Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 140: ** Những khách sạn đã sụp đổ trong quá khứ
**CHƯƠNG 140: NHỮNG KHÁCH SẠN ĐÃ SỤP ĐỔ TRONG QUÁ KHỨ**
Tầng hầm của Khách sạn Trường Sinh vốn dĩ là một nơi bị lãng quên, nằm ngoài tầm mắt của cả những vị khách cao ngạo nhất. Sau khi bóng ma của Khương Tử – người quản lý đời thứ 107 – tan biến hoàn toàn vào hư không, không gian nơi đây trở nên tịch mịch đến lạ thường. Hơi lạnh từ những khối đá vạn năm phả ra, quyện với mùi trầm hương cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí u uẩn như đang chứa đựng hơi thở của thời gian.
Thẩm Trường An đứng đó, chiếc bàn tính ngọc đế quang trên tay bỗng nhiên phát ra những tiếng kêu "lạch cạch" khô khốc dù anh không hề chạm vào. Hệ thống Quản lý Khách sạn trong đầu anh vốn luôn vang lên những tiếng thông báo máy móc khô khan, giờ đây lại bắt đầu rung chuyển, phát ra những luồng điện tích âm ỉ lan tỏa khắp các dây thần kinh.
[Ting! Đã xác nhận sự biến mất của Thực thể Truyền thừa đời 107.]
[Kích hoạt "Nhật ký Tàn dư": Truy cập hồ sơ các đơn vị quản lý đã giải thể.]
Trước mắt Thẩm Trường An, bức tường đá thô ráp bỗng nhiên hóa thành một màn sương bạc khổng lồ. Những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện ra, như một cuộn phim tài liệu được chiếu lại từ đống tro tàn của ký ức.
Đây chính là bài học xương máu mà Hệ thống dành cho mỗi đời quản lý khi họ bắt đầu có ý định "thay đổi quy luật".
Hình ảnh đầu tiên là một tòa lâu đài nguy nga lơ lửng trên chín tầng mây, xung quanh có hàng vạn phi tiên vây quanh. Đó là "Thiên Đạo Đình", khách sạn đời thứ 3. Quản lý khi đó là một nam nhân đạo mạo, sở hữu tu vi kinh người. Hắn không thu tiền bằng linh thạch, hắn thu tiền bằng "vận mệnh". Mỗi vị khách vào ở phải giao ra một phần khí vận của tông môn. Kết quả? Hắn trở nên quá mạnh mẽ, mạnh đến mức Thiên Đạo cảm thấy bị đe dọa.
Thẩm Trường An chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Hàng ngàn vạn tia lôi kiếp đỏ ngầu như máu trút xuống trong một đêm, san bằng Thiên Đạo Đình thành bụi phấn. Vị quản lý đó, trong giây phút cuối cùng, vẫn cầm chiếc trượng quyền năng nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự trống rỗng. Hắn chết vì quá ngạo mạn, quên mất rằng khách sạn vốn là nơi để phục vụ, không phải để cai trị.
Màn sương chuyển cảnh. Lần này là một quán trọ nhỏ rách nát nằm sâu trong lòng đất – "U Minh Quán", đời thứ 52. Vị quản lý này lại đi vào thái cực ngược lại: Quá nhân từ. Hắn đón tiếp toàn bộ lũ quỷ đói, ma đầu thất thế mà không thu một cắc bạc, hy vọng dùng tình thương để hóa giải sát nghiệp. Cuối cùng, chính những vị khách mà hắn bao bọc đã nổi loạn, ăn thịt chủ nhân ngay trên bàn ăn để cướp lấy lõi năng lượng của khách sạn.
"Nhìn kỹ đi, chủ nhân hiện tại," tiếng nói của hệ thống vang lên, lần này không phải là giọng máy móc mà trầm thấp như tiếng của hàng trăm người cùng nói một lúc. "Khách sạn đời thứ 89 sụp đổ vì sự máy móc, biến mọi thứ thành quy trình không cảm xúc, khiến khách hàng phát điên. Khách sạn đời thứ 101 sụp đổ vì lòng tham không đáy, thu phí cả không khí để thở, khiến các cường giả liên minh lại tiêu diệt… Tất cả họ đều có một điểm chung: Họ mất đi sự cân bằng giữa 'Tiên' và 'Nhân'."
Thẩm Trường An cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh nhìn thấy Khương Tử – đời thứ 107 – trong một phân đoạn ký ức. Khương Tử từng cố gắng biến khách sạn thành một cỗ máy lọc linh hồn khổng lồ, hy vọng thanh lọc toàn bộ sự ô uế của tu chân giới. Kết quả là ông ta bị "nghẹt" bởi chính những nhân quả quá lớn mà bản thân không thể tiêu hóa nổi, dẫn đến việc phải ẩn dật trong tầng hầm dưới dạng một bóng ma tàn tạ.
"Cân bằng…" Thẩm Trường An lẩm bẩm, tay siết chặt chiếc bàn tính. "Quá cứng nhắc thì gãy, quá mềm yếu thì bị cưỡi đầu, quá tham thì chết sớm, mà quá hiền thì bị thịt. Làm người quản lý cái chốn này còn khó hơn cả việc phi thăng."
Đúng lúc đó, một chấn động nhẹ vang lên từ phía trên trần hầm, kéo Thẩm Trường An ra khỏi những thước phim đen tối. Tiếng chuông gió ở cửa sảnh rung lên dồn dập, báo hiệu một vị "thượng đế" đầy rắc rối đã đặt chân tới.
Anh hít một hơi thật sâu, thu lại vẻ suy tư. Ánh mắt vốn dĩ trầm mặc bỗng nhiên lóe lên tia sáng ranh mãnh và thực dụng thường thấy. Thẩm Trường An chỉnh lại cổ áo thư sinh, phẩy nhẹ cuốn sổ thu chi trên tay.
"Hệ thống, đóng hết mấy cái clip kinh dị này lại đi. Bài học thì đã hiểu, nhưng không có tiền thì lấy gì mà rút kinh nghiệm?"
—
Trên đại sảnh, không khí đang căng như dây đàn.
Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của Kim Đa Bảo Thương Hội – đang đứng giữa sảnh với vẻ mặt hung hăng, sau lưng hắn là mười tên hộ vệ đeo mặt nạ đồng, mỗi tên đều tỏa ra khí tức Nguyên Anh kỳ. Kim Bất Hoán hôm nay không diện bộ đồ vàng choé như mọi khi mà mặc một bộ chiến giáp khảm đầy linh thạch phẩm cấp cao, trông chẳng khác nào một khối tiền di động đang phát sáng.
"Thẩm Trường An đâu? Mau gọi hắn ra đây!" Kim Bất Hoán hét lên, giọng đứt quãng vì… vừa đi bộ từ bãi đỗ phi thuyền vào. "Bản thiếu gia nghe nói hôm nay khách sạn có dịch vụ mới? Cái gì mà 'Nhìn lại quá khứ qua bát cháo trắng'? Các người điên rồi sao? Bản thiếu gia đến đây để tiêu tiền, để được cung phụng như tổ tiên, chứ không phải đến đây để húp cháo!"
Vân Cơ đang dùng đuôi hồ ly mềm mại của mình quét đi một hạt bụi vô hình trên bình hoa. Nghe thấy tiếng hét, nàng hơi nhướng mày, đôi mắt hồ ly lấp lánh sự nguy hiểm: "Kim thiếu gia, xin hãy giữ trật tự. Nếu một giọt nước bọt của ngài bắn lên sàn nhà vừa mới được tôi đánh bóng bằng linh dầu vạn năm… tôi không chắc là bộ giáp của ngài có thể bảo vệ ngài khỏi việc bị ném ra cửa đâu."
"Ngươi… đồ yêu hồ hỗn xược!" Kim Bất Hoán tái mặt, lùi lại một bước, hắn vốn biết con hồ ly này có chứng OCD nặng đến mức nào.
Đúng lúc đó, từ cầu thang gỗ dẫn lên lầu, Thẩm Trường An thong dong bước xuống. Nụ cười của anh vẫn tươi rói như thường ngày, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong mắt anh có một luồng khí tức khác lạ sau khi vừa tiếp nhận truyền thừa.
"Ai da, Kim thiếu gia, ngài thật đúng là vị khách quý trung thành nhất của chúng tôi." Thẩm Trường An đi tới, chiếc bàn tính gõ vào lòng bàn tay theo nhịp điệu đều đặn. "Chưa có dịch vụ nào mới mà ngài không bỏ lỡ. Đúng là có tầm nhìn xa trông rộng của một thương nhân thiên tài."
Kim Bất Hoán nghe lời khen thì lỗ mũi hơi nở ra, đắc ý: "Hừ, tất nhiên. Tiền của bản thiếu gia nhiều đến mức có thể đè chết cả một tông môn hạng ba. Nói đi, bát cháo đó có tác dụng gì? Nếu không giúp ta đột phá cảnh giới, ta sẽ dỡ cái biển hiệu của ngươi xuống."
Thẩm Trường An cười híp mắt: "Đột phá cảnh giới? Thứ đó tầm thường quá. Dịch vụ này giúp ngài tìm lại 'bản ngã'. Nhưng trước khi ăn cháo, có một quy tắc nhỏ: Ngài phải tự mình xuống bếp nhặt sạch 100 rổ rau linh thảo cho Lão Tà. Lưu ý là cấm dùng pháp lực, cấm dùng người hầu. Phí nhặt rau là 1000 linh thạch một giờ."
Sảnh khách sạn lặng ngắt như tờ.
Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay cầm thanh đao phay to bản, trên tạp dề thêu hoa hồng vẫn còn dính vài sợi lông gà. Lão trợn mắt nhìn Kim Bất Hoán, nhổ một bãi nước miếng vào hư không: "Đứa nào nhặt rau? Là thằng oắt con da trắng này à? Nhìn đôi tay mềm mại này chắc là chưa bao giờ cầm cuốc đâu nhỉ. Được thôi, vào đây, nhặt không sạch, lão phu sẽ băm ngươi ra làm nhân bánh bao!"
Kim Bất Hoán há hốc mồm, mồ hôi hột bắt đầu chảy xuống: "Ngươi… các người nói cái gì? Bản thiếu gia bỏ tiền ra để làm… làm tạp vụ sao? Lại còn 1000 linh thạch một giờ?"
Thẩm Trường An gật đầu chắc nịch, lật cuốn sổ ra ghi chép: "Đúng vậy. Đây là giá ưu đãi dành riêng cho VIP. Ngài nghĩ đi, một vị thiếu gia vàng ngọc như ngài, tự tay trải nghiệm nỗi khổ của người phu quét rác, đó chẳng phải là một loại rèn luyện tâm tính cao cấp nhất sao? Các vị tiền bối đã dạy: Muốn làm Tiên, trước hết phải làm Người. Ngài làm Người… trong một giờ chỉ với 1000 linh thạch, rẻ quá còn gì!"
Kim Bất Hoán bị quay như chong chóng. Trong đầu hắn đang đấu tranh mãnh liệt giữa cái tôi kiêu ngạo và sự tò mò vô hạn. Thêm vào đó, cái lưỡi không xương của Thẩm Trường An thực sự quá lợi hại.
"Được! Bản thiếu gia nhặt! Không phải vì ta sợ, mà vì ta muốn trải nghiệm cái gọi là 'làm người' của các ngươi xem nó đắt đỏ đến mức nào!"
Dứt lời, vị nhị thiếu gia giàu có nhất vùng hùng hổ tháo bỏ bộ chiến giáp sang trọng, xắn tay áo, bước vào căn bếp đầy khói ám của Lão Tà. Mười tên hộ vệ Nguyên Anh kỳ đứng ngơ ngác giữa sảnh, không biết nên xông vào cứu chủ nhân hay nên đi mua thêm trà đá để chờ.
Vân Cơ liếc nhìn Thẩm Trường An, khẽ hỏi: "Chủ quán, anh lại tính toán gì thế? Bát cháo trắng đó thực sự có tác dụng sao?"
Thẩm Trường An thu nụ cười lại, ánh mắt nhìn sâu vào trong bếp, nơi tiếng chửi rủa của Lão Tà và tiếng rên rỉ của Kim Bất Hoán bắt đầu vang lên hòa quyện.
"Cháo thì chỉ là cháo thôi. Nhưng những kẻ đã ở trên cao quá lâu thường quên mất mùi vị của đất cát. Những khách sạn trước đây sụp đổ vì họ muốn làm Thần. Còn tôi…" Thẩm Trường An khẽ búng một quân bàn tính, tiếng kêu trong trẻo vang vọng, "Tôi chỉ muốn bọn họ hiểu rằng: Trong khách sạn của tôi, tiền có thể mua được nhiều thứ, nhưng không mua được sự lười biếng của linh hồn."
Anh quay sang nhìn Tiểu Hắc đang nằm phủ phục ở góc tường, con chó đen nhỏ lúc này khẽ nhe răng, để lộ một tia thần uy thượng cổ cực kỳ nhạt.
"Tiểu Hắc, trông chừng cửa. Hôm nay bất kỳ kẻ nào muốn vào ăn cháo mà không biết cầm cây chổi lên, cứ việc đuổi thẳng cổ. Chúng ta không bán Trường Sinh cho những kẻ chỉ biết há mồm chờ sung."
Gió ngoài đại ngàn bắt đầu thổi mạnh, lùa qua những rặng trúc xanh mướt quanh khách sạn. Trên bầu trời, mây đen từ phía tông môn của Mặc Vô Đạo đang kéo về, báo hiệu những đợt sóng ngầm sắp tới. Nhưng ở bên trong Khách sạn Trường Sinh, một nhị thiếu gia lừng lẫy đang đổ mồ hôi hột để nhặt từng cọng rau héo, và một tên quản lý tham tiền đang đứng tính toán nhân quả bằng chiếc bàn tính ngọc.
Khách sạn Trường Sinh không còn là một cái bẫy của Thiên Đạo, cũng không còn là một bộ lọc vô hồn. Nó đang sống, thở bằng những hơi thở hồng trần bụi bặm nhất, hài hước nhất, và cũng có lẽ… bền vững nhất trong lịch sử 108 đời quản lý.
Thẩm Trường An biết, trận chiến thực sự không nằm ở những pháp bảo vạn năng, mà nằm ở chỗ ai là người cuối cùng còn mỉm cười khi nhìn thấy tờ hóa đơn của định mệnh.
[Hết chương 140]