu chi bằng ngọc.
Trong đầu anh, giọng nói lạnh lùng nhưng máy móc của hệ thống vang lên: *“Thông báo: Chi nhánh Ma giới hoàn tất xây dựng theo phong cách kiến trúc Tân Gothic – Phiên bản Hắc Ám. Độ sang trọng: 5 sao. Độ kinh dị: 10 sao. Chỉ số thu hút khách hàng tiềm năng: Tăng 300%.”*
Thẩm Trường An nhìn ra xung quanh. Tòa khách sạn giống như một pháo đài u uất được tạc từ một khối đá hắc tinh linh duy nhất. Những ngọn tháp nhọn hoắt đâm thẳng lên trời cao như những chiếc gai của một sinh vật cổ đại. Các ô cửa sổ không theo hình vuông truyền thống mà là những hình vòm nhọn, bên trong lắp kính màu vẽ lại những điển tích về Ma thần bị phong ấn. Mỗi khi sấm sét từ mây tím đánh xuống, ánh sáng hắt qua những ô cửa ấy lại tạo nên những vệt màu đỏ rực, xanh thẫm và tím đen đổ xuống sảnh khách sạn, đẹp đến mức tà dị.
Dọc theo các dãy hành lang bên ngoài, những bức tượng phù điêu hình quỷ (gargoyle) với đôi cánh đá rộng mở không phải chỉ để trang trí. Đôi mắt đỏ rực của chúng thỉnh thoảng lại chớp lấy một cái, xoay cổ nhìn xuống những đám mây khói vẩn đục bên dưới, làm nhiệm vụ như những camera giám sát thực thụ.
Lúc này, phía bên dưới cổng chính, một thanh âm "Chát" khô khốc vang lên.
“Quý khách, tôi xin nhắc lại một lần nữa. Khách sạn Trường Sinh là nơi văn minh, yêu cầu quý khách không được khạc nhổ nước bọt có chứa dịch độc xuống thảm đón khách.”
Vân Cơ đang đứng ở bệ đá tiếp tân ngoài trời. Hôm nay, nàng không mặc bộ váy lụa rồng bay phượng múa nữa mà khoác lên mình một bộ sườn xám màu đen tuyền bằng da lân xà, xẻ đùi cực cao, khoác thêm một chiếc áo choàng lông vũ màu tím thẫm. Chín cái đuôi cáo phía sau nàng lười biếng đung đưa, nhưng mỗi khi nàng lên tiếng, hơi thở của một Cửu Vĩ Thiên Hồ vẫn khiến đám ma tu xung quanh lạnh sống lưng.
Vị khách đứng trước mặt nàng là một gã Độc Ma, toàn thân bao phủ bởi một lớp vảy nhớp nháp xanh lét. Gã đang lúng túng nhìn vũng nước bọt vừa phun ra – thứ đang bốc khói đen sặc sụa trên tấm thảm đỏ nhung thượng hạng.
“Nhưng… ta vốn là Độc Ma, tuyến nước bọt là không thể kiểm soát…” Gã lắp bắp, cảm nhận được ánh mắt của Vân Cơ đang chuyển dần sang màu hồng đậm của mị thuật – điềm báo của một đợt ăn đòn tơi tả.
“Không kiểm soát được thì mời dùng ‘Khẩu trang khử độc vạn năng’ tại quầy tạp hóa của chúng tôi. Giá chỉ 500 Ma Nguyên một cái.” Vân Cơ mỉm cười, nụ cười đẹp đến mê hồn nhưng đôi tay đã âm thầm vận lực lên một chiếc chổi lông gà bằng gân rồng. “Còn vũng nước này… theo quy định bảo vệ môi trường của ông chủ Thẩm, phí bồi thường và vệ sinh là 10.000 Ma Nguyên.”
“Mười vạn? Ngươi giết ta đi!” Gã Độc Ma gầm lên.
“Rất tiếc, giết người không nằm trong gói dịch vụ cơ bản của chúng tôi.” Thẩm Trường An từ trên cao nhảy xuống, chiếc áo thư sinh nhẹ nhàng đáp xuống sàn nhà như một tờ giấy. Anh đẩy nhẹ gọng kính (vật phẩm trang trí mua từ hệ thống), tay búng nhẹ bàn tính ngọc. *Cạch cạch cạch.*
“Thay vào đó, chúng tôi có gói: ‘Làm sạch linh hồn trong ngục tối’. Nếu quý khách không trả tiền, Tiểu Hắc rất sẵn lòng giúp quý khách thanh toán bằng cách nhai nát mười vạn năm tu vi của quý khách.”
Vừa dứt lời, một tiếng gầm gừ phát ra từ dưới chân Thẩm Trường An. Con chó đen nhỏ nhắn vốn đang ngủ gật bỗng dưng há miệng, lộ ra một khoảng không tối đen như hố đen vũ trụ, nuốt chửng hoàn toàn tia chớp tím vừa đánh xuống từ bầu trời Ma giới. Gã Độc Ma tái mặt, run rẩy móc túi đưa ra một túi đá lấp lánh hắc khí.
“Đây… mười vạn… cho ta một phòng hạng nhất.”
“Hoan nghênh quý khách đến với Trường Sinh Khách Sạn.” Thẩm Trường An thu tiền với tốc độ ánh sáng, nụ cười của anh giờ đây trông ấm áp vô cùng – dĩ nhiên là chỉ với người đã trả tiền. “Vân Cơ, đưa quý khách lên phòng ‘Mộ Ảnh’. Nhớ nhắc Lão Tà gửi cho vị khách này một bát canh ‘U Linh Sâu Lòng’ để nhuận giọng, tránh khạc nhổ.”
Vân Cơ dẫn khách đi, không quên ngoái lại liếc nhìn vũng dịch độc đã biến mất (thực chất là bị Tiểu Hắc húp gọn như nước súp).
Bên trong sảnh chính, kiến trúc Gothic càng được phô diễn một cách cực đoan. Sàn nhà là những viên gạch cẩm thạch đen loang lổ như máu đã khô. Trần nhà cao hàng chục trượng với những cột đá dựng đứng nối lên những vòm mái xương xẩu. Những chiếc đèn chùm không dùng nến, mà là những đầu lâu của Ma thú viễn cổ, bên trong hốc mắt là ngọn lửa ma trơi lập lòe xanh biếc, tỏa ra một làn hơi lạnh lẽo dễ chịu – thứ xa xỉ phẩm đối với giới ma tu thường xuyên phải chịu cảnh hỏa độc hành hạ.
Từ phía gian bếp, một mùi hương kỳ quái xông ra. Nó không thơm kiểu thanh đạm của linh dược, mà nồng đậm, cay xé và mang theo một chút vị sắt.
Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – đang băm chặt liên hồi. Lão mặc một chiếc tạp dề bằng da quỷ, đôi tay bầm sẹo đang cầm một con dao phay rực lửa tím.
“Hôm nay ta dùng Ma Huyết Yến nấu súp với nấm Độc Phủ Cốt.” Lão Tà gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ phấn khích. “Đám khách Ma tộc này miệng lưỡi đều bị ăn mòn, phải dùng loại cay thật nặng đô mới đánh thức được vị giác của chúng. Chủ tử, người thấy món này thế nào?”
Thẩm Trường An liếc nhìn nồi súp đang sôi sùng sục, bọt khí màu tím vỡ ra thành hình những khuôn mặt quỷ đang gào thét.
“Nhìn có vẻ hơi… ít máu.” Thẩm Trường An xoa cằm bình phẩm. “Thêm chút sa tế từ Ớt Hủy Diệt Ma Giới đi. Ta muốn chúng vừa ăn vừa cảm nhận được sự thống khổ của luân hồi. Đó mới là nghệ thuật kinh doanh.”
“Đã rõ!” Lão Tà cười sằng sặc, lại vung dao bầm bập.
Khách sạn bắt đầu đông khách hơn. Những ma tu sống ở vùng đất chết này vốn đã quen với cảnh tranh giành hầm đá hay hang động đầy ẩm thấp. Lần đầu tiên họ được thấy một nơi sang trọng đến mức tột cùng, nơi có bồn tắm bằng đá hắc thạch phun ra dòng nước linh tuyền lạnh lẽo, nơi có những chiếc giường lót lông Thiên Điểu mềm mại như nhung, và đặc biệt là hệ thống “Wifi Ma Linh tốc độ cao” có thể giúp họ truyền tin tức xuyên qua các lớp bí cảnh mà không bị đứt quãng.
Ở một góc sảnh, một thiếu nữ Ma tộc nhỏ nhắn đang tròn mắt nhìn cái bảng điều khiển trên tường.
“Cái gì đây? ‘Buffet Huyết Nguyệt – Ăn một tặng mười dịch vụ bóp chân của Ma khôi’?”
“Đó là dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho khách hàng hạng VIP.” Vân Cơ lướt đến như một bóng ma, tay cầm menu giới thiệu. “Nếu cô em nạp thẻ vàng ngay bây giờ, chúng tôi sẽ tặng kèm một liệu trình ‘Tẩy tủy Ma mạch’ trong phòng xông hơi được lót bằng gạch đá lửa Ma giới nung nóng. Đảm bảo loại bỏ sạch sẽ độc tố tu luyện bấy lâu.”
Thiếu nữ kia nhìn Vân Cơ rồi nhìn bộ sườn xám bó sát của nàng, lại nhìn sự lộng lẫy tà mị của sảnh khách sạn, cuối cùng cũng cắn răng móc ra linh thạch: “Cho ta… nạp thẻ vàng!”
Thẩm Trường An nhìn doanh thu nhảy số liên tục trên màn hình hệ thống mà lòng vui phơi phới.
*“Ding! Nhiệm vụ chi nhánh Ma giới đạt tiến độ 50%. Phần thưởng: Mở khóa phòng Massage ‘Địa Ngục Phủ’.”*
Đúng lúc đó, không khí bỗng dưng chùng xuống. Một luồng uy áp khủng khiếp từ xa xa ập tới, khiến tất cả ma tu đang ăn uống trong sảnh đều đồng loạt quỳ sụp xuống, run rẩy không thôi.
Ngoài cửa sổ, bầu trời đỏ thẫm bỗng nứt ra một kẽ hở lớn. Một tòa kiệu khổng lồ được khiêng bởi tám con Quỷ Thần cấp sáu đang chậm rãi hạ xuống. Những dải lụa đen rủ xuống từ kiệu mang theo những ký hiệu tử thần đầy kinh hãi.
“U Minh Ma Vương tới rồi!”
Tiếng xì xào vang lên trong sự hãi hùng. U Minh Ma Vương là bá chủ vùng này, người sở hữu lãnh thổ rộng lớn xung quanh Vực Thẳm U Minh. Sự hiện diện của một kiến trúc trái phép như Trường Sinh Khách Sạn chắc chắn đã động chạm đến lợi ích của lão.
Thẩm Trường An đứng thẳng người, vuốt lại vạt áo thư sinh, bình thản nhìn ra cửa chính đang dần mở ra.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên. Một gã nam nhân trung niên với bộ râu dài đen mướt, trên đầu là vương miện làm từ xương sọ của một vị Chân Tiên, từ từ bước vào sảnh. Hắn nhìn kiến trúc Gothic xung quanh bằng ánh mắt xét đoán, cuối cùng dừng lại ở Thẩm Trường An – người duy nhất vẫn đứng thẳng và mỉm cười với hắn.
“Chủ nhân của nơi này?” Giọng của U Minh Ma Vương trầm đục như tiếng đá tảng va vào nhau.
“Quản lý khách sạn, Thẩm Trường An, hân hạnh đón tiếp.” Thẩm vừa nói vừa ra hiệu cho Vân Cơ dọn dẹp một cái bàn trống ở vị trí đẹp nhất.
“Lòng can đảm của ngươi không nhỏ.” Ma Vương hừ lạnh, tay áo phất lên, tạo ra một luồng hắc khí định làm vỡ tan những bức tượng phù điêu.
Tuy nhiên, khi hắc khí chạm vào không trung bên trong khách sạn, nó bỗng nhiên biến mất tăm, như thể bị một lực lượng vô hình hấp thụ sạch sẽ. Ma Vương khựng lại, lông mày nhướn lên kinh ngạc.
Thẩm Trường An lật bàn tính: “Ma Vương đại nhân, ở đây có quy định: Khách hàng không được dùng pháp lực quá mức quy định trong khu vực chung. Phí thử nghiệm rào chắn phòng vệ của quý khách là một vạn Ma Nguyên mỗi giây. Nãy giờ đã trôi qua ba giây, làm tròn là bốn vạn nhé?”
“Ngươi dám đòi tiền ta?” Ma Vương tỏa ra sát khí đậm đặc.
“Thưa Ma Vương, ai vào đây cũng đều là khách hàng. Mà quy luật của tôi rất đơn giản: Trả tiền thì là Thượng đế, không trả tiền thì… mời sang bàn của Tiểu Hắc ngồi thử xem ai to hơn ai.”
Tiểu Hắc ngồi cạnh quầy lễ tân bỗng nhiên há to miệng, gầm lên một tiếng rúng động cả linh hồn. Hình bóng một con Kỳ Lân đen khổng lồ thoáng hiện ra phía sau con chó nhỏ, uy thế còn muốn áp đảo cả Ma Vương.
Ma Vương nhìn Tiểu Hắc, lại nhìn sang Lão Tà đang cầm dao đứng ở cửa bếp với vẻ mặt “ngươi nếm thử dao của lão phu không?”, rồi nhìn sang Vân Cơ đang vuốt ve những chiếc đuôi quyến rũ nhưng đầy sát cơ.
Cuối cùng, gã thu lại sát khí, bật cười ha hả.
“Khá lắm! Ma giới này chưa từng có ai dám nói chuyện với ta như vậy. Được, bốn vạn Ma Nguyên chứ gì? Ta có cả vạn kho tàng.” Gã phất tay ném ra một lệnh bài đen bóng. “Bữa nay ta bao trọn sảnh này. Mang loại rượu mạnh nhất ra đây!”
Thẩm Trường An mỉm cười cúi chào: “Khách sạn chúng tôi vừa mới nhập về loại ‘Rượu Máu Ma Thần’ ủ trong chín tầng địa ngục, giá 50 vạn một hũ. Ngài có muốn mở thử mười hũ trước không?”
Bầu không khí căng thẳng tan biến. Khách sạn Trường Sinh tại Ma giới lần đầu tiên chào đón một vị khách lớn. Ma Vương ngồi xuống ghế dựa kiểu vòm Gothic, đưa tay sờ vào chất liệu đá hắc thạch mát lạnh, lòng thầm nghĩ: *Tòa nhà này… thoải mái hơn cái hang động xù xì kia của ta nhiều.*
Đêm ấy, Vực Thẳm U Minh vang vọng tiếng hò hét và tiếng va chạm của ly rượu. Ánh đèn ma trơi từ khách sạn chiếu sáng một vùng đất vốn đã chìm trong bóng tối hàng triệu năm.
Thẩm Trường An đứng tựa vào quầy lễ tân, nhìn Ma Vương đang say sưa bên những món ăn của Lão Tà, thầm nghĩ trong lòng: *Hóa ra dù là tiên hay ma, ai cũng không thoát nổi bẫy dịch vụ khách hàng 5 sao của ta.*
“Chủ tử.” Vân Cơ tiến lại gần, đưa cho anh một ly nước trái cây màu tím. “Tại sao ngài lại chọn phong cách kiến trúc lạ mắt này cho Ma giới? Nhìn chúng có vẻ… hơi buồn bã.”
Thẩm Trường An nhấp một ngụm, nhìn những đường nét uốn lượn nhọn hoắt và kiêu kỳ của kiến trúc Gothic đang hòa quyện vào bầu trời đỏ thẫm.
“Bởi vì những kẻ sống trong bóng tối lâu ngày thường rất cô đơn, Vân Cơ à.” Anh khẽ nói. “Kiến trúc này nhìn u uất, nhưng nó hướng lên trên. Những ngọn tháp nhọn kia giống như những tiếng thét thầm lặng đòi được chạm tới bầu trời chân thực. Ma giới hay Tiên giới, kỳ thực tâm lý khách hàng đều có chung một điểm: Họ luôn thèm khát những thứ mà họ không có.”
Vân Cơ ngẩn người nhìn theo ánh mắt của Thẩm Trường An. Trên đỉnh ngọn tháp cao nhất, biểu tượng khách sạn – một đóa sen trắng nằm trong vòng tròn hoàng kim – vẫn đang lặng lẽ tỏa sáng giữa lòng Ma giới hung hiểm, như một trạm dừng chân cuối cùng của linh hồn trên con đường trường sinh dài đằng đẵng.
“Nào, đừng nghĩ nhiều.” Thẩm Trường An lại trở về với vẻ thực dụng thường thấy, gõ bàn tính bôm bốp. “Hôm nay kiếm đậm rồi, cộng thêm phí bảo hiểm rủi ro từ Ma Vương… Ngày mai chúng ta sẽ mua thêm một chiếc máy ép nước mía chạy bằng ma hạch cấp 7. Ma giới nóng thế này, bán nước mía chắc chắn sẽ thành ‘best-seller’.”
Vân Cơ chỉ biết thở dài, nụ cười lại nở trên môi. Dù là phong cách Gothic hay phong cách gì đi nữa, chỉ cần có Thẩm Trường An ở đây, nơi đó liền biến thành một khách sạn hái ra tiền kỳ quái nhất vạn giới.
Ở phía ngoài, sấm sét vẫn đánh, gió vẫn rít, nhưng Trường Sinh Khách Sạn vẫn sừng sững như một kẻ đứng ngoài quy luật của sự diệt vong, chờ đợi vị khách tiếp theo mang theo túi linh thạch của họ bước qua cánh cửa u tối mà sang trọng kia.