Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 130: ** Khách sạn bị tẩy chay

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:34:41 | Lượt xem: 1

Tiếng bàn tính lạch cạch khô khốc vang lên trong sảnh chính rộng lớn của Khách sạn Trường Sinh, phá vỡ bầu không khí im lặng đến đáng sợ.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy thu ngân bằng gỗ phong linh nghìn năm, ngón tay thon dài gẩy nhẹ những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang. Ánh nắng ban mai xuyên qua cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống sàn gạch men sứ được lau đến mức có thể soi gương. Tuy nhiên, thay vì cảnh tượng tấp nập các vị đại năng Tiên giới tranh nhau suất ăn sáng hay các Ma đầu xếp hàng chờ nhận phòng như mọi khi, hôm nay, sảnh chính vắng đến mức tiếng ruồi bay cũng có thể vang vọng.

Vân Cơ, nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ với sắc đẹp khuynh thành, hôm nay không diện bộ sườn xám lộng lẫy để tiếp khách. Nàng đang cầm một chiếc khăn lông mềm mại, điên cuồng lau đi lau lại một bình hoa vốn đã sạch bóng. Đôi tai hồ ly trên đầu nàng giật giật, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ bực dọc. Với một người mắc chứng OCD nặng như nàng, việc khách sạn sạch bóng không phải là niềm vui, mà là nỗi sỉ nhục. Khách sạn phải có khách, khách phải làm bẩn sàn, rồi nàng mới được ra tay "trừng trị" và dọn dẹp, đó mới là lẽ sinh tồn của nàng.

"Chủ nhân, đây là giờ Thìn rồi." Vân Cơ dừng tay, đôi mắt đẹp nheo lại nhìn ra phía cửa chính đang mở toang, "Bình thường giờ này, tên thiếu gia họ Kim kia đã dẫn theo một đám chân sai vặt đến gào thét đòi ăn sáng rồi. Hôm nay ngay cả một bóng ma cũng không thấy."

Từ trong nhà bếp, một tiếng *phầm* khô khốc vang lên. Lão Tà, hay còn gọi là Tà Độc Ma Quân, bước ra với bộ tạp dề thêu hoa hồng phấn tương phản hoàn toàn với khuôn mặt sẹo đầy sát khí. Lão cầm con dao phay nặng nề, giọng ồm ồm như sấm dậy:

"Thẩm tiểu tử, lão phu đã chuẩn bị sẵn mười nồi lẩu Hỗn Độn, sườn linh heo cũng đã tẩm ướp ba trăm loại độc gia vị. Nếu hôm nay không có ai ăn, lão phu thề sẽ tống hết chỗ đó vào họng ngươi để giải sầu!"

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, vẫn kiên nhẫn gẩy nốt hạt bàn tính cuối cùng: "Lão Tà, đừng nóng nảy. Người ta bảo 'rượu ngon không sợ ngõ sâu', nhưng hiện tại là do 'ngõ' bị chó dữ chặn đường rồi."

Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo thư sinh phẳng phiu, tiến về phía cửa sổ nhìn ra ngoài.

Phía xa, ngay tại ranh giới của Vực Không Gian Số 0, có thể thấy rõ những dải lụa tiên quang chớp động. Đó không phải là điềm lành, mà là "Cấm Thiên Trận" do Mặc Vô Đạo – Thái Thượng Trưởng lão của Chính đạo đích thân bố trí. Hàng ngàn đệ tử các tông môn mặc đạo bào trắng muốt đang bay lượn vòng ngoài, tay cầm trường kiếm, thần sắc nghiêm nghị. Bất kỳ vị tản tu hay yêu nhân nào có ý định tiến gần khách sạn đều bị "nhắc nhở" một cách thân thiện nhưng tràn đầy đe dọa.

Mặc Vô Đạo đã dùng danh nghĩa "Trừ ma vệ đạo", tuyên bố Khách sạn Trường Sinh là hang ổ của tà ma ngoại đạo, nơi tiêu hao ý chí tu luyện của các đồng đạo bằng những thứ vật chất tầm thường. Lão ban lệnh: Ai bước chân vào khách sạn sẽ bị coi là phản đồ của toàn bộ Nhân giới.

Thêm vào đó, những lời đồn thổi ác ý đang lan truyền như vũ bão trên "Linh Thông Mạng": nào là mì tôm của khách sạn làm bằng xác chết yêu quái, nước tắm suối nóng có chứa dược chất gây nghiện, ngay cả nhan sắc của tiếp tân Vân Cơ cũng bị thêu dệt là kết quả của thuật hút dương khí thái quá.

Khách sạn Trường Sinh đang bị "phong sát" toàn diện.

Tiểu Hắc – con Hắc Kỳ Lân đang đội lốt chó đen nhỏ – đang nằm dài dưới chân cầu thang, uể oải ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng có thể nghiền nát thần binh. Nó liếc nhìn Thẩm Trường An, ra vẻ nói: "Chủ nhân, để ta ra ngoài nuốt sạch đám kiến hôi kia nhé? Nhìn chúng ngứa mắt quá."

"Chưa cần đâu Tiểu Hắc." Thẩm Trường An cười nhạt, nụ cười vẫn mang vẻ chuyên nghiệp của một quản lý dịch vụ, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. "Đánh nhau là hạ sách. Chúng ta là kinh doanh dịch vụ, phải lấy đức phục người… và lấy tiền đè chết người."

Anh quay sang Vân Cơ: "Vân Cơ, treo biển thông báo ra ngoài: 'Hôm nay khách sạn bảo trì định kỳ hệ thống Wifi Linh Khí'. Đồng thời, bật loa phóng thanh lên mức công suất tối đa."

Vân Cơ nhướng mày: "Bảo trì? Chủ nhân, hệ thống vẫn chạy tốt mà?"

"Thì cứ nói là bảo trì." Thẩm Trường An nháy mắt, "Phải cho họ biết cảm giác không có Internet ở cái giới tu tiên khô khan này nó đáng sợ như thế nào."

Mười phút sau, trên bầu trời phía trên khách sạn, một chiếc loa pháp bảo khổng lồ hiện ra, phát đi thông báo với âm thanh xuyên thấu màng nhĩ:

"Kính thưa quý vị đồng đạo đang bao vây ngoài kia! Vì lý do kỹ thuật do bị 'nhiễu sóng' từ các trận pháp không rõ nguồn gốc, Khách sạn Trường Sinh xin thông báo: Toàn bộ dịch vụ 'Linh Thông Wifi' tốc độ cao và ứng dụng 'Tiên Nữ Livestream' sẽ tạm dừng hoạt động trong phạm vi mười vạn dặm. Ngoài ra, chương trình khuyến mãi 'Mua một bát mì, tặng một giờ massage chân' cũng bị hủy bỏ vô thời hạn. Xin cảm ơn và hẹn không bao giờ gặp lại!"

Tin nhắn vừa dứt, một sự xao động khủng khiếp nổ ra trong hàng ngũ đệ tử Chính đạo bên ngoài.

Cần biết rằng, trong suốt một năm qua, kể từ khi Thẩm Trường An phổ cập Wifi, các tiên nhân đã bỏ thói quen thiền định khô khan để chuyển sang lướt mạng. Các đệ tử trẻ tuổi thay vì luyện kiếm thì lén lút xem Vân Cơ phối đồ, các trưởng lão thì tham gia hội nhóm "Gieo quẻ làm giàu".

Giờ đây, đột nhiên tất cả điện thoại truyền tin (Linh Cơ) trên tay họ đều hiện lên dòng chữ đỏ chót: "No Signal".

"Mẹ kiếp! Ta đang theo dõi dở tập phim 'Vợ Ma Vương Bỏ Trốn'!" Một vị tiểu tử phái Thanh Sơn hét lên đầy tuyệt vọng.

"Này, trận pháp của Mặc trưởng lão bị nhiễu sóng à? Bảo lão thu trận pháp lại đi, ta cần phải check-in chỗ này gấp!"

Sự im lặng đáng sợ bắt đầu bị thay thế bởi tiếng xì xào, bàn tán và thậm chí là phẫn nộ từ bên trong đội ngũ bao vây.

Trong lúc đó, tại một góc khuất gần cổng khách sạn, một bóng dáng lén lút đang rón rén bò qua bụi cây cỏ linh lăng. Đó là một gã tu sĩ trung niên với bộ quần áo rách rưới, gương mặt hốc hác như thể vừa trải qua một cơn đại nạn. Gã không phải ai khác, chính là "Khách quen Thẻ Đồng" – Lý Tiêu.

Lý Tiêu đã nhịn đói ba ngày nay. Không phải vì gã không có linh thạch, mà vì gã lỡ nghiện món "Mì tôm ngũ sắc" của Lão Tà. Kể từ khi khách sạn bị tẩy chay, gã bị đám đệ tử Chính đạo chặn đường không cho vào. Hôm nay, gã liều mạng bò qua hố rác phía sau để tìm lối vào.

*Bốp!*

Lý Tiêu va vào một cái gì đó cứng như đá. Gã ngẩng lên và thấy một con chó đen nhỏ đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Tiểu Hắc đại ca! Đừng cắn! Là ta, khách quen đây!" Lý Tiêu thào thào khẩn cầu.

Tiểu Hắc hừ lạnh một tiếng, dùng đuôi ngoắc một cái, ném Lý Tiêu vào thẳng sảnh chính.

"A!" Lý Tiêu rơi phịch xuống sàn gạch bóng loáng.

Vân Cơ ngay lập tức xuất hiện, đôi mắt sắc lẻm nhìn xuống gã: "Dơ! Bẩn! Ngu muội! Ngươi dám mang theo đống bùn đất kia vào sảnh của ta?"

Lý Tiêu chưa kịp thanh minh đã bị Vân Cơ dùng mị thuật kết hợp với chổi lông gà "tẩy trần" một cách thô bạo. Chỉ trong chớp mắt, gã bị quay mòng mòng như trong máy giặt, đến khi dừng lại thì cả người sạch sẽ đến mức phát sáng, quần áo thậm chí còn được là phẳng lỳ.

"Muốn gì?" Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà linh vân, ung dung hỏi.

"Chủ… Chủ quán! Cho ta một bát mì tôm vị Rồng! Ta chịu không nổi rồi, bên ngoài kia đám người đó điên rồi, họ thà nhịn tu luyện chứ không nhịn được thèm ăn!" Lý Tiêu mếu máo, đặt lên quầy mười viên linh thạch thượng phẩm – vốn là tất cả gia tài gã định dùng để mua pháp bảo bảo mệnh.

Thẩm Trường An không nhận tiền, anh đẩy mười viên linh thạch ngược trở lại: "Hôm nay khách sạn bị tẩy chay, lòng người lạnh lẽo. Bát mì này ta mời, nhưng có một điều kiện."

Lý Tiêu mắt sáng lên: "Điều kiện gì? Bảo ta đi ám sát Mặc Vô Đạo ta cũng làm!"

"Không cần to tát thế." Thẩm Trường An cười thần bí, lấy ra một chiếc loa pháp bảo cầm tay đưa cho gã: "Ăn xong, hãy đứng ở ban công tầng ba, vừa ăn vừa dùng cái loa này mô tả cảm nhận của ngươi cho đám người bên ngoài nghe. Nhớ là phải thật chi tiết, thật sống động vào."

Lão Tà từ trong bếp nghe vậy thì bật cười khanh khách, tiếng cười đầy ác ý: "Được lắm! Lão phu sẽ cho thêm gấp đôi sa tế và linh hành ngũ sắc. Bảo đảm mùi thơm này sẽ khiến đám 'thánh nhân' ngoài kia phải rỏ dãi xuống tận chân."

Nửa canh giờ sau, một mùi thơm nồng nàn, kích thích đến từng tế bào khứu giác bắt đầu từ khách sạn bay ra, len lỏi qua tầng tầng lớp lớp trận pháp của Mặc Vô Đạo. Mùi thơm ấy không giống bất kỳ vị thuốc hay linh đan nào, nó là tổng hòa của chất béo ngậy, vị cay xé lưỡi, và hương thơm từ linh lúa nghìn năm được sấy khô bằng ma hỏa.

Trên ban công tầng ba, Lý Tiêu bưng bát mì to bằng cái chậu, vừa xì xụp húp nước lèo, vừa cầm loa gào lên:

"Ối trời ơi! Cái vị này! Sợi mì dai như râu rồng, nước lèo cay nồng chảy xuyên lục phủ ngũ tạng! Miếng thịt heo linh hỏa này mới gọi là tuyệt phẩm, tan ngay trong miệng! Hỡi các đồng đạo bên ngoài, tại sao các người phải đứng đó chịu gió rét để bảo vệ 'đạo nghĩa' của lão già Mặc Vô Đạo, trong khi ở đây có mì ngon, có Wifi, có giường ấm?"

Bên ngoài trận pháp, hàng ngàn đệ tử Chính đạo nuốt nước bọt ực một cái đồng thanh. Tiếng bụng sôi réo của đám người vang lên như tiếng trống trận.

Mùi mì tôm của Lão Tà, kết hợp với tài năng "diễn thuyết" đầy biểu cảm của Lý Tiêu, đã bắt đầu làm lung lay hàng phòng thủ vững chắc nhất của giới tu tiên.

"Chủ nhân, nhìn xem." Vân Cơ chỉ tay ra ngoài, nơi một vài đệ tử trẻ tuổi bắt đầu rục rịch buông kiếm, "Cơn đói và sự chán chường đang làm tốt hơn cả mị thuật của ta."

Thẩm Trường An đứng dựa vào quầy, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. Anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Mặc Vô Đạo không đơn giản như thế, nhưng trong lĩnh vực quản lý khách sạn này, anh chính là thần.

"Hồi 2 bắt đầu rồi đấy." Thẩm Trường An khẽ nói, tay gẩy một hạt bàn tính vang lên một tiếng *tách* giòn tan. "Để xem, 'Cái giá của sự cứng đầu' sẽ được hạch toán như thế nào vào hóa đơn của Mặc đại trưởng lão."

Bên ngoài, mây đen càng lúc càng nặng nề, nhưng hương vị của mì tôm và khát khao lướt Wifi đã kịp thắp lên những tia hy vọng… hoặc là sự hỗn loạn, ngay bên trong sảnh chính vốn tưởng chừng vắng lặng của Trường Sinh Khách Sạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8