Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 164: ** Thẩm Trường An kêu gọi quyên góp
Bầu trời Phù Thế Linh Giới lúc này tựa như một tấm gương vỡ nát vừa được dán lại bằng những mảnh băng dính trong suốt. Tuy vết nứt đen ngòm của "Đại Kiếp Nạn" đã tạm thời ngừng mở rộng, nhưng những tia sét màu huyết dụ thỉnh thoảng vẫn xé toạc không gian, để rọi xuống mặt đất cảnh tượng hoang tàn như ngày tận thế.
Chỉ có một nơi duy nhất vẫn giữ được vẻ thái bình đến lạ lùng: Khách sạn Trường Sinh.
Lúc này, rào chắn màu xanh lục nhạt của khách sạn đã mở rộng ra gấp mười lần bình thường, bao phủ cả một vùng bình nguyên rộng lớn phía dưới chân núi. Phía trong rào chắn, cỏ cây vẫn xanh tươi, linh khí ôn hòa. Phía ngoài rào chắn, gió bão cuồng phong đang gào thét, ăn mòn mọi thứ thành tro bụi.
Tại sảnh chính của khách sạn, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Nhưng sự căng thẳng này không đến từ thiên tai, mà đến từ âm thanh lạch cạch đều đặn của những hạt tính bàn bằng ngọc.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ trầm hương vạn năm, đôi lông mày lá liễu nhíu chặt, ngón tay thanh mảnh gảy bàn tính nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.
"Hỏng một cái quạt sưởi linh khí cấp 5, phí bảo trì 3.000 linh thạch thượng phẩm."
"Gạch lát sân bị dư chấn làm nứt ba viên, loại đá Vân Thạch này hiện nay đã tuyệt chủng, tính phí tổn thất tinh thần 50.000 linh thạch."
"Đặc biệt là…"
Thẩm Trường An dừng tay, nhìn vào con số tổng kết đỏ chót trên cuốn sổ thu chi, thở dài một tiếng thật dài. Tiếng thở dài này vang vọng khắp sảnh, khiến cho Vân Cơ đang lau một cái bình hoa (đến lần thứ 100 trong sáng nay) cũng phải rùng mình.
"Ông chủ, thế giới này không phải đã giữ lại được rồi sao?" Vân Cơ thấp giọng hỏi, chiếc đuôi cáo sau lưng khẽ vẫy đầy lo lắng. "Hệ thống thông báo điểm công đức đang tăng vọt mà?"
Thẩm Trường An ngước lên, đôi mắt vốn dĩ luôn đong đầy nụ cười "kinh doanh" nay lại nhuốm màu đau thương giả tạo: "Công đức? Công đức có ăn được không? Có đổi lấy linh thạch để trả lương cho các ngươi không? Vừa rồi để ổn định khe nứt Thiên Đạo, khách sạn đã phải xuất ra 'Năng lượng dự phòng cấp cứu'. Các ngươi có biết cái đó đắt đến mức nào không?"
Anh đập mạnh cuốn sổ xuống bàn, nghiến răng nói: "Đó là tích lũy mười năm làm lụng vất vả, vắt kiệt mồ hôi nước mắt của đám khách hàng béo bở mới có được! Bây giờ thì hay rồi, vì cứu cái thế giới nát này mà ta sắp phá sản tới nơi!"
Đúng lúc này, từ phía cửa lớn, Lão Tà khệnh khạng đi vào, trên tay cầm một chiếc muôi lớn còn dính mỡ bò. Gương mặt sẹo của lão co giật: "Ông chủ, bên ngoài có một đám người… không, là một đám 'đại năng' đang quỳ thành một hàng dài. Tông chủ các loại tông môn, hoàng đế các nước, còn có cả mấy lão già tóc trắng xóa từ quan tài bò dậy. Họ nói muốn xin gặp 'Vị cứu tinh của thế giới' để cảm tạ."
Thẩm Trường An nghe vậy, đôi mắt đột nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ, giống như con sói đói nhìn thấy bầy cừu béo. Vẻ đau thương trên mặt anh biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là sự nghiêm túc đến đáng sợ.
"Cứu tinh? Cảm tạ?" Anh chỉnh lại cổ áo thư sinh, đứng dậy phủi bụi trên áo. "Vân Cơ, đi lấy cho ta cái loa pháp bảo 'Vạn Dặm Truyền Thanh'. Tiểu Hắc, dậy đi, ra cửa canh chừng, đứa nào không nộp tiền mà định lẻn vào hít linh khí sạch thì cắn cho ta!"
Tiểu Hắc đang nằm dưới gầm bàn gặm một khúc xương (vốn là thần binh của một vị tướng quân nào đó bỏ lại), nghe vậy liền sủa một tiếng "Gâu" đầy khí thế, rồi lon ton chạy ra cửa, hóa thân thành một con chó đen to bằng con nghé với cặp mắt đỏ rực.
***
Bên ngoài rào chắn khách sạn.
Hàng vạn tu sĩ đang tụ tập, ai nấy đều nhếch nhác, áo quần rách rưới. Đứng đầu là những nhân vật bình thường chỉ nghe tên đã khiến người ta run sợ: Thái Thượng Trưởng lão của Kiếm Tông, Ma hậu của Cửu U, thậm chí là vài vị ẩn sĩ sống hàng nghìn năm trong hang sâu.
Lúc này, họ đều nhìn chằm chằm vào cái rào chắn màu xanh lục với ánh mắt thèm khát. Phía sau họ, bóng tối kiếp nạn vẫn đang lởn vởn, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai rời khỏi vùng bảo vệ.
"Cửa mở rồi!" Một vị tán tu reo lên.
Từ trong sương mù của khách sạn, một bóng dáng trẻ tuổi mặc thanh y chậm rãi bước ra. Thẩm Trường An không đi chân đất, anh ngồi trên một chiếc ghế bành lơ lửng được khiêng bởi bốn con rối bằng đồng. Tay anh cầm một cuốn sổ vàng, vẻ mặt buồn bã như vừa mất đi người thân nhất.
"Chủ nhân khách sạn! Đa tạ ngài đã ra tay cứu vãn chúng sinh!" Kiếm tông Trưởng lão quỳ xuống, giọng run rẩy. "Ân đức này, chúng tôi đời đời không quên!"
Thẩm Trường An giơ tay lên, giọng nói qua pháp bảo loa truyền đi khắp mười dặm, mang theo một sự trầm thống sâu sắc:
"Chư vị đồng đạo, đừng nói như vậy. Ta, Thẩm Trường An, vốn là kẻ làm kinh doanh, coi trọng nhất là sự sống. Thấy thế giới sụp đổ, tâm ta đau như cắt. Vì thế, không quản ngại nguy hiểm, ta đã dùng toàn bộ gia sản, tính mạng và cả tiền lương hưu của nhân viên để khởi động 'Hộ Thế Đại Trận' của khách sạn."
Vân Cơ đứng sau lưng anh khẽ bĩu môi. *Tiền lương hưu của nhân viên? Ngài có trả đồng nào đâu mà có lương hưu?*
Thẩm Trường An tiếp tục sướt mướt: "Nhưng than ôi! Cái giá của sự cứu vớt là quá lớn. Hiện tại, 'Năng lượng duy trì' của khách sạn đã cạn kiệt. Nếu trong vòng một canh giờ nữa không được bổ sung, rào chắn này sẽ… vỡ tan. Đến lúc đó, kiếp nạn sẽ ập tới, ta cũng chỉ có thể cùng khách sạn bay đi hư không, bỏ lại chư vị ở đây…"
Đám đông bên dưới xôn xao, sợ hãi cực độ.
"Không! Chủ khách sạn, ngài không thể bỏ chúng tôi!"
"Ngài cần gì? Linh thạch? Linh mạch? Chúng tôi có gì sẽ đưa hết!"
Thẩm Trường An khẽ lau giọt nước mắt không tồn tại, thở dài: "Ta vốn không muốn thu tiền vào lúc này, vì như vậy là đánh mất đạo đức kinh doanh. Nhưng vì sự tồn vong của nhân loại, vì để rào chắn này có thể tiếp tục che chở cho chư vị, ta buộc phải mở một đợt 'Quyên góp từ thiện vì sự sống'."
Anh hắng giọng, lật cuốn sổ vàng ra: "Quy tắc quyên góp như sau: Để duy trì một hơi thở sạch trong khách sạn, tốn phí là 10 linh thạch thượng phẩm mỗi giây. Nhưng ta sẽ giảm giá, chỉ thu mỗi người một khoản 'Phí bảo trì định kỳ'. Các vị tông môn lớn, căn cứ theo số lượng đệ tử mà đóng 'Gói bảo hiểm toàn diện'. Các tán tu có thể chọn 'Gói combo cứu mạng theo giờ'."
"Đặc biệt!" Giọng anh trở nên vang dội hơn. "Những ai đóng góp tích cực nhất, tên sẽ được khắc lên 'Bảng Vàng Công Đức' đặt ngay tại sảnh chính, được hưởng dịch vụ wifi linh khí miễn phí trong 3 ngày!"
Đám đông im lặng trong vài giây. Một vị ma đầu vốn nổi tiếng hung ác chợt thét lên: "Mười linh thạch một giây? Ngươi đây là tống tiền! Đây là nhân lúc cháy nhà mà hôi của!"
Thẩm Trường An nhìn lão ta, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nhưng rào chắn màu xanh dưới chân vị ma đầu kia bỗng dưng… mờ đi. Một luồng tử khí kiếp nạn bên ngoài ngay lập tức len lỏi vào, tóm lấy tà áo của lão, hóa nó thành bột mịn trong nháy mắt.
Vị ma đầu nọ xanh mặt, vội vàng quỳ sụp xuống, lấy trong ngực ra một túi càn khôn lớn: "Ta quyên! Ta quyên! Đây là toàn bộ gia sản của bản tông chủ, xin ngài hãy ghi tên ta lên đầu bảng vàng!"
Thẩm Trường An hài lòng gật đầu: "Tốt. Vân Cơ, nhận tiền. Lão Tà, chuẩn bị 'Bữa cơm quyên góp'. Nhớ lấy, chỉ ai có biên lai quyên góp mới được mua cơm, giảm giá 5% cho những ai nộp bằng pháp bảo cấp Địa trở lên."
Cảnh tượng tiếp theo trở nên vô cùng hỗn loạn nhưng lại có trật tự một cách kỳ quái. Những vị tiên nhân từng đứng trên đỉnh cao, nay chen lấn nhau để… nộp tiền.
"Tránh ra! Chỗ của lão phu là 50 linh mạch, ta phải nộp trước!"
"Ta có một viên yêu đan vạn năm, chủ khách sạn xem có thể đổi lấy một phòng VIP không?"
"Con rồng của ta! Ta đem con rồng thú cưỡi này hiến tế… à không, quyên góp cho khách sạn để đổi lấy một tấm vé vào cửa!"
Thẩm Trường An ngồi trên ghế bành, nhìn dòng linh thạch và bảo vật chảy vào kho của hệ thống như thác đổ, tâm trạng bỗng chốc sướng vui như mở cờ.
Ngay lúc này, một âm thanh khó chịu vang lên.
"Hừ, Thẩm Trường An, ngươi thật sự là kẻ tham tiền hơn mạng. Thế giới sắp tàn, ngươi tích lũy đống rác này làm gì?"
Mọi người quay lại. Đó là Kim Bất Hoán, vị nhị thiếu gia thương hội từng nhiều lần bị Thẩm Trường An "vặt lông". Dù anh ta cũng đang nhếch nhác, nhưng cái tính hống hách vẫn chưa bỏ được.
Thẩm Trường An liếc nhìn anh ta một cái: "Nhị thiếu gia, sao ngươi vẫn còn sống? Ta tưởng ngươi đã bị Thiên Đạo xóa sổ vì tội tiêu xài lãng phí rồi chứ?"
Kim Bất Hoán hừ lạnh một tiếng, ném ra một chiếc nhẫn không gian lấp lánh: "Gia thế của ta giàu nứt đố đổ vách, mấy nghìn linh thạch này coi như cho chó ăn! Ghi tên ta vào gói 'Siêu Cấp VIP Trường Sinh' nhanh lên, ta cần một phòng tắm nước nóng ngay lập tức!"
Thẩm Trường An bắt lấy chiếc nhẫn, thần thức quét qua một cái, mắt nheo lại: "Xin lỗi nhị thiếu gia, gói 'Siêu Cấp VIP' vừa tăng giá do… lạm phát thiên tai. Số tiền này chỉ đủ cho ngươi một chỗ nằm ở chuồng chó của Tiểu Hắc thôi."
"Cái gì?!" Kim Bất Hoán nhảy dựng lên. "Ngươi là đồ hút máu! Đồ vô sỉ!"
Tiểu Hắc ngồi cạnh đó nhe răng, gầm gừ một tiếng nhỏ. Kim Bất Hoán nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của Hắc Kỳ Lân, nuốt nước bọt cái ực, rồi lầm bầm: "Chuồng chó… thì chuồng chó, ít ra ở đó có sưởi ấm."
Khi dòng người quyên góp đã bớt đông đức, Thẩm Trường An thu loa lại, gương mặt đắc ý hiện rõ. Tổng kết sơ bộ, lượng tài sản mà khách sạn vừa thu vào có thể tương đương với tài nguyên của một phần ba giới tu tiên.
Lão Tà từ bên trong đi ra, khoác trên người cái tạp dề thêu hoa, nói: "Ông chủ, đồ ăn đã chuẩn bị xong. Mì tôm 'Hỗn Độn' vị rồng cay xè, mỗi bát giá 500 linh thạch, có nên đẩy ra bán luôn không?"
Thẩm Trường An gật đầu: "Bán! Nhớ quảng cáo là ăn mì này có tác dụng tăng cường đề kháng trước khí độc kiếp nạn. Đứa nào không mua thì bảo chúng nó là 'mất cơ hội cuối cùng để sống sót'."
Anh nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi các mảnh vỡ của thế giới vẫn đang lơ lửng. Một ý tưởng táo bạo hiện lên trong đầu vị chủ quản khách sạn trẻ tuổi này.
"Vân Cơ."
"Dạ, ông chủ?"
"Ngươi nghĩ sao nếu chúng ta mở thêm một dịch vụ 'Tái thiết thế giới'? Ai muốn đất của tông môn mình được rào chắn bảo phủ vĩnh viễn, thì phải trả phí 'Phát triển bền vững' hàng tháng?"
Vân Cơ đứng hình. Nàng nhìn Thẩm Trường An như nhìn một con quái vật đáng sợ nhất đa vũ trụ. "Ngài định biến cả cái Phù Thế Linh Giới này thành… chi nhánh của khách sạn?"
Thẩm Trường An đứng dậy, tay áo phất lên, khí chất hào hùng (và đậm mùi tiền): "Sai rồi. Không phải chi nhánh. Ta muốn cả thế giới này đều là khách hàng của ta. Thiên Đạo không quản nổi họ, ta quản. Thiên Đạo muốn họ chết, ta cho họ sống… miễn là họ còn tiền!"
Vừa dứt lời, hệ thống trong đầu Thẩm Trường An đột nhiên vang lên những tiếng "Ting ting" liên tục.
[Nhiệm vụ: Cứu vớt chúng sinh hoàn thành xuất sắc (theo cách bẩn thỉu nhất).]
[Phần thưởng: Nâng cấp Khách sạn Trường Sinh lên Cấp 4 – 'Trạm không gian liên kết các giới'.]
[Mở khóa dịch vụ mới: Chuyển phát nhanh linh hồn & Bảo hiểm nhân thọ tiên nhân.]
Thẩm Trường An hít một hơi thật sâu. Hóa ra, làm người tốt (theo cách này) lại mang về nhiều lợi ích như vậy.
"Lão Tà! Nấu thêm một nồi mì nữa! Hôm nay ta vui, giảm giá 1% cho bất cứ ai khen ta đẹp trai!"
Cả bình nguyên tràn ngập tiếng chửi thề thầm kín của các vị đại năng, nhưng ngay sau đó là tiếng hô đồng thanh: "Chủ khách sạn thật là anh tuấn tiêu sái, đức độ bao dung!"
Giữa đống đổ nát của thế giới, Khách sạn Trường Sinh vẫn rực rỡ ánh đèn, tiếng cười nói và cả tiếng va chạm của những đồng tiền, tạo nên một bản nhạc kỳ quái của sự tồn vong.
Thẩm Trường An ngồi xuống quầy lễ tân, lại bắt đầu gảy bàn tính. Lần này, anh không gảy cho hiện tại, mà gảy cho cả một tương lai – nơi mà mỗi người bước đi trên mặt đất này, đều phải nộp cho anh một phần tiền "trọ".
"Thế giới này…" Thẩm Trường An khẽ lẩm bẩm, nụ cười trên môi càng thêm sâu đậm. "…thật là một thị trường tiềm năng."
Bên ngoài, gió bão vẫn rít gào, nhưng bên trong "Trường Sinh Khách Sạn", hơi ấm của những bát mì giá trên trời và sự yên ổn đắt đỏ đã sưởi ấm trái tim của mọi tu sĩ.
Chỉ là, cái giá của sự sống… hình như hơi bị "mặn" thì phải.
[Chương này kết thúc bằng cảnh Thẩm Trường An ôm một núi nhẫn không gian, cười một mình dưới ánh đèn dầu linh chi.]