Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 129: ** Mặc Vô Đạo dùng kế ly gián
**Chương 129: Âm Mưu Dưới Ánh Mặt Trời – Chiêu Bài Của Kẻ Giả Nhân Giả Nghĩa**
Sáng sớm, Khách sạn Trường Sinh chìm trong một làn sương mù linh khí mỏng manh. Ánh mặt trời vừa ló rạng đã bị những tán cây ngô đồng vạn năm trước cửa khách sạn xé nhỏ thành từng mảnh vàng lấp lánh rơi trên nền gạch men sạch bong không một hạt bụi.
Trong sảnh chính, tiếng gõ bàn tính "lạch cạch" giòn giã của Thẩm Trường An vang lên như bản nhạc giao hưởng mở đầu một ngày mới đầy tài lộc. Hắn mặc bộ trường bào thư sinh bằng lụa băng, eo thắt đai ngọc, tay cầm một chén trà "Linh Cúc Cố Hồn" trị giá ba trăm linh thạch một ngụm, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn của một kẻ vừa thực hiện thành công một thương vụ "bóc lột" trắng trợn.
"Chủ quán, ta thực sự cảm thấy… hình như ta bị lừa."
Phía góc sảnh, Thiên Độc Chân Nhân – vị Ma đạo đại năng vừa gia nhập đội ngũ nhân viên – đang khom lưng dùng một cây chổi lông gà làm từ lông của Cửu Thiên Phượng Hoàng để phủi bụi trên mấy chiếc ghế dựa. Hắn vẻ mặt u sầu, trên tay vẫn còn dính chút "Dung dịch thông cống hóa cốt" màu xanh tím kinh tởm.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn lướt nhanh trên những hạt bàn tính bằng ngọc: "Thiên Độc huynh, lời này không đúng. Ngươi xem, ở ngoài kia người ta truy sát ngươi đến cùng trời cuối đất, vào đây ngươi được bảo hộ, được ăn mì tôm vị Rồng, lại được gần gũi sư phụ lão nhân gia ngươi. Chút phí đăng ký đó chỉ là tượng trưng, tượng trưng thôi mà!"
Thiên Độc Chân Nhân uất ức lẩm bẩm: "Tượng trưng mà bay mất mười năm tiền lương, lại còn phải đi thông cống cho khách sạn…"
"Cộc!"
Tiếng bàn tính dừng lại. Thẩm Trường An ngước mắt lên, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng đôi mắt thì phẳng lặng như hồ nước mùa thu: "Ngươi nói gì? Ngươi chê nghề nghiệp này hạ đẳng sao? Ngươi có biết cái bể phốt kia chứa đựng tinh hoa của bao nhiêu vị Tiên nhân, Ma đầu không? Đó là nguồn nguyên liệu cho khu vườn phía sau đấy. Ngươi là người nắm giữ huyết mạch sinh thái của khách sạn, địa vị chỉ sau ta và lão sư ngươi thôi."
Thiên Độc Chân Nhân rùng mình, nhớ lại cảnh con chó đen Tiểu Hắc lúc nãy nhe răng nhìn mình, liền cúi đầu lau dọn chăm chỉ hơn.
Đúng lúc này, Vân Cơ từ trên lầu đi xuống, nàng mặc bộ sườn xám đỏ rực, cái đuôi hồ ly mềm mại đung đưa theo từng nhịp bước. Nàng cầm một chiếc gương nhỏ bằng ngọc, sắc mặt hơi khó coi: "Chưởng quỹ, có chuyện không ổn rồi. Sáng nay số lượng đơn đặt phòng 'Buffet sáng' giảm đi một nửa. Ngay cả mấy lão đầu tử ở Hiệp hội Review cũng chưa thấy bóng dáng đâu."
Thẩm Trường An nhíu mày. Tiền là mạng sống của hắn. Mất đi một nửa doanh thu buổi sáng tương đương với việc cắt đứt một nửa mạch máu của hắn.
"Linh Thông Mạng có biến động gì không?" Thẩm Trường An hỏi, tay vẫy một cái, một tấm màn ánh sáng hiện ra trước không trung.
Trên "Linh Thông Mạng" – diễn đàn giao lưu lớn nhất của giới tu chân, một bài viết đang được ghim ở vị trí nổi bật nhất, thu hút hàng triệu lượt xem và bình luận. Tiêu đề bài viết rùng rợn đến mức khiến người ta nổi da gà:
**[BÍ MẬT KINH HOÀNG: KHÁCH SẠN TRƯỜNG SINH – TRẠM HÚT MÁU LINH HỒN CỦA TIÊN GIỚI!]**
Dưới bài viết là hình ảnh mờ ảo của Khách sạn Trường Sinh trong một đêm trăng máu, kèm theo lời dẫn dắt của một kẻ ẩn danh: *"Mọi người có bao giờ tự hỏi, tại sao một kẻ không có tu vi như Thẩm Trường An lại có thể trấn áp các đại năng? Tại sao bước vào đó, chúng ta cảm thấy thư thái một cách lạ thường? Thực chất, đó là vì 'Lĩnh vực tuyệt đối' là một trận pháp tà môn. Mỗi giây bạn ở đó, tu vi và thọ nguyên của bạn đang bị âm thầm hút đi để nuôi dưỡng sự trường tồn của khách sạn. Hãy nhìn những nhân viên ở đó: Tà Độc Ma Quân mất sạch khí phách, Cửu Vĩ Thiên Hồ cam chịu làm đầy tớ… Đó là sự thao túng linh hồn!"*
Thẩm Trường An nhìn lướt qua các bình luận phía dưới:
– "Thật sao? Thảo nào mỗi lần ăn mì tôm xong ta đều cảm thấy tâm thần sảng khoái, hóa ra là 'hồi quang phản chiếu'?"
– "Đáng sợ quá, hèn gì tên họ Thẩm đó lúc nào cũng cười như Phật sống mà bên trong chứa dao găm!"
– "Tẩy chay Khách sạn Trường Sinh! Trả lại sự trong sạch cho tu chân giới!"
Thẩm Trường An chưa kịp nói gì thì Lão Tà đã từ dưới bếp xông ra, tay cầm chiếc môi đồng to tướng, mặt mày đen sạm vì giận dữ: "Mẹ kiếp đứa nào dám tung tin đồn nhảm! Lão phu ở đây là vì thua cược… à không, vì đam mê nấu nướng! Thao túng cái gì?"
Tiểu Hắc cũng nhảy lên bàn, gâu gâu mấy tiếng hung tợn, chuông vàng dưới cổ rung lên leng keng.
Thẩm Trường An khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn gỗ trắc: "Kẻ tung tin này rất chuyên nghiệp. Hắn không nói chúng ta ác, hắn chỉ đánh vào điểm yếu nhất của người tu hành: Tu vi và thọ nguyên. Người tu tiên liều mạng cả đời chỉ vì hai thứ đó. Một khi bị gieo rắc sự nghi ngờ, khách sạn của chúng ta sẽ biến thành cái hang cọp trong mắt họ."
"Ai đứng sau chuyện này?" Vân Cơ nghiến răng, móng tay sắc nhọn khẽ lộ ra.
"Không cần đoán cũng biết." Thẩm Trường An nheo mắt nhìn về hướng Đông Bắc, nơi tọa lạc của Thái Thượng Môn – tông môn đệ nhất của Chính đạo. "Lão cáo già Mặc Vô Đạo đó rốt cuộc cũng không nhịn nổi rồi."
—
Cùng lúc đó, tại đỉnh mây mù của Thái Thượng Môn.
Mặc Vô Đạo đang ngồi xếp bằng trên một đóa sen ngọc bích, xung quanh lão là thủ lĩnh của mười mấy tông môn lớn nhỏ khác nhau. Lão mặc đạo bào trắng tinh khiết, râu dài trắng muốt, toát ra khí thái tiên phong đạo cốt, khiến người ta chỉ nhìn qua đã muốn quỳ lạy.
"Chư vị đồng đạo," Mặc Vô Đạo cất giọng trầm thấp, đầy vẻ bi ai. "Thái Thượng Môn chúng ta vốn lấy thiên hạ thái bình làm trọng. Ban đầu, ta cứ ngỡ Khách sạn Trường Sinh là một kỳ ngộ cho nhân giới. Nhưng sau bao ngày bí mật điều tra, lão phu đau lòng phát hiện ra, đó thực chất là một 'Ma sào' đội lốt chốn thanh tịnh."
Một lão giả mang kiếm phía sau lưng, tông chủ của Thiên Kiếm Tông, lên tiếng: "Mặc lão, lời này có bằng chứng không? Ta cũng đã từng đến đó, quả thực cảm thấy tu vi có phần… đình trệ sau khi rời khỏi."
Thực chất, sau khi rời khách sạn, tu vi đình trệ là do họ vừa được hưởng thụ linh khí cực độ, quay về môi trường bình thường nên cảm thấy không thích nghi. Nhưng dưới sự dẫn dắt của Mặc Vô Đạo, nó biến thành bằng chứng của việc bị "hút máu".
Mặc Vô Đạo khẽ thở dài, tay phất nhẹ đạo bào, một viên ngọc ảnh hiện ra. Trong ngọc ảnh là cảnh tượng Thiên Độc Chân Nhân đang quỳ dưới chân Thẩm Trường An ký hợp đồng (nhưng đã được cắt ghép chỉ lấy đoạn Thiên Độc khóc lóc).
"Các ngươi xem, một vị Ma đạo chân nhân hào sảng như thế, giờ lại bị khuất phục, mất đi lý trí, cam tâm làm nô bộc. Thẩm Trường An không dùng tu vi, hắn dùng một loại ma lực thượng cổ tước đoạt linh trí. Nếu chúng ta không ngăn chặn, sớm muộn gì tu chân giới cũng sẽ trở thành ngân hàng dự trữ tu vi cho hắn."
Đám tông chủ bên dưới bắt đầu xôn xao, phẫn nộ bùng lên. Họ không sợ ác nhân giết người, họ chỉ sợ kẻ cướp đi thứ họ vất vả tu luyện cả ngàn năm.
"Mặc lão, người hãy dẫn đầu! Chúng ta phải san phẳng cái khách sạn đó!" Một kẻ hét lên.
Mặc Vô Đạo trong lòng cười lạnh, nhưng vẻ mặt lại vô cùng từ tốn: "Không, chúng ta không thể dùng vũ lực bừa bãi. Hắn có 'Lĩnh vực tuyệt đối', nếu đánh trực diện sẽ trúng kế. Chúng ta sẽ dùng chính nghĩa để bao vây hắn. Ta đã ban lệnh cấm, bất cứ đệ tử tông môn nào bước vào Khách sạn Trường Sinh sẽ bị phế truất tu vi, trục xuất môn phái. Đồng thời, chúng ta sẽ cắt đứt mọi nguồn cung ứng: Thực phẩm, linh khoáng, dược liệu. Để xem, một cái khách sạn không có khách, không có nguyên liệu, hắn giữ lại 'Trường Sinh' bằng cách nào?"
Kế sách này quả thực độc hiểm. Mặc Vô Đạo không cần đánh nhau với Thẩm Trường An trong phạm vi bất bại của anh ta. Lão chỉ cần bao vây kinh tế, hủy hoại danh tiếng. Một khi Khách sạn Trường Sinh sụp đổ, bí mật về "Lĩnh vực tuyệt đối" và sự trường sinh sẽ rơi vào tay lão.
—
Quay lại Khách sạn Trường Sinh.
Không khí buổi trưa vô cùng ảm đạm. Ngoài cửa, vài vị tán tu thường ngày hay đến ăn cơm cũng chỉ đứng xa xa nhìn vào rồi thở dài quay đi. Thậm chí, có kẻ còn ném mấy viên đá bẩn vào tấm biển "Tiên Nhân Dừng Bước", miệng chửi rủa: "Tên hút máu! Đồ gian thương!"
Lão Tà đứng ở cửa khách sạn, tay cầm con dao phay rung bần bật: "Để lão phu ra thịt chết bọn chúng! Đám tiểu tử thối, bình thường thì 'tiền bối này, tiền bối nọ' để xin thêm bát nước dùng, giờ lại dám giở quẻ!"
"Lão Tà, bình tĩnh." Thẩm Trường An vẫn ngồi ở quầy lễ tân, lật từng trang sổ sách. "Ngươi ra ngoài đó giết một người, tin đồn sẽ càng thật hơn. Họ sẽ nói chúng ta thẹn quá hóa giận, giết người diệt khẩu."
"Vậy cứ để bọn họ đứng đó sủa sao?" Vân Cơ đi tới đi lui, cái đuôi của nàng vì tức giận mà xù lông lên như một cây chổi lớn. "Chưởng quỹ, hàng dự trữ linh mễ của chúng ta chỉ còn dùng được ba ngày. Đám thương hội của Kim Bất Hoán cũng đã gửi tin nhắn, nói rằng vì 'áp lực từ phía Thái Thượng Môn' nên họ tạm ngừng cung cấp hàng hóa."
Thẩm Trường An cười khẩy: "Kim Bất Hoán à? Tên béo đó khôn lắm, hắn không cắt đứt hoàn toàn đâu, chỉ là đang chờ ta xuống nước để tăng giá thôi."
Đúng lúc này, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng bước chân rầm rộ. Không phải khách hàng, mà là một đám đệ tử chấp pháp của các tông môn, mặc chiến giáp, tay cầm cờ lệnh, bắt đầu dựng rào chắn bao quanh khu vực bên ngoài ranh giới của khách sạn.
Dẫn đầu là một vị trưởng lão của Thái Thượng Môn, giọng vang dội như sấm truyền:
"Chủ quán Khách sạn Trường Sinh, nghe đây! Kể từ hôm nay, khu vực này bị liệt vào 'Cấm địa ma giáo'. Bất kỳ ai vào hay ra đều bị coi là đồng lõa với ma đạo. Thẩm Trường An, nếu ngươi biết điều thì hãy nộp ra bí thuật tà môn, tự mình giải tán khách sạn, chúng ta có thể xem xét tha cho ngươi một con đường sống!"
Thẩm Trường An đứng dậy, chậm rãi bước ra hiên nhà. Ánh nắng chiếu vào chiếc bàn tính ngọc trên tay anh, tạo nên những tia sáng nhức mắt. Tiểu Hắc lững thững bước theo sau, đôi mắt đỏ ngầu gườm gườm nhìn đám người ngoài kia.
"Chậc chậc, dàn trận lớn quá nhỉ?" Thẩm Trường An dựa lưng vào cột gỗ, lấy ra một miếng vải lụa thong dong lau sạch bàn tính. "Vị trưởng lão này, ngươi nói ta hút máu tu vi? Vậy ngươi nhìn thử xem, bản thân ta đây, làm chủ khách sạn bao nhiêu lâu rồi, sao đến giờ vẫn không có lấy một chút tu vi nào? Chẳng lẽ ta hút về để trang trí à?"
Trưởng lão Thái Thượng Môn hơi ngắc ngứ, nhưng lập tức gào lên: "Đó là vì ngươi tu luyện thuật giấu kín tu vi! Hoặc ngươi đem tu vi đó cung phụng cho Ma thần đứng sau lưng ngươi!"
Thẩm Trường An bật cười thành tiếng, nụ cười đầy vẻ trâm chọc: "Ma thần? Ý ngươi là lão đầu bếp đang cầm môi kia, hay là con chó đen đang ngáp ngắn ngáp dài này? Các ngươi nói ta là ma giáo, được thôi. Nhưng có ma giáo nào mở cửa kinh doanh, có bảng giá niêm yết, có hóa đơn VAT rõ ràng như ta không?"
"Hừ, bớt lý sự đi! Từ giờ đến tối, nếu không mở cửa chấp nhận kiểm tra của liên minh Chính đạo, chúng ta sẽ kích hoạt trận pháp phong tỏa, biến nơi này thành bình địa!"
Nói đoạn, đám người đó bắt đầu bài binh bố trận, khói hương nghi ngút, linh lực từ các pháp bảo dao động khiến không gian xung quanh khách sạn bắt đầu vặn vẹo.
Vân Cơ và Lão Tà đều thủ thế, chỉ chờ một cái búng tay của Thẩm Trường An là sẽ lao ra đại sát tứ phương. Nhưng Thẩm Trường An lại thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy sự "đau xót".
"Chưởng quỹ, người làm sao vậy?" Thiên Độc Chân Nhân lo lắng hỏi. "Có phải người thấy đại thế đã mất, đang lo lắng cho chúng ta không?"
Thẩm Trường An nhìn Thiên Độc, ánh mắt đầy sự thương cảm: "Không, ta đang lo là… từ nãy đến giờ bọn họ dẫm nát bao nhiêu cỏ xanh ngoài kia, làm hỏng phong thủy cửa vào của ta. Mỗi mầm cỏ linh lăng đó ta đều nhập từ Tây Thiên với giá năm linh thạch một nhánh đấy. Tốn kém quá, tốn kém quá!"
Đám nhân viên: "…" (Vẫn là cái tính tham tiền đến chết không bỏ đó!)
Thẩm Trường An quay vào trong, lớn tiếng nói: "Lão Tà, đóng cửa lại, treo biển nghỉ ngơi. Hôm nay khách sạn chúng ta làm 'Team building'."
"Team building? Đó là cái gì?" Lão Tà ngẩn người.
"Là cả lũ tụ tập lại để bàn xem làm thế nào vặt lông cái đám người ngoài kia cho sạch đến mức họ không còn manh áo che thân." Thẩm Trường An nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương. "Họ muốn bao vây kinh tế ta? Tốt lắm, ta sẽ cho họ thấy thế nào là sự sụp đổ của hệ thống dịch vụ toàn diện."
Cánh cửa khách sạn Trường Sinh chậm rãi đóng lại trước sự kinh ngạc của đám đệ tử liên minh. Họ cứ ngỡ Thẩm Trường An sẽ cầu xin hoặc sẽ liều mạng chiến đấu, không ngờ anh lại chủ động đóng cửa đi ngủ.
—
Bên trong khách sạn, không khí không hề căng thẳng như người ta tưởng.
Thẩm Trường An triệu tập tất cả nhân viên lại một cái bàn tròn lớn giữa sảnh. Trên bàn không phải là bản đồ chiến đấu, mà là một chồng dày cộm những thẻ thành viên, danh sách khách hàng VIP và một quyển "Sổ nợ".
"Vân Cơ, hiện tại trong tay nàng có bao nhiêu địa chỉ của các nữ tu là 'Fan cuồng' của nàng trên mạng linh thông?"
Vân Cơ nhướn mày, kiêu hãnh lấy ra một chuỗi ngọc truyền tin: "Khoảng mười vạn tỷ muội ở khắp các tông môn. Chỉ cần ta nói một câu bị bắt nạt, họ có thể lật tung mái nhà của mấy tên trưởng lão đó."
"Tốt. Ta muốn nàng ngay lập tức phát đi một đoạn livestream." Thẩm Trường An đôi mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ. "Nàng hãy đóng vai một thiếu nữ yếu ớt, bị vây hãm bởi 'thế lực ác độc' không cho dùng mỹ phẩm, không cho gội đầu bằng nước suối khoáng Trường Sinh, dẫn đến nhan sắc tàn tạ. Phải khóc thật cảm động vào!"
Vân Cơ che miệng cười: "Chuyện này dễ, nghề của em mà."
"Lão Tà!" Thẩm Trường An quay sang vị Ma đầu. "Trong bếp còn bao nhiêu 'Mì tôm thượng hạng'?"
"Còn khoảng ba ngàn thùng. Đều là hàng độc quyền."
"Được! Thông báo trên mạng linh thông: Vì sự phong tỏa của liên minh, Khách sạn Trường Sinh chính thức ngừng sản xuất mì tôm vô thời hạn. Toàn bộ kho hàng hiện có sẽ được bán đấu giá trực tuyến. Số tiền thu được sẽ dùng làm quỹ 'Cứu trợ trẻ em nghèo' (mà trẻ em nghèo ở đây chính là ta). Hãy xem bọn họ sẽ phát điên thế nào khi nguồn cung bị cắt đứt."
Thẩm Trường An lại quay sang Thiên Độc Chân Nhân: "Còn huynh, 'Poison Plumber' của ta. Huynh có thể tạo ra loại độc nào khiến người ta… tiêu chảy không ngừng mà không chết, cũng không cách nào dùng linh lực hóa giải được không?"
Thiên Độc Chân Nhân ngớ người: "Chuyện này… quá đơn giản đối với ta. Nhưng làm vậy để làm gì?"
"Bên ngoài kia có hàng ngàn đệ tử đang bao vây ta đúng không? Họ cần ăn, cần uống. Mà quanh đây chỉ có duy nhất một nguồn nước ngầm chảy qua sân sau của chúng ta." Thẩm Trường An nhếch môi. "Họ đã gọi chúng ta là Ma giáo, nếu chúng ta không làm chút chuyện xấu hổ cho đúng với cái mác đó, chẳng phải là phụ lòng Mặc Vô Đạo sao?"
Mọi người rùng mình. Thẩm Trường An không dùng võ, nhưng chiêu nào của anh cũng đánh vào tử huyệt của kẻ thù.
"Cuối cùng là Tiểu Hắc." Thẩm Trường An vỗ đầu con chó đen. "Ngươi lén ra ngoài, tìm đến chỗ Kim Bất Hoán. Nói với hắn: Thẩm Trường An đang muốn bán rẻ cổ phần của 'Phòng Sauna Luân Hồi'. Nếu hắn dám tiếp tục giả chết, ta sẽ đem hợp đồng đó bán cho đối thủ cạnh tranh của hắn."
Xếp đặt xong xuôi, Thẩm Trường An tựa người ra ghế, nhìn lên trần nhà điêu khắc tinh xảo.
"Mặc Vô Đạo, ngươi muốn chơi trò chính nghĩa để chiếm đoạt khách sạn của ta? Ta sẽ cho ngươi thấy, trong cái thế giới tu tiên nhàm chán này, tiền bạc và sự hài lòng mới là thiên đạo tối cao."
—
Chỉ trong một buổi chiều, tu chân giới nổ tung.
Hình ảnh Vân Cơ – đệ nhất mỹ nhân Yêu tộc, công chúa của bao trái tim – tiều tụy đứng bên cửa sổ khóc lóc, nói rằng mình sắp bị "chết đói" vì liên minh Chính đạo phong tỏa thực phẩm cho khách sạn, đã được lan truyền với tốc độ ánh sáng.
Làn sóng phản đối dâng cao từ chính bên trong các tông môn. Đệ tử trẻ tuổi bắt đầu râm ran:
– "Mặc lão làm cái gì vậy? Vây hãm tội phạm thì cứ đánh đi, sao lại cắt nước cắt lương để mỹ nhân của chúng ta phải khổ?"
– "Đúng đó! Ta tích góp nửa năm trời mới chờ được đến ngày đấu giá Mì tôm, giờ liên minh cấm bán, ta tu luyện làm cái gì nữa?"
Đỉnh điểm là khi mười tông chủ các tông môn nhỏ tham gia bao vây đột nhiên bị chứng tiêu chảy cấp tính kỳ lạ. Ngay cả dùng Linh đan thượng phẩm cũng không khỏi, cả ngày chỉ có thể ôm gốc cây mà "giải quyết". Danh dự của liên minh Chính đạo rơi xuống đáy vực chỉ sau vài giờ.
Tại doanh trại bao vây, vị trưởng lão Thái Thượng Môn mặt tái mét, vừa đi ra từ sau bụi rậm, tay run run buộc lại dây lưng: "Tà thuật… đây chắc chắn là tà thuật của Thẩm Trường An! Khụ khụ… cho ta thêm tờ giấy nháp…"
Giữa lúc đó, một phi thuyền dát vàng từ trên trời hạ xuống, không ai khác chính là Kim Bất Hoán. Hắn bước xuống, mặt mũi phởn phơ, tay cầm quạt giấy phất phơ:
"Ối giồi ôi các vị trưởng lão, làm cái gì mà tề tựu ở đây đông đủ thế? À, nghe nói các vị đang bao vây khách sạn của huynh đệ ta? Tiện đây ta thông báo luôn: Toàn bộ nhu yếu phẩm bên trong khách sạn đã được Kim thị thương hội bảo hiểm. Ai đụng vào một cái ghế của Thẩm huynh, chính là cắt đứt quan hệ làm ăn với Kim gia!"
Mặc Vô Đạo ở trên núi khi nhận được tin báo, lần đầu tiên sau hai trăm năm, lão lỡ tay làm vỡ chén trà quý giá nhất của mình. Lão không ngờ rằng, những thứ lão coi là "phù hoa" như danh tiếng của một nữ nhân, một bát mì tôm hay tiền bạc của một tên thương buôn, lại có sức mạnh khiến kế hoạch của lão lung lay tận gốc rễ.
Mặc Vô Đạo nghiến răng, đôi mắt già nua hiện lên tia sát cơ: "Thẩm Trường An… ngươi tưởng dùng chút tiểu xảo này là có thể qua mặt lão phu? Được, nếu dư luận không giết được ngươi, lão phu sẽ đích thân ra tay."
Bầu trời phía trên Khách sạn Trường Sinh đột nhiên kéo đến một đám mây đen kịt. Áp lực của một vị đệ nhất cao thủ Nhân giới bắt đầu bao trùm. Cuộc chơi ly gián đã kết thúc, và một cuộc đối đầu trực diện mang tính hủy diệt sắp sửa bắt đầu.
Nhưng bên trong khách sạn, Thẩm Trường An chỉ liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, hờ hững nói: "Lão Tà, chuẩn bị nồi lẩu đi. VIP sắp tới rồi, phải chém cho lão một vố thật đậm mới được."