Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 162: ** Bầu trời sụp đổ

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:54:25 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 162: BẦU TRỜI SỤP ĐỔ

Ánh bình minh lẽ ra phải mang theo hơi thở ấm áp của vạn vật, nhưng hôm nay, bầu trời phía trên Phù Thế Linh Giới lại mang một sắc thái kỳ dị. Những đám mây màu tím thẫm đan xen với những vệt đen kịt như những vết sẹo chưa lành trên cơ thể của một vị thần khổng lồ. Không gian vặn xoắn, thỉnh thoảng vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc, giống như tiếng xương người bị nghiền nát, khiến lòng người không khỏi run rẩy.

Tại sân sau của Khách sạn Trường Sinh, một khung cảnh hết sức "nhân văn" đang diễn ra.

Mặc Vô Đạo, kẻ từng hô mưa gọi gió, đệ nhất cao thủ của Nhân giới, giờ đây đang mặc một bộ đồ bảo hộ bằng vải thô màu xám tro, phía sau lưng thêu hình một đóa hoa hồng đỏ rực kèm dòng chữ: "Thực tập sinh cần mẫn". Tay lão cầm một chiếc xẻng bằng thép không rỉ, trước mặt là một đống… chất thải khổng lồ của Hắc Kỳ Lân Tiểu Hắc.

"Lùi lại! Đừng có đứng đó mà thở dài, cái thứ oán khí của ông làm hỏng mùi hương của đống 'vàng đen' này bây giờ!" Tiểu Hắc trong hình dạng một con chó đen nhỏ nhắn, đeo cái vòng cổ chuông vàng kêu linh đình, đang nghênh ngang đi qua đi lại như một tay cai ngục chính hiệu.

Mặc Vô Đạo run rẩy, khóe mắt giật giật: "Ta… ta là Thái Thượng Trưởng Lão của Vô Đạo Tông… ta đã chạm đến ngưỡng cửa của Trường Sinh…"

"Trường sinh cái con khỉ!" Lão Tà từ trong bếp thò đầu ra, trên tay vẫn cầm cái môi rồng còn dính chút nước súp phở Linh Nam thơm phức. Lão vung môi, mắng át đi: "Ở đây, chủ nhân bảo ông là cái dẻ lau thì ông không được làm cái bàn chải. Nhìn kia, cái hóa đơn bồi thường thiệt hại doanh thu của ông vẫn còn dài đến tận cổng chính kìa. Mau xúc cho sạch, tí nữa ta lấy đống đó ra bón cho vườn Rau Vạn Cổ, nếu rau héo một lá, tối nay ông xác định làm gia vị cho món lẩu Thái Ma Đầu nhé!"

Mặc Vô Đạo nhìn xuống tờ hóa đơn dài dằng dặc đang lơ lửng bên cạnh. Trên đó ghi chi tiết đến mức khiến lão muốn nôn ra máu:
– Phí tổn thất tinh thần cho nhân viên tiếp tân (do nhìn thấy bộ mặt xấu xí của khách hàng): 50 vạn linh thạch.
– Phí hao mòn không khí trong phạm vi khách sạn khi khách hàng hít thở quá mạnh: 10 vạn linh thạch/phút.
– Phí khấu hao bàn tính bằng ngọc đế quang (do chủ khách sạn phải dùng lực để gõ): 100 vạn linh thạch.

Tổng cộng: 215,7 tỷ linh thạch thượng phẩm (Hoặc 1.000.000 năm lao động công ích).

Lão nhìn sang phía quầy lễ tân. Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế mây êm ái, nhàn nhã hớp một ngụm trà linh diệp. Ánh nắng ban mai (dù có chút tím tái) chiếu lên gương mặt thư sinh hòa nhã của anh, trông chẳng có chút sát khí nào. Anh vừa tính toán trên cuốn sổ thu chi vừa lầm bầm:

"Lỗ rồi, lỗ nặng rồi. Trận đánh hôm qua làm hỏng mất ba viên gạch men ở đại sảnh, loại đó là hàng order từ vị diện cao cấp, tiền vận chuyển đắt cắt cổ…"

Vân Cơ đứng cạnh, đôi tai hồ ly khẽ vểnh lên. Cô đang dùng một chiếc chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng để phủi đi hạt bụi vô hình trên quầy: "Chủ thượng, ngài đừng lo. Kim Bất Hoán vừa mới gửi thư đến nói rằng hắn sắp dẫn thêm một đoàn khách du lịch từ Thương hội đến. Nghe nói họ muốn trải nghiệm cảm giác 'ngắm nhìn diệt thế' từ nơi an toàn nhất vũ trụ."

Thẩm Trường An sáng mắt lên: "Ngắm nhìn diệt thế? Ý tưởng hay! Vân Cơ, thông báo ngay cho bộ phận Marketing. Mở bán gói tour 'Diệt Thế View'. Chỗ ngồi ở ban công tầng 5 là 500 linh thạch một giờ, bao gồm một ly trà đá linh truyền và hạt dưa vô hạn. Ai muốn check-in với vết nứt không gian thì thêm phí bảo hiểm 200 linh thạch."

Trong khi Thẩm Trường An đang say sưa với những ý tưởng "vặt lông" mới, thì một sự biến đổi kinh hoàng xảy ra.

*UỲNH!*

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên. Không phải tiếng sấm, mà là tiếng một thứ gì đó vô cùng lớn lao vừa bị vỡ vụn.

Trên bầu trời, những vệt đen kịt bắt đầu loang lổ như vết dầu loang trên mặt nước. Không gian vốn là một màu xanh lam nay bỗng chốc bong tróc từng mảng, lộ ra những mã lệnh lập lòe, những dòng chữ cổ xưa chảy tràn như thác đổ.

"Trời… trời sập thật rồi!" Một vị tán tu đang ngồi ăn bánh bao ở sảnh khách sạn đánh rơi cả đồ ăn, chỉ tay lên trời, lắp bắp kinh hãi.

Cả Phù Thế Linh Giới lúc này chấn động dữ dội. Những ngọn núi nghìn năm bắt đầu đổ sụp, biển cả trào dâng, linh khí vốn dĩ là nguồn sống của các tu sĩ bỗng trở nên bạo loạn, hung hãn như những con dã thú mất kiểm soát.

Nhiều vị đại năng đang bế quan trong các hang động xa xôi bỗng chốc hộc máu, tu vi nghìn năm tan biến trong nháy mắt. Họ cảm thấy sợi dây liên kết giữa linh hồn mình và Thiên Đạo đã bị chặt đứt. Cảm giác này giống như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi giữa rừng rậm đầy quái vật. "Hóa Đạo" – nỗi ám ảnh lớn nhất của mọi kẻ tu tiên – đang diễn ra trên diện rộng.

Tại Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn đang hài hước bỗng chốc đông cứng lại.

Lão Tà buông môi rồng xuống, gương mặt mặt sẹo vốn dĩ hung ác giờ lại lộ ra vẻ trang nghiêm hiếm thấy. Lão bước ra sân, nhìn lên bầu trời đang sụp đổ từng mảng lớn, trầm giọng: "Đại Kiếp Nạn… cuối cùng nó cũng đến. Lần này không phải là Thiên Đạo trừng phạt, mà là Thiên Đạo đã… kiệt sức rồi."

Vân Cơ thu hồi nụ cười quyến rũ thường ngày, đôi mắt chín đuôi của cô ánh lên những tia sáng kỳ ảo. Cô cảm nhận được vạn vật bên ngoài vòng bảo hộ của khách sạn đang gào thét trong đau đớn.

Chỉ có Tiểu Hắc là vẫn bình thản nhất, nó sủa gâu gâu hai tiếng rồi nhìn về phía Thẩm Trường An như chờ đợi mệnh lệnh.

Thẩm Trường An lúc này đã đứng dậy. Trong mắt anh, thế giới không chỉ là những mảng bong tróc, mà là một hệ thống đầy rẫy các thông báo lỗi màu đỏ rực:
[CẢNH BÁO: PHÂN KHU 702 BỊ LỖI PHÂN MẢNH DỮ LIỆU]
[CẢNH BÁO: BỘ VI XỬ LÝ THIÊN ĐẠO QUÁ TẢI – NHIỆT ĐỘ TĂNG CAO]
[HỆ THỐNG ĐANG TIẾN HÀNH RESET VỀ CHẾ ĐỘ NHÀ SẢN XUẤT]

Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu anh:
*"Đinh! Khách sạn Trường Sinh kích hoạt giao diện: Trạm Trung Chuyển Vũ Trụ. Cấp độ nhiệm vụ: Tuyệt Mật. Yêu cầu: Ngăn chặn quá trình reset để bảo toàn tài sản của khách sạn (và tính mạng của đám 'cừu béo')."*

Thẩm Trường An hít một hơi thật sâu, gương mặt "vô sỉ" của anh biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đến cực điểm của một vị chủ tể thực thụ. Anh bước ra giữa sảnh, giọng nói không lớn nhưng vang vọng khắp mọi ngõ ngách, át đi cả tiếng gào thét của không gian bên ngoài:

"Các vị thượng đế, đừng hoảng loạn. Khách sạn Trường Sinh luôn cam kết mang lại sự an toàn tuyệt đối cho quý khách. Tuy nhiên, do điều kiện 'thời tiết' ngoài ý muốn, khách sạn sẽ chuyển sang chế độ Bảo Trì Đặc Biệt."

Anh vung tay, cuốn sổ thu chi trên tay phát ra hào quang vàng kim chói lọi.

"Vân Cơ! Đóng tất cả các cửa sổ, kích hoạt 'Màng lọc linh khí 5 lớp'. Thông báo cho khách hàng: Ai muốn sống sót qua cơn sóng thần linh khí này thì nhanh chóng nâng cấp lên gói thành viên 'Tị Nạn Kim Cương'. Giá gốc 100 vạn, nay chỉ còn 99 vạn 9 ngàn 9 trăm!"

"Lão Tà! Ngừng nấu phở, chuyển sang chế độ nấu 'Canh Tẩy Tâm'. Mỗi khách hàng phải uống một bát để giữ cho thần trí không bị Thiên Đạo làm hỗn loạn. Một bát giá 5 vạn linh thạch, không được mặc cả!"

"Tiểu Hắc! Ra cổng chính, nếu có đứa nào định nhân lúc loạn lạc để quỵt tiền phòng hoặc chạy trốn mà chưa thanh toán hóa đơn, cứ việc ăn nó. Ta cho phép ông hôm nay ăn buffet thoải mái."

Dàn nhân viên nhanh chóng tản ra. Dù bầu trời bên ngoài đang vỡ vụn, nhưng bên trong khách sạn, trật tự được thiết lập lại một cách thần kỳ. Sự bình tĩnh đến mức "máu lạnh" của Thẩm Trường An giống như một mỏ neo chắc chắn giữa cơn bão tố.

Đúng lúc đó, từ những vết nứt đen kịch trên bầu trời, một sinh vật khổng lồ bắt đầu thò đầu ra. Đó không phải là yêu thú, cũng không phải ma thần. Nó giống như một đống bùng nhùng gồm hàng triệu sợi dây đen và ánh sáng xám xịt, đó là "Bệnh Độc của Thiên Đạo" – thứ sinh vật sinh ra từ sự mục nát của quy luật thế giới.

Một con "Bệnh Độc" to bằng cả một dãy núi hướng thẳng về phía Khách sạn Trường Sinh mà lao xuống. Nó mang theo hơi thở của sự hư vô, đi đến đâu, không gian và thời gian nơi đó liền tan biến.

"Chủ… chủ nhân! Cái thứ đó… Lĩnh vực tuyệt đối có ngăn được không?" Vân Cơ lo lắng hỏi, đuôi cô dựng đứng lên.

Thẩm Trường An nhìn thực thể đang lao đến, khẽ đẩy gọng kính (vừa mới trang bị để tăng vẻ chuyên nghiệp).

"Ngăn? Tại sao phải ngăn?"

Anh búng tay một cái.

*Cộp!*

Một tấm biển quảng cáo khổng lồ, cao tới hàng vạn dặm đột ngột hiện ra giữa hư không, chặn ngay trước mặt thực thể kia. Trên tấm biển ghi hàng chữ:

"KHU VỰC ĐANG BẢO TRÌ. CẤM VÀO KHI CHƯA MUA VÉ VÀO CỬA. KẺ VI PHẠM SẼ BỊ PHẠT GẤP 100 LẦN GIÁ TRỊ TÀI SẢN."

Con quái vật "Bệnh Độc" đâm sầm vào tấm biển. Kỳ tích xảy ra, thay vì phá hủy tấm biển, toàn bộ sức mạnh hủy diệt của nó lại bị tấm biển hấp thụ một cách kỳ dị. Hệ thống thông báo trong đầu Thẩm Trường An vang lên:

[Đã nhận diện: Nguồn năng lượng lãng phí. Đang chuyển hóa thành: Điện năng và Linh năng để chạy máy xông hơi massage tầng 3.]

"Tuyệt vời." Thẩm Trường An vỗ tay hài lòng. "Cái lò sưởi ở phòng VIP đang thiếu nhiệt, thứ này đến đúng lúc lắm."

Mặc Vô Đạo, lúc này đang ôm xẻng nấp sau một góc tường, trợn mắt nhìn cảnh tượng này. Lão vốn nghĩ đại nạn đến, khách sạn này dù thần bí đến đâu cũng sẽ tan tành. Nhưng lão không ngờ, ngay cả "Sự diệt vong của thế giới" mà vào tay Thẩm Trường An, cũng chỉ là một loại… tài nguyên tái chế giá rẻ.

"Này, cái ông lao công kia!" Thẩm Trường An nhìn về phía Mặc Vô Đạo. "Ông còn đứng đó làm gì? Thiên Đạo sụp đổ, bụi bẩn sẽ rơi xuống rất nhiều. Mau ra lau cái sân thượng cho ta. Nếu ta thấy một vệt ố, ông chuẩn bị nợ thêm 500 năm nữa đi!"

Mặc Vô Đạo nghiến răng, lần đầu tiên trong đời, lão cảm thấy việc trời sụp cũng không đáng sợ bằng việc làm việc cho cái tên ác ma mang danh quản lý khách sạn này. Nhưng nhìn thấy con quái vật bị biến thành "củi khô" cho máy sưởi, lão không dám ho he một câu, lạch bạch cầm xẻng chạy đi lau dọn.

Giữa bóng tối mịt mù bao phủ toàn bộ Linh giới, Khách sạn Trường Sinh lúc này giống như ngọn đèn duy nhất còn cháy. Nó không chỉ lơ lửng, nó bắt đầu chậm rãi xoay chuyển. Những bức tường bằng gỗ và đá bắt đầu thay đổi cấu trúc, lộ ra những linh kiện bằng máy móc hiện đại và những ký hiệu thần bí cổ xưa lồng ghép vào nhau.

Khách sạn Trường Sinh đang từ từ bay lên khỏi mặt đất, xuyên qua tầng mây tím ngắt, hướng thẳng về phía trung tâm của vết nứt Thiên Đạo.

Thẩm Trường An đứng ở cửa chính, nhìn ra đại lục đang sụp đổ dưới chân, nhẹ giọng thở dài:

"Làm dịch vụ trong thời đại diệt thế này thật là khó khăn mà. Nhưng thôi, vì lợi nhuận… à không, vì công lý và sự trường sinh, chúng ta đi dọn dẹp cái 'máy chủ' hỏng hóc này một chút vậy."

Tiếng chuông ở cửa khách sạn lại kêu "Kính coong".

"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh vào ngày tận thế. Quý khách muốn thanh toán bằng thẻ hay bằng linh hồn?"

Tiếng cười nhẹ của anh tan vào trong tiếng gầm thét của vũ trụ, nhưng sự "vô sỉ" đầy quyền năng ấy, đã bắt đầu đóng dấu lên sự hồi sinh của cả một thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8