Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 145: ** Mặc Vô Đạo tấn công chi nhánh Ma giới
Ma giới, Vực thẳm Huyết Nguyệt.
Nơi đây vốn dĩ là vùng đất chết chóc, quanh năm bao phủ bởi lôi vân màu tím sẫm và sương mù ăn mòn linh hồn. Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của bãi đất cằn cỗi ấy, một tòa kiến trúc sừng sững mọc lên với ánh đèn neon xanh đỏ nhấp nháy, phía trên nóc có một tấm biển lớn rực rỡ ghi dòng chữ: **“Trường Sinh Khách Sạn – Chi Nhánh Ma Giới: Khuyến Mãi Khai Trương, Xông Hơi Tẩy Sát Khí Giảm Giá 50%!”**
Trái ngược với sự yên bình giả tạo bên trong khách sạn, bầu trời phía trên lúc này bỗng chốc rạn nứt.
“Thẩm Trường An! Ngươi làm loạn thiên hạ đã đủ lâu rồi!”
Một giọng nói âm lãnh, tràn đầy uy áp của bậc đại năng vọng xuống, làm rung chuyển cả không gian. Từ trong khe nứt không gian, hàng vạn chiến thuyền bằng đồng xanh từ từ hiện ra, lá cờ thêu hình Thái Cực nhuộm đen tung bay phần phật. Đứng trên chiếc chiến thuyền dẫn đầu chính là Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo. Lão mặc một bộ đạo bào xám tro, gương mặt khô gầy như vỏ cây, đôi mắt hốc hác tỏa ra ánh nhìn thâm độc.
Dưới chân lão, hàng ngàn tu sĩ Chính đạo lẫn Ma đạo quy thuận đều đang đằng đằng sát khí. Mặc Vô Đạo nhìn xuống tòa khách sạn sáng choang kia, trong lòng vừa hận vừa tham. Lão đã sống quá lâu, thọ nguyên sắp cạn, và lão tin chắc rằng bên trong cái “tiệm tạp hóa” quái quỷ này chứa đựng bí mật về trường sinh thực sự.
Trong khi đó, ở phía sau quầy lễ tân được khảm từ Ma Thạch thượng hạng, Thẩm Trường An đang đeo một chiếc kính râm màu đen, tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gõ lạch cạch.
“Vân Cơ, em nhìn xem, trên trời kia có bao nhiêu cái tàu bay?” Thẩm Trường An lười biếng hỏi, giọng điệu như thể đang hỏi hôm nay có bao nhiêu đơn hàng giao muộn.
Vân Cơ, lúc này đang diện một bộ xường xám màu đỏ rực, chiếc đuôi cáo mềm mại thò ra sau lưng khẽ đập nhẹ xuống sàn nhà sạch bóng. Nàng đang dùng một chiếc chổi lông gà làm từ lông phượng hoàng để phủi đi một hạt bụi vô hình trên quầy. Nghe Thẩm Trường An hỏi, nàng khẽ nheo đôi mắt hồ ly xinh đẹp lại, lẩm bẩm:
“Thưa chủ nhân, có khoảng một trăm linh tám chiếc phi thuyền loại lớn, ba ngàn chiến xa… À, còn có một lão già trông như xác chết vùng dậy đang gào thét nữa ạ.”
Nàng bỗng dừng tay, mặt lộ vẻ căm ghét: “Chủ nhân, đám người này bay qua bay lại làm bụi phổi bay xuống đầy thảm lau chân mà em mới mua ở phiên chợ Vạn Quỷ. Đây là lỗi hành vi cố ý phá hoại cảnh quan!”
Thẩm Trường An gật đầu, ngón tay gảy nhẹ một hạt bàn tính, phát ra tiếng kêu giòn giã: “Ghi vào sổ thu chi. Phí tổn hại tinh thần nhân viên: 50 vạn linh thạch. Phí làm ô nhiễm bầu khí quyển chi nhánh: 200 vạn linh thạch. Phí làm phiền giờ nghỉ trưa của chủ quản: 1000 vạn. Tổng cộng tròn một con số để tí nữa ta gửi hóa đơn cho lão già kia.”
“Chủ nhân, để em ra tống khứ bọn rác rưởi này đi.” Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía nhà bếp.
Lão Tà, cựu Ma Quân từng một thời làm rung chuyển Ma giới, giờ đây đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình một đóa hoa trà rực rỡ. Trên tay lão không phải là ma binh nghịch thiên, mà là một chiếc xẻng xào thức ăn đang bốc khói nghi ngút. Mùi hương của món “Gan Rồng Xào Sả Ớt” lan tỏa khắp sảnh khách sạn, khiến các vị khách đang ngồi bên trong không nhịn được mà nuốt nước miếng.
“Đừng vội, Lão Tà.” Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười mang theo vẻ thực dụng đến rợn người. “Kẻ địch đến càng đông, thì doanh thu càng lớn. Mặc Vô Đạo là một tấm ngân phiếu đi động, phải để lão ‘đầu tư’ chút đỉnh vào sự nghiệp kinh doanh của chúng ta đã.”
Ngoài kia, Mặc Vô Đạo thấy mình bị ngó lơ thì cơn giận bốc lên đến đỉnh điểm. Lão phất tay: “Truyền lệnh! Kết Vạn Tiên Tru Diệt Trận! San phẳng nơi này cho ta! Mọi tài bảo bên trong đều thuộc về các ngươi!”
Hàng ngàn tia kiếm khí từ trên trời giáng xuống như một cơn mưa sao băng màu bạc. Mỗi một tia kiếm khí đều đủ sức xuyên thủng một tòa núi lớn, hàng vạn tia gộp lại tạo thành một áp lực khủng khiếp khiến mặt đất Ma giới xung quanh khách sạn lún xuống hàng chục trượng.
Thế nhưng, khi những luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa ấy chạm tới phạm vi mười trượng quanh khách sạn, một màn huỳnh quang màu xanh nhạt bỗng hiện lên. Trên màn huỳnh quang ấy hiện ra một dòng chữ chạy bằng led rực rỡ:
**“Cảnh báo: Bạn đang tấn công vào tài sản thuộc quyền sở hữu của Tập đoàn Trường Sinh. Mỗi đòn tấn công sẽ được tính vào hóa đơn bồi thường theo giá thị trường hiện hành. Tấn công vật lý: 10.000 linh thạch/giây. Tấn công phép thuật: 20.000 linh thạch/giây. Chúc bạn có một buổi ‘đốt tiền’ vui vẻ!”**
Mặc Vô Đạo trố mắt nhìn dòng chữ. Lão thấy những luồng kiếm khí của mình không hề biến mất, mà như bị hút vào một cái lỗ đen vô hình nào đó, rồi chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng cho… cái bảng hiệu đèn neon của khách sạn khiến nó càng thêm rực rỡ.
“Cái gì?! Thủ đoạn tà môn gì thế này?” Lão kinh hãi gào lên.
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An nhìn thông báo trên màn hình hệ thống mà cười đến híp cả mắt: “Hệ thống thông minh thật, chế độ ‘Hấp thụ nợ nần’ này đúng là tuyệt phẩm. Lão Tà, ra đưa khách cái menu đi.”
“Vâng lệnh chủ nhân!”
Lão Tà vác xẻng, thân hình hộ pháp lao vút ra ngoài. Lão không đánh nhau, mà đứng ngay trên nóc khách sạn, dùng thần lực khuếch đại tiếng nói:
“Này lũ nghèo hèn kia! Chủ quản ta bảo, muốn phá nhà thì phải trả tiền cọc. Hiện tại hóa đơn của các ngươi đã lên tới 5 tỷ linh thạch rồi. Có tiền thì đánh tiếp, không có tiền thì xuống đây rửa bát trừ nợ!”
“Tà Độc Ma Quân! Ngươi là đường đường Ma đạo chí tôn, lại đi làm nô bộc cho một kẻ phàm nhân?” Mặc Vô Đạo nhận ra lão Tà, không nhịn được mà châm chọc.
Lão Tà trợn mắt, chửi bới: “Ngươi thì biết cái thá gì? Làm nô bộc cho chủ nhân có cơm ngon, có bảo hiểm xã hội, có lương hằng tháng. Còn theo loại hèn nhát như ngươi thì chỉ có nước đi hốt xác! Ăn một xẻng của ta!”
Lão Tà vung xẻng xào thức ăn lên. Một luồng khói đen kịt mang theo độc tố nghìn năm lao thẳng về phía chiến thuyền. Mặc Vô Đạo vội vàng tung ra một chiếc chuông vàng để che chắn.
“Ầm!”
Tiếng nổ vang dội, chiếc chuông vàng – vốn là tiên bảo hạng trung – lại bị chiếc xẻng xào thức ăn kia đập cho móp méo một mảng. Điều đáng sợ hơn là mùi hương sả ớt nồng nặc bám vào chiến thuyền, khiến các tu sĩ bên trên bỗng dưng… đói bụng đến bủn rủn chân tay.
“Chó đen! Tới lượt mày!” Lão Tà hét lên.
Tiểu Hắc, con “chó đen” nhỏ bé đang nằm cuộn tròn dưới chân Thẩm Trường An, nghe thấy gọi tên thì ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng hếu. Nó thong dong bước ra khỏi cửa, mỗi bước đi đều biến đổi một chút. Đến khi ra khỏi bậc thềm, nó không còn là con chó đen hiền lành nữa, mà là một con Hắc Kỳ Lân cao bằng tòa nhà, toàn thân rực lửa ma mị, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu.
Tiểu Hắc ngước lên nhìn hàng ngàn chiến thuyền trên trời, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường. Nó không tấn công, mà chỉ há miệng ra làm một động tác… hít vào.
“Vù vù vù!”
Một luồng lực hút cực mạnh nảy sinh. Những tu sĩ có tu vi thấp hơn Nguyên Anh lập tức bị hút bay ra khỏi thuyền. Mặc Vô Đạo kinh hoàng phát hiện ra, linh khí trong không gian xung quanh đang bị con thú này nuốt chửng sạch sành sanh. Thậm chí, cả năng lượng duy trì chiến thuyền cũng đang trôi tuột vào cái miệng không đáy ấy.
“Đừng sợ! Tất cả dùng Bí Thuật Huyết Tế! Giết chết con súc sinh đó!” Mặc Vô Đạo phát điên, lão bấm quyết, phun ra một ngụm máu bản mệnh vào một thanh đại kiếm màu đen ngòm.
Thanh kiếm mang theo oán niệm của hàng vạn sinh linh, hóa thành một con hắc long lao xuống.
Đúng lúc này, Thẩm Trường An bước ra khỏi cửa. Anh vẫn cầm chiếc bàn tính, tay kia cầm một tờ hóa đơn dài dằng dặc. Anh nhìn con hắc long đang lao tới với vẻ mặt vô cùng xót xa.
“Ôi trời, con rồng đen này mà đâm xuống thì hỏng mất cái biển quảng cáo mới thay của ta. Tốn kém quá, thật sự quá tốn kém!”
Thẩm Trường An bước một bước vào không trung.
Tại giây phút đó, một luồng uy áp không thuộc về thế giới này bùng nổ. Không gian xung quanh khách sạn bỗng chốc đóng băng. Con hắc long của Mặc Vô Đạo khựng lại giữa không trung, hóa thành những mảnh vụn lấp lánh như kính vỡ. Mặc Vô Đạo cảm thấy toàn thân mình bị một đôi bàn tay vô hình bóp nghẹt, tu vi Độ Kiếp kỳ đỉnh phong của lão bỗng dưng biến mất, không còn lại một chút tơ hào nào.
Trong phạm vi của khách sạn, Thẩm Trường An chính là Thượng đế.
“Mặc Vô Đạo, đúng không?” Thẩm Trường An đứng lơ lửng trước mặt lão già đang run rẩy, đưa tờ hóa đơn ra. “Ngươi đã tiêu tốn của ta 3 giờ nghỉ trưa, làm bẩn 2 bộ thảm lông, phá hỏng bầu không khí trong lành của Ma giới và gây ra tiếng ồn vượt mức quy định.”
Mặc Vô Đạo lắp bắp: “Ngươi… ngươi không thể… Ta là người của Thiên Đạo…”
“Thiên Đạo cũng phải trả tiền nếu ngủ qua đêm ở đây thôi.” Thẩm Trường An lạnh lùng ngắt lời. “Bây giờ, theo tính toán của ta, tổng tài sản của toàn bộ tông môn ngươi cộng lại cũng chỉ đủ trả… tiền lãi của hóa đơn này.”
“Vậy… ngươi muốn gì?” Mặc Vô Đạo tuyệt vọng hỏi.
Thẩm Trường An thu lại bàn tính, mỉm cười thân thiện – cái nụ cười khiến lão Tà và Vân Cơ cũng phải rùng mình: “Khách sạn chúng ta mới mở thêm chi nhánh ở Ma giới, đang thiếu một loại hình giải trí đặc thù. Ngươi có nghe qua dịch vụ ‘Thực tế ảo tra tấn vĩnh hằng’ chưa?”
Mặc Vô Đạo chưa kịp hiểu gì thì Thẩm Trường An đã vỗ tay một cái.
“Vân Cơ, mang ‘Vòng cổ nô lệ khách hàng’ ra đây cho ngài Mặc. Từ nay lão sẽ là nhân viên tiếp thị đứng ở cổng vẫy khách. Nhiệm vụ của lão là mỗi ngày phải kéo được ít nhất mười khách hàng vào ăn buffet, nếu không đủ doanh số, sẽ bị ném vào ‘Phòng Massage Lòng Bàn Chân Bằng Gai Sắt’.”
Vân Cơ cười duyên dáng, đi tới xách cổ áo của Mặc Vô Đạo như xách một con gà: “Tuân lệnh chủ nhân. Lão già này trông cũng có vẻ bền bỉ, chắc chắn sẽ làm tốt thôi.”
Đám tu sĩ đi theo Mặc Vô Đạo thấy thủ lĩnh của mình bị tóm dễ dàng như vậy, lập tức rụng rời tay chân. Thẩm Trường An quay sang nhìn bọn họ, lên giọng:
“Còn các ngươi nữa! Phá hoại tài sản công cộng là trọng tội. Nhưng khách sạn chúng ta vốn có lòng từ bi. Mỗi người hãy để lại nhẫn trữ vật, pháp bảo và linh thạch để làm phí thế chấp. Sau đó, tất cả xuống bếp giúp Lão Tà nhặt rau và rửa bát trong vòng 100 năm. Ai có ý kiến gì không?”
Nhìn con Hắc Kỳ Lân đang nhe răng phía sau và Lão Tà đang vung vẩy chiếc xẻng xào thức ảnh nóng bỏng, đám tu sĩ đồng thanh hô vang:
“Chúng ta nguyện ý phục vụ khách sạn! Trường Sinh khách sạn vạn tuế!”
Thẩm Trường An hài lòng gật đầu, cất tờ hóa đơn vào túi. Anh quay đầu nhìn tòa khách sạn rực rỡ của mình giữa lòng Ma giới tối tăm, thầm nghĩ: “Khai trương chi nhánh đúng là vất vả, nhưng mà… lợi nhuận này thực sự là mỹ vị.”
Chiến thuyền đồng xanh giờ đây trở thành đống sắt vụn chờ được tái chế thành khung giường cho phòng VIP. Mặc Vô Đạo, kẻ từng muốn trường sinh bất tử bằng cách thống trị thiên hạ, nay đang đứng trước cửa khách sạn với một chiếc nơ to đùng trên cổ, gượng cười nói với một con quỷ nhỏ vừa đi ngang qua:
“Kính… kính mời quý khách vào dùng bữa… ở đây có khuyến mãi… cứu mạng với…”
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An ngồi xuống ghế tựa, nhấp một ngụm trà linh chi cao cấp. “Vân Cơ, bật nhạc nhẹ nhàng một chút. Tiếp tục kinh doanh nào.”
Ma giới ngày hôm đó không còn âm u như trước, vì tiếng kêu la thảm thiết của các tu sĩ đang nhặt rau trong bếp đã hòa cùng tiếng nhạc thiền êm dịu, tạo nên một bản hòa tấu kỳ lạ nhất trong lịch sử tu chân giới.