Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 131: ** Chiến dịch \”Ngày hội dùng thử miễn phí\”
**CHƯƠNG 131: CHIẾN DỊCH "NGÀY HỘI DÙNG THỬ MIỄN PHÍ"**
Gió lạnh gào thét trên đỉnh Phù Thế Linh Giới, nhưng dường như nó chẳng thể nào thổi bay được cái mùi hương nồng đượm, quái chiêu đang bốc lên từ phía Trường Sinh Khách Sạn.
Mùi hương này không thanh khiết như tiên khí, không dịu nhẹ như dược hương, mà nó là một sự "tấn công" tàn nhẫn vào bản năng nguyên thủy nhất của sinh linh. Đó là mùi của hành phi thơm nức, của mỡ heo linh hỏa tan chảy, của sa tế cay xé tâm can và thứ nước dùng được đặc chế từ "Gia vị tiên giới" – thực chất là muối, mì chính và bột nêm mà Thẩm Trường An đã chi một lượng lớn điểm công đức để hệ thống "sao chép" từ thế giới hiện đại.
Bên ngoài trận pháp vây hãm của phái Thiên Đạo, hàng vạn đệ tử vốn đang ngồi thiền định, mặt mày nghiêm nghị, bỗng chốc… rối loạn.
"Sư huynh… đệ không chịu nổi nữa." Một thiếu niên tu vi Trúc Cơ nhỏ giọng, cổ họng lên xuống liên hồi, tiếng bụng kêu *ọt ọt* nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. "Vị này… sao nó lại thâm độc như thế? Cảm giác như từng lỗ chân lông của đệ đều đang thèm khát miếng thịt heo kia."
Vị sư huynh bên cạnh cố gắng giữ vẻ đạo mạo, nhưng đôi mắt gã cứ dán chặt vào bóng dáng Lý Tiêu đang nhai tóp tép trên ban công: "Im miệng! Đây là mưu kế của ma đạo. Mặc trưởng lão đã dặn, bên trong khách sạn kia toàn là tà vật. Thứ mùi đó… chắc chắn là độc dược huyễn hoặc!"
"Độc mà thơm thế này, đệ cũng nguyện trúng độc!" Thiếu niên nọ lầm bầm, mũi lại chun chun hít thêm một hơi thật sâu.
Trên ban công tầng ba, Lý Tiêu – kẻ được mệnh danh là "Khách hàng thân thiết kiêm loa phóng thanh số một" – vẫn đang tận tâm thực hiện công việc của mình. Hắn bưng một chiếc bát bằng sứ trắng lớn, bên trên là những sợi mì vàng óng cuộn tròn, điểm xuyết vài lát thịt ba chỉ cháy cạnh và một quả trứng lòng đào mọng nước.
Hắn cố tình múc một thìa nước lèo đỏ au, thổi nhẹ cho khói trắng bay thẳng về phía quân đoàn Thiên Đạo, rồi khoan thai nếm thử.
"Khà! Tuyệt phẩm! Lão Tà đúng là bàn tay vàng trong làng băm chặt!" Lý Tiêu gào lên, âm thanh được Thẩm Trường An hỗ trợ bằng "Loa linh khí cực đại". "Này đám huynh đệ ngoài kia! Các người theo Mặc Vô Đạo bế quan bao năm, ăn thanh quy giới luật đến mức mặt xanh nanh vàng, có biết cảm giác được một bát mì tôm nóng hổi chạy dọc thực quản vào một đêm đông là thế nào không? Ở đây không chỉ có mì, mà còn có 'Wifi linh khí 5G' tốc độ bàn thờ! Chỉ cần đăng nhập, bảo đảm tâm ma của các người cũng phải ngồi xuống chơi game cùng chứ đừng nói là tu luyện!"
Lời này vừa thốt ra, không khí ngoài kia càng thêm xao động. "Wifi" là cái quái gì họ không rõ, nhưng "linh khí tốc độ cao" thì ai cũng thèm. Nhất là trong lúc Mặc Vô Đạo đang ra lệnh phong tỏa, cắt đứt toàn bộ liên lạc của họ với bên ngoài, sự cô đơn và đói khát bắt đầu bào mòn ý chí sắt đá của những tu sĩ này.
Trong phòng quầy lễ tân, Thẩm Trường An thong dong dựa lưng vào ghế tựa làm từ gỗ sưa nghìn năm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tính ngọc đế quang. Anh nhìn màn hình hệ thống lơ lửng trước mắt, nơi hiển thị "Biểu đồ dao động tâm lý khách hàng tiềm năng".
Một dải màu đỏ (biểu thị sự thèm muốn) đang tăng vọt, trong khi màu xanh (biểu thị lòng trung thành với giáo phái) đang lao dốc như chứng khoán mùa khủng hối.
"Chủ nhân, con mồi đã bắt đầu cắn câu, nhưng hình như họ vẫn còn sợ hãi Mặc Vô Đạo." Vân Cơ duyên dáng đi tới, tay cầm một chiếc khăn lụa cẩn thận lau đi một vệt nước nhỏ trên mặt bàn – triệu chứng OCD của cô nàng lại tái phát. "Lão già kia vừa hạ thêm một tầng 'Tâm liên kết trận', ai dám bước ra khỏi đội ngũ sẽ bị sấm sét oanh tạc."
Thẩm Trường An cười nhạt, ánh mắt lấp lóe vẻ tinh quái của một tay buôn lõi đời: "Mặc Vô Đạo chơi bài uy hiếp, vậy chúng ta chơi bài… 'Từ thiện'. Vân Cơ, đã bao giờ cô nghe đến chiến dịch 'Ngày hội dùng thử' chưa?"
Vân Cơ ngớ ra: "Dùng thử? Ý ngài là cho không? Chúng ta… chúng ta đâu có làm kinh doanh kiểu đó?"
"Không phải cho không, mà là đầu tư marketing." Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thư sinh, phong thái vô cùng cao thâm. "Tiểu Hắc! Vào việc thôi!"
Dưới gầm bàn, con chó đen nhỏ đang gặm một mẩu xương linh thạch bỗng bật dậy như lò xo, cái đuôi ngoáy tít, đôi mắt sáng quắc chờ đợi.
…
Bên ngoài, Mặc Vô Đạo đang ngồi xếp bằng trên một đóa sen đen khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Lão nhắm mắt, mặt không cảm xúc, nhưng hàm răng lão đang nghiến chặt. Lão không ngờ Thẩm Trường An lại dùng cái chiêu thức "phàm trần" này để đối phó với mình.
"Vô sỉ! Đường đường là chủ một khách sạn thần bí, lại đi dùng thức ăn phàm tục dụ dỗ đồ tử đồ tôn của ta!" Mặc Vô Đạo thầm mắng.
Lão vừa định cất lời răn đe để trấn áp lòng quân, thì đột ngột, một luồng ánh sáng vàng kim từ bên trong khách sạn bắn vọt lên trời cao, nổ tung thành hàng vạn hạt sáng lấp lánh như mưa sao băng.
Mỗi hạt sáng rơi xuống, không phải rơi vào đất, mà rơi vào tay mỗi vị đệ tử đang đứng bên ngoài. Khi ánh sáng tan đi, trên tay họ không phải là vũ khí, mà là một… tấm thẻ gỗ nhỏ có khắc bốn chữ: **"VOUCHER TRẢI NGHIỆM MIỄN PHÍ"**.
Dòng chữ nhỏ bên dưới hiện ra lấp lánh:
*"Chúc mừng đạo hữu! Ngài đã trúng thưởng combo: 01 bát mì tôm vị Rồng + 10 phút sử dụng Wifi linh khí VIP + 01 lượt massage chân do linh khí xoa bóp. Hoàn toàn miễn phí. Hiệu lực: Chỉ trong đêm nay!"*
Cả cánh đồng tu sĩ ồ lên một tiếng kinh hoàng.
Thẩm Trường An lúc này bước ra khỏi cửa khách sạn. Anh không đi quá xa, chỉ đứng đúng vạch ranh giới của "Lĩnh vực tuyệt đối", tay cầm cái loa ngọc:
"Các vị đạo hữu của phái Thiên Đạo! Khách sạn Trường Sinh chúng ta vốn lấy từ bi làm gốc, lấy phục vụ làm đầu. Ta thấy các vị đứng ngoài này canh gác đêm hôm cực nhọc, tâm bồ đề tuy vững nhưng bao tử lại biểu tình. Nên hôm nay, nhân dịp khách sạn… đạt mốc 131 chương lịch sử, chúng ta mở ngày hội dùng thử. Chỉ cần cầm thẻ, các vị sẽ nhận được một 'Lớp bảo vệ hòa bình'. Trong vòng 30 phút ở trong khách sạn, không một ai, ta nhắc lại, KHÔNG MỘT AI kể cả Thái thượng trưởng lão của các vị, có thể chạm vào một sợi tóc của các vị!"
"Ngông cuồng!" Mặc Vô Đạo gầm lên, bàn tay khô héo vung ra một luồng hắc khí khủng khiếp đánh thẳng về phía Thẩm Trường An. "Hôm nay ta xem ai dám bước qua!"
Luồng hắc khí mang theo sức mạnh của một tu sĩ độ kiếp, nhưng khi nó vừa chạm đến phạm vi 10 mét xung quanh Thẩm Trường An, đột nhiên… *pặp*.
Một tiếng động như tiếng bong bóng xà phòng vỡ vang lên. Luồng hắc khí tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là một tấm bảng hiện ra ngay giữa không trung: **"KHÁCH HÀNG CÓ HÀNH VI BẠO LỰC SẼ BỊ CẤM VÀO CỬA VĨNH VIỄN. NHẮC NHỞ LẦN 1: MẶC VÔ ĐẠO!"**
Cả chiến trường rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Mặc Vô Đạo mặt mũi đỏ gay, lồng ngực phập phồng vì tức giận nhưng lại ẩn chứa sự kinh hãi tột độ. Lão không thể nhìn thấu được tu vi của thanh niên kia, lại càng không thể hiểu tại sao quy tắc của khách sạn này lại có thể đè nén được Thiên Đạo quy luật của lão.
Thẩm Trường An cười tủm tỉm, làm một tư thế mời: "Nào, ai là khách hàng đầu tiên? Nên nhớ, suất ăn miễn phí chỉ có hạn 100 người đầu tiên thôi nhé. Người đến sau… phải trả giá gốc bằng linh thạch cực phẩm đấy!"
"Ta đi!"
Một thanh âm dõng dạc vang lên. Không phải ai khác, chính là thiếu niên Trúc Cơ ban nãy. Cậu ta chẳng màng đến ánh mắt giết người của các sư huynh đệ, cũng chẳng sợ Mặc Vô Đạo oanh tạc. Với cậu, bát mì tôm kia giờ đây là mục tiêu duy nhất của cuộc đời.
Cậu chạy thục mạng về phía cửa khách sạn. Khi cậu bước qua làn ranh, một cảm giác ấm áp lập tức bao trùm lấy cơ thể. Toàn bộ áp lực từ trận pháp của Mặc Vô Đạo biến mất tăm, thay vào đó là sự thư thái chưa từng có.
"Chào mừng quý khách đến với Trường Sinh!" Vân Cơ đứng ở cửa, mỉm cười dịu dàng đến mức trái tim thiếu niên nọ suýt rụng rời. "Mời quý khách sang quầy số 1 nhận mì và lấy mật khẩu Wifi."
Thiếu niên đờ đẫn bước vào.
Và thế là, "hiệu ứng vết dầu loang" bắt đầu. Nhìn thấy người đầu tiên bình an vô sự, lại còn được đại mỹ nhân đón tiếp, đám đệ tử Thiên Đạo vốn đang dao động lập tức bùng nổ.
"Kệ bà nó chứ! Tu tiên mà đói vêu mồm thế này thì tu làm gì!"
"Sư huynh, cho đệ đi với, đệ trúng Voucher thẻ vàng này!"
"Đừng đẩy tôi! Voucher của tôi có kèm theo chân gà rút xương!"
Mặc Vô Đạo nhìn đám đệ tử vốn được huấn luyện kỷ luật thép nay lại tranh nhau chạy vào khách sạn như trẻ con đi xem hội, lão giận đến mức hộc máu mồm.
"Trở lại! Tất cả trở lại cho ta!" Lão gầm lên, định dùng uy áp để cưỡng chế, nhưng Thẩm Trường An đã nhanh tay hơn.
Anh khẽ gẩy một hạt bàn tính.
*Tách!*
Một tấm màn hào quang bao phủ toàn bộ khu vực khách sạn, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Lúc này, bên trong đại sảnh của Trường Sinh Khách Sạn là một khung cảnh dở khóc dở cười.
Hàng trăm đệ tử Thiên Đạo, vốn là kẻ thù, nay lại ngồi bệt dưới sàn gỗ sáng bóng. Trên tay ai cũng là một bát mì tôm bốc khói nghi ngút.
"Xì… xì… ôi nó cay! Nhưng mà sướng!" Một đệ tử vừa ăn vừa nước mắt nước mũi giàn dụa.
"Này huynh đệ, huynh vào được 'Linh Thông Mạng' chưa? Cái Wifi này đỉnh thật, tôi vừa mới gửi được tin nhắn cho đạo lữ ở quê nhà, cô ấy bảo ở đây đang có ưu đãi 50%, kêu tôi mang mì về!"
Lão Tà đứng ở cửa bếp, tay cầm dao phay, tay chống nạnh, mặt sẹo vặn vẹo nhưng đầy tự hào: "Hừ, đám tiểu tử ranh con. Thấy thực lực của lão phu chưa? Một đan dược mười vạn năm cũng chẳng thể khiến chúng mày hạnh phúc bằng một bát nước lèo này đâu!"
Trong khi đám khách hàng đang mải mê "hưởng thụ", Thẩm Trường An lại đang bận rộn… viết hóa đơn.
"Chủ nhân, ngài làm gì vậy?" Tiểu Hắc dụi đầu vào chân anh, tò mò nhìn cuộn giấy dài dằng dặc.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay viết thoăn thoắt: "Viết phí dịch vụ chứ sao. Miễn phí là cho khách hàng, nhưng phí 'Làm phiền giấc ngủ của chủ khách sạn', phí 'Dàn quân làm xấu cảnh quan', và phí 'Tổn thất tinh thần vì bị lão già Mặc Vô Đạo mắng' – tất cả những thứ này, ta sẽ bắt Thiên Đạo Tông phải thanh toán không thiếu một xu."
Anh dừng bút, nhìn ra ngoài màn chắn, nơi Mặc Vô Đạo đang điên cuồng tấn công vào không khí trong sự bất lực.
"Lão già kia tưởng phong tỏa ta là xong sao? Sai lầm lớn nhất của lão là để khách hàng của ta phải đói." Thẩm Trường An nhếch môi cười, nụ cười đúng chất một nhà tư bản "vắt cổ chày ra nước".
Chiến dịch "Dùng thử" hôm nay không chỉ phá vỡ vòng vây về quân sự, mà nó chính thức phá nát sự uy nghiêm của Thiên Đạo Tông. Ngày mai, cả tu chân giới sẽ truyền tai nhau: Muốn giết người, hãy tìm sát thủ; muốn trường sinh, hãy tìm tiên dược; nhưng muốn được đối xử như con người và ăn một bát mì tôm đúng nghĩa… chỉ có thể đến Trường Sinh Khách Sạn.
Và quan trọng nhất, Thẩm Trường An nhìn vào điểm công đức đang tăng vọt trên hệ thống: Cứ mỗi một vị đệ tử vào ăn mì, hệ thống lại thông báo "Thu thập được một đơn vị Hồng Trần Khí – Hạnh phúc".
Với lượng điểm này, anh có thể mở khóa thêm khu vực "Suối nước nóng hỗn hợp" rồi. Nghĩ đến cảnh các tiên tử và ma nữ cùng nhau đi tắm suối, trong khi anh thu tiền vé… Thẩm Trường An cảm thấy con đường trở thành tỷ phú đa vũ trụ không còn xa nữa.
Đêm hôm đó, đỉnh Phù Thế Linh Giới vang vọng tiếng xì xụp húp mì, át cả tiếng gió mùa đông lạnh lẽo. Mặc Vô Đạo một mình đứng giữa gió rét, cô độc như một bức tượng già cỗi, trong khi khách sạn phía sau lưng lão tỏa sáng rực rỡ, náo nhiệt như một chốn bồng lai thực thụ – một nơi mà ranh giới giữa tiên và phàm, giữa chính và tà, chỉ được ngăn cách bởi một bát mì và một cái mật khẩu Wifi.