Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 128: ** Lão Tà gặp lại đệ tử cũ
**Chương 128: Lão Tà gặp lại đệ tử cũ**
Bình minh tại Vực Không Gian Số 0 luôn bắt đầu bằng một thứ ánh sáng xám xịt, lờ mờ như gương mặt của một kẻ thiếu ngủ lâu năm. Nhưng bên trong Khách sạn Trường Sinh, không khí lại tưng bừng như thể vừa trúng hũ vàng của Thiên Đạo.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương, tay gẩy bàn tính xoạch xoạch. Mỗi tiếng "cạch" khô khốc vang lên đều đại diện cho một mớ linh thạch chảy vào túi. Sau thành công rực rỡ của cuộc thi "Miss Linh Giới", danh tiếng của khách sạn đã vọt lên một tầm cao mới. Hiện tại, muốn đặt được một phòng hạng bét cũng phải xếp hàng đến tận năm sau, hoặc là chấp nhận trả một cái giá "cắt cổ" mà đến cả các Tiên đế cũng phải nhăn mặt.
"Chưởng quỹ, đây là danh sách mua sắm cho tuần tới."
Lão Tà từ trong bếp đi ra, thân hình hộ pháp như một tòa tháp sắt, cơ bắp cuồn cuộn làm chiếc tạp dề màu hồng thêu hoa hồng hồng trở nên vô cùng khiên cưỡng. Gã đặt một tờ giấy đầy những vết dầu mỡ lên bàn.
Thẩm Trường An liếc mắt qua, chân mày giật giật: "Máu Phượng Hoàng cấp thấp… Mật Gấu ngàn năm… Nước mắt Giao Long? Lão Tà, ta mở khách sạn chứ không phải trung tâm nghiên cứu diệt chủng thần thú. Ngươi định nấu món gì mà xa hoa thế?"
Lão Tà hừ lạnh một tiếng, khoanh tay trước ngực: "Gần đây bọn khách ma đầu đến quá đông, bọn chúng chê món lẩu vạn độc không đủ 'đô'. Lão phu đang nghiên cứu món 'Cốt Nhục Tương Tàn', cần một chút kích thích để khai vị. Với lại, vị sa tế hiện đại của ngươi sắp hết rồi, không có nó, đồ ăn chả khác gì nhai củi khô."
"Biết rồi, biết rồi. Để ta liên hệ với đám thương buôn." Thẩm Trường An thở dài, trong lòng thầm xót tiền.
Đúng lúc này, không gian ngoài cửa khách sạn đột nhiên vặn xoắn. Một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo và nồng nặc mùi lưu huỳnh đột ngột giáng xuống.
*Rầm!*
Cánh cửa khách sạn — vốn đã được yểm vô số trận pháp phòng hộ — run rẩy kịch liệt. Một chiếc xe kéo được cấu tạo từ xương cốt trắng hếu, kéo bởi bốn con Độc Giác Ma Ngựa đang phà ra lửa xanh, dừng lại ngay giữa sân.
Vân Cơ đang dùng đuôi hồ ly phủi bụi trên bình hoa, thấy cảnh này thì nheo đôi mắt phượng đầy nguy hiểm: "Ai mà bất lịch sự thế? Có biết cái thảm này ta vừa mới dùng mị thuật sai bảo đám khách nhân giặt sạch không hả?"
Từ trong xe xương trắng, một nam nhân bước ra. Hắn mặc trường bào đen tuyền, trên ngực thêu hình một đóa sen máu đen kịt. Gương mặt hắn gầy guộc, xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tỏa ra uy áp của một vị cao thủ nửa bước vào Cảnh giới Ma Tôn.
Hắn đứng giữa sân, nhìn lên tấm biển "Trường Sinh Khách Sạn", giọng nói khàn khàn vang dội khắp bốn phía: "Kẻ nào là chủ nơi này? Giao Tà Độc Ma Quân ra đây, nếu không ta sẽ khiến nơi này gà chó không yên!"
Tiểu Hắc đang nằm ngủ gật dưới chân cầu thang, nghe thấy ba chữ "gà chó không yên" thì lim dim mở mắt. Nó gãi gãi cái tai đeo chuông vàng, ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nhai nát thần binh.
Trong quầy, Thẩm Trường An và Lão Tà đồng thời ngẩng đầu.
Lão Tà nhìn chằm chằm vào nam nhân ngoài kia, bàn tay đang cầm con dao phay bỗng nhiên run nhẹ một cái. Đôi mắt già nua của gã lóe lên một tia phức tạp: vừa ngạc nhiên, vừa phẫn nộ, lại pha chút gì đó… ái ngại.
"Tiểu Độc Tử?" Lão Tà lẩm bẩm.
Thẩm Trường An nghiêng đầu: "Người quen à?"
"Là đệ tử duy nhất của lão phu trước khi bị ngươi lừa vào đây rửa bát." Lão Tà mặt sạm lại, "Tên nó là Thiên Độc Chân Nhân. Ngày xưa nó là đứa nhát gan nhất, sao bây giờ lại hung hăng thế này?"
Thẩm Trường An mắt sáng rực lên: "Đệ tử của Ma Quân? Chắc là giàu lắm nhỉ? Có vẻ như hôm nay chúng ta có một con cừu béo tự dẫn xác tới rồi."
Nói đoạn, Thẩm Trường An chỉnh lại cổ áo thư sinh, nở nụ cười thương hiệu "thân thiện nhưng hút máu", thong dong bước ra cửa.
"Vị khách nhân này, vào khách sạn chúng tôi là phải tuân thủ quy tắc. Hét to thế này là vi phạm điều khoản 'Giữ gìn trật tự công cộng', tiền phạt là năm nghìn linh thạch cấp cao, cảm ơn."
Thiên Độc Chân Nhân nhìn thấy một thanh niên tu vi nhìn như phàm nhân đi ra, cơn giận càng bốc hỏa: "Thằng nhóc ranh mãnh! Sư tôn ta mất tích vạn năm, có kẻ mật báo nói thấy người ở đây làm nô lệ. Khôn hồn thì…"
Hắn chưa kịp nói hết câu, tầm mắt đột nhiên dừng lại ở bóng người to lớn đứng phía sau Thẩm Trường An.
Bóng người kia đeo một cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, trên đầu đội một cái mũ đầu bếp màu trắng cao vút, tay trái cầm một chai tương ớt, tay phải cầm một con dao phay đang dính vụn hành lá.
Thiên Độc Chân Nhân hóa đá. Ma khí đang cuồn cuộn quanh thân hắn đột ngột xịt ngóm như bóng bay bị đâm thủng.
"Sư… Sư tôn?"
Hắn lắp bắp, đôi mắt vốn đầy sát khí nay bỗng chốc mọng nước. Hắn lao về phía trước, quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Lão Tà mà khóc rống lên: "Sư tôn! Đồ đệ tìm người khổ sở biết bao! Không ngờ kẻ gian nói đúng, người thực sự bị bọn chúng bắt làm nô lệ, còn bắt người mặc thứ quần áo sỉ nhục ma phẩm thế này! Sư tôn yên tâm, hôm nay dù phải tan xác, đồ đệ cũng sẽ cứu người thoát khỏi địa ngục này!"
Lão Tà nhìn đứa đệ tử đang gào khóc thảm thiết, cảm thấy gân xanh trên trán nảy lên liên hồi. Gã hít một hơi thật sâu, nâng con dao phay lên, rồi bằng một động tác chuẩn xác như thái thịt bò, gã dùng sống dao gõ một phát vang dội vào đầu Thiên Độc Chân Nhân.
*Bốp!*
"Khóc cái rắm! Ai là nô lệ? Ai cần ngươi cứu?" Lão Tà mắng, giọng vang như sấm, "Ngươi nhìn thấy cái bếp phía sau không? Ở đó có hàng trăm loại gia vị mà ngươi có nằm mơ cũng không thấy được! Ở đây lão phu là Bếp trưởng, là linh hồn của khách sạn này, ngươi hiểu không hả đồ đần?"
Thiên Độc Chân Nhân bị gõ đến choáng váng, ôm đầu nhìn sư phụ mình với vẻ không tin nổi: "Bếp… Bếp trưởng? Sư tôn, người là đệ nhất ma tu dụng độc của mười phương tám hướng cơ mà! Sao người có thể đi… nấu ăn cho bọn phàm phu tục tử?"
Lão Tà liếc xéo gã: "Độc dược thì có gì hay? Nấu ra thứ độc chết người chỉ là hạ đẳng. Nấu ra thứ đồ ăn khiến kẻ thù muốn chết cũng không nỡ chết vì còn muốn ăn miếng nữa, đó mới là cảnh giới tối cao! Với lại…"
Lão Tà hạ thấp giọng, lén lút chỉ vào Thẩm Trường An đang đứng bên cạnh gẩy bàn tính: "Thằng nhóc đó là quái vật. Ngươi mà ra tay, chỉ sợ chưa kịp hạ độc đã bị nó biến thành nhân bánh bao rồi. Nhìn con chó đen đằng kia đi, nó vừa nuốt chửng một con Ma Thần hôm kia đấy."
Thiên Độc Chân Nhân run rẩy nhìn về phía Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ bé đang dùng móng vuốt gãi tai, chợt cảm nhận được ánh nhìn, nó quay sang nhe răng cười một cái, khí tức Thần thú Thượng cổ thoáng hiện làm Thiên Độc Chân Nhân suýt nữa thì đái ra quần.
Lúc này, Thẩm Trường An tiến tới, vỗ vai Thiên Độc Chân Nhân một cách thân ái: "Thiên Độc huynh đúng không? Chào mừng đến với Khách sạn Trường Sinh. Nghe nói huynh rất giỏi về hóa học… à không, chế biến độc dược? Khách sạn chúng ta đang thiếu một người chuyên trách khâu… tẩy rửa bồn cầu bằng hóa chất đặc biệt. Huynh thấy sao? Lương tháng tính bằng điểm tích lũy, có thể đổi lấy một bát mì tôm vị bò hầm do chính tay sư tôn huynh nấu."
Thiên Độc Chân Nhân định bật dậy từ chối, định giữ vững tôn nghiêm của một Ma đạo chân nhân. Nhưng đúng lúc đó, một mùi hương kỳ lạ từ trong bếp bay ra. Đó là mùi của mì tôm kết hợp với tinh hoa linh khí và một chút "vị bột ngọt" bí truyền từ hiện đại.
*Ực.*
Tiếng nuốt nước bọt của Thiên Độc vang lên rõ mồn một. Hắn đã tu luyện vạn năm, đã sớm đoạn tuyệt với thức ăn phàm trần, nhưng mùi hương này… nó như đánh thẳng vào linh hồn, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên người hắn đều mở rộng ra.
"Sư… Sư tôn, mùi gì mà thơm thế?"
Lão Tà đắc ý vỗ ngực: "Đấy là món 'Mì Tôm Tiến Vua' phiên bản đặc biệt của chưởng quỹ. Ngươi chỉ cần húp một ngụm nước dùng, tu vi nửa bước Ma Tôn của ngươi đảm bảo sẽ vững chắc như bàn thạch."
Thẩm Trường An cười tủm tỉm, lấy ra một bản hợp đồng: "Nào, ký vào đây. Huynh sẽ được ở gần sư phụ, lại có cơm ngon áo đẹp. Chỉ cần mỗi ngày huynh đổ chút độc dược vào bể phốt để phân hủy chất thải là xong. Việc nhẹ lương cao, đâu ra hơn?"
Thiên Độc Chân Nhân nhìn sư phụ, nhìn con chó đen, rồi nhìn bát mì bốc khói nghi ngút mà Vân Cơ vừa bưng qua sảnh. Hắn run rẩy cầm bút lên, nước mắt rơi lã chã xuống bản hợp đồng.
"Sư tôn… Đồ đệ thực sự tìm người khổ sở lắm… Thôi thì vì người, đồ đệ rửa bồn cầu cũng được."
Lão Tà nhìn màn nhận người thân này, mặc dù mồm mắng chửi nhưng trong lòng cũng thấy chút ấm áp. Gã quay sang Thẩm Trường An: "Chưởng quỹ, đệ tử của lão phu tay chân vụng về, ngươi đừng có mà bóc lột nó quá."
Thẩm Trường An cất bản hợp đồng vào túi, mắt lấp lánh như hai viên linh thạch: "Lão Tà, ngươi nói gì thế? Ta là người kinh doanh có tâm nhất linh giới này mà. Nhân tiện, vì Thiên Độc huynh là người nhà, phí đăng ký nhân viên mới ta chỉ lấy chín trăm linh thạch thôi, khấu trừ vào lương mười năm đầu nhé!"
Lão Tà: "…"
Thiên Độc Chân Nhân: "…"
Dưới ánh hoàng hôn, Khách sạn Trường Sinh lại có thêm một nhân viên mới "tự nguyện" gia nhập. Ma giới từ nay bớt đi một Ma đầu tàn ác, mà khu nhà vệ sinh của khách sạn thì từ nay lại luôn tỏa ra mùi hoa nhài thoang thoảng lẫn mùi kịch độc ngàn năm.
Nước mắt và máu của màn nhận người thân này rốt cuộc đã hòa tan vào một bát mì tôm, đánh dấu một cột mốc mới trong lịch sử kinh doanh của Thẩm Trường An: Không chỉ vặt lông khách hàng, giờ đây anh còn vặt được cả đệ tử của nhân viên.
Quả là một ngày làm việc đầy hiệu quả.