Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 138: ** Đưa người đồng hương về nhà
**Chương 138: Đưa Người Đồng Hương Về Nhà**
Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ nhạt đi, nó cứ bảng lảng, quấn quýt quanh những cột trụ bằng đá hắc thạch của Khách sạn Trường Sinh như những con trăn bạc đang say ngủ. Nhưng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy bị phá vỡ bởi tiếng "lạch cạch" đều đặn từ bàn tính ngọc đế quang của Thẩm Trường An.
Anh ngồi ở quầy lễ tân, chiếc áo thư sinh phẳng phiu không một nếp nhăn, ngón tay thon dài lướt trên những hạt bàn tính nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Trước mặt anh là một thanh niên dáng vẻ gầy gò, mặc bộ đồ phong cách "bụi bặm" của thế kỷ 21 – Trần Minh.
Trần Minh đang nhìn chăm chằm vào ly "Trà sữa chân châu Linh Nam" vừa mới được Lão Tà hoàn thiện tối qua. Những viên trân châu đen bóng, dai giòn sần sật, nằm ngâm mình trong lớp sữa linh tê trắng muốt, tỏa ra thứ hương thơm khiến ngay cả một gã tu sĩ khổ hạnh cũng phải động lòng trần.
"Uống nốt đi." Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tông giọng vẫn đều đều như đang đọc bảng giá, "Ly này coi như quà chia tay. Sau khi bước qua cánh cổng kia, cậu sẽ chẳng tìm thấy loại nguyên liệu vạn năm nào để nấu ra thứ này đâu."
Trần Minh bưng ly trà sữa, đôi mắt rưng rưng: "Anh Thẩm, anh thật sự không đi cùng tôi sao? Ở thế giới đó, anh có thể làm chủ một chuỗi khách sạn năm sao, thay vì ở cái nơi rách nát… à không, nơi 'thần tiên' nhưng toàn rình rập ám sát này."
Thẩm Trường An dừng tay trên bàn tính, nụ cười nhẹ bẫng: "Ở đây tôi là Thượng đế. Về đó tôi chỉ là kẻ trốn thuế vì thu nhập quá khủng. Cậu nghĩ cái nào sướng hơn?"
Anh lật trang sổ thu chi, thở dài một tiếng: "Nào, nhìn vào bảng báo giá đi. 'Dịch vụ Vận chuyển Đa vị diện Một chiều'. Phí cơ bản: 50 vạn linh thạch cực phẩm. Phí bảo hiểm chống nổ không gian: 20 vạn. Phí bôi trơn hệ thống: 10 vạn. Tổng cộng 80 vạn. Cậu không có tiền, nên tôi đã trừ hết vào số 'Điểm Công Đức' mà tôi tích lũy ba năm qua. Từ hôm nay, cậu chính thức là món nợ lớn nhất trong đời kinh doanh của tôi."
Trần Minh nghẹn lời. Cậu biết cái giá đó khủng khiếp đến mức nào. 80 vạn linh thạch cực phẩm đủ để mua đứt một tông môn hạng trung ở Phù Thế Linh Giới.
Đúng lúc đó, từ dưới bếp, Lão Tà bước ra. Gã ma đầu khét tiếng một thời nay đeo chiếc tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, trên tay bưng một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương tỏa khói nghi ngút.
"Này nhóc con!" Lão Tà đặt cái hộp cái rầm xuống bàn, mặt sẹo giật giật, "Đây là 'Cơm tấm Sườn bì chả' phiên bản đại mộng thiên thu. Gạo là linh mễ thượng hạng thu hoạch từ đỉnh tuyết sơn, sườn lấy từ heo rừng bọc thép mười vạn năm, bì là râu rồng thái sợi. Ăn xong cái này, về thế giới kia dù cậu có bị xe tải tông cũng chưa chắc đã chết ngay đâu."
Vân Cơ từ trên cầu thang đi xuống, tà áo lụa mỏng manh quét qua sàn nhà sạch bóng không một hạt bụi. Cô cầm một chiếc túi thêu tinh xảo, nhét vào tay Trần Minh: "Trong này có ít phấn hoa của Cửu Vĩ tộc, giúp cậu hóa giải ám khí và… giữ da mặt luôn đẹp. Về nhà rồi, đừng có vứt rác bừa bãi như mấy lão già hôi hám ở đây, nếu không dù cách một tầng vị diện, thiếp thân cũng sẽ bò qua bóp cổ cậu."
Tiểu Hắc sủa một tiếng "Gâu" rõ to, nó nhảy lên đùi Trần Minh, dúi vào tay cậu một chiếc răng sữa nhỏ xíu mới rụng. Đó là răng của Hắc Kỳ Lân, một món pháp bảo phòng thân cấp cao nhất mà giới tu tiên có nằm mơ cũng không thấy.
Trần Minh ôm chặt những món quà, nước mắt rơi lã chã. Cậu vốn chỉ là một kẻ vô tình rơi vào khe nứt không gian khi đang đi dã ngoại, cứ ngỡ sẽ chết thối ở cái thế giới đầy rẫy yêu ma này, không ngờ lại gặp được một đám "quái thai" nhưng đầy nghĩa tình ở Khách sạn Trường Sinh.
"Được rồi, đến giờ 'Check-out'." Thẩm Trường An đứng dậy, tay gõ nhẹ vào hư không.
Ngay lập tức, một bảng giao diện holographic hiện lên, chỉ mình anh thấy:
*[Hệ thống: Kích hoạt chức năng Cổng Không Gian (Level 5). Mục tiêu: Trái Đất. Tiêu hao: 1.000.000 linh khí tích lũy. Xác suất thành công: 99.9%. Lưu ý: Khách hàng không được mang theo vật phẩm vượt quá giới hạn năng lượng của vị diện đích.]*
Thẩm Trường An lẩm bẩm: "Xác suất 0.1% kia chắc là rơi xuống Thái Bình Dương. Thôi kệ, coi như tắm mát."
Anh rút ra một tấm lệnh bài màu đen tuyền, phía trên có khắc hai chữ "Trường Sinh" lấp lánh kim quang. Khi anh giơ cao tấm bài, toàn bộ không gian xung quanh khách sạn bắt đầu rung chuyển.
Ở phía xa ngoài rặng núi, những đại năng đang rình rập như Mặc Vô Đạo đều đồng loạt biến sắc.
"Hỗn độn chi lực? Thẩm Trường An đang làm cái quái gì thế?" Mặc Vô Đạo đứng trên phi kiếm, đôi mắt già nua híp lại, "Lẽ nào hắn muốn mở ra bí cảnh thượng cổ?"
"Thông báo cho toàn thể đệ tử, chuẩn bị sẵn sàng! Nếu cánh cửa đó mở ra, chúng ta phải là những người đầu tiên xông vào!"
Thế nhưng, tại sảnh khách sạn, Thẩm Trường An chỉ mỉm cười khinh bỉ khi cảm nhận được vô số thần thức đang quét tới. Anh búng tay một cái, "Lĩnh vực tuyệt đối" mở rộng, biến toàn bộ khu vực trong bán kính mười dặm thành một bức tường sắt đá. Những luồng thần thức của các Thái Thượng Trưởng Lão vừa chạm vào bức tường liền bị "vặn xoắn" và bẻ gãy, khiến hàng loạt lão quái vật ở bên ngoài đồng thanh hộc máu, ngã nhào khỏi phi kiếm.
"Ở đây không đón khách vãng lai." Giọng Thẩm Trường An lạnh lùng vang vọng khắp trời đất.
Cùng lúc đó, giữa đại sảnh, một vòng xoáy không gian rực rỡ sắc màu bắt đầu thành hình. Nó không giống hắc động tử thần, mà mang vẻ đẹp của những dải cực quang lấp lánh, hơi thở từ bên kia cánh cổng mang theo mùi của khói bụi thành phố, mùi nhựa đường nắng nóng, và cả mùi của tự do.
Trần Minh run rẩy bước tới gần vòng xoáy.
"Trần Minh." Thẩm Trường An gọi giật lại.
Cậu thanh niên quay đầu.
"Về đến nơi, tìm đến địa chỉ này." Thẩm Trường An ném qua một tờ giấy ghi chép nhỏ, "Đó là nơi tôi từng sống. Nếu được, hãy đặt lên mộ bố mẹ tôi một nhành hoa trắng. Nói với họ là… tôi ở đây kinh doanh rất tốt, nhân viên ngoan ngoãn, tiền tiêu không hết."
Trần Minh gật đầu mạnh, lau nước mắt: "Tôi hứa! Anh Thẩm, bảo trọng!"
"Đi đi. Đừng ngoảnh lại. Quy tắc của khách sạn là: Khách đi không tiễn."
Trần Minh hít một hơi thật sâu, ôm chặt túi quà của Lão Tà và Vân Cơ, lao thẳng vào vòng xoáy cực quang.
Ầm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ánh sáng chói lòa nuốt chửng bóng dáng cậu thanh niên. Cánh cổng không gian rung lắc dữ dội rồi thu nhỏ lại thành một điểm sáng li ti, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Không gian trong khách sạn trở lại sự yên tĩnh vốn có. Lão Tà tháo tạp dề, mặt hầm hầm: "Chậc, mất một đứa rửa bát. Từ mai chắc lão phu phải tự rửa."
Vân Cơ nhìn những giọt nước mắt còn sót lại trên sàn nhà, nhíu mày: "Bẩn chết đi được. Lần sau Thượng gia đừng tiếp mấy đứa mau nước mắt thế này nữa, lau sàn mệt lắm."
Nàng nói vậy, nhưng đôi mắt cửu vĩ hồ lại thoáng qua một tia buồn man mác. Ở thế giới tu chân này, sự biệt ly thường có nghĩa là vĩnh hằng. Một lần ra đi là muôn đời không gặp lại.
Thẩm Trường An quay lại ghế ngồi, lật mở cuốn sổ thu chi mới. Trên đó, cái tên Trần Minh đã bị gạch chéo bằng một vệt đỏ rực.
*[Hệ thống thông báo: Nhiệm vụ 'Đưa linh hồn lạc lối về nhà' hoàn thành. Phần thưởng: Nâng cấp Nhà Bếp lên Cấp Cao – Mở khóa thực đơn 'Đồ ăn nhanh hiện đại'. Cộng thêm 500.000 điểm kinh nghiệm.]*
Thẩm Trường An nhìn thông báo của hệ thống, khóe môi khẽ giật. Anh không quan tâm đến điểm kinh nghiệm, anh chỉ chú ý đến cái thực đơn mới.
"Lão Tà!" Thẩm Trường An gọi to.
"Cái gì nữa?" Lão Ma đầu đang bực dọc đáp lại từ phía sau.
"Sửa lại bảng menu đi. Từ mai, khách sạn chúng ta có món mới: Gà rán KFC vị linh khí và Pizza ngũ sắc nhân thịt Ma thú. Bán kèm combo nước ngọt có ga kết tinh từ linh suối."
Lão Tà đứng khựng lại: "Gà rán? Pizza? Đó là công pháp gì?"
"Không phải công pháp, đó là thứ sẽ khiến đám tiên nhân ở cái thế giới này phải quỳ xuống mà móc túi ra trả tiền." Thẩm Trường An mắt sáng rực, nụ cười vô sỉ quen thuộc lại hiện về.
Anh cầm ly trà sữa của Trần Minh bỏ dở trên bàn, nhấp một ngụm. Vị ngọt tràn qua đầu lưỡi, xộc thẳng vào ký ức.
Phía bên ngoài, đám người Mặc Vô Đạo vẫn đang ngơ ngác nhìn bầu trời vừa mới chấn động. Bọn họ không hiểu bí cảnh nào đã mở ra, cũng không biết có ai vừa vào hay vừa ra. Bọn họ chỉ thấy Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng sừng sững đó, thách thức mọi quy luật của tạo hóa.
Thẩm Trường An đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nhìn về phía chân trời xa xăm nơi vị diện Trái Đất tọa lạc.
"Cái giá của sự trường sinh là nỗi cô đơn." Anh tự nhủ, giọng nhỏ như gió thoảng, "Nhưng nếu có một khách sạn đủ náo nhiệt, nỗi cô đơn đó cũng chỉ là một món gia vị cho bát mì thêm đậm đà mà thôi."
"Tiểu Hắc! Ra dọn cái răng sữa của mày đi! Đừng có giả vờ ngủ, tao biết mày lén bỏ răng cho thằng Minh rồi nhé. Trừ tiền cơm một tháng!"
Tiểu Hắc: "Ăng ẳng?!" (Dịch: Đồ chủ nhân keo kiệt! Đó là quà của tôi mà!)
Vân Cơ cười khúc khích, Lão Tà càu nhàu, Tiểu Hắc sủa vang trời.
Khách sạn Trường Sinh, ngày thứ 138 sau khi Thẩm Trường An xuyên không, cuối cùng đã hoàn tất một hóa đơn không lợi nhuận duy nhất trong lịch sử.
Nhưng anh biết, từ khoảnh khắc này, tâm cảnh của mình đã hoàn thiện. "Lĩnh vực tuyệt đối" của anh, vừa lặng lẽ mở rộng thêm mười dặm nữa, bao trùm lên cả những đỉnh núi mây mù, khiến mọi sinh linh trong phạm vi đó đều cảm thấy một áp lực chí tôn không thể phản kháng.
Tiên nhân hay Ma tôn, vào đây đều phải phục vụ theo luật của Thẩm Trường An.
Anh khép cuốn sổ lại, tay cầm bàn tính ngọc, ánh mắt nhìn ra con đường mòn dẫn vào khách sạn.
"Kế tiếp… là con cừu béo nào đây?"
—
Cách đó hàng vạn dặm không gian, tại một công viên vắng vẻ ở Việt Nam.
Trần Minh ngã nhào từ trên trời xuống, đập mông vào bãi cỏ xanh mướt. Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nhạc từ chiếc loa kẹo kéo của một hội cao tuổi tập dưỡng sinh, mùi khói bụi nồng nặc… tất cả đều thật đến mức phi lý.
Cậu sờ vào trong túi.
Một hộp cơm bằng gỗ đàn hương vẫn còn nóng hổi. Một túi bột phấn hoa lấp lánh. Một chiếc răng thú đen tuyền. Và một ly trà sữa… tuy đã nguội nhưng lớp trân châu vẫn dai giòn lạ kỳ.
Trần Minh bật khóc nức nở ngay giữa công viên.
"Đến nhà rồi… Thật sự về nhà rồi."
Cậu đứng dậy, nhìn về phía hư không, cúi đầu thật sâu.
"Cảm ơn anh, Thẩm quản lý. Chúc anh vặt lông được cả cái thế giới đó."
Trong không khí, dường như có tiếng bàn tính ngọc đế quang vọng về từ một chiều không gian khác, lách cách, lách cách… tính toán nợ đời, tính toán trường sinh.
[Hết Chương 138]