Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 136: ** Sự cố \”Xuyên không ngược\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:38:16 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 136: SỰ CỐ "XUYÊN KHÔNG NGƯỢC"**

Vực Không Gian Số 0 hôm nay đón một đợt gió linh khí lạnh lẽo từ Bắc cực của Tiên giới tràn về. Tuy nhiên, bên trong Khách sạn Trường Sinh, không khí vẫn ấm áp nhờ hệ thống "Điều hòa lưỡng nghi" mà Thẩm Trường An vừa mới lắp đặt tuần trước, tiêu tốn mất của anh năm vạn linh thạch cực phẩm.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương vạn năm, tay trái lạch cạch gõ bàn tính ngọc, tay phải cầm bút lông ghi chép. Gương mặt anh mang theo một vẻ thâm trầm mà chỉ những kẻ vừa mới kiếm được một món hời lớn mới có được.

"Vân Cơ, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Cái lọ hoa bình vôi cổ này phải lệch sang trái ba milimet, nếu không sẽ phá hỏng phong thủy chiêu tài của khách sạn."

Vân Cơ, nàng cửu vĩ thiên hồ xinh đẹp tuyệt trần, lúc này đang diện một bộ sườn xám cách điệu bó sát, tay cầm một chiếc khăn lụa trắng tinh khôi. Nàng nghe vậy thì lông mày thanh tú giật giật, đôi mắt rực lửa:

"Chủ nhân, ta đã lau cái bình đó bốn mươi chín lần trong sáng nay rồi! Nếu ngài còn lải nhải về việc lệch ba milimet nữa, ta thề sẽ dùng mị thuật khiến ngài tưởng mình là một con lợn và tự nhảy vào nồi của Lão Tà đấy!"

Ở sâu trong bếp, tiếng bằm thịt vang lên chát chúa kèm theo giọng nói khàn đặc của Lão Tà: "Ta không nhận nấu lợn gầy đâu, ăn vào đau bụng lắm!"

Thẩm Trường An định phản bác thì bỗng nhiên, một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay giữa đại sảnh khách sạn. Không phải là tiếng tấn công của đạo pháp, mà giống như tiếng bong bóng xà phòng bị thổi vỡ quá mức.

Một vết nứt không gian màu bạc hiện ra, rồi sau đó, một vật thể lạ lùng từ bên trong rơi "bịch" xuống sàn nhà sạch bóng mà Vân Cơ vừa mới lau.

"Aaa!" Một tiếng hét thảm thiết vang lên.

Cả sảnh khách sạn rơi vào tĩnh lặng. Tiểu Hắc, con "chó đen" đang ngủ gật dưới chân bàn, lập tức dựng đứng hai cái tai ngắn ngủn, nhe nanh nhìn chằm chằm vào "sinh vật" vừa xuất hiện.

Đó là một thanh niên trẻ tuổi, tóc tai rối bời theo kiểu bù xù có chủ đích, mặc một chiếc áo phông đen in hình một cô nàng anime mắt to tròn, quần đùi hoa, chân đi dép tông tổ ong màu vàng rực rỡ. Trên tay trái anh ta vẫn còn cầm nửa cốc trà sữa trân châu, ống hút còn chưa kịp nhả ra.

"Cái quái gì… Đây là đâu? Đoàn làm phim nào mà chịu chơi vậy?" Thanh niên kia ngơ ngác nhìn quanh, sau đó mắt anh ta dừng lại ở Vân Cơ. "Vãi… Cosplay Hồ Ly đỉnh thế? Bạn ơi, cho xin link Facebook được không? Make up mướt quá!"

Vân Cơ ngây người. Nàng nhìn cái áo phông in hình "yêu nữ" mắt to, lại nhìn đôi dép tông "pháp bảo" màu vàng của thanh niên kia, rồi quay sang Thẩm Trường An:

"Chủ nhân… cái vị 'đại năng' này đang dùng mật ngữ của giới thượng cổ à? Facebook là môn phái nào? Còn Cosplay là công pháp gì?"

Lão Tà từ trong bếp vác theo con dao phay đầy sát khí bước ra. Hắn híp đôi mắt sẹo lại, quan sát thanh niên: "Không có tu vi? Không, hoàn toàn không có một chút linh khí nào. Nhưng nhìn bộ dạng này… chẳng lẽ là 'Phản phác quy chân'? Cầm trên tay một chén 'linh dược' màu nâu đục có những hạt linh đan màu đen… Thẩm Trường An, kẻ này không đơn giản."

Thẩm Trường An lúc này đã đứng hình. Toàn thân anh run rẩy, không phải vì sợ, mà vì kinh ngạc.

Cái áo phông kia… Cái dép tổ ong kia… Và đặc biệt là cốc trà sữa của hãng "Mixue" quen thuộc kia!

"Đồng chí…" Thẩm Trường An run giọng nói, "Cốc trà sữa đó… đường đá thế nào?"

Thanh niên kia giật nảy mình, nhìn về phía quầy lễ tân. Thấy một thanh niên tuấn tú mặc cổ phục nhưng lại dùng ánh mắt "cháy bỏng" nhìn cốc trà sữa của mình, anh ta bèn lắp bắp: "Dạ… 70% đường, ít đá. Anh… anh là đạo diễn hả? Tôi đang đi mua trà sữa thì tự nhiên sụt ổ gà, rồi rớt vào đây. Đây là đâu vậy? Phim trường Hoành Điếm à?"

Thẩm Trường An hít một hơi thật sâu, nén lại sự xúc động muốn rơi nước mắt. Sau một trăm năm xuyên không, cuối cùng anh cũng thấy lại một món đồ bằng nhựa nhựa, dẻo dẻo của thế kỷ 21.

"Lão Tà, Vân Cơ, Tiểu Hắc. Bình tĩnh. Đây không phải đại năng, đây là… một loại sinh vật cực kỳ quý hiếm cần được bảo tồn." Thẩm Trường An bước ra khỏi quầy, tiến về phía thanh niên.

"Tôi tên Thẩm Trường An, chủ khách sạn này. Cậu tên gì?"

"Em… em là Trần Minh, sinh viên năm ba ngành Marketing." Thanh niên bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Không khí ở đây quá thực, linh khí đậm đặc khiến phổi anh ta vốn đã quen với khói bụi thành phố bỗng cảm thấy đau nhức vì… quá sạch.

Đúng lúc này, từ trên tầng hai, một vị khách "máu mặt" đang lưu trú tại khách sạn – Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán – nghênh ngang đi xuống. Hắn ta mặc một bộ cẩm y dát vàng, xung quanh treo đầy ngọc bội tỏa sáng lấp lánh, miệng ngậm một nhánh linh thảo thượng hạng.

"Thẩm chủ quán, sáng sớm đã ồn ào cái gì? Có biết bổn thiếu gia đang bận đột phá… Ủa? Cái thứ rác rưởi gì đang ngồi trên sàn thế này?"

Kim Bất Hoán chỉ vào Trần Minh, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ: "Quần áo rách rưới, cầm một cái cốc nước đục ngầu, lại còn đi đôi hài nhựa thủng lỗ chỗ kia? Thẩm Trường An, khách sạn của ngươi bây giờ cho cả ăn mày vào rồi à?"

Trần Minh nghe thấy chữ "ăn mày" thì nóng máu. Là một Gen Z chân chính, anh ta có thể nghèo, nhưng cái sĩ diện "streetwear" thì không thể bị xúc phạm.

"Này ông chú mặc đồ vàng mã kia! Ông bảo ai là ăn mày? Đây là dép tông phong cách Vintage nhé! Là hàng giới hạn đấy!"

Kim Bất Hoán ngẩn người: "Ngươi gọi ai là đồ vàng mã? Ngươi muốn chết!"

Hắn phất tay một cái, một đạo kiếm khí màu vàng óng mang theo áp lực của Trúc Cơ đỉnh phong chém thẳng về phía Trần Minh.

Vân Cơ và Lão Tà định ra tay ngăn cản, nhưng Thẩm Trường An khẽ lắc đầu. Trong khách sạn này, anh là chủ tể. Mọi công kích đều vô hiệu nếu anh không cho phép.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra. Khi đạo kiếm khí chạm vào "Lĩnh vực tuyệt đối" của Thẩm Trường An xung quanh Trần Minh, nó biến mất không còn dấu vết. Tuy nhiên, luồng gió từ kiếm khí vẫn làm Trần Minh giật mình, khiến anh ta lỡ tay… bóp mạnh cốc trà sữa.

"Phụt!"

Một dòng trà sữa kèm theo hai viên trân châu đen nháy bay thẳng ra ngoài, không chệch một li, dính chặt vào mặt Kim Bất Hoán, trân châu thậm chí còn lọt vào lỗ mũi hắn.

Toàn bộ sảnh khách sạn im phăng phắc.

Lão Tà trợn mắt: "Khí công gì đây? Không dùng linh lực mà có thể bắn trúng mũi của một Trúc Cơ tu sĩ?"

Vân Cơ thì che miệng: "Vị huynh đệ này… chẳng lẽ là cao nhân luyện nhục thân đến mức có thể dùng đồ vật bình thường làm ám khí?"

Kim Bất Hoán bị trân châu làm nghẹn mũi, đỏ mặt tía tai, điên cuồng gào thét: "Yêu pháp! Đây là loại yêu độc gì? Ta không cảm nhận được độc tính nhưng nó dính… nó dính đến mức không thể gỡ ra!"

Thẩm Trường An suýt chút nữa thì phì cười. Trân châu đun quá lửa, độ dính của nó thì ngay cả Tiên nhân cũng phải đau đầu.

"Trần Minh, cậu vừa dùng 'Ám Khí Hỗn Độn' của tông môn nào thế?" Thẩm Trường An giả bộ nghiêm túc hỏi.

Trần Minh mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Dạ… trà sữa 'Đại Bang Chủ' thôi anh… Em lỡ tay…"

Kim Bất Hoán cuối cùng cũng lấy được hai viên trân châu ra khỏi mũi, hắn run rẩy chỉ vào Trần Minh: "Ngươi… ngươi chờ đấy! Ngươi dám dùng uế vật tấn công ta! Ta sẽ gọi gia đình đến san phẳng chỗ này!"

Thẩm Trường An bước lên một bước, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng uy nghiêm của quản lý khách sạn: "Kim nhị thiếu gia, ngài vừa vi phạm nội quy số một: Tấn công khách hàng khác trong sảnh. Theo bảng giá mới nhất, phí bồi thường tổn thất tinh thần cho vị 'Thượng khách phương xa' này là một vạn linh thạch. Thêm nữa, ngài làm bẩn sàn nhà của Vân Cơ, phí vệ sinh là năm nghìn linh thạch."

"Cái gì? Ta là người bị bắn vào mũi mà!" Kim Bất Hoán gào lên.

Tiểu Hắc bỗng nhiên đứng dậy, gầm nhẹ một tiếng. Cái bóng của con chó nhỏ trên sàn nhà đột nhiên phình to ra thành hình một con quái thú khổng lồ có sừng, uy áp thượng cổ đè sập xuống khiến Kim Bất Hoán quỳ rạp xuống sàn.

"Thanh toán ngay, hoặc là ở lại làm lao công cùng lão Mặc Vô Đạo dưới hầm." Thẩm Trường An nhẹ nhàng gõ bàn tính.

Kim Bất Hoán nghiến răng, ném ra một túi tiền rồi hầm hầm bỏ về phòng.

Khi sảnh chỉ còn lại nhân viên và "người ngoài hành tinh" Trần Minh, Thẩm Trường An mới thở dài một hơi, vỗ vai cậu sinh viên đang run rẩy:

"Đừng sợ, ở đây không ai làm hại cậu đâu… ít nhất là khi cậu còn giá trị kinh doanh."

Trần Minh nhìn quanh, rồi nhìn vào điện thoại đã tắt nguồn của mình: "Anh Thẩm… em có về nhà được nữa không?"

Thẩm Trường An nhìn vào vết nứt không gian đang từ từ khép lại. Hệ thống của anh vang lên thông báo: *[Sự cố nhiễu loạn đa vũ trụ. Khách hàng chưa được đăng ký. Đề nghị xử lý: Biến người này thành tài sản của khách sạn hoặc trả về bằng 1.000.000 Điểm Công Đức].*

Một triệu điểm công đức? Anh thà bán mình cho ma giới còn hơn!

"Về thì chắc là hơi lâu." Thẩm Trường An nháy mắt, "Nhưng mà Trần Minh này, cậu nói cậu học Marketing đúng không?"

"Dạ… đúng ạ."

Thẩm Trường An lôi ra một tập bản thảo quảng cáo dịch vụ "Wifi Linh Khí" và "Xông hơi tẩy tâm" mà anh đang đau đầu vì không biết làm sao để thu hút đám Tiên nhân hủ bại kia.

"Tốt lắm. Ở đây cậu không cần tu tiên, chỉ cần cậu dùng mồm mép của một Gen Z để 'vặt lông'… à không, để 'phục vụ tận tâm' các vị đại năng ở đây. Tôi sẽ bao ăn, bao ở, và cam đoan cậu sẽ là vị 'Phàm nhân vĩ đại' nhất trong lịch sử tu chân giới."

Lão Tà tò mò hỏi: "Chủ nhân, hắn ta thì giúp được gì cho khách sạn? Hắn ngay cả nhóm lửa cũng không biết."

Thẩm Trường An cười đầy vô sỉ: "Ông không hiểu đâu Lão Tà. Hắn có một kỹ năng mà tất cả chúng ta đều thiếu: Khả năng biến những thứ nhảm nhí thành nhu cầu thiết yếu. Trần Minh, giới thiệu cho Lão Tà xem cái 'Mixue' đó là cái gì đi."

Trần Minh dần lấy lại sự tự tin, nhìn Lão Tà nói: "Dạ… đại ca sẹo, nếu anh có sữa của Linh thú và một chút mật ong, em có thể giúp anh tạo ra một đế chế giải khát khiến toàn bộ Tiên giới phải xếp hàng dài ba nghìn dặm."

Mắt Lão Tà sáng lên: "Đế chế? Ta thích từ này. Vào bếp với ta ngay!"

Thẩm Trường An nhìn bóng dáng hai người vào bếp, rồi quay sang Vân Cơ đang chăm chú soi gương xem có "cosplay" đẹp hơn hình trên áo Trần Minh không, anh không khỏi xoa cằm suy nghĩ.

Sự cố "Xuyên không ngược" này có lẽ không phải là tai họa, mà là một cơ hội đầu tư lớn. Một triệu điểm công đức để đưa Trần Minh về? Không, anh sẽ kiếm mười triệu từ tài năng marketing của cậu ta trước đã.

Bên ngoài, mây mù của Phù Thế Linh Giới vẫn vần vũ, nhưng bên trong Khách sạn Trường Sinh, một kỷ nguyên "Marketing đa cấp Tiên giới" vừa chính thức được khai mở.

"Vân Cơ! Mau chuẩn bị thêm một bộ đồng phục. Chúng ta sắp có 'Giám đốc truyền thông' rồi!" Thẩm Trường An hô lớn, lòng thầm nhủ: *Quê hương ơi, đợi tôi giàu thêm chút nữa, tôi sẽ mang cả thế giới tu tiên này về mua lại hết trà sữa của các người!*

Đêm đó, trong gian phòng của mình, Thẩm Trường An lén lút lấy nửa cốc trà sữa còn lại của Trần Minh ra, uống thử một ngụm nhỏ.

"Đắng… À không, quá ngọt." Anh lẩm bẩm, mắt hơi nhòe đi, "Nhưng mà là vị thật… vị của thế giới không có chém giết."

Dưới sân, Tiểu Hắc sủa vang một tiếng như thể đang phản đối việc chủ nhân không chia cho nó hạt trân châu nào. Khách sạn Trường Sinh, đèn vẫn rực sáng giữa hư không, chào đón một chương mới đầy hỗn loạn và tiền tài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8