Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 139: ** Bí mật về người sáng lập hệ thống
CHƯƠNG 139: BÍ MẬT VỀ NGƯỜI SÁNG LẬP HỆ THỐNG
Sương mù của Vực Không Gian Số 0 chưa bao giờ đặc quánh như sáng nay.
Sau khi "tiễn khách" đặc biệt là Trần Minh về lại thế giới hiện đại, Khách sạn Trường Sinh dường như cũng chìm vào một trạng thái kỳ lạ. Những bức tường gỗ cổ kính hơi rung nhẹ, tiếng chuông gió treo dưới mái hiên phát ra những âm thanh u trầm, không giống tiếng đồng mà giống như tiếng ngân vang từ một cõi vĩnh hằng xa xăm.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, bàn tay vẫn còn vân vê chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Ánh sáng của hạt bàn tính dưới ánh nến lờ mờ phản chiếu khuôn mặt anh – một khuôn mặt thường ngày luôn treo nụ cười kinh doanh chuẩn mực, nhưng lúc này lại hiện lên sự suy tư hiếm thấy.
[Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành Nhiệm vụ ẩn: "Lương tâm của người quản lý".]
[Đã tiễn đưa linh hồn lạc lối trở về nguyên quán mà không thu phí. Độ hài lòng của Thiên Đạo tăng cao.]
[Hệ thống bắt đầu quá trình cập nhật phiên bản 4.0. Tiến độ: 1%… 5%…]
Âm thanh máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu Thẩm Trường An, khô khốc và không cảm xúc. Nhưng hôm nay, Thẩm Trường An bỗng thấy cái giọng nói này có gì đó… mệt mỏi.
"Cái gì mà lương tâm của người quản lý?" Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, cố lấy lại vẻ phong bừa của mình, "Ta chỉ là thấy thằng nhóc đó nghèo quá, vắt lông nó cũng chẳng được mấy sợi nên mới bố thí cho nó thôi. Lần sau mà gặp đại năng nào rớt xuống, ta không lột đến cái quần lót của lão thì ta không mang họ Thẩm."
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ lúc này đang nằm cuộn tròn dưới chân anh, bỗng hé một con mắt ra, lầu bầu trong linh hồn: "Chủ nhân, anh nói dối tệ thật đấy. Lúc nãy anh còn lén bỏ thêm một bao hạt giống Linh thảo hạng nhất vào túi của Minh mà. Số tiền đó đủ để mua một cái thành trì ở Trung Châu đấy."
"Mày im đi!" Thẩm Trường An tiện chân đá nhẹ vào mông con thần thú, "Đó là rác thải tồn kho, tao lười dọn nên vứt đi thôi!"
Tiểu Hắc vẫy đuôi, hừ mũi một cái rồi lại chìm vào giấc ngủ. Nó biết, chủ nhân của mình đang che giấu một nỗi bất an.
Kể từ khi "Lĩnh vực tuyệt đối" mở rộng thêm mười dặm, Thẩm Trường An đã cảm nhận được một sự thật đáng sợ: Ở dưới tầng hầm thứ nhất của khách sạn, vốn là nơi chứa củi khô và tạp vật, bỗng xuất hiện một khe nứt không gian mới. Một luồng khí息 (khí tức) vô cùng thân thuộc nhưng cũng vô cùng cổ xưa đang mời gọi anh.
"Vân Cơ, Lão Tà, hai người trông coi sảnh. Ta xuống tầng hầm kiểm tra sổ sách cũ." Thẩm Trường An đứng dậy, phủi bụi trên áo bào thư sinh, điềm nhiên dặn dò.
Vân Cơ lúc này đang cầm một chiếc gương bằng bảo ngọc, vừa soi lại nhan sắc của mình vừa sửa lại một góc rèm bị lệch 0,01 milimet, đáp lời một cách lơ đãng: "Rõ thưa quản lý. À mà, nãy có một vị tiên nữ từ Phượng Hoàng Cung định check-in, nhưng cô ta lại làm rơi một sợi tóc xuống sàn. Tôi đã đá cổ ra ngoài rồi, anh không phiền chứ?"
"Chỉ cần tiền phòng cô ta nộp trước không hoàn lại là được." Thẩm Trường An gật đầu, sau đó một mình đi về phía cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự trống rỗng, nơi thời gian dường như bị đông kết. Khi bước đến tận cùng, trước mặt Thẩm Trường An không phải là đống củi khô mục nát, mà là một cánh cửa inox sáng loáng – một thứ hoàn toàn lạc quẻ với kiến trúc cổ phong của Khách sạn Trường Sinh.
Trên cánh cửa có dán một tờ giấy ghi chú đã ố vàng, viết bằng bút bi đen – loại bút phổ thông nhất của thế giới hiện đại:
"Gửi người tiếp quản đời thứ 108: Đừng có mở cửa này trừ khi ngươi đã đủ giàu để coi tiền là rác, hoặc đủ cô đơn để coi cái chết là bạn."
Thẩm Trường An sững sờ. Đời thứ 108? Hóa ra trước mình còn có 107 kẻ tội nghiệp khác?
Anh dùng bàn tay hơi run rẩy, nắm lấy tay vặn cửa. Lĩnh vực tuyệt đối của anh bùng phát, bao trùm lấy toàn bộ căn phòng để đề phòng bất trắc. Nhưng kỳ lạ thay, cánh cửa không có bất kỳ cấm chế nào, nó mở ra nhẹ nhàng như cửa phòng ngủ.
Bên trong là một căn phòng làm việc chật hẹp, tràn ngập hơi thở của những năm 2000. Một bộ máy tính để bàn đời cũ với màn hình "đít lồi" to tướng, một chiếc quạt điện tàn tạ đang quay lạch cạch mặc dù không có điện, và trên bàn là một gạt tàn đầy đầu thuốc lá đã hóa đá.
Giữa căn phòng, một bóng người ảo ảnh mờ nhạt đang ngồi gác chân lên bàn, trên tay cầm một chiếc Gameboy cũ kỹ. Khi Thẩm Trường An bước vào, bóng người ấy chậm rãi ngẩng đầu lên. Đó là một người đàn ông khoảng 30 tuổi, tóc tai bù xù, ánh mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa một sự thông tuệ đến mức đáng sợ.
"Yo, hậu bối. Đến sớm hơn tôi tưởng đấy." Cái bóng mở lời, giọng nói rè rè như radio hỏng.
Thẩm Trường An cau mày, khí thế Chủ tể khách sạn tỏa ra: "Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong lãnh địa của ta?"
Cái bóng cười khổ, ném chiếc Gameboy lên bàn: "Ta là ai à? Ta là 'Vạn Cổ Đệ Nhất Gian Thương' – Khương Tử. Cũng là người đầu tiên sáng tạo ra cái Hệ thống Quản lý Khách sạn mà ngươi đang dùng đấy. À không, chính xác thì ta là người 'bị chọn' đầu tiên."
Thẩm Trường An lặng người. Khương Tử? Trong các điển tích của tiên giới, Khương Tử là cái tên của một vị cổ thần đã biến mất từ trước cả cuộc chiến Tiên – Ma lần thứ nhất. Có người nói ông ta đã thăng hoa thành Đạo, có người nói ông ta đã chết vì kiệt sức khi chống lại hư không. Nhưng không ai ngờ, ông ta lại là một… người quản lý khách sạn.
"Tại sao?" Thẩm Trường An hỏi, giọng anh dịu xuống.
Khương Tử đứng dậy, bước đến gần một bức tường đầy những bức ảnh chụp. Thẩm Trường An nhìn vào và kinh hãi nhận ra, đó là chân dung của 107 người quản lý trước đây. Có người mặc long bào, có người mặc đồ hành giả, cũng có người trông giống hệt anh – một thanh niên hiện đại bị lôi vào vòng xoáy này.
"Hệ thống Trường Sinh thực chất là một bộ lọc." Khương Tử thở dài, bóng hình ông ta nhấp nháy liên tục, "Ngươi thấy thế giới này loạn lạc chứ? Tiên nhân giết người vì một cọng cỏ, Ma đầu đồ sát chúng sinh vì một câu nói. Oán khí và linh khí rác thải tích lũy quá nhiều sẽ khiến Thiên Đạo bị 'nghẽn mạch'. Và khách sạn này chính là cái 'nút' để lọc sạch những rác thải đó."
Khương Tử quay lại nhìn Thẩm Trường An, ánh mắt đầy thương hại: "Ngươi thu tiền của họ, thực chất là thu lấy nhân quả của họ. Ngươi dùng các món ăn của Lão Tà để hóa giải sát khí, thực chất là chuyển hóa năng lượng tiêu cực thành công đức cho khách sạn. Chúng ta không phải là chủ nhân, chúng ta là những thằng đổ rác vĩ đại nhất đa vũ trụ."
Thẩm Trường An cảm thấy cổ họng khô khốc: "Vậy những người trước tôi… họ đi đâu rồi?"
Khương Tử chỉ tay lên trần nhà: "Khi tích đủ 1 tỷ điểm công đức, Hệ thống sẽ cho ngươi một lựa chọn: Trở thành một phần của Thiên Đạo, vĩnh hằng và vô cảm; hoặc là… tan biến vào hư không để giải thoát. 107 người trước đó, ai cũng tưởng mình sẽ thành thần, nhưng cuối cùng họ nhận ra, Thiên Đạo không cần người quản lý có cảm xúc. Nó cần một cái máy."
"Họ đều chọn tan biến sao?"
"Không. Hầu hết đều bị hệ thống đồng hóa vì quá ham hố sức mạnh vô địch trong khách sạn. Họ quên mất mình là 'người'. Họ bắt đầu coi khách hàng chỉ là những con số, coi nhân viên là công cụ. Và khi sự vô cảm đạt đến cực hạn, hệ thống sẽ 'nuốt' lấy ý thức của họ để reset một chu kỳ mới."
Khương Tử nhìn vào bàn tính trong tay Thẩm Trường An: "Ngươi thì khác. Ta đã quan sát ngươi. Ngươi đưa cái thằng nhóc người trần kia về nhà mà không thu phí, đó là hành vi phá vỡ quy tắc hệ thống, nhưng lại là hành vi cứu mạng ngươi. Chính cái sự 'vô sỉ' và 'tham tiền' nhưng vẫn giữ lại chút tình người vụn vặt đó lại là thứ giữ cho ngươi không bị đồng hóa."
Thẩm Trường An im lặng thật lâu. Anh nhớ lại những lần mình vắt kiệt linh thạch của các Tiên nhân, nhớ lại lúc anh mắng Tiểu Hắc, nhớ lại vẻ mặt kiêu kỳ của Vân Cơ. Hóa ra, chính những cảm xúc đời thường, những cuộc cãi vã, sự lười biếng và cả cái tính ham tiền của mình lại là sợi dây xích neo giữ anh lại với thực tại.
"Hệ thống muốn nâng cấp lên 4.0," Thẩm Trường An ngẩng đầu, "Nó muốn ta thực hiện bước tiếp theo là gì?"
Bóng hình của Khương Tử bắt đầu mờ dần, căn phòng inox cũng trở nên lung linh ảo ảnh: "Nó muốn ngươi mở ra dịch vụ 'Luân Hồi Sảnh'. Ở đó, khách hàng sẽ không chỉ nghỉ ngơi, mà họ sẽ giao ra toàn bộ ký ức và linh hồn để đổi lấy một kiếp sống mới. Đừng làm vậy, Trường An. Một khi ngươi bắt đầu buôn bán linh hồn, ngươi sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa."
"Cái giá là gì nếu ta từ chối?"
"Hệ thống sẽ sụp đổ, khách sạn sẽ biến mất, và ngươi… ngươi sẽ bị ném vào dòng thác nhân quả của hàng triệu năm tích lũy. Trừ khi…" Khương Tử đột ngột biến mất, chỉ còn lại một câu nói vọng lại, "Trừ khi ngươi khiến cho khách sạn này không còn là một bộ lọc, mà là một 'Trạm dừng chân' thật sự. Khiến khách hàng tìm thấy ý nghĩa sống chứ không phải sự giải thoát vô cảm…"
Phù!
Ngọn nến trên bàn lễ tân vụt tắt.
Thẩm Trường An giật mình tỉnh dậy, trán đầy mồ hôi. Anh vẫn đang ngồi ở quầy lễ tân, Tiểu Hắc vẫn đang gối đầu lên chân anh ngủ ngon lành. Bên ngoài, trời đã sáng hẳn.
"Quản lý, anh ngủ gật à?" Vân Cơ tiến tới, trên tay cầm một bản danh sách, "Hôm nay có Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán lại dẫn một đoàn người đến, nói là muốn bao trọn gói phòng xông hơi rèn luyện tâm ma. Anh tính giá thế nào?"
Thẩm Trường An nhìn chằm chằm vào bản danh sách. Nếu là mọi ngày, anh sẽ hét giá cao gấp mười. Nhưng lời của Khương Tử vẫn còn văng vẳng bên tai.
Hệ thống 4.0 đang nhảy số: [99%… 100%. Cập nhật hoàn tất. Chức năng 'Luân Hồi Sảnh' đã sẵn sàng kích hoạt. Ký chủ chỉ cần gật đầu, điểm công đức sẽ tăng phi mã, cơ hội thăng thiên đang ở ngay trước mắt.]
Thẩm Trường An bỗng cười, một nụ cười không còn là chuẩn mực kinh doanh nữa, mà có chút gì đó ngang tàng và "vô liêm sỉ" cực độ.
"Gạch bỏ cái Luân Hồi Sảnh đó đi cho ta." Thẩm Trường An lẩm bẩm trong đầu với hệ thống.
[Cảnh báo: Hành động này sẽ làm giảm tốc độ tích lũy điểm công đức! Ký chủ sẽ không bao giờ có thể thăng tiên!]
"Ai thèm làm thần tiên lạnh lùng chứ?" Thẩm Trường An đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, "Làm một thằng chủ khách sạn tham tiền chẳng phải vui hơn sao? Ta thà nhìn đám tiên nhân đó cãi nhau vì miếng ăn còn hơn thấy chúng biến thành những linh hồn trống rỗng."
Anh quay sang nhìn Vân Cơ: "Bảo với Kim Bất Hoán, hôm nay không bán dịch vụ xông hơi tâm ma. Khách sạn Trường Sinh đổi mới thực đơn. Chúng ta sẽ mở dịch vụ: 'Nhìn lại quá khứ qua bát cháo trắng'. Ai muốn vào thì phải tự tay xuống bếp phụ Lão Tà nhặt rau, cấm dùng pháp lực!"
Vân Cơ trợn tròn mắt: "Anh điên rồi sao? Bọn họ là tiên nhân, bắt họ nhặt rau? Họ sẽ phá nát khách sạn này mất!"
"Ở đây, ta là luật!" Thẩm Trường An cầm bàn tính gõ mạnh xuống bàn một cái "Cộp", "Hơn nữa, báo với họ, phí nhặt rau là 1000 linh thạch một giờ. Làm không xong không được ngủ!"
"Đúng là tên điên…" Vân Cơ bĩu môi, nhưng khóe miệng lại khẽ cong lên. Cô thích sự điên khùng này của anh hơn là cái vẻ trầm ngâm lúc tối.
Lúc này, ở sâu trong ý thức của hệ thống, một dòng mã lệnh bị thay đổi.
Chức năng 'Bộ lọc nhân quả' bị bẻ lái thành 'Cơ sở giáo dục đời thường'.
Một vị khách sạn quản lý đời thứ 108 đang chọn một con đường mà 107 người trước đó chưa từng dám thử. Anh không muốn lọc rác cho thế giới, anh muốn dạy cho thế giới cách đừng tạo ra rác nữa.
Thẩm Trường An nhìn ra ngoài cửa. Phía xa, phi thuyền của Kim Bất Hoán đang rầm rộ tiến tới, lấp lánh vàng bạc châu báu.
"Chuẩn bị dao phay đi Lão Tà! Con cừu béo nhất vùng lại tới nộp mạng rồi!"
Lão Tà từ trong bếp vác thanh đao phay rỉ sét ra, mài soàn soạt vào viên đá linh thạch: "Nhặt rau à? Hừ, đứa nào dám nhặt hư một cọng hành của lão phu, lão phu cho nó ăn độc dược cả đời!"
Khách sạn Trường Sinh, một ngày mới lại bắt đầu, náo nhiệt, ồn ào và đầy "nhân tính".
Tại tầng hầm sâu thẳm, cánh cửa inox lặng lẽ tan biến vào không trung. Bóng ma của Khương Tử mỉm cười lần cuối trước khi hoàn toàn hóa thân vào gió.
"Tên nhóc này… có lẽ hắn sẽ là người đầu tiên thực sự 'Trường Sinh' mà không cần biến thành Thần."
Tiếng lách cách của bàn tính ngọc lại vang lên đều đặn.
Lần này, Thẩm Trường An không chỉ tính tiền, anh đang tính toán lại cả vận mệnh của chính mình.
[Hết Chương 139]