Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 137: ** Thẩm Trường An gặp lại đồng hương

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:39:04 | Lượt xem: 1

Trong bóng đêm thăm thẳm của Vực Không Gian Số 0, nơi mà các quy luật vật lý thông thường bị bóp méo đến mức vỡ vụn, Khách sạn Trường Sinh sừng sững như một ngọn hải đăng cô độc. Ánh đèn lồng đỏ treo dưới mái hiên cong vút tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, bao bọc lấy một vùng không gian nhỏ nhoi khỏi cái lạnh lẽo của hư vô.

Bên trong văn phòng của Quản lý, Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da hổ — một món quà từ một vị Yêu Vương trót dại quỵt tiền phòng — tay xoay nhẹ một ly rượu làm từ ngọc thạch. Đối diện anh là Trần Minh, cậu thanh niên vừa "rơi" từ hiện đại xuống thế giới này cách đây không lâu.

Trần Minh mặc một chiếc áo phông trắng đã hơi lấm bẩn, quần jean bạc màu và đôi giày thể thao rách mũi. Cậu ta trông lạc lõng đến mức đáng tội nghiệp giữa căn phòng tràn ngập pháp bảo lấp lánh và linh khí nồng đậm.

"Uống đi, nước lọc tinh khiết rút từ mạch linh tuyền vạn năm đấy, không có chì hay nhựa vi sinh đâu." Thẩm Trường An đẩy một chiếc chén về phía trước, nụ cười trên môi vẫn duy trì ở góc độ chuẩn mực của một doanh nhân.

Trần Minh run rẩy cầm chén nước, nốc một hơi cạn sạch. Một luồng nhiệt lượng ấm áp tức thì tràn lan khắp cơ thể, xua tan cơn ớn lạnh và nỗi sợ hãi tột cùng. Cậu ngước mắt lên nhìn Thẩm Trường An, giọng vẫn còn lạc đi:
"Anh… anh thật sự cũng là người Việt Nam à? Anh nói tên trường Đại học của anh nghe xem? Để tôi tin… lỡ anh là một con ma cấp cao nào đó đang lừa tôi thì sao?"

Thẩm Trường An phì cười, tay gõ nhẹ lên bàn tính ngọc đế quang:
"Đại học Kinh tế Quốc dân, khóa 58. Cổng chính ở phố Giải Phóng, cổng phụ ở phía Trần Đại Nghĩa. Cạnh trường có hàng bún chả bà Tư cực ngon nhưng phục vụ thì siêu chảnh. Được chưa?"

Trần Minh há hốc mồm, nước mắt bỗng dưng trào ra như suối. Cậu lao tới định ôm chầm lấy đùi Thẩm Trường An, nhưng bị "Lĩnh vực tuyệt đối" của khách sạn khẽ đẩy ra một khoảng cách an toàn.

"Đồng hương! Anh ơi! Đúng là anh rồi!" Trần Minh nấc nghẹn, "Trời ơi, tôi chỉ đi giao có mấy ly trà sữa thôi mà, sao đời tôi lại ra nông nỗi này? Ở đây là đâu? Sao nãy có con chó đen kia định ngoạm đầu tôi? Lại còn cái ông mặt sẹo mặc tạp dề hoa kia nữa… nhìn lão như muốn đem tôi làm nhân bánh bao ấy!"

Thẩm Trường An hơi nheo mắt, ánh nhìn thoáng qua một chút ưu tư nhưng nhanh chóng biến mất. Đã bao nhiêu lâu rồi anh chưa nghe thấy cái giọng điệu bình dân ấy? Đã bao nhiêu thế kỷ anh chỉ nghe những lời cung kính "Bái kiến Quản lý", "Cầu xin Trường Sinh chủ"? Cái cảm giác nghe một người kể khổ về việc giao trà sữa sao mà nó xa xỉ và ấm lòng đến lạ.

"Bình tĩnh. Cậu ở đây thì cậu an toàn. Không ai dám động vào sợi lông chân của cậu chừng nào tôi còn đứng ở đây." Thẩm Trường An nhẹ giọng, "Nói tôi nghe, thế giới bên đó bây giờ thế nào rồi? Có gì mới không?"

Trần Minh lau nước mắt, bắt đầu luyên thuyên như được mở đài:
"Ôi anh ơi, chán lắm. Bây giờ cái gì cũng tăng giá, chỉ có lương là không tăng. Người ta đua nhau đi làm TikToker với YouTuber hết rồi. À, anh biết Chat GPT không? Con AI đó bây giờ viết lách thay cả người luôn. Mà nhắc đến mới nhớ, đợt này đang có trend 'đúng nhận sai cãi' của bà đồng nào đó trên mạng…"

Thẩm Trường An chăm chú lắng nghe. Có những khái niệm anh vẫn hiểu, có những thứ đã trở nên xa lạ sau hàng ngàn năm lăn lộn giữa giới tu tiên. Anh thấy mình như một kẻ du hành thời gian đang lật lại những trang nhật ký cũ kỹ. Anh hỏi về trà sữa, hỏi về những bộ phim bom tấn mới nhất, thậm chí hỏi cả về giá một căn chung cư ở Hà Nội bây giờ là bao nhiêu.

"Trà sữa bây giờ có loại gì mà có cả trân châu nổ, kem muối, rồi ô long đậm vị…" Trần Minh say sưa nói, rồi bỗng sực nhớ ra điều gì đó, cậu thò tay vào cái túi giữ nhiệt vẫn còn quàng trên vai từ lúc xuyên không đến giờ, "Ấy, còn mấy ly khách đặt này. Để lâu rồi không biết còn uống được không. Coi như quà gặp mặt cho anh."

Trần Minh lôi ra một ly trà sữa chân châu đen, đá đã tan gần hết, những hạt chân châu hơi bị cứng lại. Thẩm Trường An nhìn cái ly nhựa in hình hoạt hình ngộ nghĩnh, trái tim vốn dĩ đã cứng như thạch cao của anh bỗng rung động mãnh liệt.

Anh dùng linh lực khẽ bao bọc lấy ly nước, nhẹ nhàng dùng ống hút đâm vào lớp màng nilon. *Xoẹt*. Cái âm thanh thanh thúy ấy như mở ra một cánh cổng ký ức.

Ngụm trà sữa đầu tiên chạm vào lưỡi. Vị ngọt lợ của đường hóa học, vị chát nhẹ của trà rẻ tiền và cái béo ngậy của bột sữa thực vật. Đối với một vị "Chủ tể" hằng ngày dùng linh sâm, quỳnh tương ngọc dịch, thì cái thứ nước này hoàn toàn có thể coi là… rác thải ẩm thực. Thế nhưng, Thẩm Trường An lại nhắm mắt lại, nuốt một cách chậm rãi như thể đang thưởng thức vị đắng của nhân gian.

"Đúng vị rồi… cái vị của sự nghèo khổ nhưng vui vẻ này." Thẩm Trường An lầm bầm, hốc mắt hơi nóng lên.

Đúng lúc đó, cửa văn phòng bị tông sầm một cái.

"Chủ nhân! Lão già này nghe nói có 'linh vật' mới hạ phàm?"

Lão Tà vác theo con dao phay lớn, chiếc tạp dề hoa hồng rung rinh theo nhịp bước. Theo sau là Vân Cơ với bộ váy lụa trắng muốt, đôi mắt cáo của cô nàng lấp lánh sự tò mò không hề che giấu. Tiểu Hắc cũng lẻn vào, nó khịt khịt mũi ngửi ly trà sữa trên tay Thẩm Trường An, đôi mắt to tròn hiện lên vẻ khinh thường vì không thấy có mùi thịt.

Trần Minh lại run cầm cập, trốn ra sau ghế của Thẩm Trường An.

"Đây là Trần Minh, nhân viên mới của chúng ta." Thẩm Trường An đặt ly trà sữa xuống, lấy lại phong thái uy nghiêm, "Cậu ấy mang đến cho chúng ta một khái niệm kinh doanh mới. Lão Tà, ông luôn tự hào về khả năng pha chế độc dược và linh tửu đúng không?"

Lão Tà hất hàm, sẹo trên mặt giật giật: "Ta pha rượu, đến Tiên Đế uống vào cũng phải nhảy múa thoát y!"

"Vậy thì bây giờ ông có nhiệm vụ mới." Thẩm Trường An chỉ vào ly trà sữa, "Trần Minh sẽ dạy ông làm thứ này. Tên nó là 'Trà Sữa Trường Sinh'. Hãy dùng sữa của con Tuyết Yêu trên đỉnh Côn Luân, trà từ cây vạn năm ở Thái Cổ Diễn. Trân châu thì… ông dùng Linh dược rèn luyện thành những viên tròn nhỏ sao cho dai dai giòn giòn."

Lão Tà cầm ly trà sữa còn thừa lên, uống thử một ngụm rồi trợn mắt: "Thứ nước gì mà tạp chất nhiều thế này? Chủ nhân, ngài bảo ta làm cái này cho bọn tiên nhân uống? Chúng sẽ nổ tung vì cảm động hay vì ngộ độc?"

"Ông cứ làm đi. Chúng ta sẽ gọi nó là 'Vị đắng Hồng trần'. Bọn tu sĩ kia suốt ngày tu tâm dưỡng tính đến mức vô tri vô giác, cho chúng uống một chút vị đời này vào, điểm công đức của chúng ta sẽ tăng vọt." Thẩm Trường An quay sang Vân Cơ, "Còn cô, Vân Cơ. Cô muốn có thêm nhiều fan trên Linh Thông Mạng không?"

Vân Cơ liếc nhìn Trần Minh một cái đầy kiêu kỳ: "Chủ nhân, mấy lão già hói đầu trên đó tặng quà cho thiếp nhiều đến mức thiếp dùng không hết rồi."

"Không, cô lỗi thời rồi." Thẩm Trường An cười vô sỉ, "Trần Minh sẽ giúp cô chụp ảnh kiểu 'OOTD', làm những đoạn video ngắn 'biến hình' phối hợp với mị thuật. Chúng ta sẽ biến cô thành đại sứ thương hiệu cho chuỗi 'Mixue Tiên Giới'."

Vân Cơ nghiêng đầu, vẻ mặt mơ màng: "Chụp ảnh? Biến hình? Nghe có vẻ sạch sẽ và lộng lẫy đấy."

Trần Minh nghe đến đây thì máu nghề nghiệp bỗng dưng nổi dậy. Cậu nhìn Vân Cơ — một mỹ nhân đẹp đến mức không có thật ở thế giới hiện đại — và thầm nghĩ: *Với cái nhan sắc này, cần gì filter? Cần gì Edit? Chỉ cần đăng cái clip 15 giây đứng lau sàn thôi cũng đủ làm cả Tu chân giới nổ tung server!*

"Chị… chị gái này, nếu chị đồng ý, em sẽ biến chị thành đệ nhất tiên tử trên không gian mạng!" Trần Minh mạnh dạn nói, "Nhưng mà ở đây có sạc pin điện thoại không anh? Điện thoại tôi hết pin là coi như mất hết tư liệu."

Thẩm Trường An búng tay một cái. Một đạo linh quang lóe lên, biến chiếc điện thoại của Trần Minh thành một món pháp bảo linh kiện cấp thấp, có khả năng tự hấp thụ linh khí để hoạt động vĩnh viễn.

"Xong rồi. Bây giờ, đi dọn cho cậu ta một phòng. Loại phòng VIP nhất ở khu Nhân viên ấy." Thẩm Trường An phẩy tay.

Lão Tà xách cổ áo Trần Minh lôi đi: "Đi thôi thằng nhóc, dạy ta cách làm hạt trân châu 'nổ' như lời ngươi nói. Nếu nó không nổ trong miệng mà lại nổ trong dạ dày khách, ta sẽ cho ngươi nếm thử vị dao của ta."

Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại. Thẩm Trường An nhìn ly trà sữa đã cạn, khẽ thở dài một tiếng. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn vào màn đêm vô tận của Vực Không Gian Số 0.

"Đồng hương à…" Anh lẩm bầm.

Sự hiện diện của Trần Minh như một vết nứt trên bức tường thời gian, mang lại cho Thẩm Trường An một chút hơi thở của quê hương sau hàng ngàn năm cô độc. Ở nơi này, anh vô địch, anh giàu có, anh nắm quyền sinh quyền sát của vô số đại năng. Nhưng chưa một ai trong số họ hiểu được tại sao anh lại thích ngồi xổm ăn mì tôm hay tại sao anh lại trân trọng một ly trà sữa rẻ tiền đến vậy.

Cái cảm giác "thuộc về" một nơi nào đó vốn đã mờ nhạt nay lại bùng cháy mạnh mẽ.

Thẩm Trường An mở sổ thu chi ra, ghi một dòng lớn bằng chữ tiếng Việt không dấu: *"Ngay 137: Don tiep dong huong. Thu hoach: 1 ly tra sua, mot bau troi hoai niem. Chi phi: 0 dong (bat no lam marketing cho khach san)."*

Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự chạm đến tận đáy mắt.

Một lúc sau, từ phía nhà bếp vang lên tiếng hét của Lão Tà: "Ngươi nói cái gì? Trân châu phải dai như cao su? Ta có gân con Thanh Long nghìn năm ở đây, dai đến mức Tiên kiếm còn cắt không đứt, ngươi xem có được không?"

Tiếng Trần Minh thất thanh: "Đừng đại ca! Gân rồng thì khách uống xong gãy hết răng à! Dùng cái gì mềm mềm thôi!"

Và tiếng Vân Cơ quát tháo: "Thằng nhóc kia! Không được đứng góc đó, ánh sáng chỗ đó làm chân thiếp trông ngắn đi! Ngươi nói cái gì mà 'Góc máy tử thần'? Có tin thiếp biến ngươi thành góc chết thật luôn không?"

Tiểu Hắc sủa "Gâu gâu" đầy hưng phấn, nó đang tranh giành cái nắp ly trà sữa nhựa với một con chuột linh có tu vi Trúc Cơ.

Thẩm Trường An tựa lưng vào ghế, nghe những âm thanh hỗn loạn ấy mà thấy lòng bình yên lạ thường. Khách sạn Trường Sinh chưa bao giờ ồn ào và mang "mùi người" đến thế.

Ngày mai, giới tu chân sẽ chấn động bởi một món uống mang tên trà sữa. Và Mặc Vô Đạo, hay bất kỳ kẻ nào muốn thò tay vào nơi này, sẽ sớm nhận ra rằng: Thứ đáng sợ nhất không phải là tu vi của Thẩm Trường An, mà là sự sáng tạo của một thanh niên Việt Nam từng bị KPI hành hạ kết hợp với lòng tham tiền của một quản lý xuyên không.

"Đến đây đi các vị khách quý." Thẩm Trường An lẩm bẩm, tay vuốt ve đồng xu linh thạch trong túi, "Tiền phòng, tiền trà sữa, tiền quảng bá thương hiệu… tôi sẽ 'vặt' cho đến khi các người chỉ còn cái quần đùi mới thôi."

Ngoài kia, mây mờ bao phủ, nhưng bên trong, hơi ấm của ly trà sữa ký ức vẫn còn lan tỏa, ngọt ngào và dai dẳng. Thẩm Trường An biết, bắt đầu từ ngày hôm nay, cuộc chơi của anh tại Phù Thế Linh Giới mới thực sự bắt đầu vào hồi thú vị nhất.

Bởi vì anh không còn là người duy nhất nhớ về hương vị của "thế giới cũ" nữa. Và với Thẩm Trường An, điều đó đáng giá hơn bất kỳ bí kíp trường sinh nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8