Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 125: ** Thẩm Trường An: \”Không nói lý lẽ thì nói tiền\”
**Chương 125: Thẩm Trường An: "Không nói lý lẽ thì nói tiền"**
Sương mù lãng đãng bao phủ lấy Khách sạn Trường Sinh, che giấu đi vẻ nguy nga tráng lệ vốn có của nó giữa vùng biên giới hỗn loạn. Bên trong đại sảnh, mùi hương của món "Bánh bao nhân tủy Phượng Hoàng" đang bốc lên nghi ngút từ phía bếp của Lão Tà, len lỏi qua những kẽ hở, khiến mấy vị tán tu đang tá túc ở phòng hạng phổ thông phải không ngừng nuốt nước miếng, bụng dạ cồn cào.
Vân Cơ hôm nay diện một bộ sườn xám đỏ rực, đôi chân dài miên man lướt đi trên sàn gỗ bóng loáng không một hạt bụi. Nàng đang cầm một chiếc chổi lông vũ, cẩn thận phủi đi một vệt sương mù vô tình bám vào bình ngọc cổ. Đôi tai cáo trên đầu nàng khẽ động đậy, rồi bỗng nhiên dừng lại, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên vẻ chán ghét.
"Chưởng quỹ, lại có mấy kẻ 'đạo mạo' tìm tới rồi. Thật là… vừa quét sạch cửa chưa được bao lâu."
Ở phía sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, Thẩm Trường An vẫn không ngẩng đầu lên. Tiếng lách cách của bàn tính ngọc đế quang vang lên giòn giã dưới ngón tay thon dài của anh. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, phản chiếu trên mặt sổ thu chi, làm hiện rõ những con số khiến người ta phải chóng mặt.
"Khách đến là khách, nếu họ mang theo tiền, thì họ là Thượng đế. Nếu không mang…" Thẩm Trường An dừng tay, nụ cười trên môi vẫn nhẹ nhàng như gió xuân nhưng lại mang theo một tia lãnh ý: "…thì Tiểu Hắc đang thiếu thức ăn bổ sung."
Dưới chân quầy, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ với cái chuông vàng trên cổ – khẽ ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát linh kiếm thượng phẩm như nhai xương gà.
"Rầm!"
Cánh cửa chính của khách sạn, vốn được chế tác từ gỗ Long Huyết, bị một luồng linh lực thô bạo đẩy ra. Luồng gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, phá hỏng không gian ấm cúng bên trong.
Dẫn đầu là một lão già râu tóc trắng phơ, khoác trên mình bộ đạo bào thêu mây trắng của Thanh Vân Tông – một trong những tông môn đứng đầu chính đạo. Theo sau lão là gần mười tên đệ tử, người nào người nấy đều ngẩng cao đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh đối với "nhà hàng khách sạn" mọc lên nơi hoang dã này.
"Thanh Vân Tông – Hình luật trưởng lão Thiên Cơ Tử, kính kiến chủ nhân khách sạn!" Lão già mở lời, giọng nói mang theo công phu sư tử hống, làm chấn động cả xà nhà.
Thẩm Trường An chậm rãi đóng cuốn sổ lại, tay vẫn cầm chiếc bàn tính ngọc, ngước mắt nhìn lão già: "Thiên Cơ Tử trưởng lão, vào cửa là khách, nhưng phá hỏng không khí trong lành của khách sạn ta thì phải trả thêm 'phí tổn hại tinh thần'. Ngài định trả bằng linh thạch cực phẩm hay là dùng pháp bảo gán nợ?"
Thiên Cơ Tử hừ lạnh một tiếng, bước tới trước quầy lễ tân: "Bớt lời phù phiếm! Thẩm chưởng quỹ, ngươi ở vùng giáp ranh này kinh doanh, chẳng những thu nhận lũ yêu quái bất lương, còn dám chiếm giữ 'Linh mạch cốt' vốn thuộc về sơn môn của Thanh Vân Tông ta. Hôm nay, lão phu tới đây để đòi lại công đạo, yêu cầu ngươi giao nộp khách sạn, tháo dỡ cấm chế, bằng không…"
"Bằng không thì sao?" Vân Cơ bước tới, một tay chống hông, móng tay sắc lẹm lộ ra khỏi lớp mị thuật: "Định dùng cái miệng thối của lão để nói lý lẽ à?"
Đệ tử Thanh Vân Tông định rút kiếm, nhưng một bóng người to lớn từ phía sau nhà bếp bước ra, trên tay cầm một chiếc muôi xào đang bốc khói nghi ngút. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – trừng mắt nhìn đám trẻ ranh: "Thằng nào dám rút kiếm ở đây? Sàn nhà này lão nương… à không, Vân Cơ vừa lau, đứa nào làm rớt một giọt máu xuống, lão phu sẽ bắt nó tự liếm sạch, sau đó mới nấu nó thành canh!"
Áp lực từ Lão Tà khiến đám đệ tử mặt cắt không còn một giọt máu, lùi lại mấy bước. Thiên Cơ Tử nheo mắt, lão nhận ra thực lực của những người ở đây không hề đơn giản, nhưng vì đã nhận lệnh từ Mặc Vô Đạo, lão không thể lùi bước.
"Thẩm Trường An! Đừng lấy võ lực ra hù dọa. Chúng ta là người tu hành, phải nói tới đạo nghĩa, nói tới thiên lý. Khu đất này vốn là của tổ sư ta khai phá…"
"Thiên lý?" Thẩm Trường An đột ngột cắt lời, anh đứng dậy, tì hai tay lên mặt quầy lễ tân, nụ cười lúc này đã hoàn toàn chạm tới đáy mắt – một sự lạnh lẽo vô tận. "Trưởng lão thích nói đạo lý à? Được, vậy chúng ta hãy nói một chút đạo lý của thương nhân."
Thẩm Trường An đẩy một tờ hóa đơn ra trước mặt Thiên Cơ Tử: "Từ lúc các vị bước vào đây đến giờ là 1 phút 15 giây. Phí mở cửa là 1.000 linh thạch cực phẩm. Phí làm ô nhiễm âm thanh là 2.000. Phí nhìn lén bí mật kinh doanh (tức là nhìn cái bình gốm kia) là 5.000. Tổng cộng các vị nợ tôi 8.000 linh thạch cực phẩm."
"Ngươi… ngươi đây là ăn cướp!" Thiên Cơ Tử tức đến run người.
"Chưa hết đâu." Thẩm Trường An vỗ vỗ cái bàn tính. "Ngài nói đây là đất của Thanh Vân Tông? Được thôi. Để tôi cho ngài xem một chút tài liệu."
Thẩm Trường An phất tay, một bức màn linh khí hiện lên. Trên đó hiển thị bản đồ địa chính của linh giới, điều kinh khủng là khu vực xung quanh khách sạn đều được đánh dấu bằng màu vàng kim chói mắt.
"Hệ thống cho tôi biết, một tháng trước tôi đã mua lại quyền sở hữu đất đai trong vòng 10.000 dặm xung quanh đây từ 'Thiên Đạo Ban Quản Lý'. Mua bằng cách nào? Bằng 10 tỷ linh thạch cực phẩm cộng với 5 món tiên khí thượng cổ làm phí đặt cọc. Giấy trắng mực đen, con dấu của Thiên Đạo còn ở đây này."
Thiên Cơ Tử nhìn thấy con dấu rực rỡ mang hơi thở thái cổ thì choáng váng. Làm sao có thể? Thiên Đạo… có thể dùng tiền mua sao?
"Trưởng lão à, ông nói lý lẽ không lại tôi đâu. Vì quy tắc của nơi này, là do tôi mua về." Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy, tiến về phía Thiên Cơ Tử. Mỗi bước đi của anh, không gian dường như đặc quánh lại. "Các vị muốn dùng danh nghĩa 'Chính nghĩa' để chiếm lấy miếng bánh béo bở này chứ gì? Muốn biết khách sạn Trường Sinh vận hành dựa trên cái gì không?"
Anh giơ tay lên cao, búng tay một cái.
"Uỳnh!"
Tiếng nổ trầm đục vang lên không phải từ không trung, mà từ dưới lòng đất. Đột nhiên, hàng triệu viên linh thạch từ hư không tuôn ra như thác đổ. Linh thạch cực phẩm tinh khiết, phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, chỉ trong nháy mắt đã đổ đầy sảnh chính, cao đến tận đầu gối của đám người Thanh Vân Tông.
Mùi linh khí đậm đặc đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
"Tiền nhiều thì sao?" Một tên đệ tử trẻ tuổi lắp bắp.
"Tiền nhiều thì có thể như thế này." Thẩm Trường An lười biếng phất tay. "Tiểu Hắc, 'ăn vặt' chút đi."
Tiểu Hắc chạy tới, há miệng nuốt gọn một vốc linh thạch cực phẩm, sau đó thân hình nhỏ bé bỗng nhiên phình to, hóa thành một con Hắc Kỳ Lân cao bằng tòa nhà hai tầng, vảy đen lấp lánh như kim cương, hơi thở phun ra chính là ngọn lửa đốt cháy cả linh hồn. Áp lực của Thần thú Thượng cổ tỏa ra, khiến toàn bộ Thanh Vân Tông lập tức quỳ sụp xuống, xương cốt kêu răng rắc.
Thẩm Trường An đứng giữa đống linh thạch cao như núi, tay cầm một viên gõ gõ vào trán Thiên Cơ Tử: "Trưởng lão, đạo lý của tôi đơn giản lắm. Tôi không nói lý lẽ với những kẻ muốn cướp của mình. Tôi chỉ nói bằng tiền thôi. Bây giờ, tôi có hai sự lựa chọn cho ngài."
Anh giơ một ngón tay lên: "Một là, ngài và đám đệ tử này bị đống linh thạch này đè chết – theo đúng nghĩa đen. Sau đó tôi sẽ dùng linh thạch để mua đứt cả tông môn Thanh Vân Tông của ngài, biến nó thành chi nhánh rạp xiếc của khách sạn. Tôi cam đoan, dưới sức nặng của tiền, cả thiên hạ này không ai dám lên tiếng đòi công bằng cho các vị đâu."
Thiên Cơ Tử mồ hôi chảy ròng ròng, lão cảm nhận được sát khí từ Hắc Kỳ Lân và sự lãnh đạm của Thẩm Trường An. Lão biết, gã thanh niên này không nói đùa. Tiền của khách sạn này… có thể thực sự xoay chuyển cả càn khôn.
"Lựa chọn thứ hai…" Thẩm Trường An giơ ngón tay thứ hai. "Các vị ở lại đây một tháng để làm nhân viên bốc vác linh thạch từ kho ra cửa để tôi chuẩn bị cho chiến dịch marketing sắp tới. Tất nhiên, không có lương, vì các vị còn nợ phí ô nhiễm không khí ban nãy."
"Chúng ta… chúng ta chọn phương án hai!" Thiên Cơ Tử nghiến răng nói, lòng tự trọng của một Hình luật trưởng lão nát bấy dưới đống linh thạch cực phẩm này.
Thẩm Trường An hài lòng vỗ tay, mây mù xám xịt tan biến, Hắc Kỳ Lân trở lại hình dáng con chó đen nhỏ vẫy đuôi. Linh thạch cực phẩm trên mặt đất cũng biến mất một cách kỳ diệu, như thể chưa từng tồn tại.
"Rất tốt. Vân Cơ, phát cho mỗi vị khách một bộ quần áo tạp vụ. Nhớ nhắc họ, nếu lau không sạch bụi, thì mỗi hạt bụi giá một ngàn linh thạch."
Vân Cơ mỉm cười đầy mê hoặc: "Tuân lệnh Chưởng quỹ. Nào, các vị đại gia chính đạo, theo ta tới khu vực dọn dẹp chuồng của Tiểu Hắc nhé."
Lão Tà đứng bên cạnh, hừ một tiếng rồi quay vào bếp: "Rảnh quá hóa rồ, tốn bao nhiêu linh khí để lòe thiên hạ. Chưởng quỹ, cơm chín rồi, hôm nay có món 'Tiền tào bạc mặt', anh có ăn không?"
"Ăn chứ, Lão Tà, tiền thì không bao giờ chán được."
Thẩm Trường An ngồi lại vào quầy, lật mở cuốn sổ thu chi ra trang tiếp theo. Trong đó, anh ghi tên của Thiên Cơ Tử vào cột "Nhân sự ngắn hạn phí không đồng".
"Mặc Vô Đạo ơi là Mặc Vô Đạo…" Anh lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi tòa tiên sơn của Thanh Vân Tông ẩn hiện. "Ông gửi chó săn tới nói lý lẽ, tôi sẽ trả lại cho ông một hóa đơn không thể chi trả. Tu tiên vốn dĩ là cuộc chơi đốt tiền, mà tôi… chính là người giữ mỏ tiền duy nhất của cái thế giới này."
Dưới bàn quầy, tiếng bàn tính lại vang lên: *Lách cách, lách cách…*
Ở Khách sạn Trường Sinh, đạo lý nằm ở cuối mỗi tờ hóa đơn. Và Thẩm Trường An, chính là người duy nhất nắm giữ bút mực của định mệnh. Những Tiên nhân định dừng chân ở đây, nếu không mang theo một tâm hồn thanh thản, thì nhất định phải mang theo một chiếc túi tiền thật nặng. Bằng không, cái giá phải trả đôi khi còn đắt hơn cả một kiếp luân hồi.
Trời dần tối, ánh đèn linh thạch bên ngoài khách sạn bật sáng, lung linh huyền ảo như một hòn đảo lọt thỏm giữa biển đêm. Tiếng chổi quét sàn của một trưởng lão lừng lẫy hòa lẫn vào tiếng gió, tạo nên một bản nhạc mỉa mai đến tột cùng giữa lòng tu chân giới.