Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 135: ** Thánh Nữ Tuyết Nhi trở thành đại sứ thương hiệu
Trong không gian thanh vắng của buổi sớm mai tại Vực Không Gian Số 0, tiếng bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên những âm thanh "lạch cạch" giòn giã. Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, khuôn mặt lộ ra vẻ sầu khổ mà bất kỳ vị khách nào nhìn vào cũng sẽ tưởng rằng khách sạn Trường Sinh sắp phá sản đến nơi.
"Haizz… Chi phí vận hành càng ngày càng cao. Tiền bảo trì lĩnh vực tuyệt đối, tiền lương cho Lão Tà (dù lão đang làm không công để trả nợ), tiền mua xà phòng thơm cho Vân Cơ, rồi còn cả tiền xương linh thạch cho con chó đen tham ăn kia nữa…" Thẩm Trường An thở dài, ngón tay lại gảy thêm một hạt ngọc trên bàn tính. "Kim Bất Hoán tuy là một cây ATM di động, nhưng vặt lông một con cừu mãi thì nó cũng sẽ trụi lủi. Ta cần một cú hích, một luồng lưu lượng truy cập khổng lồ để thu hút những con cá mập lớn hơn."
Vân Cơ lúc này đang cầm một chiếc gương soi linh hồn nhỏ, vừa tỉ mỉ dặm lại phấn hoa tiên, vừa liếc xéo ông chủ của mình bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
"Chủ nhân, người đừng có diễn nữa. Sổ sách hôm qua ta vừa mới nhìn qua, số linh thạch thu được từ buổi tập tạ của Lý Kiếm Tiên đủ để mua lại nửa cái tông môn hạng ba rồi. Ngài còn than nghèo kể khổ cái gì?"
Thẩm Trường An không hề đỏ mặt, ngược lại càng nghiêm túc hơn: "Cô thì biết cái gì? Đây gọi là quản lý rủi ro. Chúng ta hiện tại chỉ nổi tiếng trong giới 'ăn chơi' và 'liều mạng'. Chúng ta cần một biểu tượng, một cái gì đó thanh cao, thoát tục, để những lão quái vật quanh năm bế quan cũng phải tò mò mà xách túi linh thạch ra khỏi hang. Chúng ta cần một… Đại sứ thương hiệu."
Đúng lúc đó, một luồng hơi lạnh thấu xương đột ngột tràn vào đại sảnh. Nhiệt độ xung quanh giảm xuống mức đóng băng chỉ trong một cái chớp mắt. Những bông tuyết nhỏ bắt đầu lơ lửng giữa không trung, dù ngoài trời đang là mùa hè rực lửa.
Dưới ánh sáng lung linh của những khối linh thạch đính trên trần nhà, một bóng hình yểu điệu hiện ra. Nàng diện một bộ váy lụa trắng muốt như sương tuyết, dải lụa bay múa xung quanh như mây mờ che phủ. Khuôn mặt nàng được che bởi một tấm mạng mỏng, nhưng đôi mắt lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng vẫn đủ khiến người đối diện cảm thấy hơi thở như đình trệ.
Thánh Nữ Tuyết Nhi của Băng Tâm Điện — người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân lãnh ngạo của tu chân giới, người tu luyện "Thanh Tâm Quả Dục Đại Pháp" đến cảnh giới tầng thứ chín.
Vân Cơ nheo mắt, khí tức Yêu Hồ thiên bẩm khiến nàng cảm nhận được sự đối chọi gay gắt với cái lạnh lẽo của Tuyết Nhi. "Ồ, hóa ra là Tuyết Nhi muội muội. Ngọn gió tuyết nào lại thổi muội đến nơi xa xôi hẻo lánh này vậy?"
Tuyết Nhi không liếc nhìn Vân Cơ lấy một cái, bước chân nhẹ nhàng như bước trên mây, dừng lại trước quầy lễ tân. Nàng hơi cúi đầu, thanh âm lạnh như băng tan rơi vào mâm bạc: "Thẩm quản lý, cho ta một phòng hạng VIP nhất. Và… chuẩn bị cho ta một suất 'Lẩu Cá Cay Cấp Độ 10', thêm mười đĩa thịt bò linh thú thượng hạng, không cần gia vị khác, chỉ cần nhiều ớt."
Không gian im phăng phắc.
Hình tượng một vị Thánh Nữ thanh cao, thoát tục, không vương bụi trần dường như vừa nứt ra một vết rạn lớn.
Thẩm Trường An nhếch môi cười, nụ cười đúng chuẩn "nhân viên dịch vụ chuyên nghiệp": "Chào mừng Thánh Nữ quay trở lại. Yêu cầu của ngài sẽ được thực hiện ngay lập tức. Có điều, hôm nay thực đơn của Lão Tà có chút thay đổi, món cá cay cấp độ 10 có giá là 5.000 linh thạch thượng phẩm, chưa tính thuế GTGT (Giá Trị Gia Tăng) của khách sạn."
Tuyết Nhi khựng lại một chút, bàn tay ẩn dưới tay áo rộng hơi siết chặt, sau đó nàng lấy ra một cái túi trữ vật đặt lên bàn: "Ta không quan tâm tiền bạc. Nhanh lên, ta đang… tâm trạng đang không tốt, cần món ăn mạnh để ổn định tâm cảnh."
"Tâm cảnh? Ta thấy nàng là đang đói bụng thì đúng hơn." Thẩm Trường An thầm nghĩ nhưng miệng vẫn ngọt sớt: "Mời ngài vào phòng VIP 'Tuyết Nguyệt', nơi đó có tầm nhìn đẹp nhất và quan trọng là cách âm tuyệt đối. Không ai biết Thánh Nữ đang… ổn định tâm cảnh bằng cách nào đâu."
Một lát sau, bên trong phòng VIP.
Tuyết Nhi đã rũ bỏ vẻ ngoài đạo mạo. Nàng vắt chân lên ghế, mạng che mặt bị ném sang một bên, để lộ gương mặt đẹp đến mức nghẹt thở nhưng lúc này đang nhễ nhại mồ hôi. Nàng vừa hít hà hơi nóng bốc lên từ nồi lẩu, vừa dùng đũa gắp một miếng thịt bò nhúng vào bát nước chấm đầy ớt cay xè.
"A… ngon quá! Quả nhiên chỉ có đồ ăn của Lão Tà mới cứu rỗi được tâm hồn già cỗi của ta." Tuyết Nhi vừa xuýt xoa vừa ăn, vẻ lạnh lùng tan biến không còn dấu vết.
"Rầm!"
Cửa phòng đột ngột mở ra. Tuyết Nhi giật mình, theo bản năng định vận chuyển công pháp đóng băng kẻ xâm nhập, nhưng ngay lập tức nhớ ra ở đây pháp lực bị vô hiệu hóa bởi quyền năng của quản lý. Nàng vội vàng cầm lấy tấm mạng che mặt, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm nghị, nhưng trên môi nàng vẫn còn dính một chút nước lẩu màu đỏ hồng.
Thẩm Trường An bước vào, tay cầm một ly "Trà sữa chân trâu Linh khí đặc biệt" có sương khói mờ ảo.
"Thẩm quản lý… Ngài không biết gõ cửa sao?" Tuyết Nhi lạnh giọng nói, nhưng đôi mắt nàng lại không tự chủ được mà dán chặt vào ly trà sữa trên tay anh.
"Ồ, xin lỗi, ta tưởng Thánh Nữ gặp sự cố vì nghe tiếng… nhai xương." Thẩm Trường An đặt ly trà sữa xuống bàn, rồi thong dong kéo một chiếc ghế ngồi đối diện. "Tuyết Nhi cô nương, chúng ta là người quen cả, cô không cần phải diễn nữa. Cô biết đấy, 'Linh Thông Mạng' gần đây đang bàn tán rất nhiều về việc cô sắp phá vỡ công pháp 'Vô Tình Đạo'. Họ nói cô càng ngày càng lạnh lùng hơn, thực chất là vì cô đang phát điên vì thèm ăn đúng không?"
Tuyết Nhi mím môi, biết không giấu được nữa, nàng thở dài buông đũa xuống: "Ngài muốn gì? Tăng giá phòng sao?"
"Không, không. Ta là một thương nhân có tâm." Thẩm Trường An xòe tay ra. "Ta có một đề nghị có lợi cho cả đôi bên. Cô biết không, vẻ đẹp của cô là một nguồn tài nguyên chưa được khai phá hết. Ta muốn cô trở thành 'Đại sứ thương hiệu' duy nhất cho Khách sạn Trường Sinh."
Tuyết Nhi nhíu mày: "Đại sứ thương hiệu? Đó là cái gì? Ngài muốn ta bán đứng tông môn, hay bán đứng phẩm hạnh?"
"Ấy, đừng nói nghiêm trọng thế. Công việc rất đơn giản." Thẩm Trường An rút ra một xấp giấy tờ (hợp đồng đại diện) dày cộm. "Cô chỉ cần chụp vài bộ ảnh, quay một vài đoạn 'Short-video' quảng cáo các dịch vụ của khách sạn. Ví dụ như cô đang cầm một cốc kem tuyết, ánh mắt nhìn xa xăm, nói một câu như: 'Giữa nhân thế phù hoa, chỉ có hương vị này là tinh khiết nhất'. Hoặc cô ngồi trong suối nước nóng, biểu cảm như đang đột phá đại cảnh giới, rồi nhắn nhủ: 'Trường Sinh Khách Sạn — nơi tâm hồn tìm về chốn cũ'."
Tuyết Nhi nghe mà nổi cả da gà: "Sến súa! Ta là Thánh Nữ của Băng Tâm Điện, sao có thể làm mấy việc lố lăng này?"
Thẩm Trường An nhấp một ngụm trà, bình thản nói: "Nếu cô đồng ý, từ nay về sau cô được miễn phí 100% tiền phòng và đồ ăn tại khách sạn. Mỗi tháng cô sẽ được tặng thêm mười hộp 'Kem Dưỡng Da Ngọc Trai Biển Sâu' do chính Vân Cơ điều chế. Và quan trọng nhất… Lão Tà đã đồng ý sáng tạo ra một món ăn riêng biệt mang tên cô — 'Tuyết Sơn Diễm Lệ'. Đó là món tráng miệng kết hợp giữa lửa cực nóng và băng cực lạnh, bảo đảm giúp cô củng cố Băng Tâm một cách tự nhiên nhất mà không cần bế quan."
Tuyết Nhi nuốt nước miếng cái ực. Những điều khoản này… quá mức cám dỗ. Miễn phí đồ ăn của Lão Tà? Đối với một "fangirl" tiềm ẩn như nàng, đây chính là thánh địa.
"Ta… ta phải làm thế nào? Nếu người của tông môn biết được…"
"Yên tâm, chúng ta sẽ marketing theo phong cách 'Thánh Nữ xa cách nhân gian'. Họ sẽ không thấy cô đang bán hàng, họ sẽ thấy cô đang chia sẻ đạo tâm qua những trải nghiệm tinh tế." Thẩm Trường An nở nụ cười gian xảo. "Vân Cơ! Đem đồ nghề vào đây!"
Ngay lập tức, Vân Cơ cùng một dàn nhân viên (thực chất là các yêu quái nhỏ bị thu phục) ùa vào. Trên tay họ là những bộ quần áo lộng lẫy hơn, đạo cụ là những đóa hoa sen tuyết hiếm thấy, và đặc biệt là một chiếc "Quang Linh Trận" dùng để thu giữ hình ảnh và âm thanh chất lượng siêu cao.
"Nào, Tuyết Nhi muội muội, đừng căng thẳng." Vân Cơ tiến lại gần, dùng móng tay thon dài nâng cằm Tuyết Nhi lên. "Khuôn mặt này, thần thái này, nếu không đem ra kiếm tiền thì đúng là lãng phí thiên vật. Để ta trang điểm lại cho muội một chút, chúng ta cần cái lạnh lẽo nhưng vẫn mang theo một chút… thèm thuồng kín đáo."
Buổi quay chụp bắt đầu.
Cảnh thứ nhất: Tuyết Nhi ngồi bên cửa sổ gỗ, tuyết rơi ngoài kia (thực ra là do Tiểu Hắc dùng thần lực thổi đá vôi ra). Nàng cầm một chén trà nhỏ, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía ống kính.
"Thánh Nữ, diễn một chút đi!" Thẩm Trường An hét lớn sau "ống kính" (thực chất là một khối ngọc truyền ảnh). "Nhớ lại cảm giác lúc nãy khi miếng thịt bò cay vừa chạm vào đầu lưỡi cô ấy! Phải, ánh mắt đó, vừa thỏa mãn vừa kìm nén!"
Tuyết Nhi đỏ bừng mặt, nhưng vì công pháp Băng Tâm nên khuôn mặt nàng vẫn giữ được vẻ trắng sứ. Nàng khẽ hé môi, một hơi thở lạnh giá thoát ra, tạo thành sương khói ảo diệu: "Trường Sinh… Dừng bước…"
"Cắt! Quá tuyệt vời! Đúng là thiên tài diễn xuất!" Thẩm Trường An vỗ tay rầm rầm.
Cảnh thứ hai: Quảng cáo món Kem Tuyết Linh Quả.
Đây là cảnh khó nhất. Tuyết Nhi phải cầm muỗng múc một miếng kem đưa vào miệng, biểu cảm phải cho thấy sự thanh khiết nhưng đồng thời phải khiến người xem cảm thấy muốn nhảy vào ăn chung.
Tuyết Nhi cầm muỗng, đôi tay hơi run run. Nàng nhìn bát kem đủ màu sắc, mùi hương của những loại quả nghìn năm xông vào mũi. Không kìm chế được, nàng xúc một miếng lớn và cho vào miệng.
"Ôi… nó lạnh… nhưng ngọt quá… linh khí bùng nổ…" Tuyết Nhi lẩm bẩm, một giọt nước mắt (vì ngon) khẽ lăn trên má.
"Chụp ngay cảnh đó! Đó chính là giọt nước mắt của sự tỉnh ngộ!" Thẩm Trường An phấn khích đến mức suýt đánh rơi bảng điều khiển.
Trong vòng ba ngày liên tiếp, toàn bộ khách sạn trở thành một phim trường bận rộn. Thẩm Trường An vận dụng toàn bộ kiến thức marketing ở thế giới hiện đại: nào là poster, nào là "teaser" rò rỉ hình ảnh, nào là thuê một đám tán tu làm "thủy quân" (seeding) trên các diễn đàn linh truyền thông.
Một tuần sau, chiến dịch chính thức bùng nổ.
Thẩm Trường An dùng mười vạn linh thạch thượng phẩm để mua "vị trí đề xuất" trên Linh Thông Mạng toàn cõi tu chân giới. Khi các vị trưởng lão, thiên tài, thậm chí là các Ma chủ đang bế quan mở gương truyền tin ra, thứ đầu tiên họ thấy là hình ảnh Thánh Nữ Tuyết Nhi — nữ thần lạnh lùng của họ — đang ngồi giữa một không gian huyền ảo, xung quanh là thức ăn mỹ vị và suối nước ấm áp.
"Cái gì? Tuyết Nhi Thánh Nữ của ta thế mà lại xuất hiện ở một khách sạn?"
"Nhìn biểu cảm của nàng kìa, chẳng lẽ ở nơi đó có thể khiến Băng Tâm cũng phải tan chảy?"
"Nhìn món kem kia đi, Thánh Nữ đã ăn nó, ta cũng phải thử một lần cho biết vị của nó ra sao!"
Chưa đầy hai mươi tư giờ, từ một "bí mật nhỏ" của giới tu hành, Khách sạn Trường Sinh trở thành từ khóa hot nhất. Hàng triệu fan cuồng của Tuyết Nhi bắt đầu kéo về Vực Không Gian Số 0. Các con tàu phi thuyền, các yêu thú bay, thậm chí là những vị đại năng vốn đã mai danh ẩn tích cũng lũ lượt kéo đến.
Hàng dài người xếp hàng chờ vào khách sạn kéo dài đến mấy dặm.
Tại cửa vào, Kim Bất Hoán mặc một bộ đồ bảo an bóng bẩy, mặt mày hớn hở, tay cầm máy quét vé: "Mời các vị theo thứ tự! Thẻ thành viên Bạc xếp hàng bên trái, thẻ Vàng bên phải, không có thẻ thì ra gốc cây đứng chờ! Đừng chen lấn, ai gây gổ sẽ bị chó của ông chủ cắn đấy!"
"Gâu!" Tiểu Hắc oai phong lẫm liệt đứng bên cạnh, hất hàm nhìn đám đông. Mỗi khi có ai đó định làm loạn, nó chỉ cần há miệng lộ ra một chút khí tức Thái Cổ là kẻ đó lập tức mềm nhũn chân tay.
Bên trong quầy lễ tân, Vân Cơ cười đến không khép được miệng, đôi bàn tay thoăn thoắt làm thủ tục check-in. "Tiền phòng hôm nay tăng 50% vì lý do… hệ thống lọc không khí quá tải. Các vị có muốn mua thêm gói 'Bữa sáng cùng hình nộm Thánh Nữ' không?"
Thẩm Trường An đứng trên sân thượng, nhìn dòng người như trẩy hội, tay gảy bàn tính với tốc độ chóng mặt.
"Doanh thu tăng vọt 800%… Bán ra 10 vạn ly trà sữa chỉ trong buổi sáng… Phí bản quyền hình ảnh thu về cũng bộn tiền…" Thẩm Trường An hài lòng lẩm bẩm.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng sấm vang lên giữa bầu trời trong xanh. Một cỗ khí áp nặng nề từ trên cao ép xuống. Một lão giả mặc áo bào xanh lam, mặt đầy phẫn nộ hiện ra trên không trung. Đó chính là Đại Trưởng lão của Băng Tâm Điện — Hàn Thiên Thu.
"Thẩm Trường An! Ngươi to gan lớn mật, dám đem Thánh Nữ của ta ra làm mồi nhử kinh doanh! Ngươi có biết ngươi đã hủy hoại danh tiếng ngàn năm của Băng Tâm Điện không?" giọng nói lão già vang vọng, chấn động cả không gian.
Đám đông bên dưới lập tức xôn xao.
"Chết rồi, chính chủ tới đòi người!"
"Lão già này là Thiên Tiên cảnh đỉnh phong, Thẩm quản lý có đỡ nổi không?"
Tuyết Nhi từ trong phòng VIP cũng giật mình bước ra, mặt cắt không còn giọt máu: "Sư thúc… người nghe con giải thích…"
Thẩm Trường An vẫn thong dong đứng đó, không hề run sợ. Anh liếc nhìn lão già một cái, rồi cầm lấy một cái loa (pháp bảo khuếch đại âm thanh) do mình tự chế.
"Hàn tiền bối, đừng có hở ra là đòi đánh đòi giết. Chúng ta là những người văn minh. Ngài nói tôi hủy hoại danh tiếng của Băng Tâm Điện sao?"
"Chứ còn gì nữa! Nhìn những hình ảnh lố lăng này xem, Tuyết Nhi thế mà lại ngồi ăn uống chung chạ, lại còn biểu cảm… biểu cảm như thể đang hưởng lạc nhân gian! Đạo tâm của nó hỏng rồi!" Hàn Thiên Thu quát lên, thanh kiếm tuyết trên tay đã bắt đầu phát ra hàn quang.
Thẩm Trường An mỉm cười, búng tay một cái.
Ngay lập tức, một tấm bảng đèn led khổng lồ hiện ra phía sau anh. Trên đó là bảng báo cáo doanh thu và sự gia tăng mức độ phổ biến của Băng Tâm Điện.
"Tiền bối, xin ngài bình tĩnh nhìn xem. Kể từ khi Tuyết Nhi trở thành đại sứ của chúng tôi, số lượng thanh niên thiên tài muốn gia nhập Băng Tâm Điện tăng thêm 15.000%, doanh số bán thuốc tuyết của điện các ngài vốn đang tồn đọng mười năm nay nay đã bán sạch sẽ nhờ Tuyết Nhi lén cầm lọ thuốc đặt ở góc bàn khi chụp ảnh. Ngài có biết số linh thạch 'hoa hồng' mà chúng tôi vừa chuyển vào tài khoản tông môn các ngài là bao nhiêu không?"
Hàn Thiên Thu đang định vung kiếm thì khựng lại. Lão lấy ra một cái lệnh bài thông tin từ túi áo, kiểm tra con số vừa nhận được.
Đôi mắt lão già bắt đầu trợn ngược. Lão đếm đi đếm lại những con số không dài dằng dặc.
Thẩm Trường An tiếp lời: "Số tiền đó đủ để các vị tu sửa toàn bộ núi tuyết, mua linh thạch nuôi đệ tử trong vòng ba trăm năm tới. Mà Tuyết Nhi cũng chẳng làm gì sai trái, cô ấy chỉ đang cho thế giới thấy rằng người tu luyện Băng Tâm cũng có cảm xúc, từ đó thu hút người ta hướng về đạo tâm chân thực nhất. Ngài nói xem, là tu hành trong nghèo nàn và lãng quên tốt hơn, hay tu hành trong vinh quang và tài nguyên vô hạn tốt hơn?"
Sát khí của Hàn Thiên Thu dần dần biến mất. Lão hắng giọng, thanh kiếm biến mất trong tay áo. Khuôn mặt nghiêm nghị bỗng chốc trở nên ôn hòa đến lạ kỳ.
"Hừm… Thẩm quản lý nói cũng có lý. Tu hành là để vươn tới cái thật. Tuyết Nhi có thể trải nghiệm hồng trần mà không bị vướng bận, đó mới là cảnh giới cao nhất của Băng Tâm." Lão hạ cánh xuống sân thượng, bước đến gần Thẩm Trường An, hạ thấp giọng hỏi: "Này… Thẩm tiểu tử, ta thấy trong clip quảng cáo có nhắc đến món 'Lẩu Đặc Biệt Trẻ Hóa Da' cho người già… Nó thực sự hiệu nghiệm chứ?"
Tuyết Nhi đứng một bên nhìn cảnh tượng sư thúc của mình lật mặt nhanh hơn lật sách, chỉ biết cạn lời. Nàng nhìn sang Thẩm Trường An, chợt nhận ra con người này không chỉ vô sỉ, mà còn có khả năng "thao túng tâm lý" cực kỳ đáng sợ.
"Hàn tiền bối, ngài quả là người thấu tình đạt lý!" Thẩm Trường An cười lớn, vỗ vai vị Thiên Tiên: "Vân Cơ! Chuẩn bị cho Đại Trưởng lão phòng VIP số 1, mời lão dùng thử combo 'Lẩu Trẻ Hóa' và được mát-xa chân bằng nước băng tuyền ngàn năm. Tất nhiên là… được giảm giá 5% cho lần đầu tiên!"
Sự việc kết thúc một cách hài hước. Khách sạn Trường Sinh chính thức trở thành "địa điểm phải đến" (Check-in) của mọi tu sĩ. Tuyết Nhi trở thành "Idol" đầu tiên trong lịch sử tu chân giới. Các thương hội bắt đầu đổ xô về đây để xin hợp tác, muốn các vị Thánh nữ khác của tông môn mình cũng được trở thành đại sứ.
Đến tối, khi đám đông đã bắt đầu vơi bớt (nhưng vẫn đầy kín phòng), Thẩm Trường An ngồi ở sân sau, rót một chén trà cho Tuyết Nhi và Lão Tà.
"Lão Tà, món 'Tuyết Sơn Diễm Lệ' của ông thành công rực rỡ đấy. Hôm nay đã bán được hơn ba nghìn bát."
Lão Tà đang lau chùi con dao phay của mình, hừ lạnh: "Thành công cái gì? Bọn chúng toàn chụp ảnh xong rồi mới ăn, kem tan hết cả mới nếm được vị thì khen ngon cái nỗi gì? Ta căm thù cái 'máy quay' của ngươi."
Tuyết Nhi lúc này đang gặm một cái đùi gà nướng (không có trong clip quảng cáo), thở phào một hơi: "Làm đại sứ thương hiệu mệt thật đấy. Cả ngày cứ phải giữ cái mặt cứng đờ như xác ướp. Thẩm quản lý, ngài chắc chắn là miễn phí tiền ăn cho ta vĩnh viễn chứ?"
"Lời của ta đáng giá ngàn vàng." Thẩm Trường An gật đầu, nhưng sau đó ánh mắt anh lóe lên tia sáng xảo quyệt: "Nhưng mà Tuyết Nhi này, ngày mai chúng ta cần quay một bộ ảnh mới cho bộ sưu tập 'Đồ ngủ mùa đông'… Cô thấy sao?"
"Cút!" Một quả cầu tuyết lạnh lẽo ném thẳng vào mặt Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An né được, cười khà khà. Anh nhìn lên bầu trời đêm của Vực Không Gian Số 0, lòng tràn đầy tự tin. Chiến dịch Tuyết Nhi chỉ là sự khởi đầu. Tiếp theo, anh sẽ đưa Khách sạn Trường Sinh vươn tới tầm cao đa vũ trụ.
Bởi vì anh biết một chân lý vĩnh cửu: "Dù là tiên nhân hay ma quỷ, suy cho cùng họ cũng chỉ là những sinh vật thèm khát sự chú ý và sự hưởng thụ mà thôi. Và ở đây, anh chính là người cung cấp cả hai thứ đó với một mức giá… cắt cổ."
Trong góc tối, Tiểu Hắc đang gặm một khúc xương linh thạch to tướng, vẫy đuôi ra hiệu cho Thẩm Trường An rằng hôm nay nó cũng muốn được lên hình quảng cáo cho loại "thức ăn sủng vật thượng hạng". Thẩm Trường An xoa đầu nó, mỉm cười: "Từ từ đã Tiểu Hắc, ngày mai tao sẽ biến mày thành 'Đệ nhất linh thú giữ cửa', vé chụp ảnh cùng mày cũng sẽ được tính tiền!"
Tiểu Hắc gừ một tiếng, không biết là đang mừng hay đang khóc cho số phận của mình khi lọt vào tay một vị ông chủ vô sỉ bậc nhất thiên hạ này. Khách sạn Trường Sinh, đèn vẫn sáng, và tiền thì vẫn tiếp tục chảy vào túi của Thẩm Trường An như thác đổ. Một ngày mới đầy "kinh doanh" lại sắp bắt đầu.