Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 160: ** Phát hiện ra âm mưu cuối cùng của Mặc Vô Đạo.
**Chương 160: Nhật Ký Thực Tập Sinh Và Mã Độc Thiên Đạo**
Ánh hoàng hôn vàng vọt của Phù Thế Linh Giới trải dài trên boong tàu Trường Sinh Hào, dát một lớp vàng ròng giả tạo lên những cánh buồm dệt bằng tơ nhện hư không. Phi thuyền đang băng qua "Hành Lang Gió Lặng" để tiến về phía Thiên Quy Tông – con mồi… à không, vị khách hàng tiềm năng tiếp theo trong danh sách của Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An ngồi trên chiếc ghế bành bọc da mông Cự Long, tay lạch cạch gõ bàn tính ngọc đế quang. Tiếng kêu giòn giã của những hạt tính va chạm vào nhau trong không gian yên tĩnh của phòng VIP nghe chẳng khác nào bản giao hưởng thánh thót nhất thế gian.
Vân Cơ đứng bên cạnh, ngón tay búp măng lướt nhẹ trên khay trà, pha một tách "Cà phê Linh Khí" đậm đặc. Cô nhíu mày nhìn một vệt nước nhỏ xíu lỡ văng ra mép khay, lập tức rút ra một chiếc khăn lụa thêu hoa hồng bách diệp, lau đi lau lại đến khi chỗ đó bóng loáng như gương mới thôi.
"Chủ thượng, cà phê của ngài. Nhiệt độ chuẩn 88,8 độ, sai lệch không quá một phần nghìn." Vân Cơ dịu dàng nói, nhưng ánh mắt sắc sảo của cô vẫn liếc về phía hành lang boong tàu, nơi một bóng hình già nua, lụ khụ đang cầm chổi quét dọn.
Người đó là Mặc Vô Đạo.
Từng là đệ nhất cao thủ Nhân giới, từng là kẻ chỉ cần ho một tiếng là cả tu chân giới phải rung chuyển, giờ đây lão chỉ là "Thực tập sinh bậc 0" của Khách sạn Trường Sinh. Lão mặc bộ đồ xám tro rách rưới, lưng còng xuống, hai tay run rẩy cầm cây chổi làm từ lông đuôi Gà Kim Đại Thủ – thứ rác phẩm mà ngay cả đệ tử ngoại môn cũng chê.
"Dạo này lão ta im lặng lạ thường nhỉ?" Thẩm Trường An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng gắt và linh lực bùng nổ trong khoang miệng khiến anh thoải mái nheo mắt lại.
"Vâng, chủ thượng." Vân Cơ khẽ gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự kinh tởm. "Lão ta không còn than vãn, không còn cố tình làm đổ nước hay nhìn lén vào sổ thu chi nữa. Mỗi ngày lão quét boong tàu mười hai canh giờ, chăm chỉ đến mức Tiểu Hắc cũng cảm thấy không thoải mái khi gặm xương gần đó."
Thẩm Trường An nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Mặc Vô Đạo qua cửa sổ ma pháp. Hệ thống quản lý hiện lên một bảng trạng thái xanh mướt phía trên đầu lão già:
【 Nhân viên: Mặc Vô Đạo (Thực tập sinh đang trong thời gian thử thách) 】
【 Thái độ làm việc: 100/100 (Gương mẫu tiêu biểu) 】
【 Chỉ số trung thành: 0,01% (Tăng thêm 0,01% do được ăn cơm canh thừa của Lão Tà) 】
【 Tâm trạng: Bình thản như nước chết. 】
"Bình thản như nước chết?" Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Kẻ như lão, bị ta lột sạch tu vi, bắt đi hốt phân kỳ lân và quét dọn boong tàu mà lại bình thản được sao? Vân Cơ, cô có thấy lão có gì lạ không?"
"Lão ta quét rất kỹ." Vân Cơ trả lời với bản năng của một kẻ cuồng sạch sẽ. "Kỹ đến mức bất thường. Lão không chỉ quét rác, mà dường như lão đang… đếm từng sợi vân gỗ trên boong tàu vậy."
Thẩm Trường An khẽ nhướn mày. Trong "Lĩnh vực tuyệt đối" của anh, mọi thứ đều phải minh bạch. Nhưng có một điều anh luôn biết: Hệ thống quản lý của anh dù vô đối, nhưng thế giới này luôn có những kẻ tìm cách "lách luật" hoặc "hack game".
"Kim Bất Hoán!" Thẩm Trường An gọi lớn.
Từ xa, Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán chạy lon ton tới, trên tay vẫn cầm xấp tờ rơi "Bảo hiểm trọn đời – Chết không hối tiếc". Hắn thở hổn hển, gương mặt tròn xoe hớn hở: "Sếp gọi em? Có phải chúng ta chuẩn bị thu phí 'lăn bánh' của phi thuyền đối với đám hành khách không sếp?"
"Việc đó để sau. Cậu đi theo dõi Mặc Vô Đạo cho tôi. Nhìn xem mỗi lần lão quét xong, lão đi đâu, làm gì, ăn gì. Ngay cả việc lão đi vệ sinh bao nhiêu giây cũng phải ghi lại."
Kim Bất Hoán ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu lia lịa: "Sếp yên tâm! Nghiệp vụ rình rập này em làm tốt nhất. Để em dùng cái 'Kính Viễn Vọng Thiên Cơ' mới mua từ Chợ Đen, đảm bảo lão già đó không giấu nổi một sợi lông chân!"
Khoảng ba canh giờ sau, phi thuyền bắt đầu xuyên vào một vùng sương mù dày đặc. Đây là khu vực ranh giới giữa các vị diện, nơi linh khí hỗn loạn và các quy tắc vật lý trở nên mong manh.
Kim Bất Hoán lẻn vào phòng Thẩm Trường An với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Hắn không nói gì, chỉ đặt lên bàn một chiếc "Lưu Ảnh Thạch" màu tím đen.
"Sếp… chuyện này không bình thường đâu. Em theo dõi lão suốt từ chiều. Lão không ăn cơm, cũng chẳng đi vệ sinh. Khi mọi người nghỉ ngơi, lão lén lẻn vào kho chứa của Tiểu Hắc."
Thẩm Trường An nhướng mày: "Kho của Tiểu Hắc? Lão định ăn trộm xương linh thạch à? Gan lão to thế sao?"
"Không phải ăn trộm." Kim Bất Hoán rùng mình. "Sếp xem đi."
Lưu Ảnh Thạch phát ra một luồng ánh sáng mờ ảo, hiện lên hình ảnh Mặc Vô Đạo đang quỳ rạp dưới sàn kho. Lão không hề trộm xương, mà đang dùng ngón tay – đã bị mài mòn đến rỉ máu – vẽ lên sàn gỗ.
Điều kinh khủng là, lão không vẽ trận pháp. Lão đang viết những dòng ký tự vô cùng kỳ quái. Chúng không giống bất kỳ loại ngôn ngữ tu tiên nào, mà trông giống như những con giun bò nghuệch ngoạc, đen đúa và nhớp nháp.
Trong hình ảnh, Mặc Vô Đạo vừa viết vừa thì thầm, giọng nói đứt quãng nhưng đầy vẻ điên cuồng:
"Cái khách sạn này… nó không phải là một ngôi nhà. Nó là một cái dạ dày… một cái dạ dày không đáy đang nuốt chửng linh khí của đại địa. Thẩm Trường An, ngươi tưởng ngươi là chủ nhân sao? Ngươi chỉ là một tên ký sinh trùng đang ngồi trên lưng một con quái vật sắp nổ tung mà thôi…"
Thẩm Trường An lập tức mở giao diện điều khiển cấp cao của Hệ Thống. Ánh mắt anh đanh lại. Ở góc khuất của màn hình điều khiển, nơi vốn dĩ hiển thị "Dung lượng bộ nhớ Thiên Đạo", xuất hiện một dòng chữ đỏ nhấp nháy:
【 Cảnh báo: Phát hiện mã độc xâm nhập (Code: Emptiness_v01). Nguồn gốc: Thực tập sinh Mặc Vô Đạo. 】
【 Tác vụ: Đang thực hiện hành vi 'Chèn tàn dư quy tắc'. 】
【 Tiến độ: 89%. 】
"Mã độc?" Thẩm Trường An lạnh lùng thốt lên.
Lão Tà từ đâu hiện ra, tay cầm một con dao phay lớn còn dính máu thú rừng, vẻ mặt âm trầm: "Chủ thượng, tên già đó đang định dùng 'Phép Vong Tình Khổ' kết hợp với oán khí của những linh hồn bị khách sạn lọc bỏ để tạo ra một loại virus. Lão không định giết chúng ta, lão định làm 'quá tải' cái trạm trung chuyển này."
Vân Cơ biến sắc: "Nếu khách sạn quá tải, điều gì sẽ xảy ra?"
Lão Tà khịt mũi, giọng nói khàn khàn: "Nổ. Một vụ nổ có thể san phẳng cả ba giới. Mặc Vô Đạo biết lão không đánh thắng được ngài trong lĩnh vực này, nên lão chọn cách phá hủy chính cái 'lĩnh vực' đó. Lão muốn chúng ta cùng chết chùm, hoặc ít nhất là ép Thiên Đạo phải 'Format' lại toàn bộ thế giới."
Thẩm Trường An lặng lẽ đứng dậy. Anh không giận dữ, ngược lại, nụ cười trên môi anh càng thêm tươi tắn. Nhưng ai ở khách sạn lâu cũng biết, đây là biểu hiện của việc "sếp" sắp đưa ra một cái hóa đơn cắt cổ nhất từ trước đến nay.
"Hóa ra lão muốn dùng 'rác thải dữ liệu' để làm treo máy server của ta sao? Đúng là gừng càng già càng cay, nhưng đáng tiếc, lão chưa từng biết đến một khái niệm gọi là 'Thùng Rác' và 'Chế độ dọn dẹp ổ đĩa'."
Thẩm Trường An bước ra boong tàu. Lúc này, bầu trời bên ngoài phi thuyền bỗng chuyển sang màu tím thẫm. Những tiếng thì thầm rùng rợn vang lên từ khắp ngõ ngách của phi thuyền.
Mặc Vô Đạo lúc này đã đứng thẳng người. Lão không còn vẻ lọm khọm nữa. Một luồng khí đen tuyền tỏa ra từ cơ thể lão, đôi mắt chỉ còn lại một màu trắng dã. Cây chổi trong tay lão hóa thành một thanh trường mâu u tối, chỉ thẳng vào mặt Thẩm Trường An.
"Ha ha ha! Thẩm Trường An! Ngươi có hệ thống tuyệt đối, ngươi có quy tắc tối cao! Nhưng quy tắc nào cũng có kẽ hở! Ngươi thu thập cảm xúc của chúng sinh, ngươi lọc sạch linh khí cho Thiên Đạo, nhưng ngươi có biết những 'chất thải' đó đi đâu không?"
Mặc Vô Đạo cười điên cuồng, chỉ tay xuống chân mình: "Chúng nằm ở ngay đây! Dưới gầm khách sạn của ngươi! Ta đã dành hàng trăm ngày quét dọn chỉ để tìm ra điểm hội tụ của chúng. Bây giờ, ta sẽ mở nút chai đó ra. Hãy nếm trải sự phẫn nộ của mười vạn năm tích tụ!"
Phi thuyền Trường Sinh Hào rung lắc dữ dội. Những cột khói đen bắt đầu phun ra từ các khe hở của boong tàu. Kim Bất Hoán hoảng hốt bám chặt vào cột buồm: "Sếp ơi! Khách sạn đang bị đầy bộ nhớ! Hệ thống báo lỗi 404 rồi sếp ơi!"
Thẩm Trường An vẫn bình thản. Anh chậm rãi bước tới, tay cầm lấy một cuốn sổ nhỏ mà trước đây chưa ai từng thấy anh sử dụng. Cuốn sổ có bìa bằng một loại vật liệu không thuộc về thế giới này, lấp lánh như các bảng mạch điện tử.
"Mặc Vô Đạo, lão đã thực tập ở đây bao lâu rồi?"
Mặc Vô Đạo khựng lại một giây: "Cái gì?"
"Ta hỏi là lão đã thực tập được bao lâu rồi? Để ta tính lương." Thẩm Trường An gõ gõ ngón tay lên cuốn sổ. "À, 159 ngày. Mỗi ngày làm việc 12 tiếng. Lương thực tập sinh là 5 linh thạch/ngày. Tổng cộng là 795 linh thạch. Nhưng…"
Thẩm Trường An ngước mắt lên, ánh mắt sắc lẹm: "Lão phá hoại tài sản công ty, cố ý làm lây lan mã độc vào hệ thống cốt lõi, gây ảnh hưởng đến tâm lý nhân viên chính thức, và đặc biệt là làm Vân Cơ phải lau dọn thêm vì mấy cái hình vẽ rỉ máu của lão."
"Khoản phí bồi thường vi phạm hợp đồng và phí xử lý chất thải độc hại… ta tính nhẹ nhàng cho lão thôi: Một vạn năm tu vi thực thể, cộng với quyền sở hữu linh hồn vĩnh viễn cho khách sạn Trường Sinh."
"Ngươi nằm mơ đi!" Mặc Vô Đạo gầm lên, vung trường mâu đâm tới. Luồng khí đen như một con hắc long há miệng định nuốt chửng Thẩm Trường An.
"Hệ thống, kích hoạt chức năng: Nâng Cấp Tường Lửa – Thu Phí Ngược!"
Uỳnh!
Một vòng tròn ánh sáng vàng kim khổng lồ hiện ra ngay trước mũi giáo của Mặc Vô Đạo. Thay vì đẩy lùi luồng khí đen, cái vòng tròn đó lại bắt đầu… hút lấy nó với một tốc độ kinh hoàng.
Mặc Vô Đạo hốt hoảng phát hiện ra luồng "Mã độc Thiên Đạo" mà lão cực khổ tích lũy bấy lâu đang bị cái vòng tròn kia nuốt gọn. Không chỉ vậy, cơ thể lão cũng đang bị hút dần vào trong.
"Đây là cái gì? Không thể nào! Oán khí của mười vạn năm không thể bị thanh lọc dễ dàng như vậy!"
Thẩm Trường An lạnh lùng nói: "Ai bảo ta thanh lọc chúng? Ta chỉ chuyển hướng chúng vào một khu vực kinh doanh mới thôi. Hệ thống vừa cập nhật, ta quyết định mở thêm dịch vụ 'Nhà Ma Thử Thách Cảm Giác Mạnh'. Mấy cái oán khí này của lão, trang trí cho nhà ma là chuẩn bài rồi."
"Còn lão…" Thẩm Trường An búng tay một cái.
Bảng điều khiển hệ thống hiện lên dòng chữ:
【 Thực thi lệnh: Chuyển đổi trạng thái nhân viên. 】
【 Đối tượng: Mặc Vô Đạo. 】
【 Vị trí mới: Búp bê giữ cửa tại 'Nhà Ma Trường Sinh'. 】
【 Chế độ: Bất tử, bất tiêu biến, luôn luôn chịu nỗi sợ hãi mà lão đã tạo ra. 】
Mặc Vô Đạo thét lên một tiếng tuyệt vọng trước khi toàn bộ cơ thể lão co rút lại, biến thành một con búp bê bằng gỗ khô khốc, đôi mắt vẫn mở trừng trừng vì sợ hãi. Con búp bê rơi bịch xuống sàn, lăn lông lốc đến chân Tiểu Hắc.
Con chó đen to lớn ngáp một cái, cúi xuống ngửi ngửi rồi khinh bỉ bỏ đi.
Sương mù tan biến. Phi thuyền Trường Sinh Hào lấy lại được sự cân bằng. Các chỉ số đỏ trên màn hình điều khiển biến mất, thay vào đó là một thông báo mới tinh:
【 Chúc mừng Chủ khách sạn đã hoàn thành 'Sự cố khủng hoảng nội bộ'. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa phân khu 'Công viên giải trí âm giới'. 】
【 Doanh thu dự kiến: Tăng thêm 200% nhờ vào lượng khách thích cảm giác mạnh. 】
Thẩm Trường An phủi tay, nhìn Kim Bất Hoán vẫn còn đang run cầm cập: "Ghi lại vào sổ tay hướng dẫn du lịch: Từ hôm nay, chúng ta có thêm tour 'Khám phá nỗi sợ hãi của đệ nhất cao thủ'. Giá vé 500 linh thạch một lượt, không giảm giá."
"Dạ… dạ… em ghi ngay!" Kim Bất Hoán lúng túng rút bút ra viết.
Vân Cơ nhẹ nhàng bước tới, nhặt con búp bê Mặc Vô Đạo lên bằng hai ngón tay, cau mày: "Chủ thượng, con búp bê này hơi bẩn. Em có thể đem nó đi ngâm trong nước tẩy linh tuyền ba ngày ba đêm không?"
"Tùy cô. Nhưng đừng làm nó hỏng, nó là 'đạo cụ cao cấp' duy nhất của khu nhà ma đấy." Thẩm Trường An quay người trở lại phòng VIP, bước chân ung dung như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Đằng sau anh, Lão Tà thu lại con dao phay, lẩm bẩm: "Ăn hại. Muốn hack khách sạn mà ngay cả khái niệm 'Backup dữ liệu' cũng không biết. Để ta xem… tối nay nên làm món gì để ăn mừng 'thêm mục doanh thu' mới đây?"
Ánh trăng dần lên, soi sáng con tàu Trường Sinh Hào đang lướt đi trong không gian. Mặc Vô Đạo, kẻ từng khao khát chiếm đoạt bí mật trường sinh, cuối cùng đã đạt được nguyện vọng của mình: Lão sẽ sống mãi mãi, nhưng là trong tư cách một món đồ chơi thu tiền cho kẻ mà lão ghét nhất.
Trên tầng mây, tiếng bàn tính lại vang lên: *Lạch cạch, lạch cạch…*
"Vân Cơ, cà phê nguội rồi. Đổi cho ta tách mới. Thêm chút đường tinh của Tuyết Nhi vừa gởi tặng nhé. Kinh doanh ấy mà, đắng mãi sao được, phải có chút ngọt ngào chứ."
Tiếng cười khẽ của Thẩm Trường An hòa vào tiếng gió, lạnh lẽo và đầy tính toán. Thiên Quy Tông đã ở ngay trước mắt, và một hóa đơn bảo hiểm "cắt cổ" khác đang chờ được ký kết.